Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Lịch Sử Của Nhân Vật Nhỏ Trong Làng Giải Trí

Chương 17

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tiền Văn Phương mắt

liếc Liễu Y, mất tự nhiên cọ cọ mông, rồi lúng túng cười một tiếng:

"Thật ra thì, vai diễn đó, chị không cần em đồng ý đâu, cái kịch bản

này, với đoàn làm này nữa, chị không thích, hơn nữa vai chính lại là

người thứ ba, chắc là họ thấy xì căng đan nên mới mời em đóng." Giọng

nói của Tiền Văn Phương ngày ngày càng nhỏ lại.

Rồi Tiền Văn

Phương đứng lên, cầm một kịch bản khác lên, chỉ chỉ: "Cái này hay này,

mặc dù là vai phụ, nhưng là nhân vật chính phái, là một nữ cảnh sát, em

cảm thấy như thế nào."

Liễu Y dựa người về sau, cúi đầu nhìn kịch bản Tiền Văn Phương mới vừa nói, lập tức cái kia quăng sang một bên,

đúng là thối nát đến mức dung tục, phim viết về tiểu tam sao, chính xác

là nhằm vào xì căng đan của cô, chẳng trách Tiền Văn Phương đánh giá như thế.

Liễu Y không nhìn kịch bản trong tay Tiền Văn Phương, mà

lấy cái cuối cùng, xem tỉ mỉ, phim tình yêu, là một vai phụ, tính tình

giống với chủ thân thể này, nếu là lúc trước, đại khái có thể đóng được, nhưng bây giờ, Liễu Y phải lắc đầu một cáu.

Tiền Văn Phương lắc

lắc kịch bản trong tay: "Mấy kịch bản này chị đều xem qua rồi, chị cảm

thấy cái này là thích hợp với em nhất, nữ cảnh sát, mặc dù là vai phụ,

nhưng diễn cũng nhiều, còn có ba cảnh rất quan trọng, phim này của công

ty Phong Thượng sản xuất, bên trong cũng rất phức tạp, nhưng đạo diễn

thì cũng có danh tiếng trong giới, em cảm thấy thế nào."

Liễu Y

đưa tay nhận lấy, cúi đầu xem, có chút rối rắm nhìn Tiền Văn Phương, hồi lâu nói: "Chị Tiền, nữ cảnh sát này quá ngây thơ hồn nhiên, chị cảm

thấy em thích hợp sao."

"Nhân vật này là em gái của nam chính,

mặc dù không thích hợp với em cho lắm, nhưng mà, em cũng có thể suy nghĩ một chút đi." Tiền Văn Phương thử thuyết phục.

Liễu Y khoát tay, lấy kịch bản đập vào mặt một cái, âm thanh buồn buồn nói: "Để cho em

diễn nữ cảnh sát, em thà diễn vai đại tỷ của tổ chức phản động." Sau đó

từ từ lấy kịch bản, lộ ra khuôn mặt vô cảm, ngồi thẳng thân thể: "Chị

xem bộ dạng của em đi, có thể diễn vai nữ cảnh sát à."

Tiền Văn

Phương sững sờ, đặt mông ngồi xuống, há hốc mồm, im lặng nhìn chằm chằm

Liễu Y: "Cũng được, Liễu Y à, nếu chung ta đi bệnh viện khám thử xem, sự kiện kia cũng đã qua, em..."

Liễu Y lắc đầu một cái, đưa tay

vuốt vuốt gương mặt, bệnh này không thể chữa, nbệnh này chắc là bệnh về

tâm lý, thân thể này không có vấn đề gì, nhưng linh hồn của cô vó vấn

đề, năm năm rồi, không biết từ lúc nào lại bị như vậy, chẳng lẽ là lúc

cô bị đoàn người bỏ rơi, hay là lúc chủ nhân thân thể này bị gϊếŧ bởi

người cướp người đàn ông của cô ta, nhưng cô chỉ biết cô không thể mỉm

cười được nữa, sau đó, chị còn lại khuôn mặt vô cảm mà thôi.

Tiền Văn Phương thở dài một tiếng, mặc dù đã là quá khứ, nhưng lại mang đến

tổn thương cho Liễu Y, chợt ánh mắt sáng lên, hai người kia đính hôn,

mặc dù Liễu Y phá như vậy, tình huống cũng phát triển quý dị, nhưng vẫn

không thể đạp đổ được Tần Văn.

Tiền Văn Phương dựa người về sau,

nhìn mặt Liễu Y vô cảm, nhanh chóng ngồi thẳng lên, nhỏ giọng nói ra:

“Nếu không chị xin cho em diễn vai đại tỷ của tổ chức phản động, thì

được đúng không? “

Liễu Y nhàn nhạt thoáng nhìn: “Công ty Phong Thượng kia chắc sẽ không đồng ý, ý muốn của em sao dễ dàng được chấp nhận chứ.”

Tiền Văn Phương khoát tay: “Có thể mà, chị cảm thấy ba kịch bản này, chính

là nhằm vào em,nói thật, nếu như bộ dạng của em không phải như thế này,

chị cảm thấy có thể được, nhưng mà, bộ dạng của em quá yếu đuối, nếu

diễn vai đại tỷ của tổ chức phản động, nếu như là chị…chị cũng không

đồng y, haizz, để chị đi hỏi thử, nếu không được, thì mình sẽ chờ kịch

bản khác, hai cái kia, chị chẳng thích cái này, chẳng biết kịch bản từ

chỗ nào rơi xuống nữa.”

Liễu Y cúi đầu nhìn kịch bản trong tya,

hồi nãy cô chỉ thuận miệng mà nói ra, không ngờ Tiền Văn Phương thế

nhưng lại nói thế, có lẽ do bộ dạng của cô, rất khó có được vai diễn

thích hợp, nhưng thử một chút vẫn có thế, có tiền còn hơn là không có,

hơn hai kịch bản kia giống như Tiền Văn Phương, coi như là thích hợp với cô, quay xong rồi, không biết có hay không.

Liễu Y gật, nghiêm túc nhìn Tiền Văn Phương: “Vậy chị thử hỏi đi, làm phiền chị rồi, chị Tiền.”

Tiền Văn Phương bật cười: "Hai chúng ta cùng ở trên một chiếc thuyền, em có

thể diễn hay không, chị làm sao không biết được chứ, em mới vừa rồi nói

như thế, chị cũng cảm thấy nhân vật của tổ chức phản động rất thích hợp

với em, nhưng mà, còn phải xem đoàn làm phim bên kia có đồng ý hay không nữa, chúng ta cũng phải thử hỏi xem sao, không được, chờ một chút đã,

chị Tiền xem trọng ngươi, cũng không thể để cho diễn vai mà mà em không

thế diễn được.”

Liễu Y cảm kích liếc nhìn, gật đầu, nếu so sánh với tiền, thì Tiền Văn Phương vẫn có thể xếp hạng hai .

Liễu Y tiễn Tiền Văn Phương, nằm trên ghế sofa, nhìn kịch bản, cốt truyện

rất đơn giản, hai anh em cảnh sát, vai nam chính là ca ca, bởi vì đồng

nghiệp nằm vùng bị gϊếŧ, nên đi tìm hiểu nguồn gốc, tra ra chứng cớ giao dịch của tổ chức phản động, cảnh sát đó bị tổ chức phản động hãm hại,

luôn luôn bị truy sát, lúc trên đường chạy trốn, đυ.ng phải nữ chính,

cùng chung hoạn nạn, mà em gái của người cảnh sát đó vẫn kiên trì điều

tra, lại bị tổ chức phản động đó bắt được, mà tổ chức phản động đó cưỡng ép nữ cảnh sát với nữ chính phải giao ra bằng chứng mà nam chính tìm

được.

Mà lúc Liễu Y thuận miệng nói vai đại tỷ của tổ chức phản

động, cũng chính là nhân vật phản diện lớn nhất, mặc dù diễn không nhiều lắm, nhưng là từ đầu tới đuôi luôn tôn tại sau lưng một người, lòng dạ

độc ác.

Liễu Y hiểu được nội dung kịch bản, vai này vô cùng phù

hợp với cô, mặc dù dáng vẻ của cô rất yếu đuối, nhưng lòng dạ ác độc, cô có, muốn có thủ đoạn, cô cũng có, cho nên, Liễu Y mới có thể tuận miệng nói ra, mà cái vai nữ cảnh sát kia, căn bản là cô gái ngây thơ chưa

trưởng thành, vô luận thế nào, Liễu Y cũng không thể diễn được.

Mà lúc này trong phong V.I.P của hội sở, sau khi Tuần Tu nói chuyện với

Smith xong, rồi nói: “Kế hoạch thì vẫn như cũ, nếu lão Tam, Tề gia liên

lụy tới cậu, hắn ta muốn gì, cậu cứ cho hắn ta cái đó.?

"Dạ vâng, ông chủ.” Smith gật đầu, rồi thả lỏng: “Vậy tôi đi trước, Tề lão tam vẫn đang chờ tôi đây.”

"Uh, không cần sắp xếp đại minh tinh Kiều đi theo chứ?” Tuần Tu trừng mắt, khóe miệng cong lên.

Smith cười hắc hắc: "Ông chủ à, công ty của Tề lão tam bên kia Kiều Kỳ chưa

chắc làm được gì, tôi chỉ là biết thời biết thế thôi.”

"Sắc đẹp không chừng hỏng việc, cậu nhớ chú ý đấy. Tuần Tu híp mắt, tay tái nhợt để lên ghế sofa, giọng nói bình tĩnh.

"Yên tâm đi, vỏ bọc đường tôi ăn, còn đạn pháo tôi cho tụi nó, vậy tôi xin

phép đi trước, thưa ông chủ.” Smith gật đầu với Tuần Tu, cáo lui đi ra

ngoài.

Smith đi ra ngoài vỗ vai Hà Dương một cái, rồi dần một đám người ông mặc đồ đen đi mất.

Khóe miệng Hà Dương vễnh lên, mắc liếc trong phòng, đẩy cửa đi vào, vừa đi

vừa nói: “Smith lâu lâu mới tới, mới đó đã đi rồi, cũng lâu rồi không

uống rượu với anh ta.”

khóe miệng vểnh lên, đưa đầu mắt liếc phòng, đẩy cửa vào, vừa đi vừa nói chuyện,

Hà Dương từ trong tủ rượu lấy ra chai rượu đỏ, sau khi mở ra, rót hai chén, xoay người đi tới chỗ Tuần Tu.

Tuần Tu một tay cầm ly rượu đỏ, lắc lắc một cái: “Cậu ta còn có chính sự

phải làm, câu cho rằng ai cũng giống cậu, không chịu làm việc đàng hoàng gì hết.”

“Khụ…” Hà Dương đang uống thì bị sặc, xoay người ngồi

đối diện Tuần Tu: “Đại thiếu gia, tôi rất cần cù chăm chỉ đấy, lấy hội

sở làm nhà, cái đó, tôi cảm thấy cậu thỉnh thoảng đổi cánh thức, cũng

rất tốt, lại nói, cậu cũng không cự tuyệt.”

Người đàn ông mặt đen nãy giờ vẫn đứng sau Tuần Tu hừ một tiếng, rồi quay đầu nhìn lên trần nhà.

Hà Dương nghe thấy, cười hắc hắc: “Ơ Hài Phong đang ghen sao.”

Tuần Tu cúi đàu vuốt vuốt miệng ly, nhàn nhạt thóng nhìn: “Cậu quản lý hội sở cho tốt vào, đạc biệt là quan hệ với Tề gia.”

Tuần tu cúi đầu vuốt ve miệng chén, nhàn nhạt thoáng nhìn, "Ngươi cho ta hảo hảo nhìn chằm chằm hội sở, đặc biệt là cùng Tề gia có quan hệ."

Hà Dương nghiêm sắc mặt, gật đầu một cái: “Tôi sẽ quản lý tốt ở đây, yên tâm đi, sẽ không hỏng việc của cậu đâu.”

Ánh mắt Tuần Tu xẹt qua một tia tàn nhẫn, rồi lập tức trở lại bình thường:

“Cậu chớ tiếp xúc nhiều với Thành Lâm, sang năm, con cờ mới phát huy tác dụng.”

"Biết, tôi sẽ chú ý." Hà Dương gật đầu, nghiêm túc trả lời.

Tuần Tu để cái ly ở bên canh, một tay sờ hai chân, khóe miệng xẹt qua một

tia ý lạnh, trong nháy mắt, lại bình tĩnh ngẩng đầu lên: “Thỉnh thoảng

đổi cách thức thật không tệ.”

Người đàn ông mặt đen Hài Phong vừa nghe thấy, cố chút uể oải, trừng mắt Hà Dương ở đối diện.

"Tất nhiên, lần đầu tiên phỏng vấn, con bé đem bàn làm việc tôi dịch chuyển, trọng lượng của cậu, tuyệt đối không thành vấn đề.” Hà Dương sợ thiên

hạ còn chưa loạn, không sợ liếc Hài Phong đang đứng: “Cái đó, tôi chỉ

muốn biết một chút, sao cậu lại như thế…”

Tuần Tu khoát tay, chặn lại câu nói của Hà Dương, khóe miệng cong lên: “Được rồi, hôm nay dừng ở đây.”

Hà Dương há hốc mồm, muốn nói lại thôi, nhớ tới việc gì đó, mắt liếc hai

chân của Tuần thiếu, mắt xẹt qua tia chán nản: “Bây giờ cũng nên đi

thôi, con bé kia vừa mới tan việc, nếu không gọi Hải Phong đi.”

Ánh mắt Tuần Tu trầm xuống, nghiêng đầu liếc nhìn người đàn ông mặt đen, phất tay một cái.

Hà Dương nhìn Hải Phong đi ra ngoài, có chút vội vã nói: “Hồi nãy tôi quên mất, nếu không tôi…”

Tuần Tu bình tĩnh nói: “Bây giờ không phải là lúc để buông lỏng đâu.”

"Vâng, sẽ không gây thêm rắc rối cho cậu.” Hà Dương nhỏ giọng nói.

Sau khi Tuần Tu nhàn nhạt thoáng nhìn: “Được rồi.”

Tuần Tu ngồi lên xe lăn, bị người đàn ông mặt đen đẩy đi, đến cửa chính,

quay đầu liếc nhìn Hà Dương: “Sau này đừng có mà làm khoa trương quá.”

Hà Dương dừng lại, gật đầu, thầm nghĩ, bao giờ Tuần thiếu lại nói chuyện

nhẹ nhàng như thế, nhìn chiếc xe rời đi, xoay người có chút trầm tư.

Ngày hôm sau, Liễu Y làm xong công việc của mình, thì đi tới phòng nghỉ

ngơi, được nửa đường thì thấy Hà Dương đang tựa dựa vào tường, mắt nhất

thời chớp chớp, tiến lên trước: “Làm sao anh lại đích thân đưa tới vậy,

để trợ lý đưa là được rồi.”

Hà Dương nhìn từ trên xuống dưới, che giấu ánh mắt, khóe miệng vễnh lên: “Cô thật thẳng thắn.” Một tay lấy

tiền phí hôm qua từ trong túi ra, đưa tới trước mặt Liễu Y: “Cô thiếu

tiền dữ lắm sao.”

Liễu Y lập tức cầm lấ, gật đầu một cái, hài

lòng bỏ vào túi, nghe thấy câu nói của Hà Dương, nghi ngờ nhìn: “Sao

chứ, anh lại có việc giới thiệu cho tôi làm sao?”

Hà Dương xuy

một tiếng, gật đầu với Liễu Y một cái: “Cô cũng thật có tiền đồ, làm

nghệ sĩ, lại làm thêm công việc này, thật là hiếm thấy.”
« Chương TrướcChương Tiếp »