Quyển 4 - Chương 5

Nghe nói kẻ hôn mê hai ngày hai đêm đã tỉnh lại, Hàn Hàn vội rời khỏi bạn chí thân đến phòng Tiểu Xuân, thế nhưng mở cửa phòng ra thì thấy Tiểu Xuân đang ôm gương tự soi, ngó nghiêng nheo mắt làm đủ kiểu mặt, nhìn rất kỳ quái.

[Ngươi đang làm gì?] Hàn Hàn vốn còn vô cùng lo lắng thương thế của hắn, nhưng thấy bộ dạng này, lời quan tâm treo ngoài cửa miệng còn chưa kịp nói đã đã phải nuốt xuống. Chỉ muốn lắc đầu.

[Cứ cảm thấy gương mặt này là lạ.] Tiểu Xuân làm bầm mấy tiếng rồi đặt gương xuống, rót một chén trà ngồi uống.

[Lạ thế nào?]

[Ừm.] Tiểu Xuân ngẫm nghĩ [Cũng không nói được.]

Hàn Hàn đặt một tấm hồng tiên lên mặt bàn, nói [Phó cung chủ Phù Hoa cung Lâm Ương hôm qua hạ chiến thϊếp. Ngươi không chừa lại cho hắn một chút mặt mũi, bêu giếu hắn ngay trước mặt anh hùng thiên hạ, mắt trái sưng lên như quả hạch đào tán không tán được, lần này xem phải làm sao.]

Hàn Hàn cũng đã chuẩn bị đối sách trong hai ngày Tiểu Xuân hôn mê, vừa định mở miệng, đã thấy Tiểu Xuân nhanh như chớp vớ lấy hồng tiên xem xét tới lui, sau đó hỏi [Tại sao ngoại trừ hai chữ ‘chiến thϊếp’, chả còn viết cái gì khác, ít nhất cũng phải viết tên ta lên chứ!]

[Dám hỏi tiểu huynh đệ đây quý tính đại danh là chi?] Hàn Hàn liếc xéo hắn.

Tiểu Xuân cười to, lúc này mới nhớ ra [Cũng phải! Ta còn không biết mình tên gì, hắn làm sao biết.]

[Kỳ thực ta cũng có thể giúp ngươi từ chối Lâm Ương.] Hàn Hàn chỉnh giọng một chút, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc hẳn.

Tiểu Xuân chớp chớp mắt, ngược lại chẳng hiểu gì [Từ chối cái gì?]

[Ngươi chẳng lẽ đã quên chính mình còn bị thương nặng? Mới cách đây vài ngày hơi thở thoi thóp tý nữa đi gặp Diêm vương, khó khăn lắm mới tỉnh lại, lại sinh long hoạt hổ đi nhúng mũi lung tung. Đây cũng không phải trò đùa, võ công của Lâm Ương đó tu vi rất cao, ta cùng với Tả Ý sơn trang Mục Tương đối phó hắn còn trầy trật, huống chi là ngươi!] Hàn Hàn cũng không phải khinh thường bản lĩnh của Tiểu Xuân, chỉ là lo lắng cho hắn [Nếu như ngươi ở trên lôi đài có chuyện gì sơ suất, cái mất chính là mạng ngươi!]

Kỳ thực ngày hôm đó Tiểu Xuân có uống vào chút rượu, không nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì. Mơ hồ chỉ nhớ được một bóng người màu xanh lá, né né tránh tránh nhìn không thấy rõ, còn lại cái gì cũng không nhớ.

Mà hắn đối với tấm chiến thϊếp giang hồ này yêu thích không buông tay, sờ sờ, lại đưa mặt cọ cọ, khẩn thiết nhìn sang Hàn Hàn nói [Nhưng ta trước giờ chưa từng nhận chiến thϊếp, dù sao rảnh rỗi vẫn là rảnh rỗi. Mà người ta đã bước đến trước mặt rồi, ta còn rúc vào trong vỏ, chẳng phải làm con rùa hay sao?]

[Ngươi…] Hàn Hàn thấy hắn hai mắt sáng rỡ, mới hiểu ra tiểu tử này trong lòng nhất định là đang vô cùng háo hức. [Nhưng người ta là cao thủ.] Hàn Hàn cảm thấy mình cũng muốn tự kỷ.

[Cao thủ mới hay!] Hai mắt Tiểu Xuân vẫn không giảm độ sáng [Ta dù sao cảm thấy võ công của ta cũng không tính là yếu, có một cao thủ có thể đánh, mới coi là đã tay.]

[Tùy ngươi.] Hàn Hàn phất tay, nói thêm nữa có khi lại lên cơn quát tháo. Rõ ràng mấy năm nay tính tình đã kiềm chế hơn xưa nhiều, đối nhân đối sự cũng không như hồi còn trẻ xốc nổi bốc đồng, thế mà gặp phải tên nhóc trước mặt này, khí cứ không tự chủ được bốc thẳng lên đầu, làm thế nào cũng không tiêu được.

Tiểu Xuân tiếp đó lại cầm gương lên, vuốt cằm cẩn thận nhìn ngó. [Này, Tiểu Hàn nhi, ngươi lại đây xem giúp ta được không, ta thật cảm thấy gương mặt này rất không đúng!]

[Đừng gọi là Tiểu Hàn nhi!] Hàn Hàn sầm mặt, nhưng vẫn đến bên cạnh Tiểu Xuân, nâng mặt hắn lên, nhìn thử.

Sau, Hàn Hàn di một tiếng, ghé lại gần nhìn kỹ, hai tay càng không tự chủ mà sờ lên mặt Tiểu Xuân, sờ soạng khắp một lượt từ đầu tới đuôi từ trên trán xuống tóc mai, cuối cùng trừng to mắt.

Tiểu Xuân bị sờ đến rùng mình mấy cái, da gà da vịt rụng đầy đất, lông tơ khắp người cũng dựng thẳng cả lên.

[Ta không quen bị người khác sờ mó như đàn bà con gái, ngươi đừng có nhẹ tay nhẹ chân như vậy được không?] Tiểu Xuân cả giọng cũng run lên.

Hàn Hàn đỏ mặt húng hắng một tiếng, lui về sau mấy bước nói [Là ngươi kêu ta sờ!]

[Ai kêu ngươi sờ, ta kêu ngươi xem!] Tiểu Xuân nói [Vậy rốt cuộc có thấy cái gì không?]

Hàn Hàn gật đầu, vẻ mặt có chút kinh ngạc, nói [Giống như là nhân bì diện cụ, mặc dù dán lên hệt như một tầng da thịt, thật giả khó phân, thế nhưng vẫn có chút dấu vết.]

Hai mắt Tiểu Xuân lại sáng lên [Đã nói mà, thì ra cái mặt này đúng là không phải của ta, khó trách càng nhìn càng thấy ghét, thế nào cũng không vừa mắt!]

Nhưng sau đó Tiểu Xuân lại chán nản nói [Chính là nhìn suốt cả buổi, cái đồ nhân bì diện cụ chết bằm này, có dùng hồ dán lên mặt thì cũng phải có cái mép, mà nó cứ như là rành rành sinh ra từ ngay trên mặt vậy, xé cũng không biết là phải xé từ đâu.]

Hàn Hàn cau mày kéo ghế ngồi xuống trước mặt Tiểu Xuân, nghĩ ngợi hồi lâu mới nói [Cứ kéo đại xuống tự nhiên có thể, chỉ không biết dính có chặt hay không, quá lắm thì da mặt cũng có thể bị xé rách.]

Tiểu Xuân nghe vậy hít sâu một hơi.

[Ngươi lấy thứ đồ này ở đâu ra?] Hàn Hàn nhìn Tiểu Xuân một cái, thật lòng muốn thở dài.

[Ta còn muốn biết hơn ngươi.] Tiểu Xuân bỡn cợt nói.

Nhân bì diện cụ, hắn đối với thứ này vô cùng hứng thú, chỉ là cảm thấy có chút kỳ quái vì gương mặt này không phải mặt thật của mình mà thôi, kỳ thật kéo xuống hay không cũng không phải vấn đề, dù sao cũng biết rõ rồi, cứ để lại trên mặt cũng được.

Chỉ không biết nếu mang cái này quá lâu, gương mặt bên trong có thể hay không vì thế mà lên cơn thối rữa, phát mủ lở loét.

Ngày hôm sau non xanh nước biếc, phía trên kỳ phong quái nham, ánh mặt trời gay gắt.

(*) núi đá gồ ghề.

Lâm Ương của Phù Hoa cung đã định sau giờ ngọ sẽ gặp tên tiểu nhân đánh lén hắn mấy ngày trước, không ngờ hẹn đã tới mà người chẳng thấy đâu, thân ảnh của hắn tay cầm kiếm vốn đứng nghiêm chỉnh, càng chờ càng không kiên nhẫn, tấc đất hắn đặt chân trên đó cũng chẳng dễ đứng, thân thể xiêu vẹo một chút, bàn chân miết miết một chút, di di đôi ba cái.

Thế nhưng vẫn là trầm tĩnh nghiêm trang, sắc mặt không hề biến, đứng dưới nắng to tiếp tục chờ đợi.

Tiểu Xuân kỳ thật đã đến từ sớm, mà hôm nay lúc chạy vào nhà bếp mò màn thầu rượu nhạt lại bị trù nương bắt được, tưởng hắn là đồ đệ cá biệt, cho nên bắt hắn cầm chổi quét cho sạch vườn trẻ rồi mới được được chạy.

Thương thay phận hắn địch không lại bà bếp còn bệ vệ uy nghiêm hơn cả ngũ nhạc quần sơn, vuốt vuốt cái mũi thế là quét từ sáng sớm đến giờ này.

(*) ngũ nhạc quần sơn: Đông nhạc Thái Sơn, Tây nhạc Hoa Sơn, Nam nhạc Hành Sơn, Bắc nhạc Hằng Sơn, Trung nhạc Tung Sơn.

Đông nhạc hùng vĩ, Tây nhạc hiểm trở, Bắc nhạc âm u, Trung nhạc cao lớn, Nam nhạc thanh tú, nổi tiếng thế giới. Cũng có cách nói "Hằng Sơn như hành, Thái Sơn như tọa, Hoa Sơn như lập, Tung Sơn như ngọa, duy hữu Nam nhạc Nam nhạc độc như phi"


Dội hết chút nước cuối cùng, Tiểu Xuân vỗ vỗ tay, ném bay cái thùng, chân điểm mấy cái dùng lại chiêu đạp thủy kia mà đi, mấy bước sau đã nhảy đến trên sạn đạo (*) gần chỗ Lâm Ương nhất. Tay phải rút Long Ngâm kiếm rung lên, tay trái móc bánh bao ra nhai. Tất bật cả buổi trưa, vẫn còn đói lắm.

(*) sạn đạo: đường núi hiểm trở

[Mới nãy phải tưới nước cho mấy cái hoa hoa cỏ cỏ kia, cho nên tới trễ chút.] Tiểu Xuân vừa ăn vừa nhồm nhoàm nói.

Hắn cho tới lúc này mới nhìn diện mạo của Lâm Ương một cách tử tế.

Nhìn thấy rồi cũng cho là cân đối, mặt mày mũi miệng chẳng thiếu cái nào, đường nét gọn gàng như dao gọt, chỉ mặc bào sam đơn giản tiện lợi, xuất từ giang hồ mà không có mùi vị giang hồ, nhẹ nhàng như quân tử, bộ dạng tiêu sái.

Mà gương mặt đó lẽ ra vốn phải là tuấn tú, hiện tại mắt trái lại vô cùng lạc nhịp mà ôm thêm một quầng đen, bộ dạng thành ra có chút hài hước, làm người khác muốn cười.

Lâm Ương phát hiện người đến, vốn định ngẩng đầu khách sáo vài câu rồi xử nhanh cho xong, nào ngờ định thần nhìn thử, rốt cuộc lại phải ngây ra.

Phía trước là một tiểu cô nương chừng mười bốn mười lăm tuổi, tuy là mặc áo thô của nam nhân lại thêm tóc tai rối bù, thế nhưng da thịt mịn màng, vô cùng non nớt, còn có hai gò má không biết có phải do phơi nắng lâu hay bị bệnh gì không, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng trắng nõn nhói lòng, thật khiến người ta muốn lập tức mở miệng cắn ngay mấy phát.

[Dám hỏi phương danh của cô nương, mấy ngày trước có phải hay không chính là cô nương ‘ngộ thương’ tại hạ? Nếu thật có sự hiểu lầm, chúng ta còn có thể chậm rãi ngồi xuống trò chuyện.] Mất bình tĩnh hay cáu kỉnh gì đó trên gương mặt Lâm Ương một phát bay sạch, lập tức nghiêm mặt bày ra cái tiếu dung tiêu sái phong lưu phóng khoáng ai thấy đều mất hồn. [Lại nói cô nương nhìn cũng khá quen, không biết có phải chúng ta từng gặp nhau không?]

[Tại hạ không phải cô nương, tại hạ là ‘đái bả’.] Tiểu Xuân mở miệng nói, trong miệng nhồm nhoàm màn thầu, nói một câu như vậy khó tránh khỏi vụn bánh phun phì phì, nằm thẳng hướng Lâm Ương.

(*) đái bả: JJ (đi đứng không đi ngồi =))

[Gì?] Lâm Ương ngơ ngác.

Tiểu Xuân kẹp nhuyễn đao xuống nách, màn thầu cắn trong miệng, hai tay nhanh nhẹn kéo vạt áo, lộ ra một bờ ngực phẳng phũ phàng. Trực tiếp bày ra cho nhanh, giải thích thật ra rất phiền.

Lâm Ương cũng muốn rớt cả cằm. Thật không dám tin bộ dạng kiều diễm như vậy mà cư nhiên lại là nam nhân?! Hắn làm phong lưu lãng tử lông bông hoa cỏ bao nhiêu năm như vậy, cư nhiên đánh giá sai.

Tiểu Xuân lại hít một hơi, điều dưỡng khí tức.

Tối hôm qua ngồi bới thuốc phát hiện ra một cái bình tên là ‘Long cân hổ đảm ăn vào mạnh gấp ba’, đoán là cái này đại khái dùng để tăng tiến công lực, cho nên mới nãy tưới hoa nhổ cỏ đã ăn vào mấy viên.

Lúc này sau khi điều tức thấy khí hải một mảng tràn đầy, toàn thân tinh lực sung mãn lại lưu chuyển dọc ngang lâu dài không hề gián đoạn. Tin tưởng chính mình đã dùng đúng thuốc, cho là trận chiến hôm nay khẳng định có thể khiến mình thống khoái vạn phần, dẹp sạch lo lắng về cái viễn cảnh mất trí nhớ thổ huyết lăn quay ra đất nhúc nhích cũng không xong.

Tiểu Xuân cười nhe xỉ, màn thầu trong miệng rơi tự do.

Lâm Ương trong tình trạng quá mức kinh hoàng chưa kịp hồi phục bị chiếc bánh rơi thu hút chú ý. Tiêu xuân dùng một tay đón lấy màn thầu, tay phải cầm lại Long ngâm kiếm, vung lên rồi nhảy về phía Lâm Ương.

Lâm Ương không không ngờ hắn lại thừa cơ người khác chưa kịp chuẩn bị, vội vàng lui ra sau.

Tiểu Xuân kiếm thức rời rạc, nhìn như hỗn độn không kết cấu, thế nhưng nhất chiêu nhất thức đều mang theo nội kình cương mãnh, Lâm Ương mới giơ kiếm chặn lại mấy hồi, đã thấy hổ khẩu tê dại có cơ cầm không vững kiếm.

Lâm Ương nheo mắt, biết người này không phải hạng hời hợt qua loa, thân hình xoay chuyển đột nhiên biến hoá, đầu tiên chặn lại thế công của Tiểu Xuân, sau đó không chút tiếng động dẫn Tiểu Xuân vào khu vực phân bố dày đặc nhất của thạch trận, sử ra tuyệt học bản môn Hoa lạc vô ảnh kiếm, kiếm thế chợt hóa thành mờ ảo vô tung, chỉ nghe kiếm thanh không thấy kiếm ảnh, dĩ nhu khắc cương nơi nơi phong kín kiếm chiêu của Tiểu Xuân, khiến cho thân pháp thạch phá thiên kinh của hắn không cách nào triển khai ra được.

[Dou, thật đẹp nha!] Tiểu Xuân nhếch miệng cười to, bạo dạn nói [Muốn thoải mái, thì cứ tự nhiên thoải mái. Tiểu gia cũng không sợ ngươi.]

Hắn nghiêm chỉnh ra bộ học theo Lâm Ương thu hồi kiếm thế, lại hóa kiếm pháp thành vô tung, Lâm Ương tức khắc sắc mặt đại biến, oán hận chửi một tiếng [Tiểu tặc, sao lại có thể học trộm công phu của người khác như vậy!]

[Ai, sao không nói công phu của ngươi dễ hiểu, tùy tiện nhìn xem đã ngộ ra được!] Công lực bị Tiểu Xuân mạnh mẽ vận ra tung hoành vào cân mạch đang thương tổn, lúc mới bắt đầu còn đánh được thuận buồm xuôi gió, thế nhưng Lâm Ương này hật đúng như Hàn Hàn đã nói không phải thứ chỉ có hư danh, sau khi phá bỏ hơn trăm chiêu, Tiểu Xuân cũng chưa có cách nào lấy được nửa điểm tiện nghi từ hắn.

Ngay giữa lúc giao tranh kịch liệt, Tiểu Xuân đột nhiên phát hiện từ trong thể nội sâu thẳm chảy ra một luồng chân khí kỳ lạ, phảng phất như thể lẩn trốn trong bát mạch kỳ cân, khi hắn phát động, mới dần dần hiện thân.

Hắn hồ nghi, mà lại không biết là chuyện xảy ra như thế nào, dù sao đã đánh đến giờ phút mấu chốt thế này muốn dừng cũng không được, tạm thời bỏ qua một bên, xốc lại tinh thần lo đối phó Lâm Ương.

Hai người càng đánh càng nghiêm túc, vốn ban đầu tâm tình còn có chút lằng nhằng hiện tại đều dẹp bỏ. Lâm Ương không dám khinh địch, sử ra toàn bộ bản lĩnh để nghênh chiến với tiểu tử ngông cuồng trước mặt này.

Chỉ thấy kỳ thạch quái lâm, hang sâu nước biếc, hai bóng người đánh đến mức khó phân khó rời, lúc thì ẩn hiện, lúc lại sắc bén, lúc lùi ra thật xa, lúc lại đao kiếm kề sát, lúc mất đi bóng dáng, lúc lại một người chui xuống đáy nước, lúc thì một người ra vào sơn động, hai bóng người linh hoạt như hầu tử, mà lại là đao quang kiếm ảnh chiêu chiêu kiến huyết.

Trên đá hai người tỷ thí, bên dưới tình hình chúng nhân cũng không kém phần căng thẳng.

Lôi đài cùng với lều trúc nghỉ ngơi được đặt sát nhau, người nhỏ bé hơn y phục tả tơi gầm lên một tiếng long ngâm hổ khiếu chấn động vang trời, nhuyễn đao rõ ràng chỉ là một thanh binh khí mềm oặt mà thôi, chém xuống lại khai sơn phá đá khiến người khϊếp sợ, đá vỡ bay thẳng tới lều trúc đập lung tung vào người.

Người to lớn hơn áo sống chỉnh tề ánh mắt lăng lệ tựa như hóa thành người khác, tay trái một trận ám khí kỳ quái như thiên nữ tán hoa bắn ra, ám khí mang theo ma dược cường liệt bị người nhỏ tuổi múa kiếm quét sạch cũng bay thẳng đến lều trúc, vừa chạm vào thân nhiệt của người thường lập tức tan ra, chỉ còn lại một vết nho nhỏ màu xanh tối.

Nhất thời ai oán dậy trời, võ lâm nhân sĩ người chạy thì chạy người trốn thì trốn, người tránh không kịp thì bị đá đánh ngã, trúng ám khí tê liệt, còn bị đá đập như trời giáng, bên hồ một tòa đình bằng đá nghiêng ngả trời long đất lở.

Hai ông già đang ngồi trong đình nhấp trà tán gẫu vội vã ôm lấy bình trà tử sa trân quý nhảy ra, miệng còn không ngừng chửi bới [Nói tới cùng bất quá chỉ là chiếm cái vị trí đầu, nghiêm túc như vậy làm quái!]

Tiểu Xuân cùng Lâm Ương đánh đang hăng, đâu có hiểu được dưới đài bao nhiêu người gặp họa.

Cứ như vậy kịch liệt cả hơn trăm hồi, ngay vào khoảnh khắc cát bay đá chạy, nhật nguyệt vô quang, khó phân khó lìa, trong phế phủ của Tiểu Xuân đột nhiên chấn động mạnh mẽ, nguyên bản hai luồng chân khí hỗ trợ bổ sung cho nhau đi tới cuối nguồn, thình lình chuyển hướng, một phân làm hai, hai phân làm bốn, bốn luồng sức mạnh công kích vào gân mạch toàn thân, khiến hắn phun mạnh ra một búng máu tươi.

Hắn lảo đảo nhìn lên trời, thấy sắc trời dần chuyển tối, dược hiệu của long cân hổ đảm đã qua đi, lại không có cách nào quy thuận chân khí trong cơ thể, hắn chống cự không nổi rồi.

Lâm Ương thấy vậy, cho là Tiểu Xuân sau khi luân phiên giằng co đã bị mình làm cho trọng thương, trong lòng vui mừng, bắt lấy cơ hội trở mình đâm lên một kiếm đền trước mặt Tiểu Xuân.

Tiểu Xuân sớm đã đoán được cử động của tên này, khéo miệng khẽ nhếch ngón tay khẽ động, bột phấn dính trên đầu ngón tay hóa thành sương mỏng lượn lờ bay lên, Lâm Ương vừa lúc tiến gần, liền dính vào da thịt.

Lâm Ương mới nhìn thấy đôi mắt hoa đào đầy tiếu ý thối tha của Tiểu Xuân, trong lòng kinh hãi, lập tức bảo hộ đại huyệt toàn thân, lại nhận ra khí hải vô lực, lúc này mới hiểu được mình trúng kế, lại đem chính mình dâng lên cửa, để cho tên tiểu tử này phóng độc.

Lâm Ương không từ bỏ, kiếm giơ lên còn muốn chém xuống, Tiểu Xuân nhấc chân, nghiêng người hạ cước vào thắt lưng Lâm Ương.

Lâm Ương cả người bị đạp văng đυ.ng phải vách đá, ầng ậc nôn ra mấy ngụm máu tươi. Vùng vẫy mấy lần, cũng khó thể nào vùng dậy được.

Sau cú đạp vừa rồi, thân hình Tiểu Xuân cũng nghiêng hẳn đi, lảo đảo loạng choạng ngã ra mấy cú trên sạn đạo. Mặt mày đầy bụi đất, lại cố gắng đứng dậy, lại ngã xuống, sau đó Lâm Ương vẫn chưa bỏ cuộc, bò tới định cùng hắn tiếp tục nện nhau.

[Oa ha ha ha! Tên nịnh hót nhà ngươi cư nhiên gãi ta phát ngứa!] Tên gian xảo này lại giở âm chiêu, Tiểu Xuân dưới nách bị ngứa, cười đến mức cả người run rẩy.

[Đáng ghét, tiểu tử chết bằm! Ta là đang ẩu đả với ngươi, là ẩu đả!] Lâm Ương bùng nổ.

[Ngứa à ngứa à ngứa à!] Tiểu Xuân cùng Lâm Ương lăn qua lăn lại trên sạn đạo của giả sơn, cả hai người đều đua nhau liều mạng quằn quại, chả ai chịu nhận thua.

Tiểu Xuân kéo vạt áo Lâm Ương, tặng hắn một đấm; Lâm Ương túm lấy thắt lưng Tiểu Xuân, định kéo hắn ra khỏi người mình. Trong lúc hỗn loạn chẳng biết lôi kéo thế nào, thắt lưng của Tiểu Xuân lại kéo luôn cả quần xuống theo; cứ như vậy thành ra tư thế mông chĩa ra sau lưng quay lên trời, bát nguyệt thập ngũ trắng mơn mởn ban ngày ban mặt phơi ra, anh hùng hào kiệt bên bờ hồ một hơi nhìn sạch sẽ.

Cảm giác hai mông mát mẻ, nhưng còn chưa kịp phản ứng xem chuyện là thế nào, dưới ánh mặt trời chói chang tươi đẹp, một vệt thân ảnh màu trắng lướt qua buông xuống, váy áo tung bay trắng tinh như tuyết, thay hắn che chắn toàn bộ ánh mặt trời, ôm chặt hắn vào trong l*иg ngực, tiện tay che lại cái mông trơn tuột của hắn.

[A?] Tiểu Xuân vùng vẫy đôi chút mới ngẩng đầu lên nhìn, nhìn thấy một tuyệt mỹ dung nhan siêu phàm thoát tục, khiến hắn hoảng hốt lầm tưởng là tiên nhân.

Chỉ thấy người kia mi tựa viễn sơn, mắt như thu đồng, sâu trong đáy mắt là băng giá, lại nhiễm thêm nhàn nhạt tình sầu, một chút giận dữ ẩn hiện, động tay động chân lại giống như tiên tử không nhiễm khói lửa nhân gian, khiến người trầm mê khuynh đảo, mềm lòng ngã tới.

[Mỹ…] Tiểu Xuân sụt sụt sịt sịt hít vào một mồm nước dãi [Mỹ nhân…]

Làm thế nào có thể xinh đẹp như vậy? Cứ như thể thiên thượng địa hạ tuyệt không có đến hai…

Tiểu Xuân đắm chìm vào mỹ mạo của người trước mặt, trong khoảnh khắc hồn không về nổi với xác, đầu óc chỉ tơ tưởng đến cha mẹ người ta sinh thế nào có thể sinh cô nương đây ra thành bộ dạng thế này, lại nghe thấy người ta dùng thứ thanh âm hung tợn hoàn toàn khác biệt với vẻ ngoài, nói [Triệu Tiểu Xuân, ngươi làm thế nào lại biến thành nhỏ như vậy? Vì cái gì lại cởi sạch quần áo dây dưa với nam nhân ở chỗ này? Cái mông này của ngươi thuộc về ta, ai nhìn ta móc mắt người đó! Lại còn mang cái thứ gì đâu trên mặt, cho là che mặt giấu đầu thì ta không nhận ra ngươi? Có biết ta tìm ngươi bao lâu, tên hỗn trướng này ngươi rốt cuộc xếp ta vào chỗ nào?]

Một câu sư tử rống cuối cùng, tám phần là dùng hết mười thành công lực gầm lên, Tiểu Xuân bị công kích đến choáng váng mặt mày, ù tai muốn mửa, ngay sau đó ngón tay ngà ngọc hướng xuống cằm hắn, khiến hắn cảm giác một trận đau, sau đó dùng sức giật, đau đớn nóng rát truyền đến, sau đó hắn nhìn thấy trong tay mỹ nhần cầm một miếng da mỏng.

Cơn đau đớn trên mặt cùng với cuộc nói chuyện hôm qua với Hàn Hàn khiến Tiểu Xuân sợ hãi gào to lên [A a a – da mặt của ta bị lột xuống rồi ―]

Vừa lên cơn kích động, mấy luồng chân khí quỷ dị trong cơ thể lại bắt đầu làm loạn, Tiểu Xuân hét xong, l*иg ngực co thắt cổ họng tanh nồng, rên lên một tiếng rồi lại phun ra một ngụm máu to.

[Triệu Tiểu Xuân!] Mỹ nhân sợ hãi hét lên, băng tuyết lạnh lẽo trên mặt bay sạch sẽ. Nộ khí hận ý lập tức thối lui, theo đó chỉ còn là hoảng sợ nôn nóng.

Tiểu Xuân còn chưa hiểu ra mỹ nhân gọi cái gì, một hơi nghẹn lại, đầu óc choáng váng cả người phát lạnh, hai mắt vừa đảo, liền cứ như vậy ngã xuống.

Hàn Hàn ở dưới đài nhìn thấy bạch y nhân vừa xuất hiện đột ngột kia rốt cuộc chính là Vân Khuynh, mà trong miệng Vân Khuynh thốt ra chính là cái tên quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn nữa, mỗi lần ngủ mơ thấy đều không khỏi khiến hắn nghiến răng liên tục; tức thì cả người nhảy dựng lên.

Hàn Hàn kích động gào thét [Triệu Tiểu Xuân, nhìn xem, ta đã nói hắn là Triệu Tiểu Xuân! Hắn không phải Triệu Tiểu Xuân còn là ai, bộ dạng ngang ngược của tiểu tử đó ta cả đời này không thể nhìn nhầm!]

[Đánh xong chưa? Có thể tuyển minh chủ được chưa?]

Vị anh hùng nào đó của một môn nào phái nào đó đứng bên cạnh, nhìn đến cảnh trí hỗn loạn bên trên non nước, cùng với cảnh tượng gà bay chó chạy trên bờ, ngẩn ngơ nói.

Tiểu Xuân ngủ đến mơ mơ hồ hồ, có lúc cảm thấy hàn khí từ tim thoát ra khiến hắn đông cứng răng đánh lập cập, có lúc toàn thân lại nóng rực, nóng đến mức giống như bị chọc vào lửa nướng cháy như gà.

Bốn luồng chân khí trong cơ thể như con nhặng không đầu bay điên cuồng loạn xạ, hắn lăn qua lật lại ngủ không nên thân, trằn trọc khó chịu, hầm hầm hừ hừ suốt không thôi.

Trong mộng, lại hiện ra bóng người màu trắng quen thuộc, hắn mở miệng muốn gọi, lại không biết người đó tên gọi là gì, vội lao tới trước muốn nhìn cho rõ, không ngờ người kia búng người ra sau trôi đi xa dần, không chút nào lưu luyến.

[Đừng đi…] Tiểu Xuân vươn tay về phía trước, cổ họng thốt ra âm thanh khô khốc, khiến hắn cảm thấy đau.

[Ta ở đây.] Bên ngoài mộng, đột nhiên có người nào đó nắm chặt lấy bàn tay vươn ra của hắn.

Lạnh giá từ da thịt của đối phương khiến Tiểu Xuân rùng mình, lại tựa như cùng trong lúc đó, người kia nhận ra, chung quanh dậy lên một trận huyên náo, sau đó trong phòng dần dần trở nên ấm áp.

Năm ngón tay bị đối phương nắm chặt, mười ngón đan xen cài vào nhau.

Độ ấm vừa phải không đến mức bỏng người từ trong lòng bàn tay người kia cuồn cuộn không dứt truyền sang, chân khí đó tuy mạnh mẽ bá đạo, thế nhưng cũng khống chế được mức độ vừa phải nhu nhuận chảy vào người hắn.

Trong gân mạch bốn luồng nội lực chàng kích từ từ bị trấn áp, dần trở nên thư thái, hai mày vẫn luôn nhíu lại của Tiểu Xuân cũng giãn ra, sau đó hắn nghe thấy một giọng nói trong trẻo lạnh lùng nhẹ nhàng vang lên [Mau ngủ đi, ta ở đây. Ta sẽ trông chừng ngươi, không rời đi.]

Một tiếng “ta ở đây” kia, không lý do lại khiến Tiểu Xuân cảm thấy an tâm, không còn hoảng loạn, cuối cùng yên ổn tiến vào mộng đẹp.

Mở mắt ra, Tiểu Xuân từ trên giường bò dậy, ngáp dài một cái, duỗi duỗi thắt lưng, chỉ thấy trong phòng mấy cái lò sưởi to uỳnh đang cháy hừng hực, đỏ rực.

Gãi gãi đầu, cảm giác trên người vẫn có chút lạnh.

Rõ ràng là đã vào đầu hạ, thế mà trong phòng phải đốt nhiệt cao như vậy mới khiến hắn cảm thấy ấm áp, thầm nghĩ, thân thể này quả thực trọng thương không nhẹ, xem ra lần sau nếu có người hẹn hắn lên lôi đài, phải cân nhắc chút chút mới được.

Bất quá, ở trên mặt hồ bay qua bay lại phá núi xẻ nước quả thật đủ để sướиɠ khoái lâm ly. Dãn gân dãn cốt xong, phiền muộn mấy ngày liền bay sạch bách, cả người đều nhẹ nhàng khoan khoái linh hoạt trở lên.

[Tỉnh rồi?] Đột nhiên bên cạnh hắn vang lên tiếng nói.

Tiếng nói truyền tới từ bên cạnh khiến Tiểu Xuân giật bắn người, quay đầu sang, kinh ngạc nhận ra cư nhiên là mỹ nhân trước đó xuất hiện trên lôi đài, mà người này hiện tại chỉ mặc một chiếc áo đơn mỏng manh, tóc dài buông xõa nằm bên cạnh hắn.

[Ngươi… ngươi…] Tiểu Xuân ngơ ngác nói, không rõ là chuyện gì đang diễn ra.

Đối phương lại tựa hồ như không chút nào quan tâm, cứ thế ngồi dậy xuống giường, uống một ngụm trà, mới quay trở lại.

Tiểu Xuân xấu hổ nhìn đối phương, sau đó hỏi [Vị cô nương, cô tại sao lại ở trong phòng của ta? Còn ăn mặc… ít như vậy…]

Tiểu Xuân nuốt một ngụm nước miếng, hạ sam của đối phương cực kỳ mỏng, lúc đi tới đi lui còn nhẹ nhẹ hất lên, cả cặp đùi nuột nà phô ra trắng trợn.

(*) hạ sam: áo mùa hè

Hai mắt Tiểu Xuân không biết phải hướng vào đâu, ngó lên ngó xuống loạn xạ, lúng túng nói [Cái kia, cô nương… kéo lại y phục chút… thấy, thấy hết rồi…]

Vân Khuynh nghi hoặc đi về phía Tiểu Xuân, mới định mở lời, không ngờ Tiểu Xuân lại lui về phía sau, rúc vào trong chăn như con rùa, trong miệng lầm bầm [Nam nữ thụ thụ bất thân, phi lễ, phi lễ!]

Bộ dạng này của Tiểu Xuân đúng là ngay cả chạm cũng không muốn chạm đến hắn, trong lòng Vân Khuynh đột ngột bùng lên ngọn lửa, giật xuống cái chăn đang trùm trên đầu Tiểu Xuân, giận dữ hỏi [Ngươi làm cái gì nói với ta như vậy?]

Tiểu Xuân lại ngây người.

[Triệu Tiểu Xuân, ta hỏi ngươi làm cái gì nói với ta như vậy?] Vân Khuynh ánh mắt lạnh lùng trừng trừng nhìn hắn.

[Ngươi nhận ra ta!] Ánh mắt Tiểu Xuân phát sáng, lúc này mới nhìn ra chút manh mối.

Hắn lập tức túm lấy tay đối phương, dùng ánh mắt thiết tha hỏi:

[Ngươi gọi ta Triệu Tiểu Xuân, vậy ngươi khẳng định là quen biết ta đi! Cô nương, dám hỏi cô là vị nào, làm sao lại quen biết ta, có phải hay không là thân nhân của ta? Cô là mẹ ta, là cô cô của ta, hay là tỷ tỷ của ta? Ta mang nhân bì diện cụ còn bị cô nhìn thấu đem xé xuống, khẳng định cô là người vô cùng gần gũi với ta đi, bằng không không thể nào làm vậy được. Tiểu Hàn nhi kia cũng từng ở trước mặt ta nhắc tới tên của Triệu Tiểu Xuân, hắn còn tưởng rằng ta là người nào đó của Triệu Tiểu Xuân kia, mà hắn không tài bằng cô, không lợi hại bằng cô, xuất hiện y như thần tiên, sau đó còn xé da mặt ta xuống, trả lại ta gương mặt ban đầu danh tính thật sự!]

Tiểu Xuân mặc dù cảm thấy loại lời lẽ này đạt tới đẳng cấp đầy đủ vô sỉ chân chó, thế nhưng trước mặt đây là một mỹ nhân, chân chó với mỹ nhân là bổn phận của con người, tự nhiên không có gì đáng nói.

Tiểu Xuân nghiêm túc nhìn Vân Khuynh [Xem cô đối với ta khẩn trương như vậy…] ánh mắt hắn vòng vo một hồi, liền tỏa sáng, nói [Thì ra, thì ra ta là đệ đệ của cô? Mà cô là tỷ tỷ thất tán của ta?]

Vân Khuynh giận tím tái mặt mày, vung tay muốn bợp cho hắn một phát. Mà được nửa chừng lại nghĩ đến chính mình từng đáp ứng sẽ không thương tổn người kia, cho nên vội vàng thu lực.

Tiểu Xuân chỉ cảm thấy trước mặt một trận kình phong nương theo ai oán sát khí gào rú xông tới, nghĩ cũng không kịp nghĩ, lập tức vung tay đỡ chiêu với đối phương, không ngờ Vân Khuynh thu hồi lực đạo, sớm không kịp dừng thế, liền giống như hai chưởng này đánh thẳng vào đáy lòng Vân Khuynh vậy, Vân Khuynh bị chấn động một hồi.

Tiểu Xuân há hốc miệng, sợ ngây người.

[Ngươi đánh ta? Triệu Tiểu Xuân ngươi cư nhiên đánh ta?] Đôi ngươi thu thủy của Vân Khuynh trừng to thật to, tràn ngập đều là không thể tin tưởng. Tròng mắt của hắn cứ như thể muốn sắp rớt đến nơi mà nhìn Tiểu Xuân, trong lòng chua xót, mắt lại nóng rực, nộ khí oán khí nhất thời như sóng lớn dậy trời đồng loạt ập đến, muốn dìm chết hắn.

[Tỷ… tỷ tỷ… ta không phải cố ý…] Tiểu Xuân thảm thiết cười khổ. Vẻ mặt người này như vậy, hắn nhìn thấy liền khổ sở, chính mình thế nào lại có thể sơ ý thưởng tổn người ta, nhìn bộ dạng tức giận lại đau lòng của đối phương, trong lòng hắn cũng cũng thắt lại.

[Ngươi đồ hỗn trướng, tỷ tỷ cái gì!] Vân Khuynh gầm lên giận dữ, lập tức lao đến Tiểu Xuân.

Tiểu Xuân hét thảm nhảy xuống giường, sau lại nhận ra bản thân đang trơn bóng cả cái khố cũng không mang, vội vàng kéo rèm che xuống quấn mông lại, nhanh như chớp chạy về phía cửa.

Vân Khuynh giận dữ không nhẹ, lập tức lao đến trước bắt người.

Kết quả hai tên cứ như vậy người đuổi tới kẻ trốn đi, xoay mòng mòng xung quanh cái bàn tròn trong phòng, sau đó Tiểu Xuân chạy loạn khắp phòng, Vân Khuynh dí sát phía sau.

[Trở lại cho ta!] Vân Khuynh cởi thắt lưng cuốn lấy thắt lưng Tiểu Xuân, Tiểu Xuân bị dây lưng chứa đầy nội lực đánh trúng eo, đau đớn kêu gào thảm thiết, vừa nhạy choi choi vừa bị lôi về.

[Ngươi rốt cuộc lại còn đùa giỡn cái gì, ta không có hơi sức bồi ngươi!] Ngữ khí của Vân Khuynh đã bi lại thêm phẫn.

Ngày hôm đó Tiểu Xuân phát bệnh liệt giường, tuy là yên lòng không được, thế nhưng chuyện cần xử lý cấp bách không thể hoãn, đành phải để hắn lại khách điếm rời đi chốc lát. Ai biết được chỉ ước chừng nửa ngày sau cấp tốc quay về, thấy khách điếm còn lại một đống hổ lốn, hai tên cận vệ lạc mất người hai mắt đờ đẫn, theo sau đó là một đám người Ô y giáo đáng chết.

Sợ Tiểu Xuân xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bản thân lao đi tìm đằng đẵng hơn tháng trời, thậm chí xử hết cả mấy phân đà Ô y giáo đòi Lan Khánh giao người, ai dè Lan Khánh không những không xuất hiện, ngay cả Tiểu Xuân hắn cũng chưa từng thấy được một tăm hơi.

Thời gian đó hắn thật sự tâm như lửa đốt, lại không biết phải làm thế nào.

Trước nay, chưa hề luống cuống chân tay đến như vậy.

Chính vào lúc quá mấy lần sa vào điên cuồng, tưởng rằng chính mình phải một lần nữa mất đi hắn, lại được tin long ngâm phượng lệ một lần nữa hiện thế. Đôi phối kiếm kia Tiểu Xuân chưa từng rời thân, vừa biết được, lập tức thúc ngựa chạy như điên đến Hàn Sơn phái.

Ngờ đâu, cái đạt được là bị người này đối đãi như vậy!

Cái gì hắn là đệ đệ, mà chính mình là tỷ tỷ thất lạc của hắn!

Người này là nguyên một cái hỗn trướng, hỗn trướng đến cùng cực, không biết nên gọi là gì!

Vân Khuynh dùng sức lực tới mức như muốn bóp gãy eo mà ôm Tiểu Xuân, cúi đầu định cắn vào đôi môi phiếm hồng đó. Tiểu Xuân thì liều mạng giãy giụa, vặn vẹo trong lòng Vân Khuynh.

Vân Khuynh chỉ cảm thấy đau đớn. Nhớ nhung hắn đã lâu, chạm không được hắn, nhìn không thấy hắn, những ngày chăn đơn gối chiếc nọ chẳng biết đã qua thế nào, có lẽ sớm đã dứt ruột dứt gan. Thế mà khó khăn bao nhiêu mới tìm thấy người này, hắn lại lần này lần khác phản kháng chính mình thân cận. Tất cả mọi thứ như thế này khiến Vân Khuynh không thể chịu đựng, hắn muốn phát điên.

Tiểu Xuân thấy lửa giận trong đáy mắt Vân Khuynh bùng lên, còn cúi đầu làm thế công kích, hắn tức khắc tại chỗ dùng đầu hung hăng đập vào trán Vân Khuynh, cho đối phương một trận phủ đầu.

Kết quả của hai quả dưa mạnh mẽ va vào nhau, là âm thanh “Cong-ong-ong-ong-ong-“

Tiếng vang vô tận trầm bổng vang lên trong phòng.

Đau thống mãnh liệt ập tới, hai tên dính quả phải rời đối phương ra.

Vân Khuynh xoa trán nhắm chặt mắt, cả gương mặt nhăn đến mức không tưởng tượng nổi; Tiểu Xuân thì co rụt người ngồi xổm xuống, xoa mạnh cái đầu gào khóc không ngừng.

Sao sáng lấp lánh bay đầy trời, một cú tương tác này, dẫn đến hai tên hoàn toàn choáng váng mất phương hướng.

Giây lát sau, Tiểu Xuân thấy Vân Khuynh nén đau một lần nữa xông về phía mình, vội vàng nhảy ra sau đứng dậy, gấp giọng nói [Khoan khoan khoan! Ta không muốn đánh nhau với ngươi!]

[Ai muốn đánh nhau với ngươi!] Vân Khuynh gằn giọng.

Tiểu Xuân thấy Vân Khuynh trong mắt tràn ngập nộ khí, thế nhưng càng nhiều hơn nữa là thương tâm. Không biết thế nào, hắn chính là không muốn nhìn thấy người này có vẻ mặt như vậy.

Tiểu Xuân trong lòng từng trận đau xót, vội lùi về sau, nói.

[Ta biết ngươi quen ta, ta lẽ ra đối với ngươi cũng không phải xa lạ, thế nhưng hiện tại ngươi phải tĩnh tâm xuống nghe ta nói đã, nếu không thật sự bi ngươi gϊếŧ rồi, ta xuống cửu tuyền cũng không nhắm mắt được.]

Vân Khuynh mím chặt môi. Nhưng hắn thật sự không muốn, không muốn nghe thấy từ trong miệng Tiểu Xuân thêm bất kỳ lời vô tình nào nữa, cứ tựa như bọn họ là hai người xa lạ, không có bất cứ liên hệ nào, trong lời nói đã mất đi ôn nhu dĩ vãng.

Tiểu Xuân thấy Vân Khuynh quả thực đã kiềm chế xuống, hắn vừa chú ý cử động của Vân Khuynh phòng trường hợp sư tử lại xông lên, vừa kéo kéo cái màn che ở thắt lưng, hít sâu một hơi, bày ra nụ cười áy náy xấu hổ.

[Chuyện này nói ra thì dài, phải nói từ lúc ta trượt chân ngã vực…]

Vân Khuynh nghe đến bốn chữ ‘trượt chân ngã vực’, mạnh ngẩng đầu lên, gương mặt tái xanh không còn thấy máu.

Hắn vội vã lao đến trước, ngay lúc Tiểu Xuân còn chưa kịp phản ứng, nâng mặt Tiểu Xuân lên nôn nóng kiểm tra qua một lần từ trên xuống dưới, lại xoay người hắn trước sau kiểm tra cẩn thận, thậm chí cả tấm màn ở eo cũng định kéo xuống, thật muốn nhìn cho rõ xem có còn lưu lại thương tích nào không.

[Ai!] Tiểu Xuân nhảy dựng lên, cuống quýt giữ lại cánh tay của Vân Khuynh đang sờ mó không ngừng, định đẩy ra phản kích, thế nhưng vào lúc nhận ra cánh tay của người này đang khe khẽ run lên, cả người liền ngây ngẩn, vì thế quên luôn phản ứng.

Tiểu Xuân sửng sốt, ngẩng đầu lên, đập vào tầm mắt hắn là vẻ mặt cấp thiết hoảng loạn của Vân Khuynh. Hắn vẫn là mím môi, phảng phất như không có ý nói chuyện, chỉ là lo lắng nhìn chăm chăm Tiểu Xuân.

[Ta… ta…] Tiểu Xuân cũng hơi hoảng, trong đầu trống rỗng một lúc sau mới nghĩ ra phải tiếp tục nói chuyện [Lúc tiểu hàn nhặt được ta, ta cái gì cũng đều quên hết… cho nên không quản ta mới nãy nói cái gì, làm cái gì với ngươi, ngươi nghìn vạn đừng để ý… ta không phải cố ý… chỉ là không rõ được ý tứ của ngươi, tưởng rằng ngươi…] ờ ừm… hung tính đại phát muốn gϊếŧ người.

[Ngươi quên ta…] thanh âm của Vân Khuynh đã có hơi run lên.

[Ưʍ.] Tiểu Xuâng gãi gãi đầu, cảm thấy áy náy đáp lại.

[Ngươi thế nhưng quên ta!] Âm điệu của Vân Khuynh cao hẳn lên, ngữ khí đó là kinh hoàng, là không tin, lại càng nhiều trách móc.

[AI.] Tiểu Xuân vội vàng nói [Mỹ nhân đừng giận, ngươi nghĩ xem ta ngay cả tổ tông tám đời của mình là ai còn không nhớ được, còn có thể kỳ vọng ta nhớ thêm cái gì nữa chứ?]

[Ngươi thế nhưng quên ta!] Vân Khuynh vẫn là gằn giọng gầm lên.

Tựa như gào lên như vậy, là có thể đem toàn bộ sự thật gào bay đi, sau đó Tiểu Xuân sẽ nói mọi chuyện đều là hắn nói đùa, hắn không có rơi xuống vực, cũng không có mất đi ký ức, càng không hề quên đi Vân Khuynh.

Tiểu Xuân biết chính mình chắc chắn là quen biết người này, bằng không hắn tuyệt không thể cảm giác được thật sâu bên dưới sự lạnh lùng của người trước mắt, là tầng tầng bi thương đến mức nào.

Thấy bộ dạng Vân Khuynh trước thì nôn nóng, sau lại khổ sở, cổ họng Tiểu Xuân cũng có chút khô khan. Người này, kỳ thật là quan tâm hắn, thế nhưng hết lần này lần khác lại dùng sai phương thức biểu đạt sự cấp thiết trong lòng, mới khiến hắn hiểu lầm rằng người này có ý đánh người.

Minh bạch bản thân hiểu lầm Vân Khuynh, quầng mắt cảm thấy chua xót, tâm cảm thấy đau. Vân Khuynh chỉ là thô bạo lỗ mãng, không giỏi biểu đạt cảm xúc của mình một chút mà thôi, hắn sao lại ngu ngốc như vậy không hề nhận ra, còn dùng đầu đánh người ta.

Triệu Tiểu Xuân ngươi là tên khốn trong đầu chỉ biết có gây chuyện!

Hắn tự rủa mình một tiếng.

[Trán ngươi còn đau không?] Tiểu Xuân khổ sở nói [Ta không phải cố ý, ta chỉ lầm tưởng ngươi muốn đánh ta, cho nên mới tiên phát chế nhân.]

Vân Khuynh nguyên bản đang đắm chìm trong bi thương đột nhiên mạnh ngẩng đầu, hung hăng trừng mắt nhìn Tiểu Xuân [Ta đã phát thệ, cả đời này đều không thương tổn ngươi một cọng lông tơ. Ngươi thế nào cho rằng ta muốn thương tổn ngươi! Ta không có khả năng thương tổn ngươi!]

Tiểu Xuân ngây người, lập tức nói [Phải, ngươi đích xác sẽ không hại ta, chỉ là ta nhớ không được chuyện đó, cho nên mới hiểu nhầm hành động của ngươi.] Thế nhưng động tác của mỹ nhân này mới rồi đích thực là hung ác, muốn người ta không hiểu lầm mới là khó a!

Ngón tay còn lưu lại trên mặt Tiểu Xuân truyền tới sự run rẩy nhỏ bé khó thể nhận ra.

[Tiểu Xuân…] hắn thầm gọi.

Tiểu Xuân cũng cảm nhận được chút run rẩy kia của Vân Khuynh, hắn dè dặt hỏi [Ngươi còn chưa nói cho ta biết ngươi tên là gì?]

[Vân Khuynh… Đông Phương Vân Khuynh…] thanh âm của Vân Khuynh càng lúc càng trở nên lặng lẽ, có chút mơ hồ. Trong lòng chỉ nghĩ đến, Tiểu Xuân đã quên rồi, đã quên hắn rồi…

[Ngươi họ Đông Phương, ta họ Triệu, vậy thì thật là lạ. Ngươi không phải người thân của ta, vậy chẳng lẽ chúng ta là bằng hữu?] Tiểu Xuân nghiêng đầu hỏi.

[Chúng ta…] Vân Khuynh nhỏ giọng. Hai môi Tiểu Xuân đóng đóng mở mở, khóe miệng khe khẽ cong lên, hơi nhiễm ý cười, hắn cúi đầu nhìn, liền theo đó áp môi xuống, hôn lên cái miệng đang hăng nói không ngừng của Tiểu Xuân, chặn lại toàn bộ ngôn ngữ, chỉ còn đắm chìm vào thứ mềm mại quen thuộc đó.

Tiểu Xuân không ngờ đến tình huống thế nhưng quay ngoắt như vậy làm người ta ngạc nhiên, hắn há to miệng trừng to mắt không thể tưởng tượng chăm chăm nhìn người trước mặt đem đầu lưỡi đưa vào trong miệng mình, bắt đầu say sưa hôn lấy hắn.

Thân thể của đối phương dính tới gần như vậy, trong khoang mũi truyền vào một luồng vị đạo ngọt ngào tươi mát như phù dung mới nở, bên hông xích͙ ɭõa mới chỉ bị tay Vân Khuynh lướt qua, nhẹ nhàng chạm vào một chút, tâm can đã nhảy dựng, cổ họng căng thẳng, chân thành mềm nhũn sắp sửa đứng không vững.

Nghĩ không ra chuyện này rốt cuộc là như thế nào, thế nhưng bị Vân Khuynh chạm vào, ngửi thấy hương khí nhàn nhạt như có như không trên người Vân Khuynh, bản thân liền khó có thể kiềm chế, ý thức cũng không biết là đã dập dềnh về nơi nao, toàn thân mềm như tàu hũ.

Ngón tay Vân Khuynh hết xoa rồi nắm, mang theo chút tê dại khiến người ta thất thần, cổ họng không theo chính mình mà rên khẽ, vô pháp khắc chế, cả hơi thở cũng trở nên hỗn loạn.

Chưa nói chính mình là gì của người kia, mà động tác thân mật cỡ này chẳng lẽ còn không đủ để hiểu.

Đầu óc choáng váng, bị bế lên đặt xuống bàn, Tiểu Xuân còn cảm thấy hơi mê man.

Tấm màn che trên người chả biết đã bị quăng đi từ lúc nào, cánh tay Vân Khuynh đã chạm đến lấy hai bên đùi trần trụi của Tiểu Xuân, giữ lấy.

Tiểu Xuân giật mình, thấy Vân Khuynh đã đè người xuống, vội vàng chống lên hai vai Vân Khuynh, mở trừng mắt nhìn hắn.

Vân Khuynh cũng nhìn lại Tiểu Xuân, sau đó, bàn tay bao phủ trên phân thân của Tiểu Xuân bắt đầu di động.

Tiểu Xuân cau mày ngửa đầu ra sau, thở dốc một tiếng.

Vân Khuynh từng chút lại từng chút, dễ dàng nhóm lên du͙© vọиɠ trên thân thể Tiểu Xuân.

[Tiểu Xuân…] hắn thấp giọng gọi, cúi đầu, gặm cắn chiếc cổ vì khó nhịn mà ngẩng lên của Tiểu Xuân.

Trên người Tiểu Xuân vẫn còn sót lại thứ xuân dược từng hạ trước đó, cái gì mà Tâm nhi đập thình thịch, dược hiệu vô cùng cường liệt, trước khiến cho người một tháng không thể xuống giường, sau lại một năm không dứt tương tư.

Vân Khuynh biết Tiểu Xuân cũng không hề quên hắn, thân thể này, vẫn là nhớ rõ hắn.

Hắn thì thầm gọi tên Tiểu Xuân, trong lòng có chút cao hứng. Phải a, Tiểu Xuân làm sao quên được hắn đâu, cơ thể này rõ ràng còn nhớ hắn, rõ ràng có phản ứng khi hắn đυ.ng chạm, Tiểu Xuân tuyệt đối không thể quên hắn.

Ngón tay Vân Khuynh dọc theo ngọc nang ấn ra phía sau, kéo ra hai miếng bánh dầy, dọc theo đường rãnh tiến nhập.

[Ô ô ô…] thanh âm của Tiểu Xuân phát run, mạnh mẽ hồi tỉnh từ trong tìиɧ ɖu͙©, cả gương mặt đỏ bừng giãy giụa nói [Vị tỷ tỷ này, ngươi đang làm gì?]

[Ta không phải tỷ tỷ.] Vân Khuynh nói thẳng, chẳng hề có nửa điểm che giấu [Ta muốn tiến vào.]

[Gì?] Tiểu Xuân không hiểu nên hỏi lại.

[Tiến vào, tiến vào ở đây.] Ngón tay Vân Khuynh thâm nhập vào, tìm kiếm vị trí quen thuộc.

Tiểu Xuân ngay cả thời gian để phản ứng cũng không có, liền bởi vì điểm mẫn cảm khó hiểu nào đó trong nội bích bị Vân Khuynh chạm vào đè ấn, cả người cong cả lên, suýt chút nữa hét thành tiếng.

[Mỗi lần làm vậy, ngươi sẽ rất thoải mái.] Vân Khuynh thì thầm, quan sát vẻ mặt của Tiểu Xuân, động tác cũng không dừng lại, ngược lại càng tăng thêm lực đạo ở phía trước.

[Cái, cái gì thoải mái!] Tiểu Xuân căng thẳng cả ngón chân cũng co gập lại, phân thân dựng thẳng, trên đỉnh tràn ra dịch thể trong suốt.

Hắn thở hổn hển nắm chặt lấy tay Vân Khuynh, muốn dùng sức đẩy người này ra, nhưng không biết thế nào xuất không ra lực, cổ tay run rẩy, đầu óc bị một loại cảm giác cường liệt khó diễn tả chiếm cứ toàn bộ.

Vân Khuynh cau mày rút ngón tay, rời ra một chút.

Tiểu Xuân lúc này thở hết hơi nằm xụi lơ trên bàn.

Thế nhưng Vân Khuynh cũng không để hắn được an nhàn lâu, ngay tức khắc hai đầu gối bị đẩy lên, mà sau đó thứ cứng cáp nóng rực hơn cả được đặt vào vị trí sẵn sàng.

Đấu óc Tiểu Xuân đột nhiên trống rỗng, cả người ngây ra.

Trước mắt bạch quang che phủ, giống như quay trở lại non xanh nước biếc ngày hôm đó, mỹ nhân từ trên trời rớt xuống, này mỹ mục, này xảo dung, phiêu phiêu như tiên, khiến hắn chấn động khó hiểu.

Sau đó hình ảnh thay đổi, hắn hồi thần, mỹ nhân kia hiện giờ đè trên người hắn, mở hai chân hắn ra nhấc lên cao, làm hắn lộ ra cái mông nhỏ, nỗ lực ấn cái thứ không biết phải gọi là gì kia vào trong.

Tay chân Tiểu Xuân run lên như động kinh, vươn tay sờ lên ngực mỹ nhân, thế nhưng không sờ là may mắn, sờ tới cả người lại lên cơn run tiếp, y như cái cây bị sét đánh trúng vậy, toàn thân rung rẩy cạch cạch cộc cộc.

[Không có, ngươi thế nào lại cũng không có! Lừa người a!] Tiểu Xuân kêu khóc thảm thiết, trước ngực Vân Khuynh là bằng phẳng, là không có gì, giống y như hắn, bên dưới ‘đi đứng’.

Tiếp đó địa phương ngày thường sử dụng chỉ xuất không nhập bị kéo căng ra, Tiểu Xuân chật vật giãy giụa, liều mạng chống cự.

Hơi thở của Vân Khuynh phả vào mặt hắn, thanh âm lẫn mùi tìиɧ ɖu͙© nói [Đừng loạn động.]

Tiểu Xuân làm sao lại ngoan ngoãn nghe lời, tự nhiên là chuyển động càng thêm kịch liệt, tay múa may hồ loạn, túm lấy tóc dài của Vân Khuynh giật xuống, nghiến răng nghiến lợi nói [Ngươi rốt cuộc đang làm gì?]

Hai mắt chứa đầy du͙© vọиɠ của Vân Khuynh dừng lại nhìn hắn, chậm rãi đẩy mạnh, cho dù động tác giật tóc của Tiểu Xuân càng mạnh thêm, Vân Khuynh cũng không có ý định dừng lại.

Thật sự ăn đau, Tiểu Xuân cắn chặt răng nhắm chặt mắt kêu rên mấy tiếng, mồ hôi vã đầy đầu, vô cùng khó chịu. Cũng không hiểu nổi chuyện ngày hôm nay là tình hình làm sao, lại cứ như vậy mạc danh kỳ diệu bị nam nhân này đè xuống.

Đúng lúc này, Vân Khuynh nhận ra thân thể Tiểu Xuân cứng ngắc, hắn ngừng lại một lúc, tiếp đó miễn cưỡng ngừng tiến tới, ngược lại rút ra ngoài.

Nhận ra bóng đen chiếm cứ phía trên vừa rời ra, Tiểu Xuân làm sao nghĩ được nhiều nhặn thêm cái gì, có được cơ hội lập tức xoay người hạ bàn, ngã nhào xuống đất lăn tròn hai vòng, để mông trần lao như bay ra cửa.

Không lo chạy có mà ngu, hắn còn không muốn thật sự bị người khác thọc vào mông, vậy còn không đau chết!

Ai biết mới đến trước cửa mà thôi, đột nhiên người đuổi theo phía sau lưng đè tới, cả người Tiểu Xuân đập vào ván cửa, rên lên một tiếng.

[Muốn đi đâu?] Vân Khuynh thấp giọng hỏi.

[Dạ… hì hì…] Tiểu Xuân xấu hổ cười [Cái bụng không dễ chịu… huynh đài thương xót, trước để ta đi ngoài cái được không?]

Vân Khuynh cũng không đáp có được hay không, đè chặt Tiểu Xuân lên ván cửa, ngón tay dính cao dược xoa xoa một lúc, liền tham tiến vào trong hậu huyệt của Tiểu Xuân để dò xét.

Cao dược mát lạnh khiến hắn lại đỏ mặt một chặp, đối phương cũng không cho hắn thời gian mà nghĩ nhiều, tách mông con người ta ra, kiên định mạnh mẽ ấn tới, thế rồi hoàn toàn mất hút vào trong.

Cảm giác bị kéo căng cường liệt nhét đầy trong cốc đạo mềm mại, Tiểu Xuân chỉ cảm thấy trời đất xoay chuyển, đến nỗi không thể hô hấp.

Vân Khuynh chàng kích vào mông Tiểu Xuân, kịch liệt mà bình ổn tiến xuất, ngón tay Tiểu Xuân bấu chặt vào khung cửa, chống lên ván cửa mỏng manh, từng hồi từng hồi bị đập vào ván gỗ, phân thân mẫn cảm bị ấn vào đó, theo động tác của người phía sau mà lần này lần khác bị đè ép.

Tấm lưới kết thành từ đau đớn lẫn sung sướиɠ dần dần vây chặt lấy Tiểu Xuân, khiến hắn trở nên mờ mịt.

Vân Khuynh kéo mông Tiểu Xuân ra sau mở rộng thêm một chút, sau đó tay lại lần ra trước, cầm lấy phân thân bị dày vò sớm đã rơi nước mắt, vuốt ve.

Cảm giác bị trực tiếp sờ mó xoa nắn khiến Tiểu Xuân hứng khởi run bần bật một trận.

Bàn tay Vân Khuynh lúc thả lỏng lúc xiết chặt, lúc thì xoa xuống túi nang, lúc lại lướt qua giữa đùi.

Tiểu Xuân hai chân mềm nhũn chỉ có thể dựa vào ván cửa thở dốc.

Cửa đáng thương bị xô bang bang bang, ngực Tiểu Xuân cũng đập bịch bịch bịch, tiếng động ái muội cùng với dâʍ ɖị©ɧ tiết ra trong lúc trừu sáp vang vọng khắp phòng, khiến hắn nghe xong đỏ mặt tía tai.

Người ở phía sau đột nhiên hung hắn cắn vào vành tai, cả người Tiểu Xuân căng thẳng, nội bích cũng hơi co rút.

Vân Khuynh thỏa mãn từ cổ họng thoát ra tiếng rêи ɾỉ, nhiệt lưu đồng thời bắn vào chỗ sâu kín trong thân thể Tiểu Xuân, dừng lại hồi lâu tới khi dư âm dần dần tiêu tán bớt, Vân Khuynh mới từ trong thân thể Tiểu Xuân chầm chậm rút ra.

Tiểu Xuân vừa được buông ra, hai chân luôn run rẩy từ lúc mới bắt đầu hiện tại không còn chút sức lực, đầu gối khụy xuống, sắp sửa ngã ra đất. Vân Khuynh đưa tay đỡ lấy, Tiểu Xuân liền tựa trên cánh tay Vân Khuynh, lắc la lắc lư bị xách từ chỗ cửa lên đến trên giường, đặt nằm úp sấp rồi ngay sau đó lại bị mạnh mẽ tiến nhập thêm một lần nữa.

[Cưỡиɠ ɠiαи a ―] lần thứ hai bị dùng sức xuyên qua, Tiểu Xuân mới nghĩ ra phải hô hoán lên cầu cứu. Hắn vô lực túm lấy đệm giường định bò lên, thế nhưng liên tiếp bị bắt về, toàn thân bủn rủn, có cố thế nào cũng trốn không thoát.

[Cưỡng, cưỡиɠ ɠiαи a ―] hắn không từ bỏ tiếp tục kêu lên.

Hàn sơn phái bao nhiêu người đang ở đây, tại sao không có lấy một người đến cứu hắn? Người chết đi đâu hết rồi?

[Đừng ồn.] Vân Khuynh bất mãn đánh vào mông hắn mấy cái, sau đó để nguyên tư thế ở bên trong, xoay cả người hắn lại.

Tiểu Xuân hít sâu một hơi, động tác như thế này khiến hắn cảm nhận được tính khí nóng rực của Vân Khuynh xoay nửa vòng bên trong mình rồi lại đâm sâu vào, kí©h thí©ɧ hắn không ngừng run rẩy, muốn rêи ɾỉ thành tiếng.

Vân Khuynh vuốt lên mái tóc của Tiểu Xuân, nhìn thấy vệt trắng giữa cả đầu tóc đen, cảm xúc đang căng thẳng từ từ dịu lại, dời ánh mắt trở lại gương mặt Tiểu Xuân, thả chậm động tác, tiếp tục tiến tới vừa sâu vừa chậm, nhớ đến loại phương thức này, có thể khiến người bên dưới thoải mái.

[Ưm…] Tiểu Xuân không ngờ thế công đang mãnh liệt sau một khắc lại đột ngột hóa ra nhu tình như nước, phản ứng không kịp cái đầu giống như bị ném thẳng vào nước, ngâm thành mềm nhũn.

[Tiểu Xuân, ngươi thế nào lại trở nên nhỏ như vậy? Ai khiến ngươi biến thành thế này?] Vân Khuynh nhìn người bên dưới, vuốt ve da thịt, vẫn là mịn màng mẫn cảm như vậy, vẫn là khiến hắn quyến luyến không rời.

Tiểu Xuân vô pháp đáp lời.

Khi đưa tay đặt lên phân thân ngẩng cao run rẩy của Tiểu Xuân, kí©h thí©ɧ, Tiểu Xuân lại phát ra tiếng ngâm nga nho nhỏ, vẻ mặt mệt mỏi, ánh nhìn mê mang. Lại đùa nghịch thêm một chút, Tiểu Xuân cau mày rên mấy tiếng, sau đó theo động tác ngày càng nặng, lời than thở vốn ngậm chặt trong miệng không chịu thoát ra, dần dần giữ không nổi, chảy tràn xuất ra.

Vân Khuynh vuốt ve gương mặt hắn, ngón tay xoa đến bên môi, ấn vào bên trong đùa giỡn với đầu lưỡi.

Tiểu Xuân mê mang nhìn Vân Khuynh, thần sắc có hơi hướm non nớt lại thêm chút bất mãn, khó thể kiềm chế mà lên tiếng lầm bầm.

Vân Khuynh cảm thấy chính mình thật thích Tiểu Xuân như vậy, yêu thích Tiểu Xuân vì mình mà ý loạn tình mê.

Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên miệng Tiểu Xuân, đầu lưỡi khi thu hồi còn vương lại sợi chỉ bạc da^ʍ mỹ.

Hắn ngắm nhìn Tiểu Xuân, nhàn nhạt tràn ra một nụ cười. Trong nụ cười đó là nhu tình hết mực, là quyến luyến vô hạn, chỉ dành cho người này, chỉ để y nhìn thấy.

Tiểu Xuân thần trí mê ly còn đang bị vây hãm trong chiếc lưới dày đặc, ngẩn ngơ đem toàn bộ vẻ tươi cười đạm mạc mà khuynh quốc khuynh thành của Vân Khuynh thu vào đáy mắt.

Đột nhiên một luồng bạch quang lóe lên trong đầu, hạ phúc căng thẳng, dòng nước trắng đυ.c tiết ra trong tay Vân Khuynh, kɧoáı ©ảʍ cường liệt không thể hình dung truyền khắp toàn thân, cơn co quắp run rẩy cùng với choáng váng làm hắn thất thần thật lâu, vô pháp hoàn hồn.

[Tiểu Xuân…] Vân Khuynh cúi đầu, hôn hắn một lần nữa.

Hắn dùng tiếng rêи ɾỉ vỡ vụn để hồi đáp.