Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Lên Nhầm Xe Hoa Cưới Chồng Như Ý

Chương 22: Tên nhà quê chọc vào nhà họ Lý

« Chương TrướcChương Tiếp »
Người xung quanh giật mình lùi về sau một bước, trong đó có một thanh niên mau chóng đi lên đỡ anh ta: “Tiểu Văn.”

Tô Yên cũng hơi giật mình: “Lục Cận Phong.”

Cú đá này quá mạnh, Lý Văn cảm thấy xương sườn trên người mình đều gãy hết rồi, sắc mặt anh ta trở nên trắng bệch.

Lần này Lý Văn không đứng dậy nổi, phải dựa vào cậu thanh niên kia đỡ.

Cậu thanh niên tức giận nói: “Có biết người anh vừa đá là ai không? Đây là cậu chủ của nhà họ Lý đấy, xảy ra chuyện rồi, anh có chịu trách nhiệm nổi không? Người như anh có mấy cái mạng cũng không đền nổi.”

Lục Cận Phong vốn dĩ không hề để cậu thanh niên kia vào mắt, anh nghiêm giọng cảnh cáo Lý Văn: “Còn quấy rối Tô Yên, thì bảo Lý Mộc Sinh đợi nhặt xác của cậu đi.”

Lý Mộc Sinh là cha của Lý Văn.

Người dám gọi thẳng tên như vậy thật chẳng có mấy người.

Ở Đế Đô, nhà họ Lý cũng có địa vị xã hội nhất định. Lý Mộc Sinh mua danh cầu lợi, thích làm việc thiện vì để có danh tiếng tốt, nên dù là người bình thường cũng nghe nhiều nên quen với cái tên Lý Mộc Sinh này.

Nghe thấy Lục Cận Phong nói ra tên Lý Mộc Sinh, cũng không có ai cảm thấy không đúng.

Nhưng Tô Yên lại vô thức nhìn Lục Cận Phong một cái.

Lục Cận Phong vô cùng ngạo mạn.

Còn ngạo mạn hơn cả Lý Văn.

Rễ cứng gặp phải rễ còn cứng hơn.

Lý Văn chạm phải đôi mắt lạnh lùng của Lục Cận Phong, trong lòng cảm thấy sợ hãi, vô thức gật đầu, khó khăn mở miệng, tỏ vẻ yếu thế: “Lúc nãy chỉ là đùa thôi, lần sau… không dám nữa.”

Lý Văn thật sự nhìn thấy sát ý trong mắt người đàn ông, sát ý vô cùng đậm.

Anh ta tin đối phương có thể làm ra chuyện này.

Anh ta không sợ trời không sợ đất, ngoại trừ cha, anh ta chưa từng sợ ai. Anh ta chưa từng nghĩ rằng một ánh mắt của người đàn ông trước mặt lại còn đáng sợ hơn cha anh ta, anh ta suýt nữa đã quỳ xuống gọi cha rồi.

Lục Cận Phong nắm tay Tô Yên, cất giọng ấm áp: “Đi.”

Lục Cận Phong vừa đi, cậu thanh niên lúc nãy mau chóng đưa Lý Văn đến bệnh viện, gọi điện thoại thông báo cho người nhà họ Lý.

Mà ở một đầu khác của hành lang, một người đàn ông trung niên há hốc mồm, vẫn chưa hoàn hồn.

“Vạn, Vạn Nhất, cô gái lúc nãy là ai, thế mà lại khiến cháu trai của tôi ra tay thế?”

Người đàn ông trung niên đó là cậu của Lục Cận Phong, Trần Mạnh Quân.

“Ra tay thế này thì được xem là gì chứ, trước kia lão đại còn vì cô Tô mà nhảy xuống biển đấy.” Vạn Nhất đã không còn thấy kinh ngạc nữa.

Chân của con trai Chu Hoàng Long cũng dám chặt đứt, Lý Văn chỉ bị đá hai cú thì đã quá nhẹ rồi.

Cậu Tiểu Văn này cũng thật xui xẻo, thế mà dám để ý đến người phụ nữ của lão đại, đây không phải là tự tìm cái chết sao?

Trần Mạnh Quân càng kinh ngạc hơn: “Cô Tô? Cô Tô nào?”

“Còn có thể là cô Tô nào nữa, là người trước đó bị lão đại huỷ hôn, cô chủ nhà họ Tô, Tô Yên.” Vạn Nhất nói: “Lần này lão đại đã lọt hố cô Tô rồi.”

“Cháu trai ngoan của tôi biết yêu rồi à?” Trần Mạnh Quân vỗ tay một cái, vui vẻ nói: “Tôi phải mau chóng nói với em gái mới được.”

Thật là không dễ dàng, cháu trai đã thông suốt rồi, cuối cùng cũng có bạn gái rồi.

Thật là lo đến vỡ tim người cậu này rồi.

Trước cửa tiệm đồ ăn gia đình có một hàng xe sang trọng, một đám người cung kính đứng bên cạnh xe chờ đợi.

Hạ Vũ đứng đầu nhìn chằm chằm cửa ra vào, lại nhìn thời gian, vẫn chưa thấy người ra, lúc này mới lấy điện thoại ra gọi.

“Lão đại, tụi em đã ở trước cửa rồi.”

Lục Cận Phong và Tô Yên vẫn chưa đi ra, anh cầm điện thoại đi ra xa vài bước, giọng điệu lạnh lùng ra lệnh: “Các cậu đi ra xa một chút, tôi có việc quan trọng, các cậu lui đi.”

“Vâng.” Mặc dù Hạ Vũ rất tò mò, nhưng vẫn nghe theo mệnh lệnh.

Sau khi cúp máy, Hạ Huy ở một bên hỏi: “Khi nào lão đại ra?”

“Không cần đợi nữa, lão đại bảo chúng ta đi trước.”

Lúc này, Lục Cận Phong và Tô Yên đi ra. Hạ Vũ vừa nhìn đã thấy, thế mà cô Tô lại ở bên cạnh lão đại, gã hiểu ra tất cả, biết điều đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Còn Hạ Huy chưa từng gặp Tô Yên, anh ta vừa làm nhiệm vụ trở về, vừa thấy lão đại đã nhanh chân đi qua: “Lão đại.”

“Mau về đây.” Hạ Vũ mau chóng kéo anh ta về.

“Sao vậy?” Vẻ mặt Hạ Huy mơ hồ.

“Không nhìn thấy bên cạnh lão đại còn có cô Tô sao?” Hạ Vũ vẫn nhớ rõ, bây giờ gã không dám đắc tội với Tô Yên đâu.

Đó là cục cưng trong lòng lão đại đấy.

“Cô Tô gì cơ?” Hạ Huy lại càng mơ hồ.

Hạ Vũ không nóng không lạnh nói: “Muốn sống lâu thêm ở Đế Đô, thì hãy ngoan ngoãn đứng yên đừng nhúc nhích.”

Nếu không, làm phiền đến chuyện tốt của lão đại, anh ta vừa từ nước G về, có lẽ sẽ lại phải đi đày đấy.

Trước cửa dừng một hàng xe sang trọng, rất bắt mắt.

Tô Yên liếc nhìn một cái, tò mò nói: “Ồ, có nhân vật lớn nào sao? Sao có nhiều xe sang trọng và vệ sĩ thế?”

Thế trận này giống như khi cậu cả nhà họ Lục đến nhà họ Tô vậy.

Chẳng lẽ cậu cả nhà họ Lục đang ăn cơm ở trong?

“Không biết.” Lục Cận Phong ngay thẳng kéo Tô Yên đi đến bên đường gọi xe.

Tô Yên hỏi: “Hôm nay anh không lái xe sao?”

“Không có.” Lục Cận Phong cười ấm áp, nói: “Xe bị hư nên đã đem đi sửa rồi, hôm nay chúng ta ngồi taxi về.”

Lục Cận Phong cũng không ngờ lại gặp phải Tô Yên ở đây, nên không lái chiếc xe công nghệ kia tới. Đương nhiên là anh không thể để Tô Yên biết hàng xe sang trọng và vệ sĩ là đến để đón anh.

Ít nhất bây giờ vẫn chưa phải lúc để Tô Yên biết thân phận của anh.

Trên đường về, Tô Yên nghĩ đến chuyện lúc nãy, vẫn còn hơi thấp thỏm, kéo lấy tay Lục Cận Phong, nói: “Hay là anh rời khỏi Đế Đô để tránh sóng gió đi.”

Cách mà Tô Yên có thể nghĩ ra cũng chỉ có thể là rời khỏi Đế Đô mà thôi.

Nhân lúc bây giờ người nhà họ Lý vẫn chưa tìm anh gây chuyện, ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.

Lục Cận Phong thấy dáng vẻ Tô Yên lo lắng vì mình, hàng mày không kiềm được mà có chút ý cười: “Không cần lo lắng, không sao đâu, dù nhà họ Lý là gia tộc lớn, nhưng không phải là người không nói lý, Lý Văn kiếm chuyện trước, chúng ta là phòng vệ chính đáng mà.”

Nhưng phòng vệ này có phải hơi quá rồi không?

Đá đến người ta gãy cả xương sườn rồi.

Thấy Lục Cận Phong không để tâm, trong lòng Tô Yên càng sốt ruột hơn. Cứ nghĩ đến việc Lục Cận Phong không phải là người trong giới này, cũng không biết sự ghê gớm của người nhà họ Lý, cô cũng không nói gì nhiều nữa.

Chuyện là do cô gây ra, nếu thật sự không được thì cô đến nhà họ Lý nhận lỗi, chỉ cần người nhà họ Lý không tìm Lục Cận Phong gây sự là được.

“Xe của anh không phải hư rồi sao? Mấy hôm nay anh đừng ra khỏi cửa, ở chỗ em vài ngày đi.” Tô Yên lập tức kéo tay Lục Cận Phong, nói.

Trong lòng Tô Yên nghĩ rằng, chỉ cần tránh khỏi sóng gió, người nhà họ Lý không tìm được Lục Cận Phong là được rồi.

Mà không nghĩ đến đây là “ở chung” trá hình.

Lục Cận Phong nhìn một cái đã nhìn thấu ý của Tô Yên, anh nở nụ cười ấm áp, gật đầu: “Được, nghe em hết.”

Nghe vậy, trong lòng Tô Yên mới thấy hơi yên tâm.

Xe taxi đến trước cửa chung khu mà Tô Yên ở thuê, hai người xuống xe, Lục Cận Phong nói: “Yên Yên, em lên trước đi, anh đi mua gói thuốc.”

“Được, vậy em đến thang máy đợi anh.”

“Được.”

Lục Cận Phong đợi Tô Yên đi xa mới lấy điện thoại ra gọi, giọng điệu đột nhiên trở nên lạnh như băng: “Thay tôi đến nhà họ Lý hỏi thăm cho đàng hoàng.”

Hai chữ hỏi thăm mang theo sát ý lạnh thấu xương.

Bệnh viện.

Lý Văn đã ra khỏi phòng phẫu thuật, Lý Mộc Sinh và vợ Lưu Tuyết Lam nghe thấy con trai xảy ra chuyện thì vội vàng đến đây.

Khi biết con trai bị gãy hai xương sườn, bị đánh đến nôn ra máu, Lưu Tuyết Lam vừa đau lòng vừa tức giận: “Là ai làm? Cục cưng của tôi, ai lại ra tay độc ác như vậy chứ, ăn gan hùm rồi à, dám động vào con trai tôi, tưởng nhà họ Lý tôi dễ bắt nạt lắm hay sao?”

Cậu thanh niên đưa Lý Văn đến bệnh viện nói: “Là Tô Yên. Tối nay Tiểu Văn nhìn thấy Tô Yên, muốn Tô Yên cùng mình uống một ly rượu, ai biết có một người đàn ông từ đâu ra mặt cho Tô Yên, đánh Tiểu Văn thành thế này.”

“Sao lại là Tô Yên.” Lý Mộc Sinh nhíu mày: “Không phải tôi đã từng cảnh cáo, bảo nó đừng chọc vào cô gái đó rồi sao, xem những lời của tôi như gió thoảng bên tai à.”

“Con trai đã bị đánh thành như vậy rồi, ông không đau lòng con trai mà còn nói những lời như vậy.” Lưu Tuyết Lam đau lòng rơi nước mắt: “Tô Yên đó có là gì chứ, dám động vào con trai tôi, tôi sẽ để cô ta biết mặt.”

“Mẹ, con đau quá.” Lý Văn nằm trên giường bệnh đến nói chuyện cũng khó khăn: “Con suýt nữa đã không được nhìn thấy hai người nữa rồi.”

“Con trai, con trai đáng thương của mẹ.” Lưu Tuyết Lam kéo tay Lý Văn, tức giận nói: “Con yên tâm, mẹ nhất định sẽ lấy lại công bằng cho con, ai cũng không thể động vào con trai của mẹ.”

Trong phút chốc, Lý Văn tìm được chỗ dựa, cũng đã ném lời cảnh cáo của Lục Cận Phong ra sau đầu, than khóc: “Mẹ, mẹ nhất định phải trả thù cho con, gϊếŧ chết cái con Tô Yên kia, không, bỏ đi, người đẹp như vậy, gϊếŧ chết thì rất đáng tiếc, gϊếŧ chết người đàn ông bên cạnh cô ta là được, giữ người đẹp lại.”

Lý Mộc Sinh để ý, hỏi: “Người đàn ông đánh con trông như thế nào? Là ai?”

“Chỉ là một tên nhà quê thôi.” Lý Văn che ngực đau khổ nói: “Cha, cha nhất định phải trả thù cho con, Người khác muốn nhà họ Lý chúng ta tuyệt tử tuyệt tôn, cục tức này không thể nhịn được.”
« Chương TrướcChương Tiếp »