Chương 33: Thêm Điểm Tích Lũy

Viên Hiểu Lệ có chút nóng nảy, nhìn thoáng qua Chu Chí Quốc, khẽ cắn môi nói: “Lúc trước cô không nói như vậy với tôi mà, cô nói với tôi rằng cô thích anh ta, cho nên mới...”

Vẻ mặt Tần Lâm lạnh xuống, giơ tay lên tát cô ta một cái, “Viên Hiểu Lệ, cô bôi nhọ tôi trước mặt chồng tôi như vậy, cô có tâm tư gì?”

Viên Hiểu Lệ khϊếp sợ che mặt, “Cô dám đánh tôi?”

Tần Lâm xì một tiếng: “Người hỏi câu này trước cô là Chu Hồng Tinh, sau đó tôi lại tát cô ta thêm một cái.”

Nói xong, Tần Lâm trở tay tát thêm một cái, “Như thế này này.”

Viên Hiểu Lệ thẹn quá hóa giận muốn đánh trả.

Tần Lâm bắt lấy cổ tay cô, hơi dùng sức, Viên Hiểu Lệ đau đến kêu thảm thiết.

“Cô cho rằng tôi không hiểu tâm tư của cô à? Bây giờ cho cô mặt mũi, cô cứ giữ lại đi, bằng không trở mặt, tôi xem sau này cô còn gả cho người tốt hay không!”

Viên Hiểu Lệ lui về phía sau bảy, tám bước mới đứng vững, mặt cô ta đỏ như máu, trừng mắt nhìn Tần Lâm, cũng không dám nói lung tung gì nữa.

Đúng là cô ta nhìn trúng Chu Chí Quốc, nhưng nhà cô ta không đồng ý, chê bai xuất thân của Chu Chí Quốc, cũng ghét bỏ chuyện sau này Chu Chí Quốc bị què.

Nếu không thì nào đến lượt gái già không gả ra ngoài được như Tần Lâm.



Tần Lâm phủi tay, cùng Chu Chí Quốc rời đi.

Sau khi rời đi, tâm trạng Tần Lâm chán nản, khuôn mặt nhỏ nhắn không còn thần thái.

[Kiểm tra được ký chủ đánh vật hy sinh 2 cái tát, thu được 20 điểm tích lũy! ]

Trong lòng Tần Lâm lập tức vui vẻ, như vậy cũng được à?

Cô suýt chút nữa không duy trì được sự chán nản trên mặt, cố nén khóe miệng giương lên.

Chu Chí Quốc vươn tay chủ động kéo tay cô, giống như để an ủi cô.

Tần Lâm hỏi: “Anh có cảm thấy em đắc tội với người khác không?”

Người có thân phận như nhà họ Chu đắc tội người trong thôn, hậu quả có thể lớn có thể nhỏ, nói không chừng sẽ bị người khác làm khó dễ trong chuyện nào đó.

Cho nên Chu Chí Quốc rất có thể vì chuyện này mà trách móc hoặc oán giận cô đánh Viên Hiểu Lệ.

Chu Chí Quốc lại đồng ý với cách làm của cô, “Cô ta bịa đặt vu hãm em, đáng đánh.”



Mặc kệ hậu quả, cách làm chỉ đứng về phía cô của Chu Chí Quốc đã khiến Tần Lâm hài lòng.

“Những gì cô ta nói đều là giả, mối quan hệ giữa em và cô ta khá bình thường, cho dù em thật sự chạy theo người khác, cũng sẽ không nói cho cô ta biết.” Tần Lâm biết nói như thế nào sẽ khiến người đàn ông này vui mừng, chỉ cần cô vui vẻ, cô có thể dỗ dành người đàn ông này vui vẻ hơn.

Điều kiện tiên quyết là người đàn ông này sẽ làm cho cô hạnh phúc.

Khóe môi Chu Chí Quốc nhếch lên, lời giải thích này, anh tin.

Tâm ý bằng lòng giải thích với anh của cô, anh càng thích.

Sau khi Viên Hiểu Lệ châm ngòi, trong ánh mắt hai người rõ ràng có thêm chút dịu dàng ngọt ngào.

Từ bàn tay vẫn luôn nắm chặt của bọn, cũng có thể nhìn ra điều gì đó.

Chủ nợ cuối cùng - - Kiều Đình Đình.

Nhà trưởng thôn Kiều có sáu người con trai, một cô con gái.

Kiều Đình Đình từ nhỏ chính là người được cưng chiều nhất trong nhà, con gái lớn như cô ta trong thôn, ai chưa từng xuống ruộng làm việc?

Cả thôn cũng chỉ có một Kiều Đình Đình.