Chương 20: Hắc Giáp Vệ?

Bước ra khỏi phòng tối, Vệ Hoành Khoát thẳng lưng, tâm trạng vui vẻ, tràn đầy sinh lực. Phụ thân càng ngày càng coi trọng ông ta, ông ta thầm thề không chỉ phải làm tốt mọi việc mà còn phải làm thật đẹp!

"Tứ gia!"

Quản sự Vệ Nguyên Trung đang đợi dưới mái hiên cách đó không xa, nhìn thấy Vệ Hoành Khoát đi ra thì vội vàng tiến lên đón, hai người vừa nói chuyện vừa bước ra ngoài.

“Tứ gia, gia chủ ngài ấy…” Vệ Nguyên Trung hỏi.

"Toàn quyền giao cho ta!" Vệ Hoành Khoát hơi nâng cằm nói.

"Chúc mừng Tứ gia, chúc mừng Tứ gia!" Quản gia Vệ Nguyên Trung vội vàng nói: "Gia chủ cuối cùng cũng phát hiện ra tài năng của Tứ gia ngài. Đoán chừng mấy năm nữa, chức vụ gia chủ tổng quản... thậm chí cả phó gia chủ cũng sẽ là của ngài."

"Ha ha ha ha, đừng tâng bốc nữa, ta tự biết thiên phú có hạn, không vào được Kiếp Cảnh, không dám nghĩ tới vị trí phó gia chủ, tương lai có thể làm gia chủ tổng quản thì ta đã đủ hài lòng rồi." Vệ Hoành Khoát cười nói, trông ông ta rất tự giác, nhưng trong mắt lại tràn đầy tham vọng.

"Được rồi."

Vệ Hoành Khoát tiếp tục nói: "Hiện tại ngươi nên bố trí người nhìn chằm chằm bộ tộc Khương thị cho ta. Chờ đến khi thằng con hoang Khương Huyền kia chết thì bẩm báo cho ta trước."

“Vâng.” Vệ Nguyên Trung nhận lệnh.

Hai người nói chuyện rồi rời khỏi sân.

Vệ Hoành Khoát nhìn thấy từ xa bóng dáng một thiếu niên mặc áo trắng với vẻ mặt ngạo mạn đang đi về phía mình, không khỏi bước nhanh vài bước để nghênh đón, trên môi nở nụ cười ấm áp.

"Thiếu Vân, ngươi bế quan xong rồi à?" Vệ Hoành Khoát tươi cười nói.

“Tứ gia gia.” Thiếu niên áo trắng Vệ Thiếu Vân cúi đầu chào hỏi.

"Ôi? Không cần khách khí thế này đâu. Không cần như vậy."

Vệ Hoành Khoát đưa tay đỡ, vô cùng thân thiết. Vệ Thiếu Vân không phải cháu trai ruột của ông ta, nhưng hiện nay hắn ta là một trong ba đại thiên tài của nhà họ Vệ. Những năm gần đây nhà họ Vệ hao binh tổn tướng, đã có chiều hướng suy tàn, điều này khiến cho địa vị của các thiên tài đứng đầu trong tộc nhanh chóng tăng lên, nhận được sự bồi dưỡng toàn lực bất kể giá nào của gia tộc.

Mặc dù Vệ Hoành Khoát là Tứ gia dòng chính của nhà họ Vệ, số người trong cả gia tộc có địa vị cao hơn ông ta chỉ đếm được trên một bàn tay, nhưng hiện tại, ông ta cũng phải nâng đỡ các hậu bối thiên tài trong gia tộc, không dám lơ là bất kỳ ai, cũng không dám đắc tội ai.

"Thiếu Vân muốn gặp gia chủ à?" Vệ Hoành Khoát cười hỏi.

“Vâng.” Vệ Thiếu Vân gật đầu: “Trước đó con đã thỏa thuận với thái gia gia, sau khi xuất quan sẽ đến gặp ông ấy. Thái gia gia muốn đích thân chỉ điểm cho con.”

*******

"Tộc, tộc trưởng."

"Tộc trưởng!"

Ở lối vào ngọn núi phía sau Thổ Thành của bộ tộc Khương thị, có hai nữ tộc nhân đứng gác nhìn thấy Khương Huyền đi ra thì vừa hưng phấn vừa lo lắng đến chào hỏi. Cả hai đều ở độ tuổi hai mươi, dung mạo xinh đẹp, mặc áo giáp được coi như hoàn mỹ, một người cầm đao, một người đeo cung, tư thế oai hùng hiên ngang.

Sau khi gϊếŧ chết Thân Đồ Dũng, Khương Huyền bế quan sau núi nhiều ngày, đây là lần đầu tiên ra ngoài.

"Thải Điệp tỷ, Huyễn Trúc tỷ!" Khương Huyền chào bọn họ, nói thêm: "Bình thường không cần gọi ta là tộc trưởng, ta không quen. Cứ gọi ta Tiểu Huyền như trước là được."

Khương Thải Điệp và Khương Huyễn Trúc nhìn nhau, gật đầu.

Là người đàn ông cuối cùng của bộ tộc Khương thị, Khương Huyền mười lăm tuổi lúc này thực sự là tộc trưởng của bộ tộc Khương thị, nhưng hắn sẽ không bày ra cái giá của tộc trưởng với các tộc tỷ. Những tỷ tỷ trong tộc đều nhìn hắn lớn lên từ nhỏ, quan hệ với hắn rất thân thiết.

"Tiểu Huyền, thương thế của ngươi thế nào rồi?" Thải Điệp cầm đao hỏi.

"Đã không còn đáng ngại nữa." Khương Huyền nói.

"Thật tốt quá!" Thải Điệp và Huyễn Trúc hưng phấn đến mức hai má có chút đỏ lên. Bọn họ thực lòng vui mừng cho Khương Huyền, người là niềm hy vọng cuối cùng của toàn bộ tộc.

“Rầm rầm!” Tiếng áo giáp nặng nề vang lên, cùng với tiếng bước chân chỉnh tề, là một đội vệ binh mặc giáp đen đang tuần tra gần đó.

"Hắc Giáp Vệ?"

Khương Huyền nhìn qua: "Giám sát sứ đại nhân đến đây lúc nào?"

Hắc Giáp Vệ là thân vệ của Giám sát sứ chủ thành, ai nấy đều là Tiên Thiên Cảnh.

Giám sát sứ chịu trách nhiệm quản lý, giám sát các sự vụ khác nhau giữa các bộ tộc, mặc dù thực lực cá nhân cực kỳ mạnh mẽ nhưng dù sao cũng chỉ là một người, luôn có những nơi không thể nhìn thấy được, tóm lại vẫn cần sự hỗ trợ của Hắc Giáp Vệ.

Giám sát sứ càng mạnh thì địa vị càng cao, thân vệ càng nhiều.

Mà thân vệ của giám sát sứ Lôi Hồng có chừng ba trăm.

Hắc Giáp Vệ đang tuần tra, điều đó có nghĩa là Lôi Hồng vẫn còn ở trong Thổ Thành Khương thị.

"Lôi Hồng đại nhân vẫn chưa rời đi." Thải Điệp bèn nói: "Nghe nói Lôi Hồng đại nhân đang ở núi Hắc Đàm tìm người. Mấy ngày nay đã phái mấy nhóm Hắc Giáp Vệ đi tìm rồi."

"Ừ." Khương Huyền gật đầu, không hỏi nữa.

Giám sát sứ chịu trách nhiệm rất nhiều việc, việc liên quan đến bộ tộc chỉ là một phần, những việc khác không liên quan gì đến bộ tộc Khương thị, không cần để ý.

Trở lại Thổ Thành của bộ tộc.

Đầu tiên Khương Huyền đến thăm một số lão phụ nhân còn sống trong bộ tộc. Bọn họ có bối phận ngang hàng với bà nội của Khương Huyền, bây giờ chịu trách nhiệm quản lý sự vụ cụ thể trong bộ tộc. Sau khi Khương Huyền xuất quan thì nên đi thăm bọn họ trước, cần phải bàn giao một số việc. Dù sao bây giờ hắn cũng là tộc trưởng trên danh nghĩa.



Thổ Thành của bộ tộc nằm gần giữa, bên trong đình viện được xây dựng đặc biệt để chiêu đãi Giám sát sứ.

Dưới bóng cây, hai người ngồi uống trà trên chiếc bàn đá.

"Lôi huynh lần này bắt được ma đầu xếp thứ nhất trong Bảng Tập Sát. Nếu thành công thì Lôi huynh có lẽ sẽ trở thành Giám sát sứ đứng đầu của toàn bộ thành Phi Tuyết! Đến lúc đó, với công tích của Lôi huynh, nói không chừng thành chủ sẽ triệu kiến, ban thưởng ân điển." Ông lão có chòm râu dê đặt tách trà xuống, cười hâm mộ nói.

Ân huệ của Thần Ma, bất luận là cường giả Kiếp Cảnh nào cũng sẽ ước ao.

"Ma đầu kia trốn trong núi Hắc Đàm không ra ngoài, lần này khó nói có thể tìm được nó hay không." Lôi Hồng lắc đầu, vẻ mặt không xác định.

“Lôi huynh không cần khiêm tốn, chỉ cần ma đầu kia không dám bước vào Thập Phương Tuyệt Địa, với thực lực của Lôi huynh cộng với ba trăm thuộc hạ Hắc Giáp Vệ của Lôi huynh, không có lý do gì thất bại!" Ông lão râu dê cười nói.

"Hy vọng như vậy." Lôi Hồng nói.