Chương 13: Lại Có Khách Tới

Độc lang nhả gà, còn chưa lên tiếng, gà mái đã khanh khách gọi bậy, Phương Chính nghe cũng hiểu.

Gà mái nói:

“Đại sư cứu mạng a! Tôi là gà nhà lành dưới núi! Có chủ! Là con sói cặn bã này, thừa dịp lão nương không để ý, chạy vào trong ổ gà bắt tôi đi! Cứu mạng! Tôi không muốn chết a! Cục cục cục tác!”

Phương Chính bó tay, nhìn con gà mái lắm mồm như thế, xem chừng, nếu hắn không phải hòa thượng, hắn lập tức muốn làm thịt con gà này a? Hắn bắt đầu hoài nghi mục đích hệ thống cho hắn năng lực này, khẳng định không có ý tốt.

- Được rồi, đừng kêu nữa. Vừa mới sáng sớm, gà mái nhà cô kêu lớn như vậy, người không biết còn tưởng tôi làm gì cô.

Phương Chính nói tới đây, đầu liền hiện một cảnh tượng quái dị, lập tức cảm thấy buồn nôn, tranh thủ khua tay:

- Độc lang, đưa nó trở về, sau này không được phép trộm gà. Muốn ăn, chúng ta tự giải quyết.

Độc lang dù không tình nguyện, có điều vẫn gật đầu, ngậm gà béo xuống núi.

Từ xa xa, Phương Chính vẫn còn nghe tiếng con gà kia khanh khách gọi bậy:

“Cảm tạ Đại sư! Cảm tạ ân không gϊếŧ! Con chó chết này, hung cái gì mà hung? Trừng tôi? Tôi cũng trừng anh! Ai sợ ai? Anh còn dám ăn tôi sao? Anh không sợ Đại sư….”

Phương Chính nghe tiếng lải nhải liên miên, rốt cục cũng hiểu vì sao cổ nhân hình dung người nói nhiều càu nhàu các thứ là gà mái! Thực sự còn dông dài hơn cả vịt… Đồng thời, Phương Chính cũng cảm thấy đồng cảm thay Độc lang, một đường xuống núi này, tuyệt đối phải chịu tội.

Đưa tiễn Độc lang đi, bụng Phương Chính đã ùng ục kêu lên, đói bụng!

Phương Chính lập tức tới trước chậu hoa trồng Linh mễ, kết quả còn chưa tới gần, đã ngửi thấy một mùi thơm, mùi thơm của gạo, trong thanh nhã lại có một tia dụ hoặc muốn ăn!

Phương Chính nhìn kỹ lại, chỉ thấy trong chậu hoa có một cây lúa cao tới hai mét, trên cây kết đầy hạt lúa, từng hạt từng hạt như từng viên ngọc trắng noãn óng ánh được bọc trong vàng, vỏ vàng bên ngoài đã bị hạt ngọc bên trong căng đầy tới nứt.

Mùi thơm ngát, chính do Linh mễ phát ra. Mặc dù chỉ tán ra khoảng cách không chỉ có mười mét, nhưng mùi thơm lại hơn tất cả các loại gạo mà Phương Chính từng thấy! Không cần nấu lên, chỉ ngửi mùi hiện tại, Phương Chính cũng cảm thấy, thứ này tuyệt đối là đồ tốt, gạo cứu đói trong thùng so với thứ này quả đúng là rác, không cách nào cho lên miệng.

Đang lúc Phương Chính thất thần, bùm một tiếng, một hạt Linh mễ căng nứt vỏ ngoài rơi xuống, sau đó như đánh dấu một phản ứng dây chuyền, tất cả Linh mễ nhao nhao tróc xuống!

Phương Chính tranh thủ chạy tới, thu gạo, thực sự nhặt tới giật mình, một cây lúa này, lại có tới trọn vẹn một cân Linh mễ! Sản lượng nhiều tới dọa người!

Trong tình huống bình thường, một cây lúa nước chỉ có thể được tính theo gram, còn cái này trực tiếp tính theo cân! Suy nghĩ đầu tiên của Phương Chính chính là, nếu hạt giống cây lúa này có thể bán ra ngoài, muốn không giàu cũng khó! Hơn nữa, thứ này đối với các nơi thiếu lương thực mà nói, tuyệt đối là công đức cứu người!

Nghĩ tới việc có thể cứu vô số người, thu được vô số lần rút thưởng, nước miếng trên khóe miệng Phương Chính chỉ trực ứa ra. Nhưng vừa nghĩ tới giá tiền kia, Phương Chính lập tức tự bóp tắt suy nghĩ trong lòng.

Ba trăm đồng một hạt giống, tuyệt đối là hạt giống có giá trên trời, nếu hắn thực muốn bán ra ngoài, đoán chừng cùng ngày đã bị người ta phỉ nhổ tới chết! Sản lượng một cân cũng vô dụng, một cân ba trăm đồng, vẫn là giá trên trời!



Quan trọng nhất, Phương Chính thực sự không có tiền, muốn mua đồ của hệ thống, phải dùng tiền dính nguyện lực, số tiền này chỉ có tín đồ thành kính công đức mới có thể được. Nhưng với hương hỏa của Nhất Chỉ miếu, có thể để hắn không chết đói đã phải A Di Đà Phật, cảm tạ Phật Tổ hiển linh, còn muốn ân trạch người khác… Nằm mơ!

- Chỉ hi vọng, tương lai hương hỏa sung túc, thực sự trở thành thiên hạ đệ nhất tự, tiền hương hỏa nhất định không ít. Đến lúc đó, không phải không thể mua được hạt giống…

Phương Chính nói thầm, lại hỏi:

- Hệ thống huynh, nếu đem hạt giống này ra ngoài, bằng vào khoa học kỹ thuật hiện tại, có thể phá giải không? Hoặc phục chế, cải tiến gì đó?

“Sâu kiến sao có thể hiểu được linh nguyên? Đây cũng là câu hỏi?” Hệ thống hài hước trả lời.

Phương Chính quả quyết từ bỏ suy nghĩ này, hệ thống chính là tồn tại mà khoa học không thể giải thích được, Linh mễ này cũng nhất định như thế.

Phương Chính lại hỏi:

- Linh mễ trong tay ta, có thể lần nữa trồng xuống được hay không?

“Không thể, gạo này chỉ có thể dùng để ăn, không thể dùng cho việc khác.” Hệ thống nói.

Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu, nếu đã chỉ có thể dùng để ăn, vậy ăn thôi!

Thế là Phương Chính chạy tới đun nước nấu cơm, hắn chỉ ở một mình, chỉ cần một nắm gạo là đủ, nếu tiết kiệm, một cân gạo này hẳn có thể ăn được hai ngày.

Gạo sáng óng ánh, căn bản không gần vo, bỏ gạo vào nồi, thêm nước, nhóm củi, còn lại chỉ cần đợi.

Mấy phút sau, một mùi thơm từ trong nồi bay ra, Phương Chính cũng không biết có phải do đói hay không, lại có cảm giác ngửi mùi thôi cũng thấy lâng lâng, thầm nghĩ:

“Đời này của ta chưa từng ngửi qua mùi cơm thơm như thế, nếu lão đầu tử còn ở đây thì tốt, ăn một miếng cơm này, khẳng định cười niệm A Di Đà Phật.”

Nghĩ tới Nhất Chỉ hòa thượng, con sâu thèm trong bụng Phương Chính lại bị tưởng niệm nhàn nhạt ép xuống.



Cùng lúc đó, bên ngoài có ba người lên núi.

- Thôn trưởng, chuyện này quá kỳ lạ? Không phải Nhất Chỉ miếu đã gần như sắp sập sao? Lần trước tôi mới tới thăm, công văn của chính phủ phát còn là do ra đem tới. Mấy tên sinh viên kia lại nói chúng ta lừa bọn họ? Còn nói Nhất Chỉ miếu mới vô cùng…

Một người trung niên mặt quần áo nỉ màu xanh đậm lên tiếng phàn nàn.

- Được rồi, lải nhải cả một đường rồi, nói mấy thứ này thì có tác dụng gì? Đi xem một chút chẳng phải sẽ biết sao?

Người trung niên đi giày canvas, khoác áo xanh nhạt, chính là trưởng thôn Vương Hữu Quý.



Còn người nói truyện lúc trước là kế toán trong thôn Dương Bình.

Một người khác già hơn, là bí thư Đàm Cử Quốc.

Ba người vốn cũng không có ý định lên Nhất Chỉ sơn, dù sao núi này quá dốc, bậc thang cũng bị rêu xanh phủ, không cẩn thận sẽ ngã chết người. Hiện cũng chỉ còn một ít thợ săn lão thành, hoặc người thích dã ngoại mới leo Nhất Chỉ sơn.

Về phần lên núi bái phật, cũng chỉ có một vài lão nhân nhớ tình cũ, mới lên. Nhưng giờ Nhất Chỉ hòa thượng đã không còn, những lão nhân kia cũng không còn tưởng niệm, không tới.

Ba người vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh đã tới đỉnh núi, ngẩng đầu một cái, cả ba cùng ngẩn người.

- Dương Bình, đây chính là Nhất Chỉ miếu tường nát, ngói bể mà cậu nói? Nếu cái này là tường nát, ngói bể, vậy nhà cậu còn không bằng cả chuồng heo!

Không đợi thôn trưởng lên tiếng, Đàm Cử Quốc đã phẫn nộ.

------------

Phóng tác: xonevictory

Event nhận code Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch):

Đẩy Kim phiếu cho truyện Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch)

Tặng mã 10%: 15428475

Đẩy 20-39 Kim phiếu, nhận ngay Code 15%

Đẩy 40-59 Kim phiếu, nhận ngay Code 20%

Đẩy 60-99 Kim phiếu, nhận ngay Code 25%

Đẩy 100-149 Kim phiếu, nhận ngay Code 30%

Đặc biệt, đẩy 150 Kim phiếu trở lên, nhận ngay code 35%

Đẩy xong mình gửi mã qua tin nhắn nhé!

Cám ơn các đạo hữu...

Truyện gốc đã full, nên yên tâm đọc nhé.