Chương 43: Hồ Ly tinh

Khuôn mặt Hiên Viên Hoàn đã say mê. Khi hắn nói ra những lời này, cơ hồ cảm thấy chính mình cũng cảm động theo.

Bách Lí Hồng Trang nhướng mày nhìn Hiên Viên Hoàn phía sau, khóe miệng chậm rãi phác hoạ ra một độ cong nghiền ngẫm.

"Hiên Viên Hoàn, ta nghe nói người ngươi yêu nhất chính là Bách Lí Ngọc Nhan, đại tiểu thư Tướng quân phủ."

Nàng còn nhớ rõ ngày đầu tiên mình xuyên qua, Hiên Viên Hoàn đã làm trò thể hiện cõi lòng mình với Bách Lí Ngọc Nhan ngay trước mặt nàng.

Thật sự là ăn miếng trả miếng*, không nghĩ tới một màn này lại phát sinh lần thứ hai.

*Nhất báo hoàn nhất báo (Nguyên văn: 一报还一报): Nghĩa giống như ăn miếng trả miếng; mắt đền mắt (an eye for an eye). {Dịch: Emily Ton}

Chẳng qua, thân phận của nàng và Bách Lí Ngọc Nhan hiện tại đã bị thay đổi. Thật mỉa mai!

"Hồng Trang, Bách Lí Ngọc Nhan ở trong lòng ta sao có thể so sánh cùng với ngươi? Ta đối nàng ấy bất quá chỉ là nhất thời hứng thú, đối với ngươi mới là tình yêu chân chính."

Hiên Viên Hoàn không chút do dự trả lời, thái độ tự nhiên và thành khẩn, phảng phất như là âm thanh xuất phát từ nội tâm khiến người không thể nào hoài nghi.

"Thái Tử điện hạ, ngươi......"

Một giọng nói run rẩy đau lòng đột ngột vang lên, Bách Lí Ngọc Nhan nhìn một màn trước mắt với vẻ mặt thống khổ.

"Sao ngươi lại có thể như vậy đối với ta?"

Nàng chưa từng nghĩ tới, nàng luôn tâm tâm niệm niệm Thái Tử, không ngờ hắn lại thổ lộ với nữ tử khác, thậm chí tại trước mặt nữ tử này lại bỡn cợt nàng không đáng một đồng!

Nguyên lai, nàng ở trong cảm nhận của Thái Tử cũng chỉ là một con thú bông nhất thời hứng thú thôi sao?

Hiên Viên Hoàn cũng không nghĩ tới Bách Lí Ngọc Nhan sẽ xuất hiện ở chỗ này, khi hắn nhìn thấy gương mặt xấu xí nham nhở của Bách Lí Ngọc Nhan, trong mắt tràn ngập chán ghét.

"Ta đối với ngươi như thế nào? Chính là ngay từ đầu đều không có quan hệ gì!" Hiên Viên Hoàn tàn nhẫn không chút lưu tình.

Nếu so sánh Bách Lí Ngọc Nhan với Bách Lí Hồng Trang, quả thực chính là khác nhau một trời một vực. Hắn đương nhiên sẽ không để Bách Lí Ngọc Nhan khiến Bách Lí Hồng Trang không vui.

Bách Lí Hồng Trang cười lạnh nhìn trò hay trước mắt, trình độ này quá xuất sắc, thật sự vượt qua cả phán đoán của nàng!

"Thái Tử, không phải ngươi đã nói người ngươi yêu nhất chính là ta hay sao?"

Bách Lí Ngọc Nhan khóc lóc kể lể, vội vàng đi đến bên cạnh Hiên Viên Hoàn, muốn giữ chặt tay hắn.

Hiên Viên Hoàn lập tức thối lui hai bước, sự chán ghét trong mắt càng sâu, "Nói bậy gì đó? Ngươi cũng không nhìn lại mình xem, bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ, ta sẽ thích ngươi sao?"

Tay phải chuyển động một cái, Hiên Viên Hoàn trực tiếp kéo xuống khăn che mặt của Bách Lí Ngọc Nhan, hiện ra một khuôn mặt dày đặc vết sẹo!

"Oa......"

Mọi người ồ lên, thậm chí có người kêu gặp quỷ.

Sau khi cẩn thận đánh giá, lúc này mọi người mới xác nhận, nữ tử xấu xí bất kham này chính là Bách Lí Ngọc Nhan.

"Mau nhìn, Bách Lí Ngọc Nhan sao lại biến thành dáng vẻ này?"

"Không biết, xấu thành như vậy, khó trách Thái Tử điện hạ không thích nàng ta!"

"Lớn lên với bộ dáng thế này, không cần ra ngoài dọa người, đủ đáng sợ để dọa tiểu hài tử khóc!"

..........

Bách Lí Ngọc Nhan cuống quít nhặt khăn che mặt lên và che khuôn mặt mình lại, nhìn vào những khuôn mặt tràn ngập chán ghét, thân thể nàng ta không nhịn được bắt đầu run rẩy.

Từ khi nào, nàng cũng là đại mỹ nhân được mọi người khen ngợi, hiện tại lại có người dùng những từ ngữ như sửu bát quái ở trên người nàng!

"Đây là Bách Lí Ngọc Nhan?"

Bách Lí Hồng Trang ra vẻ kinh ngạc, chỗ sâu trong con ngươi đen nhánh như đồng lại che kín hàn băng. Thống khổ của Bách Lí Ngọc Nhan giờ phút này, bất quá chỉ là một phần trăm của Bách Lí Hồng Trang lúc trước mà thôi.

Hiện tại, nàng đã khiến cho Bách Lí Ngọc Nhan nếm thử, tư vị khi bị mọi người cười nhạo. Rốt cuộc, chính Bách Lí Hồng Trang đã lĩnh hội nó trong mười lăm năm qua!

Hiên Viên Hoàn gật đầu, "Hồng Trang, ngươi sẽ tin tưởng ta chứ? Với bộ dáng này của nàng ta, sao ta có thể thích nàng ta?"

Sự phẫn nộ leo lên trên mặt Bách Lí Ngọc Nhan, cất người trực tiếp lao về phía Bách Lí Hồng Trang, "Ngươi là hồ ly tinh! Ta muốn gϊếŧ ngươi!"