Chương 118: Thương Mặc Tuyết thương tiếc

Nhìn nữ nhân trong ngực, Thương Mặc Tuyết vừa tức giận, lại có chút cảm xúc khó có thể phát tiết.

Nhớ tới mới vừa rồi Nhược Khê thân mật ôm cổ Cảnh Hiên,

hơn nữa còn nói thích hắn trước mặt mọi người, hắn liền hận không thể một kiếm đâm chết nữ nhân này.

Đáng chết, trước kia nàng không biết liêm sỉ quyến rũ hắn, vậy mà bây giờ đã coi trọng nam nhân khác, hơn nữa còn cùng người ta chơi trò mập mờ, điều này làm cho Thương Mặc Tuyết cảm thấy rất khuất nhục, vốn hắn cùng nàng tính toán còn chưa xong, sao có thể dễ dàng thả nàng đi?

Nữ nhân này cho là gả cho Hồ Vương không cần trả giá gì sao, thế gian này làm gì có chuyện tiện nghi như thế.

Cơn say rượu khiến cho ý thức Nhược Khê hoàn toàn không rõ.

Nàng cười ngây ngô, nằm ở trong ngực Thương Mặc Tuyết, sau đó giơ tay nhỏ bé: "Cảnh Hiên, uống...... Uống rượu......"

Thương Mặc Tuyết bóp cằm cái nàng một: "Đáng chết, không cho ngươi nhắc tới danh tự của người nam nhân kia."

Có lẽ do động tác của hắn quá mức thô lỗ, âm thanh quá lạnh nhạt, Nhược Khê đã say

hoàn toàn nhưng vẫn biết cái gì gọi là sợ, thận trọng ngẩng đầu lên nhìn hắn, sau đó co ro lùi về phía sau mấy bước, thân hình mất thăng bằng ngã về sau.

Thương Mặc Tuyết không nghĩ quản nàng, nhưng nhìn nàng sắp té ngã trên đất, cuối cùng vẫn ra tay giúp nàng ổn định thân thể.

Nhược Khê say lảo đảo, đột nhiên trong dạ dày quay cuồng một hồi, sau đó thân thể khom xuống nằm ở bên cạnh bồn hoa phun ra.

Nhìn bộ dạng nàng khổ sở như vậy, trong lòng Thương Mặc Tuyết cảm giác mình hẳn rất sảng khoái, nữ nhân này đáng đời, nhưng nhìn đi nhìn lại, hắn lại không tự chủ xê dịch bước chân, sau đó nhẹ nhàng vỗ lưng của nàng giúp nàng thuận khí, có thể ói dễ chịu hơn chút.

"Thật là ngu ngốc, đã không hay uống rượu còn uống rượu làm gì, vì muốn quyến rũ nam nhân sao?" Nghĩ đến sau khi nàng say rượu đã

cùng Cảnh Hiên có những cử chỉ thân mật, trong lòng hắn đối với nàng vừa chán ghét lại có chút cảm giác kỳ lạ.

Cuối cùng hắn rốt cuộc không nhìn nổi, sãi bước đi tới khiêng nàng lên trên vai, hướng Lan U các

đi tới.

Tối nay là Lục Hà trực đêm, thật xa nhìn thấy một bóng dáng thon dài cao lớn áo lam

hướng bên này đi đến, trên vai hình như còn khiêng một vật kỳ quái, liền hết sức tò mò, chờ đi gần mới nhìn ra người nọ là Lang Vương Thương Mặc Tuyết, vội vàng quỳ trên mặt đất hành lễ.

Thương Mặc Tuyết nhìn cũng không nhìn nàng một cái, khiêng Nhược Khê trực tiếp đi vào gian phòng của nàng, cửa ở phía sau đùng một cái đóng lại.

Nếu như hôm nay gác đêm là Thanh Nhi- một người không sợ cường quyền cũng phải bảo vệ cho chủ tử, nếu như người gác đêm là Lục Thiển, khẳng định sẽ không trơ mắt nhìn người ngày đó thiếu chút nữa một kiếm đâm chết bọn họ ở cùng một phòng với Nhược Khê, nhưng Lục Hà chính là một người trời sanh tính nhát gan, bởi vì người tới là Lang Vương, kế dưới Đế Quân, vạn vạn cũng không thể đắc tội, cho nên coi như nàng nhận ra người trên lưng Lang Vương kia chính là công chúa Nhược Khê, cũng không dám nói cái gì thêm.

Thô lỗ đặt Nhược Khê lên giường, Thương Mặc Tuyết chán ghét nhíu mày một cái, nàng lại phun đầy người hắn.

Sớm biết thế nên trực tiếp để nàng ở lại nơi đó, ở ven đường ngủ một đêm, mặc kệ nàng mới đúng, nhưng hắn lại không chê phiền toái mang nàng trở lại. Chính hắn cũng rõ bản thân làm như thế là vì cái gì.

Cảm giác say đã hoàn toàn phát huy, Nhược Khê cảm giác cả người nóng ran khó chịu, nàng nằm ở trên giường không những mè nheo, còn đưa tay đi kéo vạt áo, đai lưng của mình, cả khuôn mặt đỏ bừng, cổ cùng với da thịt từ cổ trở xuống đều đỏ, váy đã phân tán hơn phân nửa, Thương Mặc Tuyết không tự chủ theo cổ áo nhìn xuống, một giây kế tiếp khi hắn phản ứng kịp mình đang làm cái gì, vội vàng nhanh chóng quay đầu đi, khẽ nguyền rủa một tiếng, đáng chết!

Tay hắn vung lên, chăn trên giường bay lên trời, trùm lên trên người của nàng.

Nhưng hiện tại Nhược Khê khô nóng khó nhịn, cần chính là hạ nhiệt độ, mà không phải đắp chăn.

"Thật...... Thật khó chịu, nóng quá......" Nàng rốt cuộc rêи ɾỉ thống khổ ra tiếng.

A, thật là sống nên, tự làm tự chịu, sẽ để cho nàng tự mình cảm thụ đi đi, Thương Mặc Tuyết xoay người muốn rời đi, lúc này trong đầu đột nhiên nghĩ tới lời nói của Cảnh Hiên trước khi đi, nếu như không cứu nàng, nàng sẽ chết.

Sẽ chết? Chỉ là uống nhiều chút rượu mà thôi, sao có thể nghiêm trọng đến chết như vậy, hơn nữa nữ nhân này có chết hay không mắc mớ gì đến hắn?

Chạy tới cửa, đột nhiên nghe được trên giường truyền đến tiếng "Pằng", giống như âm thanh thứ gì rơi vỡ trên mặt đất, hắn quay đầu nhìn lại, nhìn đến Nhược Khê đang vươn người ra mép giường với ly trà, nhưng đáng tiếc lại không có đủ đến, ngược lại làm đổ tất cả các trà cụ.

Mắt thấy cả người nàng sắp ngã xuống những mảnh vụn trên đất kia, Thương Mặc Tuyết lập tức đi qua, giải cứu nàng ở trong lúc nguy nan.

"Cái người này thật đần độn." Hắn không khống chế được cơn giận của mình, nếu như mới vừa rồi hắn chậm một bước, hoặc là đã đi ra cửa, hắn không dám tưởng tượng sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhược Khê ôm thật chặt lấy thân thể của hắn, sau đó khó chịu nỉ non ra tiếng: "Mặc...... Mặc Tuyết, cứu ta!"

Thương Mặc Tuyết giống như xảy ra ma chướng, nhìn chằm chằm nàng, cả đêm Nhược Khê đều cùng Cảnh Hiên liếc mắt đưa tình, hơn nữa còn đối với hắn ôm ấp yêu thương, chủ động thổ lộ, qua thời gian dài như vậy nàng mới chủ động kêu một tiếng tên của hắn. Thương Mặc Tuyết cố ý áp chế

mừng rỡ đang rục rịch trong lòng.

Chính hắn chắc sẽ không thừa nhận, người hắn thích là Mẫu Đơn, hắn đối với nữ nhân này chán ghét cũng còn không còn kịp nữa, sao có thể sinh thương tiếc đây?

Chỉ là không phải có một câu...... Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp sao, chung quy cũng là con dân giới yêu ma, hơn nữa còn chuyện báo thù Tiên giới, gϊếŧ đế tị vẫn chưa thực hiện, hiện giờ là không thể gây mâu thuẫn cùng Tinh linh tộc được, trong lòng hắn suy nghĩ lại đồng nhất các ý niệm, sau đó quyết định giúp nàng vận công bức nhiệt độc ra.

Trước hết phải cởi bỏ y phục của nàng, Thương Mặc Tuyết do dự một chút mới động thủ, cũng không phải là chưa có xem qua, còn nhăn nhó cái gì. Chỉ là khi thấy vết thương trên vai nàng, trong tim của hắn hơi căng thẳng, nhớ tới ngày đó nàng vì bảo vệ thị nữ gọi Lục Thiển thế nhưng kiên quyết đυ.ng vào kiếm của hắn, thật là không muốn sống nữa. Nhìn vết thương ngược lại chăm sóc không tệ, nếu như hắn biết rõ đó là biện pháp của Cảnh Hiên, không biết sẽ có tâm tình đấy gì.

Sau một hồi lâu, Nhược Khê cuối cùng cũng ngủ thật say, Thương Mặc Tuyết nhìn nàng một cái, trong lòng ngày càng rối rắm.

Cũng vì vậy hắn lại bỏ quên một vấn đề quan trọng, linh lực của hắn ở trong cơ thể nàng dịu dàng lưu chuyển, lúc đến bụng, lại bị hấp thu không ít, mặc dù hắn có chút kinh ngạc, nhưng cũng không có suy nghĩ nhiều, sau đó đứng dậy rời đi gian phòng.

Chờ bóng dáng hắn biến mất không thấy gì nữa, Lục Hà lúc này mới run rẩy đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Nhược Khê quần áo xốc xếch nằm ở trên giường, tóc dài tán loạn, khụ...... Công chúa và Lang Vương bệ hạ sẽ không phải là...... Nàng hoảng sợ che miệng lại, không cách nào tiêu hóa sự thật này, cuối cùng kinh ngạc xong rồi, yên lặng đóng cửa lại lui ra ngoài.

......

Bữa tiệc giải tán, tất cả vương tộc đều tới ở biệt quán của mình.

Quý Phi Nhi hào hứng muốn chạy đến chỗ Nhược Khê nhìn một chút tình huống, lại bị Túc Ly Mị hết sức không khách khí kéo trở về, ban ngày công việc bề bộn, thật vất vả buổi tối mới có thời gian thân cận nhiều hơn, sao có thể để chuyện của người khác tới quấy rầy.

Quý Phi Nhi mặt mày u oán nhìn hắn, giả bộ đáng thương, làm nũng, tất cả tất cả đều không có tác dụng gì, cuối cùng nàng và Nhược Khê đều cùng một dạng, đều bị khiêng vào tẩm điện.

Lục Khởi và Lục Ý vui mừng thay bọn họ đóng cửa, coi như cắt đứt tất cả ý niệm của Quý Phi Nhi

—— hai nha đầu các người ngươi ăn cây táo, rào cây sung!

"Cái đó...... Thời tiết nóng như vậy, trên người ta dinh dính, hay là tắm đi trước đi." Quý Phi Nhi nghĩ cách tận lực trì hoãn một chút thời gian, tinh lực sắc xà này tốt đến đáng sợ, hơn nữa hắn còn muốn tinh lực mình cũng đáng sợ như hắn, mỗi lần lúc nàng không chịu nổi ngất đi, hắn đều chuyển linh lực sang giúp nàng tỉnh, sau khi người này đột phá tầng thứ mười, công lực phát ra càng không tiết chế được, thật lòng bất đắc dĩ.

Túc Ly Mị nhìn tiểu nữ nhân chạy như bay, con ngươi xinh đẹp thoáng qua một tia tinh quang.

Tắm a, rất tốt, vậy thì tắm đi, hôm nay, hắn nhất định sẽ làm cho nàng cả đời khó quên.

Quý Phi Nhi thoải mái tắm trong suối nước nóng, vừa ngâm vừa có chút tò mò tại sao Túc Ly Mị không có theo tới, phi, nàng mới không hi vọng hắn theo tới, chỉ là điều này quá không phù hợp với tính tình sắc xà rồi.

Quý Phi Nhi mơ mơ màng màng, trong lòng suy nghĩ, ân, tối hôm nay nàng cứ ngâm như vậy ngủ đi.

Đột nhiên, trên đùi cảm giác ngứa một chút, nàng vô thức đưa tay đi ngăn cản, nhưng cái gì cũng không thấy, có thể là xuất hiện ảo giác đi.

Nàng bắt đầu ngủ gật, đầu óc càng lúc càng mê man, không chút nào chú ý, thân thể của mình đã cách nước, sau đó đến giữa không trung, mà chống đỡ thân thể nàng, là một

con bạch xà trắng noãn như ngọc, từ trong suối nước nóng bò ra, quấn lấy nàng mấy vòng, xong không dám quấn quá chặt, sợ nàng sẽ cảm thấy khó chịu, lưỡi rắn thật dài nhẹ nhàng khıêυ khí©h trên cổ nàng, tựa như tình cảnh lần đầu tiên bọn họ một người một xà gặp nhau.

Trên thực tế, ngoài miệng Túc Ly Mị nói không quan tâm, nhưng trong lòng vẫn rất để ý thái độ nương tử của mình đối với chính mình, bản thể của hắn là bạch xà xinh đẹp nhất

trong tam giới, hơn nữa không phải ai đều có cơ hội nhìn thấy, dù là gặp được cũng là phúc khí ba đời, càng tấm tắc khen ngợi vẻ đẹp của hắn, mà tới cái tiểu nữ nhân này lại dám chê hắn xấu xí đáng sợ, làm cho lòng tự ái hắn bị đả kích lớn, mặc dù hiện tại hai người yêu nhau, tình cảm rất tốt, nhưng không biết đến cùng rốt cuộc tốt đến mức nào, nàng thương hắn, ngay cả bản thể hắn đều có thể tiếp nhận sao?

Mấy ngày nay, Túc Ly Mị cảm thấy không sai biệt lắm, liền muốn thử một lần.

Nhột...... Ngứa quá a, Quý Phi Nhi giật giật thân thể, mơ mơ màng màng mở mắt, một giây kế tiếp đã thấy một bạch xà khổng lồ, mà mình đang cả người tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ bị bạch xà cuốn quanh thân thể, nàng vừa định thét chói tai, nhưng nhìn đến cái dấu chu sa quen thuộc trên trán bạch xà, đột nhiên tỉnh táo lại, vỗ vỗ thân thể của hắn: "Tiểu Bạch, đừng làm rộn."

Giọng nói mềm dẻo của nàng lập tức làm cho hắn động lòng, tròng mắt đỏ lên, liều mạng cuốn thân thể của nàng bay tới giường, Quý Phi Nhi mới bắt đầu không sợ hãi, tiếp đó, nàng có chút sợ rồi!