Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Lịch Sử Của Nhân Vật Nhỏ Trong Làng Giải Trí

Chương 8

« Chương TrướcChương Tiếp »
Người chung quanh mới vừa rồi còn sững sờ, lúc này, mới phản ứng được, bắt đầu cúi đầu cười, nhỏ giọng nghị luận.

Lục Thanh rất buồn bực, đã diễn nhiều năm như vậy, thật đúng là chưa bao

giờ bị thảm hại như thế này, mới vừa rồi ánh mắt đó của Liễu Y, có lẽ

không có ai chú ý, Lục Thanh không hy vọng có người nhìn thấy, đại khái

chỉ có anh đối diện Liễu Y mới thấy được rất rõ ràng, ánh mắt giống như

mấy con sói đang khát máu.

Lục Thanh cảm thấy Liễu Y giống như

không còn biết gì nữa, như có một sức mạnh hung ác, cả người tản ra hơi

thở nguy hiểm, làm người ta cảm thấy nghẹt thở.

Hàn Thần thấy hai người trầm mặc không nói, rồi còn nghe được người ở phía sau nói gì đó, nhàn nhạt nhìn qua: "Làm lại lần nữa, hai người chuyên tâm dùm chút đi, diễn viên thì phải rèn luyện hằng ngày, mặc kệ các cô các cậu là đại

bài, hay là đứa đóng vai phụ."

Liễu Y mắt liếc nhìn đạo diễn Hàn

đi xa, ngay sau đó từ từ đi tới bên cạnh Lục Thanh, cúi đầu nói: "Thật

xin lỗi, anh không sao chứ."

Lục Thanh một tay sờ sờ y phục của

mình, khoát tay áo, hứng thú liếc nhìn Liễu Y: "Không có việc gì, một

lần là đủ rồi, diễn thôi nhưng cũng phải chừa chút đường sống chứ."

Liễu Y ngừng một chút rồi nói: "Mới vừa rồi không khống chế được, lần sau sẽ không như vậy nữa."

Làm lại một lần, Liễu Y thầm nghĩ, mới vừa rồi chắc là không liên quan đến

cô, cũng không phải là cô không qua được lần này, ngay sau đó nắm chặt

tay, xem ra vẫn có cơ hội phấn đấu, cố gắng lên, Liễu Y, cô chưa bao giờ làm không công , một lần lại một lần nhắc nhở chính mình, cái thế giới

này là hòa bình, đối mặt là con người, không phải động vật biến dị.

Vừa có tiếng ho bắt đầu, Lục Thanh vừa bị nội thương, vừa phải tập trung

tinh thần, sau khi xoay người xuống ngựa, chạy thẳng tới quán trà, mắt

liếc Liễu Y chạy tới trước mặt anh như gió xông tới, một tay vung lên

vạt áo rồi ngồi lên ghế, một tay vỗ lên bàn, rồi sửa sửa quần áo, chờ

Liễu Y e thẹn nháy mắt mấy lần, rót đầy nước trà cho anh, rồi phất tay,

lúc đang chuẩn bị uống, Lục Thanh tinh thần lo lắng, nhìn đao chợt đâm

về phía mình, tránh xa ánh mắt kia của Liễu Y, rồi trực tiếp rút ra vũ

khí của mình, hai bên vừa đυ.ng nhau, bắt đầu tàn sát lẫn nhau.

"Được, tốt lắm, kết thúc công việc thôi." Hàn Thần hài lòng gật đầu một cái,

không ngờ chỉ nói với Lục Thanh với Liễu Y có hai phần, mà bọn họ ngược

lại hiểu bảy tám phần, mặc dù Liễu Y tự mình sửa lại diễn xuất, nhưng là rất phù hợp hoàn cảnh, Hàn Thần không phải là đạo diễn cứ phải làm theo trong kịch bản, ông hi vọng diễn viên trong lúc quay phim, cùng nhau

thảo luận, mà Liễu Y diễn trong hai cảnh vừa rồi rất biết cách thể hiện

nhân vật, mặc dù còn có chút cứng ngắc, nhưng trước mắt, cũng có thể bỏ

qua.

Liễu Y mắt sáng rực lên, thành công được một nửa rồi, cô thử chơi liều một chút, lấy kịch bản ngày mai sửa lại, xem ra đổi lại cách

diễn, cô cũng được thông qua , không phải sao.

Lục Thanh vô lực

xoay người xuống ngựa, tay run run, ánh mắt nhìn về phía Liễu Y xong

công việc liền đi mất, ánh mắt trầm xuống, nhìn tay anh bị sưng đỏ lên,

rồi lắc đầu một cái, cúi đầu trầm tư.

Sau khi kết thúc công

việc, trở lại khách sạn, Tiền Văn Phương vui sướиɠ, ngay cả Liễu Y ăn

cơm tối hơn hai chén, cô cũng không để ý, trở về phòng, vui vẻ khen ngợi , rồi cuối cùng nói, "Tiếp tục cố gắng, chị thấy em làm rất tốt, Liễu

Y."

Liễu Y sững sờ, ánh mắt rối rắm: "Chị Tiền, chị không thấy là em không thể diễn được sao."

Tiền Văn Phương đang cười khẽ, trong nháy mắt lại biến dạng, nhanh chóng

xoay người đi tới trước mặt Liễu Y, trừng mắt: "Sự tự tin của em đâu mất rồi, Liễu Y, chị cho em biết, em đừng có mà diễn cho có, tới ngày mai,

em diễn cho tốt, nói không chừng, sau lần này sẽ có rất nhiều kịch bản

cho em tha hồ mà chọn, em không muốn trả thù Tần Vân cô ta sao, em cũng

không muốn cho Dương Vanh hối hận sao."

Liễu Y lui về phía sau

ngồi xuống, đặt mông ngồi bên giường, sau đó ngửa người về phía sau, nằm phịch trên giường, âm thanh có chút chán nản: "Chị Tiền à, chỉ như em,

là đứa diễn viên hạng ba, xem chừng đời này đừng nghĩ trả thù được Tần

Vân, còn nữa, kịch bản xếp hàng để cho em chọn, em thà nằm mơ còn hơn."

Đóng phim để đả kích Tần Vân cùng Dương vanh, đây là điều Liễu Y chưa từng suy nghĩ tới , cũng không thực tế chút nào.

Nhân cơ hội này, Liễu Y chỉ là muốn tìm hiểu một chút Tần Vân rốt cuộc là

người như thế nào, mà thông qua sự quan sát của cô trong hôm nay, Liễu Y cảm thấy trong ngoài không giống nhau, đó chính là Tần Vân.

Nếu

hiểu rõ, Liễu Y cảm thấy vì để trả nợ quyền sử dụng thân thể này mà trả

thù một chút, nhưng mà, cô tuyệt đối sẽ không lựa chọn đi đóng phim để

đạp Tần Vân với Dương Vanh , như thế quá khó khăn, đối với Liễu Y mà

nói, phương pháp mà cô lựa chọn, hiện tại chỉ là chờ đợi thời cơ đến mà

thôi, chỉ là, còn phải thêm vào cả Đào Tinh Tinh, cô ta tự chuốc lấy,

nếu không ra tay thì quá có lỗi với bản thân cô.

Nụ cười Tiền Văn Phương cứng đờ, liếc Liễu Y đang nằm ở trên giường một cái, nói: "Em

thật không có tiền đồ, đây là mục tiêu, chị cũng không phải là để cho em bây giờ ở trước mặt Tần Văn phải ngẩng cao đầu, về sau đừng để cho chị

nghe mấy lời xui xẻo, biết không."

Liễu Y đưa tay vô lực đầu hàng: "Biết rồi, chị Tiền, em sẽ cố gắng."

Đóng xong phim này rồi hãy nói, Liễu Y rất hiểu rõ bản thân mình, lấy được

tiền, trước tiên dự trữ lương thực trong nhà bếp, cái gì mà mục tiêu to

lớn, Liễu Y không có ôm hi vọng, trước hết phải để cho cô có thể sống

được, mới là quan trọng nhất.

Ngày hôm sau vừa rạng sáng, ở chỗ

quay phim của đoàn làm phim tại thành phố D , Liễu Y cũng có cảnh quay

vào xế chiều, cô không phải là đại bài, nên buổi sáng lphải đi theo xe

của đoàn phim.

Mà Đào Tinh Tinh ngồi cùng xe thỉnh thoảng liếc nhìn Liễu Y ngồi ở cuối cùng, ánh mắt mang theo oán hận.

Tiền Văn Phương đưa tay lôi kéo Liễu Y đang nhắm mắt dưỡng thần, nhỏ giọng

nói ra: "Em hôm nay kiên nhẫn một chút, chị thấy Đào Tinh Tinh cô ta lại có âm mưu gì đó."

Liễu Y gật đầu, đưa tay vỗ vỗ tay của Tiền Văn Phương, cười thầm trong lòng, ra tay trước thì sẽ chiếm được lợi thế,

mặc dù lần này cô không có cơ hội chống lại Tần Văn, nhưng Đào Tinh

Tinh,cô vẫn có cơ hội ra tay, dù sao đều đã chuẩn bị xong tối hôm qua.

Buổi sáng, Liễu Y và Tiền Văn Phương đứng ở trong góc, thỉnh thoảng trò chuyện, thuận tiện nhìn những người khác đang quay phim.

Chờ đến trưa, Liễu Y liếc nhìn mấy người một trước một sau đi ra, đang cầm

hộp cơm, sau khi do dự một lát, rồi quay đầu nhìn Tiền Văn Phương: "Chị

Tiền, em đi vệ sinh một chút, chị giúp em trông hộp cơm, chớ ăn vụng

đó."

Tiền Văn Phương vô lực khoát tay: "Đi đi, chị nhất định sẽ giúp em trông coi hộp cơm ."

Tiền Văn Phương nhìn Liễu Y đi xa, cúi đầu nhìn qua hộp cơm trong ngực, cô

cảm thấy Liễu Y bây giờ đặc biệt để ý đến thức ăn, sờ sờ cằm, làm người

đại diện, chủ yếu nhất là phải nhạy cảm quan sát, rồi nhớ tới cái gì đó, khóe miệng khẽ cười.

Liễu Y một mình đứng trong nhà vệ sinh, ở

con đường nhỏ trong rừng cây tuyệt đẹp, cô tính toán cự ly, dùng lực

tinh thần xem xét, thử chạy chậm trên đường, đi tắt qua con đường nhỏ,

rồi cô thấy Đào Tinh Tinh đang đi tới.

Lập tức đóng cửa nhà vệ

sinh, Liễu Y mới quan sát chung quanh trong cự ly 500m, thấy Đào Tinh

Tinh đang từ từ xuất hiện tại trong phạm vi của cô, Liễu Y cúi đầu, ung

dung từ trong túi quần lấy ra cái bao tay, mang vào, sau đó lục lọi ở

sau thắt lưng, từ từ lấy ta, một túi vải đen, đây chính là thứ mà Liễu Y tối hôm qua chuẩn bị, bây giờ trước hết để cho Đào Tinh Tinh thử một

chút xem sao.

Lúc Đào Tinh Tinh mới đẩy cửa nhà vệ sinh ra, ngay

lập tức, từ sau cửa Liễu Y trực tiếp lấy cái túi trùm trên đầu Đào Tinh

Tinh mà cô ta không hề hay biết, lấy tay nắm chặt lại.

"Người nào đó, rốt cuộc là ai." Đào Tinh Tinh đưa tay muốn nắm lấy cái gì đó trên đầu, cô tacái gì cũng không thấy.

Liễu Y bắt được hai tay đang quơ loạn của cô ta , bẻ tay cô ta ra sau, khống chế chặ chẽ, đưa tay đánh lên mặt cô, nghe thấy tiếng thét chói tai, cô căn bản không quan tâm, từng cử động ở xung quanh, Liễu Y đều có thể

thấy được, cô chắc hẳn phải đánh cho đã nghiền, Liễu Y cho tới bây giờ , không nói chuyện, chỉ động thủ.

Đào Tinh Tinh sợ hãi mà mang theo kinh hoảng, tiếng thét chói tai trở nên khàn khàn, từ từ vô lực, mà thân thể run rẩy.

Liễu Y đột nhiên ngừng lại, bất đắc dĩ liếc nhìn Đào Tinh Tinh, mặt không

biểu cảm gì ném Đào Tinh Tinh xuống đất, xoay người lập tức đi ra ngoài, vừa đi vừa cởi bao tay ra, bỏ vào túi quần, thong thả trở về con đường

lớn.

Trong góc, có mấy người của tổ trang điểm, đang từ từ đi tới nhà vệ sinh.

Mấy người kia liếc nhìn Liễu Y đang theo sau, lẩm bẩm với nhau, ánh mắt mang theo giễu cợt, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười.

Liễu Y chậm rãi đi theo bọn vào toilet, không ngoài dự đoán khi mở cửa thì

nghe thấy được âm thanh của cô ta, tiến lên hai bước, trợn to hai mắt

nhìn chằm chằm người nằm trên đất.

Từ đầu tới đuôi, Liễu Y mắt lạnh nhìn khuôn mặt sau túi vải, Đào Tinh Tinh mặt mũi bầm dập.

"Cô còn đứng đó làm gì, mau tới giúp một tay." Trong mấy người đó, có người chợt kêu Liễu Y đang giương mắt nhìn.

Liễu Y nhìn thản nhiên: "Tôi đi thông báo cho đoàn phim, các cô đỡ cô ta đi ra đi, nơi này là nhà vệ sinh nữ."

Liễu Y xoay người rời đi, ánh mắt vui vẻ, thật ra thì phương pháp trực tiếp

nhất, mới là hữu dụng nhất , không phải sao, cô không rãnh mà chơi trò

thật giả giả với cô ta, cô phải trừng phạt cô ta, cũng có thể chứ.

"Liễu Y cô ta cũng không biết thông cảm gì hết.” Người mới vừa rồi lên tiếng nói.

"Đừng nói như thế… Ngày hôm qua Đào Tinh Tinh mắng chửi cô ta, cô ta như vậy, cũng bình thường thôi, trước hết đem Đào Tinh Tinh ra ngoài đi, mặt

mũi này, chậc chậc, chắc là không diễn được nữa, không biết bao lâu mới

khôi phục, chắc cũng một thời gian dài, đoán chừng có thể đạo diễn Hàn

sẽ thay đổi người." Một vị khác lên tiếng nói.

"Cũng có thế, cô

ấy mới diễn có hai cảnh thôi, cũng không biết đạo diễn Hàn sẽ sắp xếp

thế nào, không biết Đào Tinh Tinh chọc phải người nào, bị đánh như thế

này, đoán chừng có người cố tình trả thù." Người mới vừa rồi ra nói.

"Còn có thể là ai cơ chứ, không phải là vợ của những ông chủ kia chứ, tôi

đã nói rồi, sớm muộn cũng sẽ có người tìm Đào đại tiểu thư gây phiền

toái, xem đi, cô ta vừa mới bị đánh đó." Người khác hả hê nói.

Những người khác vừa rối rít suy đoán, vừa đem Đào Tinh Tinh đã bất tỉnh mang ra bên ngoài, mấy người này không hề có sức lực, nên giữa đường buông

tay vài lần, khiến Đào Tinh Tinh vốn đang hôn mê lại bị ngã thêm mấy

lần.

Liễu Y trở lại đoàn phim, tìm được một phụ tá, sau khi nhỏ giọng báo cáo tình huống, rồi xoay người trở lại bên cạnh Tiền Văn

Phương, mới vuốt vuốt tay, cầm lên hộp cơm vùi đầu ăn.

Tiền văn phương nhìn mọi người rối loạn lên, có mấy người chạy rangoài, mà đạo diễn Hàn sắc mặt nhăn nhó.

"Chuyện gì xảy ra thế ?" Tiền Văn Phương nghi ngờ hỏi Liễu Y.

Liễu Y miệng đầy cơm, nhún vai, sau khi nuốt xong, mới nói nhỏ vào tai Tiền Văn Phương: "Đào Tinh Tinh đã xảy ra chuyện."

"Sao chứ, mới vừa rồi còn bình thường mà." Tiền Văn Phương càng thêm tò mò.

Liễu Y liếc nhìn đám người chung quanh, thầm nghĩ, không biết cô chiều nay

có được quay hay không, dù sao cô chờ lâu mấy ngày cũng không sao, miễn

là cung cấp thức ăn miễn phí, cung cấp chỗ ở miễn phí, lại thêm có bao

cát miễn phí, cuộc sống này cũng không tệ lắm.

"Em nói cho chị nghe xem, Liễu Y à, rốt cuộc chuyện gì xảy ra, chị tò mò chết mất." Tiền Văn Phương tiếp tục hỏi.

Liễu Y vừa ăn vừa nói sơ sơ cho Tiền Văn Phương nghe, rồi cuối cùng nói:

"Miệng của cô ta chỉ thích chửi người khác, luôn sẽ gặp xui xẻo, còn

lãng phí lương thực, sẽ phải chịu dạy dỗ thôi."

"Đúng thế, ha ha, Liễu Y, ngày hôm qua chị còn tức cành hông, hôm nay cô ta lập tức gặp

xui xẻo, không biết cô ta dụ dỗ boss nào đó, nên vợ của người ta tìm

tới." Tiền Văn Phương khẽ cười.

Liễu Y gật đầu, thầm nghĩ, dĩ

nhiên, cô đã hiểu rõ cô ta, cô mới dám ra tay, nếu như cô ta không chọc

ai, cô cũng không tìm được cơ hội, không phải sao.

Liễu Y biết

chừng mực, cái mặt bầm dập kia, đoán chừng phải thật lâu Đào Tinh Tinh

mới khỏi hẳn, mà thân thể, cũng không có gì, đóng phim là dựa vào khuôn

mặt để có cơm ăn, kết quả có thể đoán được.

Chỉ chốc lát, đoàn

phim thông báo, buổi chiều tiếp tục quay phim, mà Tiền Văn Phương thám

thính được, vai diễn của Đào Tinh tinh phải tìm người thay thế, mà Đào

Tinh Tinh đã bị đưa về Thành Đô rồi.

Đoàn phim thì thầm to nhỏ

chuyện của Đào Tinh Tinh yêu hận tình thù gì đó, mà những thứ này, cũng

không liên quan tới Liễu Y, hiện tại Liễu Y đang suy nghĩ, phải làm như

thế nào trở thành một kỹ nữ mặt than xuất sắc.
« Chương TrướcChương Tiếp »