Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mang Theo Siêu Thị Lớn Đào Vong

Chương 37: Phó bản linh dị: Phòng thí nghiệm đấu thú

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bạch Khương có chút cao hứng, rốt cuộc cũng được làm một nhiệm vụ tương đối thoải mái! Chỉnh đốn lại quần áo, cô trở lại đại sảnh nhiệm vụ, trước tiên nhìn vào bảng thông báo, xác định không có tin tức gì sau đó rời khỏi đại sảnh nhiệm vụ.

Trạm trung chuyển người đến người đi, có người mặt mộc, có người mang theo ý cười, cô còn nhìn thấy đôi tình nhân nắm tay vui vẻ tiến vào cửa hàng.

Nhân gian bách thái, nơi này cũng là một thế giới thu nhỏ

Bạch Khương cảm khái trở về phòng mình, tập thể dục hai tiếng đồng hồ. Khách sạn này rất thần kỳ, mặc kệ cô làm gì trong phòng, chỉ cần đóng cửa sổ, động tĩnh gì cũng không truyền ra được, cô cũng không cần lo lắng sẽ quấy rầy cư dân dưới lầu.

Đúng sáu giờ, bên ngoài đúng giờ lâm vào bóng tối, cô cũng đã khá quen thuộc với khí tức nguy hiểm bên ngoài, cũng không ảnh hưởng đến khẩu vị. Sau khi ăn cơm, cô đi qua đi lại trong phòng, lại xem lại hai nhiệm vụ hôm nay, tám giờ tắm rửa, chín giờ đi ngủ, một đêm không mộng mị.

Sáng hôm sau, Bạch Khương ý chí chiến đấu hăng hái tiến vào đại sảnh nhiệm vụ làm nhiệm vụ. Sau khi bước vào cửa ánh sáng, cô thấy mình ở trong một không gian hẹp, cô kiểm tra, nó dường như là một cái tủ?

Cô ở trong tủ sao?

Không dám tùy ý mở tủ ra, Bạch Khương dán tai lên tủ, nghe động tĩnh bên ngoài.

Ai da! !

"Nơi này là nơi nào! Ai đã nhốt tôi lại!”

Âm thanh hơi xa, hình như ở phòng bên cạnh.

Có người mạnh mẽ đẩy tủ ra, sau đó…

"A!"

“Cứu mạng a!”

Có người kêu cứu, nghe tiếng là hai người, bọn họ đại khái đang không ngừng chạy, trong quá trình chạy vẫn bị công kích, kêu lên thê lương, Bạch Khương nghe thấy mà lông tơ dựng ngược.

Những âm thanh đó biến mất trong vài phút.

Bạch Khương một lần nữa mò mẫm tủ này, tủ quá nhỏ! Cô lui ở bên trong chỉ có thể ôm đầu gối, bả vai khóa vào trong, cả người co lại thành một đoàn.

Sau khi nghe thấy động tĩnh vừa rồi, cô hoài nghi cái tủ này là "điểm an toàn ban đầu", cô muốn rời khỏi tủ này, phải có năng lực tự bảo vệ mình.

Cô lấy con dao ra khỏi siêu thị, rón rén mở cửa tủ.

Dù cố gắng hạn chế tiếng động, khi cửa tủ mở ra vẫn phát ra tiếng ồn ọp ẹp.

Trái tim cô nhấc lên, ánh sáng bên ngoài từ khe hở mở ra chiếu vào, đập vào mắt là một đôi mắt to đỏ như máu. Trong khoảnh khắc nhìn thấy cô, đôi mắt kia phát ra bạo ngược kinh người, nhanh như chớp nhào về phía cô.

Bạch Khương chỉ thoáng qua thấy rõ đây là một con khỉ to lớn, thấy nó tập kích đến, lập tức né tránh, đồng thời chém ra một đao.

Một đao này giống như chém vào tảng đá, chấn động đến lòng bàn tay đau đớn.

Bị đao chém trúng, con khỉ phát ra tiếng kêu sắc bén phẫn nộ, nhảy lên bàn gào thét với Bạch Khương, móng vuốt khoa tay múa chân trước người, móng tay sắc bén lóe ra hàn quang.

Bạch Khương liếc mắt nhìn dao phay, trên lưỡi đao có màu đỏ, có thể thấy được cơ xương cốt của con khỉ tuy rằng cứng rắn khác thường, nhưng cũng không phải không có sơ hở, dao phay của cô có thể thương tổn đến nó!

Cánh tay trái của con khỉ rũ xuống không bình thường, điều này làm cho nó vô cùng phẫn nộ, sau khi gào rú một hồi thì nhào về phía Bạch Khương.

Tốc độ của có nhanh hơn rồi!

Đối mặt với sự tấn công của khỉ, Bạch Khương nín thở, tập trung ứng chiến.

Một người một khỉ dùng phương thức nguyên thủy nhất chiến đấu, ngươi cào ta một cái ta chém ngươi một cái, không ai nhường ai. Bạch Khương là nhân loại tay cầm vũ khí lạnh, dẫn đầu về chỉ số thông minh và vũ khí trang bị, nhưng chiến đấu không chỉ nhìn những thứ này, con khỉ hiển nhiên càng thêm linh hoạt.

Không lâu sau Bạch Khương tránh né không kịp, cánh tay phải truyền đến đau đớn, tin tốt là cô cũng đồng thời chém trúng khỉ.

Con khỉ tấn công cô thành công, nhưng cũng bị cô chém một lần nữa.

Một đao này chém vào lưng nó, nó càng thêm phẫn nộ, miệng mở lớn đến cực hạn, mắt đỏ đến nhỏ máu.

Bạch Khương lần đầu tiên đối mặt với ác ý cùng gϊếŧ chóc tràn ngập thú tính như vậy, cho dù là cự mãng lúc trước gặp phải, đôi mắt đỏ như máu của nó đại đa số thời gian đều là thị huyết lạnh như băng khinh thị tất cả.

Trong lòng khơi dậy chiến ý nồng đậm, Bạch Khương quyết định nhất định phải đánh bại con khỉ biến dị này.

Con khỉ cũng hận cô đến nghiến răng nghiến lợi, sau khi thị uy một phen lại phát động thế công, rất nhanh trên người Bạch Khương xuất hiện càng nhiều vết thương bị khỉ cào. Hai người đánh nhau khó phân biệt, nhưng ưu thế của Bạch Khương bày ra ở đó, cô dùng dao phay tạo ra vô số vết thương trên người con khỉ, lực công kích thô bạo của nó bắt đầu suy yếu, toàn thân đều là vết thương do dao phay bổ ra, máu nhuộm tóc đỏ, biến thành một con khỉ máu.

Trong mắt con khỉ rốt cuộc cũng xuất hiện ý nghĩ lui, Bạch Khương thừa thắng truy kích, chém trúng cổ nó.

Nhìn con khỉ nằm trên mặt đất còn đang co giật, Bạch Khương hung hăng thở dốc, chậm vài giây tới gần cửa lớn.

Nhìn ra ngoài qua kính trên cửa, cô nhìn thấy nhiều khỉ hơn, chúng nhảy lên nhảy xuống, tất cả đều rất hung hăng. Cô nhìn thấy trên mặt đất có một ít xương vụn cùng mảnh vụn quần áo, nhớ tới vừa rồi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết. Lúc cô đánh nhau với con khỉ, tiếng kêu thảm thiết quanh quẩn bên tai cô, người chơi trong các phòng khác khẳng định cũng bị khỉ tập kích, cũng không biết người chơi còn lại bao nhiêu.

"Còn có người chơi còn sống hay không! Chúng ta cần hợp tác!”

Bỗng nhiên một tiếng nói truyền đến, Bạch Khương dựng thẳng lỗ tai lên.

Con khỉ bị thu hút bởi âm thanh, lập tức lao vào cửa.

Người đàn ông dường như không sợ hãi: "Cánh cửa này rất mạnh mẽ, chúng không thể vào được! Nghe này, tôi có một máy tính ở đây, nó gợi ý rằng phòng thí nghiệm dưới lòng đất này sẽ bị phá hủy trong 20 phút nữa, và chúng ta sẽ bị gϊếŧ cùng với những thử nghiệm thất bại này! Tôi đã phá giải ra lối thoát hiểm, chúng ta cùng đi!”

Trái tim của Bạch Khương thót lên!

Đây là phòng thí nghiệm dưới lòng đất, nó sẽ bị phá hủy trong 20 phút nữa? Thời gian chạy trốn quá gấp gáp!

Cô ngay lập tức trả lời: "Tôi là một người chơi sống sót, anh cần làm gì để hợp tác?"
« Chương TrướcChương Tiếp »