Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Luôn Có Nhân Loại Muốn Chăn Nuôi Tôi

Chương 47: Chiêu đãi hai người

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cơ hồ là tất cả mọi người đưa ánh mắt tập trung ở

trên

người hai chị em kia. Nam Ca cũng phát

hiện

hóa ra còn là người quen nha.

Lệ Sâm vừa mới cứu bọn họ xong, bọn họ đều

không



nói

lời cảm ơn.

thật

không

ngờ tới lúc gặp lại, dĩ nhiên là tại tình huống như vậy.

Cái người gọi là Thành ca kia

âm

u nhìn bọn họ, sát ý trong mắt bắn ra.

Mặc dù hai chị em kia

đã

bị người kiềm chế, nhưng mà cậu em vẫn xông về phía trước

một

bước ngăn trước mặt chị

gái: "Chúng tôi

không

hề trộm đồ của các người."

"Vậy mày

nói, những vật này là lấy ở đâu?" Kèm theo

âm

thanh đồ vật rơi là

một

ít bao vật tư bị ném xuống đất, cậu bé vừa định

đi

nhặt lại bị người khác hung hăng đẩy ngã

trên

mặt đất.

"Tiểu Lộ!" Người chị kia trực tiếp đỏ con mắt, quỳ

trên

mặt đất muốn

đi

túm cậu. Mặc dù thân thể



gái

rất

nhỏ

gầy, nhưng hai tay mở ra rất có khí thế, nếu muốn thương tổn em trai của



ấy trước hết hãy vượt qua thi thể

cô: "Đó là chúng tôi từtrên

trấn tìm thấy!"

Hai chị em

hiện

giờ ôm nhau

một

chỗ co rúm lại, tư thế bền bỉ chỉ muốn bảo vệ người thân nhất.

"Ha ha..." Xung quanh vang lên

một

trận cười, mà ngay cả Thành ca cũng nhịn

không

được cười: "Tô Phương,



nói

hai người là từ

trên

trấn tìm thấy?

thật

sự

là trò cười mà, trong thị trấn kia, tất cả đều là Zombie! Hai người các ngươi chỉ là dị năng hệ thủy

thì

có thể làm cái gì? Zombie

không

có đem hai người gϊếŧ sao?"

Sắc mặt Tô Phương cùng Tô Hiển lúc trắng lúc xanh, hết đường chối cãi.

Nhưng mà

một

ít vật tư này

thật

sự

không

phải là các



trộm được! Tô Hiển kia cũng là bé trai có khí khái, chỉ vào Thành ca liền mắng: "anh

giữ chúng tôi lại, bất quá chỉ là lấy cớ mà thôi! Chính mình

không

dám

đi

vào bên trong trấn chẳng lẽ cònkhông

cho nhóm tôi

đi? Tên hèn nhát!"

Người gọi là Thành ca cũng

không

phải là dễ trêu, căn bản là

không

muốn cùng Tô Hiển

nói

nhảm, hung hãn nhíu mày lại. Liền thấy được Tô Hiển cùng với Mã Hứng Siêu giống nhau, hai đầu gối lún vào trong đất!

Lập tức cả người cậu bé đều đỏ lên, đau đớn ngã vào trong ngực Tô Phương. Hô hấp cũng thay đổi trở nên khó khăn.

Nước mắt Tô Phương trực tiếp rớt xuống, chỉ có thể chịu thua: "Thành ca,

anh

buông tha cho em trai tôi!"

"Để cho tôi bỏ qua hai người. Cũng có thể." Thành ca hơi phất phất tay, quả nhiên Tô Hiển lập tức

không

đau đớn như vừa nãy nữa. Lập tức tất cả mọi người nghe được

anh

ta

nói: "Tôi muốn cái gì, thời gian qua



đều biết



không

phải sao? Phương phương, tôi từ

nhỏ

đã

thích

cô."

Tô Hiển bởi vì vừa mới chịu áp lực,

nói

chuyện vẫn chưa thông thuận. Vậy nhưng cậu vẫn gắt gao túm lấy tay Tô Phươngkhông

buông ra, đỏ hồng hai mắt: "Chị... Chị

không

thể đồng ý

anh

ta... Tên súc sinh này..."

Tô Phương nhìn Thành ca,



ràng bộ dáng rất xa lạ. Trước tận thế,



bất quá chỉ là

một



gái

bình thường nhất, được nghỉ nên về nhà với cha mẹ.

Nhưng mà sau tận thế, mọi thứ đều thay đổi. Cha mẹ biến thành Zombie, chị em bọn họ vì bảo vệ đối phương

đã

tự tay chém đứt đầu cha mẹ.

Tự tay "Gϊếŧ chết" thân nhân mình, cái loại cảm giác đó như dùng dao

nhỏ

cắt thịt, Tô Phương cả đời đều

không

quên được.

Sau đó, cả thị trấn đều sa vào điên cuồng.

Chính mình mang Tô Hiển, sinh sống vốn

đã

đủ gian nan. Bọn họ chỉ nghĩ đến tìm đủ vật tư sau đó rời

đi

chỗ này.

Lẽ nào, cả đời này



đều phải rơi vào hố lửa sao?

Tô Phương hốt hoảng nhìn xung quanh

một

vòng, tất cả mọi người giống nhau dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn mình.



biết

rõmình

đã

bị bài xích ra thế giới của họ.

"Tôi..."

"không

phải

đã

nói

muốn giữ chúng ta ở lại thị trấn sao? Như thế nào, các người đều tiếp khách như vậy sao?" Tô Phương còn chưa dứt lời, giọng

nói

của Lệ Sâm

đã

vang lên.

Thành ca lúc này mới ý thức được, chỗ này còn có hai con "Dê béo" chưa xử lý đâu.

anh

ta đối với xe thiết giáp của bọn họ đặc biệt cảm thấy hứng thú. Nhưng mà vì

không

biết



thực lực của hai người kia,anh

ta chỉ có thể yên lặng theo dõi tình hình.

Vì vậy

anh

ta phất phất tay,

đã

có người tiến lại đây.

"đi

đem hai chị em tách ra giam lại, buổi tối tôi xử lý sau."

Tô Hiển cùng Tô Phương hiển nhiên là

không

muốn tách ra, cả hai đều ôm chặt đối phương. nhưng mà hai người bọn họ sao có thể địch nổi

một

đám? Rất nhanh liền bị dẫn

đi.

Nam Ca vẫn đứng ở sau lưng Lệ Sâm, lẳng lặng nhìn.



không

có có nhịp tim,

không

có hô hấp, tựa hồ cũng

không

có tình cảm. Nhưng mà ánh mắt cuối cùng của



gái

kia nhìn em trai,



lại cảm thấy có chút ít quen thuộc.

Đó là

một

loại xa nhau. So với tất cả lời

nói

khác đều khiến người ta rung động.

Trong đầu Nam Ca lướt qua rất nhiều hình ảnh, trong phòng bệnh trắng xóa, bệnh nhân nằm

trên

giường lúc nhìn về phía thân nhân bên cạnh chính là ánh mắt như thế.

Nhớ tới cảnh tượng kia, đáy lòng Nam Ca hơi khó chịu.

Thành ca này

một

lát sau

đã

hướng về phía Lệ Sâm

đi

tới: "Nếu

đã

là khách quý muốn ở lại, chúng tôi cũng muốn chuẩn bịmột

chút chiêu đãi hai người.

hiện

tại trước hết để cho người mang hai người

đi

xuống nghỉ ngơi. Lúc tối,

sẽ

có người mang hai người tới tham gia dạ tiệc."

Dạ tiệc. Nam Ca nhìn

một

chút cái xóm nghèo đổ nát này, nghĩ thầm coi như là dạ tiệc còn có thể có cái gì ngon để ăn?

Ừm, thứ duy nhất



cảm thấy hứng thú, chính là người có dị năng hệ lực lượng trước mặt. Loại hình này còn mới nha, từ trước đến giờ



cũng chưa từng ăn. Lệ Sâm cũng chỉ

không

biến sắc ngăn cản trước mặt Nam Ca, gật đầu: "Chúng tôi

sẽđi."

Thành ca

không

lâu sau

đã

mang người

đi, mà Lệ Sâm cùng Nam Ca lái xe

đi

đến

một

cái phòng gạch cũ rách trước mặt.

Sau khi xuống xe, người trong thị trấn cũng

không

tới quấy rầy hai người. Lệ Sâm

đi

kiểm tra phòng gạch

một

chút liền pháthiện

sau khi động đất xảy ra. Các can phòng ở đây trong ngoài nhìn vẫn còn tốt nhưng

trên

thực tế

đã

không

thể cho người ở.

Vì vậy

anh

liền đem Nam Ca lên

trên

xe ngồi xuống.

Nam Ca còn

đang

nhớ đến tình cảnh hai chị em vừa mới bị mang

đi,



giống như

không

hiểu hỏi Lệ Sâm: "Thành ca rất lợi hại vì sao

không

thể

đi

gϊếŧ Zombie?"

Lệ Sâm nhìn về phía Nam Ca, nghĩ tới vừa nãy



còn rối rắm vấn đề ăn vài viên tinh hạch có thể chết hay

không. Ý nghĩ củacô

chuyển biến

thật

là nhanh.

"Con người là động vật phức tạp nhất cũng dễ lý giải nhất.

hiện

giờ Thành ca kia, bản thân có dị năng

thì

còn có người nguyện ý hiếu kính

anh

ta,

anh

ta muốn vật tư hay muốn đàn bà, thủ hạ cũng

sẽ

tìm cho

anh

ta.



nói

xem,

đã

như vậy

anhta vì sao còn muốn

đi

vào trong trấn chém gϊếŧ đây?"

Nam Ca vẫn giống như trong tưởng tượng khinh bỉ dạng đàn ông này. Thành ca

hiện

tại uy phong đó là bởi vì đám Zombie đều

không

ra khỏi thị trấn. Nếu là bọn chúng lại tiến hóa,

anh

ta còn cho rằng cái cứ điểm này có thể bảo vệ được sao?

Nhưng mà lần này Nam Ca lại có chút hả hê nghĩ,

không

giữ được mới tốt. Mình cùng Lệ Sâm tuyệt đối

sẽ

không

giúp bọn họ đâu.

Lệ Sâm nghĩ đến lúc trước

anh

hứa hẹn với Nam Ca, từ trong l*иg ấp lấy ra

một

túi máu cho

cô: "Đây là ban thưởng."

Nam Ca vừa nhìn thấy túi máu, con mắt bỗng nhiên sáng lên. Duỗi tay ra tiếp lấy,

nói

chuyện lại

không

có đầu óc: "Trước kia tôi vẫn cảm thấy

anh

quá độc ác,

hiện

giờ phát

hiện

cùng Thành ca so sánh,

anh

thực

sự

chính là người tốt!"

Tay Lệ Sâm cứng ngắc, trước lúc Nam Ca nhận lấy túi máu dứt khoát thu trở về.

Nam Ca nhìn mặt

anh

trong nháy mắt lạnh xuống, giống như muốn đem túi máu thả về l*иg ấp.

Mắt thấy thức ăn đến tay, Nam Ca như thế nào có thể để

anh

lấy về. Bởi vì hai người đều

đang

ngồi ở ghế sau, Nam Ca liền ôm lấy thắt lưng

anh, đổi giọng khác chân thành

nói: "anh

là người tốt nhất

trên

đời!

thật! Ai cũng

không

thể cùng

anh

so sánh!"

Lúc nãy có nhiều người ngăn cản lại như vậy nên Lệ Sâm

không

kịp cẩn thận quan sát Nam Ca

một

chút.

hiện

tại



ở gần mình như thế, Lệ Sâm lúc này mới giật mình cảm thán khuôn mặt



thay đổi.

Bởi vì vừa gầy lại vừa trắng, cặp mắt kia trở nên to hơn, đen bóng đến dọa người. Thế mà ánh mắt



lại rất phong phú, lại linh động như vậy. Nhất là khi



ngẩng đầu như vậy nhìn mình. Tim Lệ Sâm thế nhưng nảy bịch

một

cái.

Thân thể Zombie đều mảnh mai như thế sao? Dán lại đây mà

anh

vẫn

không

cảm giác được

trên

người



có mấy lạnh thịt.

Nhưng lúc nãy nhìn



gϊếŧ Zombie,

không

phải là rất dũng mãnh sao?

Nam Ca mềm mại đến dạng này, Lệ Sâm còn

thật

sự

chưa bao giờ gặp. Cho nên nhất thời

không

kịp phản ứng lại, bị Nam Ca chui chỗ trống cướp

đi

túi máu trong tay. Thời điểm Lệ Sâm hoàn hồn hai tay

đã

trống trơn.

Nam Ca cũng

không

ôm

anh

tiếp. Mở túi máu ra liền bắt đầu uống,

một

lát sau



cũng nhớ tới chỗ khổ sở: "Dù sao tôi sắp phải chết..."



dũng mãnh uống

một

ngụm lớn: "Tôi muốn làm

một

con quỷ no bụng..."

Lệ Sâm nghi ngờ nhìn



chăm chú. Nghĩ tới, chẳng lẽ



còn chưa có phát

hiện

ra biến hóa

trên

thân thể

cô?

Cũng đúng,



là cái đồ thần kinh

không

ổn định. Phỏng chừng chính

anh

không

nhắc nhở



thì



cũng có thể lại thấp thỏm đến mười ngày nửa tháng.

Định cùng



nói

chuyện, Lệ Sâm vừa há miệng ra lại nghĩ đến bộ dáng



nhào tới, còn có

một

đôi mắt sáng long lanh... Dứt khoát cái gì cũng

không

nói.

Nam Ca sợ hãi Lệ Sâm đem túi máu đoạt lại cho nên uống rất nhanh. Chờ uống xong còn lưu luyến liếʍ liếʍ vết máu mặt.



đã

ăn no cho nên tâm tình rất tốt, còn đắc ý tựa lưng vào ghế ngồi nhìn Lệ Sâm: "Dù sao cũng

đã

bị tôi ăn hết,

anh

đừng nghĩ chuyện lấy lại."

Ngoài dự liệu của

cô, Lệ Sâm vậy mà còn cười

một

cái.

"anh

cười cái gì?" Nam Ca chớp chớp con mắt. Trời sắp nhá nhem tối, Lệ Sâm cũng

đã

một

ngày

không

có ăn cái gì rồi,

anhkhông

đói bụng sao? Nhìn mình cười lẽ nào liền no bụng?

"Zombie ngốc." Lệ Sâm cũng chậm rãi cử động thân thể, nhìn ra bóng đêm nồng nặc phía ngoài cửa sổ.

không

đợi Nam Ca xù lông, Lệ Sâm tiếp tục

nói: "Tôi có vài kế hoạch,



có muốn nghe hay

không."

Nam Ca tò mò dịch tới gần: "Cái gì?"

...

Thời điểm màn đêm rũ xuống, Thành ca thực

sự

phái người đến mời hai họ. Đều biết



là xe thiết giáp rất quan trọng, Lệ Sâm lái xe đến

một

chỗ rộng rãi tại cổng thị trấn, mang Nam Ca

đi

bộ tới.

Lúc Thành ca vừa nhìn thấy kia hai người

đi

qua còn

không

tự chủ được lộ ra bộ dáng tươi cười.

Buổi tối Nam Ca đổi

một

thân quần áo, vẫn là rằn ri trang phục cùng Lệ Sâm

không

khác nhau lắm.



ràng là kiểu dáng rất đơn giản lại có cảm giác quần áo tình nhân.

Buổi chiều Lệ Sâm quan sát



hai giờ, thấy sau khi



uống hết túi máu, vết thi bớt

trên

thái dương cũng biến mất luôn. Nếu như

không

phải là chính

anh

tự kiểm tra lại

một

lần, xác định



vẫn

không

có tim đập cùng hô hấp

thì

sẽ

bị



hù dọa rồi.

không

phải là bởi vì cái khác, cũng là bởi vì bộ dáng Nam Ca bây giờ cùng con người

đã

không

có gì khác nhau.

Trước khi xuống xe, Lệ Sâm còn dặn dò Nam Ca làm cho



ẩn

núp

thật

tốt bản tính thị huyết. Nếu mà hỏng kế hoạch, về sau

anh

sẽ

không

cho Nam Ca túi máu.

Nam Ca lại hưng phấn nhìn chằm chằm vị trí Thành ca: "Vậy chúng ta

đã

nói

rồi nha, người kia là của tôi nha."
« Chương TrướcChương Tiếp »