Chương 6

Thượng thư bên kia mấy ngày nay không có động tĩnh, qua lâu, Lý Tầm cũng không đem việc này để ở trong lòng, ai biết vào triều thượng thư bỗng nhiên làm khó dễ, Lý Tầm đứng ở hàng ngũ quan lại ngẩn người, bỗng chốc còn chưa kịp phản ứng lại.

Cẩn thận nghe, hóa ra là bắt lấy nhược điểm của hắn muốn lấy việc công trả thù riêng.

Hắn trước kia giữ chức quan nhỏ tại văn quán, bời vì không được người thích, nhiệm vụ phân công phần nhiều là chỉnh lý kho sách, cũng không nghĩ tới, chỉnh lý cái kho sách còn có thể bị nắm nhược điểm.

Nói hắn từng đem sáng tác của Lão Trang đặt ở phía trên kiệt tác Nho gia, ý muốn giáng nho tôn xuống một bậc.

Lý Tầm cố gắng nghĩ lại, còn thật không nhớ ra được có chuyện này, bất quá mặc dù có việc này, cũng chỉ có thể coi là chỉnh lý kho sách sai lầm, làm sao liền thành ra tới vấn đề thứ bậc, Lý Tầm đối với cái này cũng là trợn mắt há mồm.

Bên kia thượng thư còn đang cố gắng vì hành vi của Lý Tầm mà gán tội, Lý Tầm dở khóc dở cười nghe, ngẩng đầu nhìn lên, hoàng đế cũng nghe đến vô cùng phấn khởi, lại không biết có phải là nghe cho vui rồi thôi hay không.

Khẽ thở dài một cái, Lý Tầm thật sự cảm thấy đúng là người ngồi ở trong nhà, họa từ trên trời rớt xuống.

Thượng thư nói xong, Lý Tầm cũng bước lên trước một bước, vì chính mình biện giải nói: “Hồi bẩm bệ hạ, lời này của thượng thư chính là dục gia chi tội(1)

a!”

Hoàng đế cũng rất phối hợp: “A, lời ấy của ái khanh giải thích thế nào?”

Lý Tầm liền nói: “Đại nhân nói vi thần tôn Đạo biếm Nho, đây là vu cáo! Thần từ nhỏ đọc qua nhiều loại kiệt tác, đối Nho Đạo hai gia cũng có hiểu biết, dựa vào điều này, thần luôn cho là Lão Trang giáo cùng Nho giáo mỗi người mỗi vẻ, trọng bên này khinh bên kia là tuyệt đối không có khả năng!”

Thượng thư không thuận theo: “Lý đại nhân đưa Lão Trang luận ngữ lên trên vẫn chính là sự thật!”

Lý Tầm ôn hòa nhã nhặn nói: “Là sự thật không sai, mà thần đều có nguyên do. Đem sách Lão Trang để trên, Nho kinh để dưới, chính là bởi vì thần cho rằng Nho kinh là bách gia trụ cột, sách của nhiều nhà đều thụ ảnh hưởng của Nho học rất sâu. Xin hỏi thượng thư, đã là trụ cột, lại không có lý lẽ nằm dưới sao? Huống hồ dùng xã tắc làm thí dụ, bách tính nông nghiệp là căn cơ của xã tắc, chẳng lẽ không phải là nằm ở dưới? Chúng ta đều là từ tầng dưới bần hàn mà đến, lẽ nào một nhân vật như đại nhân là bỗng dưng có được? Đại nhân dám nói, sinh hoạt của đại nhân căn bản không phải đến từ chính hạ tầng?”

Lý Tầm hơi thu lại tay áo, chắp tay khom người, hùng hồn nói: “Bẩm bệ hạ, đây chính là bởi vì thần lấy Nho kinh làm trọng, mới đưa bên nhẹ hơn lên trên a!”

Thượng thư bị trách móc một trận, nửa ngày không nói nên lời, không thể làm gì khác hơn là hừ lạnh một tiếng tự tạo cho chính mình một bậc thang, ngược lại thay đổi thái độ hướng hoàng đế nói: “Thần hiểu lầm dụng ý của Lý đại nhân thực là không phải, kính xin bệ hạ trách phạt!”

Hoàng đế xem diễn xong, khoát tay một cái nói: “Ái khanh cũng là vì xã tắc suy nghĩ, trẫm sao lại trách phạt trung thần.” Mấy câu nói đem người trấn an, liền thấy Lí Tầm đứng thẳng tắp, phảng phất như một thanh trúc xanh, này trúc xanh nhưng là cứng cỏi, chói mắt. Chúng thần ai cũng không có hắn ánh mắt sáng ngời cùng miệng lưỡi lợi hại như vậy, phía sau hắn lại bày ra là một thanh niên trong vắt, ai hơn được hắn?

Cả một đám thần tử trên sảnh đường, hoàng đế lại cố tình đối diện với ánh mắt của Lý Tầm trong nháy mắt, thấy hắn lộ ra một nụ cười giảo hoạt, tâm liền đột nhiên nóng lên.

Người từng giải thích mò thơ của Lý Tầm Chu đại nhân toàn bộ quá trình đều thờ ơ lạnh nhạt. Thượng thư đại nhân dùng biện pháp hắn đã từng sử dụng đi hãm hại Lý Tầm, vừa nhìn sắc mặt của hoàng đế liền biết việc này tám phần mười không có kết quả, người tinh tường vừa nhìn liền biết hoàng đế đối Lý Tầm không giống bình thường, thượng thư quả thật là giận đến đầu óc mê muội. Tiếc là Lý Tầm phân trần xong xuôi một phen, hoàng đế liền triệt để đứng ở hắn bên kia.

Chu đại nhân tỏ vẻ đối với chuyện này hắn đã sớm biết trước.

Hạ triều, Lý Tầm cùng hoàng đế đến ngự thư phòng, đợi đến thời điểm bốn bề vắng lặng, hoàng đế cười hỏi: “Ngươi như thế nào lại chọc thượng thư?”

Lý Tầm cắn răng nghiến lợi nói: “Bất quá chỉ là từ chối nhà hắn thiên kim mai mối, ai biết bị ghi hận, quả thật là trừng mắt tất báo(2)!”

Hoàng đế hơi nhướng mày: “Chuyện phát sinh khi nào, sao trẫm lại không biết?”

Lý Tầm suy nghĩ một chút: “Là sự tình ngày hưu mộc.” Liền cười nhạo một tiếng: “Thượng thư đại nhân ngược lại kìm được tính tình.”

Hoàng đế cũng là ưu sầu, chỉ đành phải nói: “Ái khanh nếu là để tâm thêm một chút, cũng sẽ không bị người bắt được nhược điểm, lúc trước là làm thơ, hiện tại là kho sách, có ngày thực sự có người tại trên điện gia nhập một cái, ngươi chưa hẳn còn có phản ứng nhanh nhanh tự bào chữa như vậy.”

Lý Tầm cũng thở dài: “Ý tốt của bệ hạ thần tâm lĩnh, nếu là tính tình này có thể thay đổi, thần nhất định sẽ không ngại gian lao đem nó sửa lại.”

Hoàng đế đối với cái này không thể làm gì: “Thôi, ngươi về sau có việc phải trước tiên nói cho trẫm, bằng không lại xuất hiện chuyện hôm nay, trẫm liền đầu đuôi câu chuyện đều không rõ ràng, làm sao giúp ngươi.”

Đột nhiên nghe nói như thế, Lý Tầm quả thực cảm động cực kỳ, cất cao giọng nói: “Bệ hạ thánh minh, thần vô cùng cảm kích!”

Hoàng đế khắc chế chốc lát, rốt cục vẫn không nhịn được thò tay búng cái trán của Lý Tầm, cười nói: “Xảy ra chuyện mới biết trẫm tốt với ngươi.”

(1)

Dục gia chi tội: lấy từ câu “dục gia chi tội hà hoạn vô từ” nghĩa là muốn gán tội thì sợ gì không có lí do, có thể hiểu nôm na cụm từ này có nghĩa là áp đặt tội danh cho người khác

(2)

Trừng mắt tất báo: thù dai

*Note: Nói thêm một chút về các tôn giáo được nhắc đến trong chương này. Bạn nào có đọc qua sử Trung Quốc chắc cũng biết Trung Quốc thời xưa chịu ảnh hưởng dưới ba nền tôn giáo chính là: Nho giáo, Đạo giáo và Phật giáo, trong đó lấy Nho giáo làm trọng. Do Phật giáo và Đạo giáo đều liên quan đến thiền định và tin vào thần Phật nên không được coi trọng bằng Nho giáo vốn nhấn mạnh về nghĩa thần tử vua tôi và đạo đức trong xã hội.

Nói về Đạo giáo, do là tôn giáo do hai nhân vật chủ yếu là Lão Tử và Trang Tử lập ra nên còn được gọi với tên khác là Lão Trang, đó cũng là lý do vì sao trong chương này tác giả lúc thì nói Lão Trang lúc thì nói Đạo giáo như vậy.

Mình chỉ có thể nói sơ sơ thế thôi, mọi người muốn biết thêm thì search google tìm hiểu nhé =))

Lời editor: Miệng lưỡi của Lý Tầm đại ca ghê thật, be like Chu đại nhân, thức thời mới là trang tuấn kiệt ┐( ̄ヘ