Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 6: Lại một ngày ồn ã, mệt nhọc trôi qua

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đinh Mỹ Mãn tự hỏi liệu cô có nên nghe bài hát tráng lệ, hào sảng của Châu Kiệt Luân Tứ diện Sở ca không. Dù gì thì cũng có một số chuyện không thể nào giải quyết được bằng sự kích động, bộp chộp. Cô không biết ngoại giao tạo quan hệ, cũng chẳng hiểu phải làm thế nào để làm vừa lòng giới truyền thông, cho dù rất nhiều người đã nói, muốn tồn tại trong giới này buộc lòng phải có quan hệ tốt với phóng viên, kí giả. Thế nhưng đến mãi tận ngày hôm nay, cô mới nhận ra điều đó. Trước đây cô dường như đã được Giả Thiên Hạ bao bọc quá tốt, quá kĩ càng, đến mức mà sau khi anh trở mặt không nhận người quen, cô hầu như không biết ứng phó ra sao.

Nếu đổi lại là trước kia, có đánh chết, Đinh Mỹ Mãn vẫn không tin mình lại dũng cảm đến thế, hơn nữa trong tình hình ngàn cân treo sợi tóc này, cô lại dám tay trong tay với Lăng Gia Khang lượn qua ống kính, ánh mắt báo đài.

“Bây giờ em vẫn còn cơ hội để hối hận đấy!”. Sắp bước ra cửa chính, Lăng Gia Khang vẫn còn nhân đạo cho cô cơ hội cuối cùng. Với Lăng Gia Khang, dù Mỹ Mãn tiến hay lui thì anh đều chẳng bị tổn thất gì hết. Cứ thế mà xông ra ngoài lại càng hay, coi như từ giây phút này, quan hệ của họ chính thức được đóng dấu xác nhận trước công chúng. Thậm chí anh còn chẳng phải suy nghĩ xem làm cách nào để bước ra khỏi thời kì quá độ từ bạn bè thành người yêu nữa!

Mỹ Mãn không vội vã bày tỏ thái độ nhưng bước chân có phần chậm lại. Cô ngước mắt lên thì bắt gặp một nhóm phóng viên chặn Tiểu Ái lại ngay trước cửa lớn của đài truyền hình. Đúng như dự liệu của Lăng Gia Khang, vốn dĩ Tiểu Ái đã rất nổi rồi, lại cộng thêm vụ trở mặt ngay trên trường quay với Mạc Tường gần đây nên khi cô vừa mới bước ra khỏi cửa thì ngay lập tức trở thành mục tiêu của cánh phóng viên.

Xem tình hình, Mỹ Mãn đích thực là có cơ hội để “tẩu thoát”.

Cắn chặt môi dưới, Mỹ Mãn vẫn đang do dự. Chẳng lẽ Giả Thiên Hạ lại không biết là cô rất sợ giới truyền thông báo đài? Không thể nào, anh biết rất rõ, trước kia anh luôn chặn tất cả những cuộc phỏng vấn không cần thiết cho cô. Vậy mà vào lúc này, anh lại đem khó khăn đến cho cô, trút hết mọi sai lầm năm xưa lên đầu cô, phải chăng anh muốn cô co vòi sợ hãi, chẳng dám bước chân đi đâu hay sao?

Cuộc sống của anh không hề bị ảnh hưởng gì, thậm chí tỉ lệ người xem chương trình của anh cũng nhờ đó mà đã cao nay lại càng cao. Còn cô thì sao? Chẳng lẽ trong suốt thời gian tới, lúc nào cô cũng phải lén la lén lút như ăn trộm thế này ư? Tại sao phải như vậy chứ?

Nếu như lúc này trước mặt Mỹ Mãn có một thanh kiếm, nếu như đã tránh không được mà phớt lờ cũng chẳng xong thì biện pháp hữu hiệu nhất chính là mài nó thành thanh “trường kiếm”.

“Chương trình của em chẳng phải sẽ lên sóng vào cuối tuần sau sao?”. Cô cúi thấp đầu, đi thẳng ra ngoài cửa lớn, mím môi rồi nhẹ nhàng nói.

“Hử?”. Lăng Gia Khang hoàn toàn không ngờ. Sau một hồi lâu im lặng, cô lại đưa ra câu trả lời như vậy là sao, hai chuyện này có quan hệ đến nhau à?

“Không phải anh đã từng nói phải biết tận dụng những vấn đề mà giới truyền thông quan tâm sao? Đây cũng được coi là một cách tuyên truyền miễn phí chứ?”. Sự phản kháng ẩn chứa trong tính cách của Đinh Mỹ Mãn đã bắt đầu trỗi dậy. Thực lòng cô cũng chẳng suy nghĩ sâu xa gì, chỉ có duy nhất một ý niệm, đó là không thể để tên đàn ông thối tha kia được như ý!

“Nho tử khả giáo dã!”. Hết sức bất ngờ trước câu nói của cô, Gia Khang cười tán dương.

So với sự lĩnh hội nhanh chóng của cô, điều làm anh cảm thấy vui vẻ hơn là cô nhớ rõ ràng từng câu nói của anh.

Theo lí mà nói, người dẫn chương trình đã rời khỏi màn ảnh hơn một năm trời như Đinh Mỹ Mãn sẽ chẳng có sức hút gì với khán giả và giới truyền thông. Thế nhưng chính vì vụ trở mặt cãi nhau ngay tại trường quay của Tiểu Ái và Mạc Tường mà cô được mọi người lưu ý đến, lại thêm chuyện liên quan đến nɠɵạı ŧìиɧ, kẻ thứ ba của giới nghệ sĩ xưa nay đều có sức lôi cuốn khán thính giả nên cô mới trở nên “hot” như hiện nay. Người trong cuộc đã xuất hiện, điều này khiến cho những phóng viên “tử thủ” ngoài cửa chính đài truyền hình có phần bất ngờ. Những kí giả lúc nãy còn bám chặt lấy Lâm Ái với mục đích “moi” được chút tin tức gì đó từ cô liền nhanh chóng chuyển mục tiêu săn đuổi.

“Cô Mạc Tường có nói rằng do bị chị đè nén nên cô ấy mới lựa chọn ra đi. Xin hỏi chị đè nén Tiểu Tường phải chăng do vẫn còn quyến luyến tình xưa với anh Giả Thiên Hạ?”

“Nghe nói ngay sau khi li hôn, chị đã dọn đến sống chung cùng với anh Lăng Gia Khang. Xin hỏi điều này có thật không?”

“Xin hỏi hai vị tay trong tay xuất hiện trước giới truyền thông thế này, liệu có phải là sắp sửa công khai quan hệ yêu đương?”



Hàng loạt câu hỏi từ bốn phương tám hướng bay đến khiến cho Đinh Mỹ Mãn cảm thấy bất ngờ. Cô mím chặt môi, không thể can đảm đối mặt với cánh phóng viên giống như cô tưởng tượng ban đầu. Ngược lại, cô im lặng không nói tiếng nào, cúi đầu đi thẳng một mạch, để mặc cho Lăng Gia Khang cản cánh phóng viên và kéo tay cô đi về phía xe ô tô đậu cách đó không xa.

“Anh Giả Thiên Hạ đã từng ám chỉ rằng ban đầu hai người li hôn là do chị có người thứ ba, xin hỏi đó có phải là anh Lăng Gia Khang không?”

Hình như không “moi” được tin tức độc nào thì bọn họ nhất quyết không buông tha thì phải? Chẳng hiểu tên phóng viên không sợ chết nào đã đưa ra câu hỏi đáng ghét đến vậy, “chạm” đúng vào cấm kị của Mỹ Mãn. Cô đột nhiên dừng chân, thay đổi thái độ. Phải biết rằng khi người ta đã im lặng một hồi lâu thì rất dễ bùng phát, nổi giận. “Tôi chỉ từng nghe qua câu “đã ăn cắp lại còn la làng” thôi.”

“Vậy ý của chị là trước đây người phụ bạc chính là anh Giả Thiên Hạ?”

Tư duy của cánh phóng viên đúng là vô cùng đa dạng, chỉ một câu nói họ có thể lắp ghép ti tỉ các loại ngữ khí, tạo ra vô số các loại thái độ. Biết rõ ràng đây là lúc tối kị để phát ngôn, bày tỏ thái độ nhưng Đinh Mỹ Mãn vẫn không thể nén cơn giận mà chịu cái tội danh không phải của mình đó. “Cũng không rõ nữa, nếu như các vị biết thì phiền hãy nói lại cho tôi nhé!”

Vị phóng viên nhận được câu trả lời này bắt đầu cảm thấy khó chịu, câu hỏi anh ta đặt ra ngày càng sắc bén hơn: “Lẽ nào ngay đến lí do vì sao ngày xưa li hôn mà chị cũng không biết sao? Không phải người đề nghị li hôn chính là chị ư?”

“Đúng là do tôi đề nghị, ấy là vì tôi không còn có thể nhẫn nhịn thêm được nữa”. Đây cũng được coi là một câu trả lời chân thật.

“Chuyện gì đã khiến chị không thể nhẫn nhịn thêm được nữa? Là việc nɠɵạı ŧìиɧ sao?”

Câu hỏi hình như đã quay lại với mục đích ban đầu, Đinh Mỹ Mãn nghẹn lời, không nói thêm được gì. Mãi cho tới khi Lăng Gia Khang – nãy giờ vẫn im lặng – đột nhiên nắm tay cô, truyền cho cô niềm ấm áp lạ thường, xua đi nỗi bất lực trong lòng thì Mỹ Mãn mới thu lại thái độ khiêu chiến khi nãy, cô nhận ra rằng muốn tồn tại lâu dài trong giới giải trí này, gây gổ, khıêυ khí©h giới truyền thông không hề đem lại chút lợi lộc gì. Cũng giống y như Giả Thiên Hạ vậy, dù cho anh có đang giận sôi máu thì vẫn phải giữ nụ cười trên môi. Cô chuyển sang vẻ mặt vui vẻ, điều chỉnh lại ngữ điệu, khi đã nhận định rõ ngôn từ của mình sẽ nói ra là xác đáng, thích hợp, cô mới lên tiếng phát biểu.

“Hồi đó rốt cuộc anh ấy có nɠɵạı ŧìиɧ hay không thì tôi thực sự không rõ. Cũng như những phụ nữ bình thường khác, tôi không muốn đến lúc chia tay nhau rồi vẫn còn hỏi người ta rằng có yêu mình nữa hay không. Còn về việc anh ấy nói gì, làm gì, tôi không muốn quan tâm và cũng chẳng có ý kiến gì hết. Bây giờ tôi chỉ muốn làm tốt công việc mới của mình. Nếu như các vị quan tâm tôi đến vậy, làm ơn hãy chuyển sự chú ý đến chương trình sắp lên sóng của tôi! Như vậy tôi sẽ vô cùng biết ơn.”

“Vậy cô với Lăng Gia Khang…”

“Bây giờ hai chúng tôi đang chuẩn bị về nhà. Nếu như các vị có hứng thú với mối quan hệ của chúng tôi thì có thể đi theo”. Không cho Đinh Mỹ Mãn cơ hội phủ nhận tin đồn tình cảm, Lăng Gia Khang không còn im lặng mà dùng câu nói nửa đùa nửa thật bày tỏ thái độ, đồng thời coi như đó là lời kết cho đoạn phỏng vấn vừa xong.

Trước biết bao ánh sáng máy ảnh và sự quan tâm đặc biệt của giới phóng viên, anh đường hoàng cầm tay Đinh Mỹ Mãn lên xe. Trước khi cửa xe đóng lại, Tiểu Ái còn nháy mắt tạo dáng trước ống kính như thể nói rằng chuyện chẳng có liên quan gì đến cô vậy. Đồng thời, cô rút lại suy nghĩ lúc nãy. Đinh Mỹ Mãn không hề điên, Lăng Gia Khang lại càng không. Mẩu tin tức này được đăng tải nhất định sẽ thu hút sự chú ý của cái tên Giả Thiên Hạ và ả Mạc Tường kia, như vậy lại càng hay, đối đầu chính diện, chọc cho họ chết vì tức giận.

Nhưng rất nhanh sau đó, Tiểu Ái nhận ra bất cứ việc có lợi nào ắt cũng có cái hại của nó. Lời nói khách khí của Lăng Gia Khang đến tai phóng viên lại thành lời mời chân thành. Làm sao họ có thể tận hưởng bữa tối lãng mạn trước sự đeo bám gắt gao của giới kí giả được? Huống hồ, bản thân cô rất biết phán đoán tình hình, trực giác nhạy bén mách bảo rằng “lão đại” nhà cô chẳng hi vọng có kì đà theo cản mũi. Cho nên sau khi qua vài con phố, lấy lý do muốn đi dạo phố mua ít đồ, Lâm Ái bảo Lăng Gia Khang dừng xe để cô và trợ lí xuống.

Còn Đinh Mỹ Mãn thì…

Đến lúc cô định thần lại thì đã nhìn thấy Lăng Gia Khang cởi chiếc áo vest lịch lãm và chiếc cà vạt ra rồi tiện tay kéo luôn tấm rèm cửa lên. Anh rót nước thản nhiên như không có chuyện gì, ngồi ung dung trên chiếc sô pha, theo thói quen hàng ngày cầm chiếc điều khiển bật ti vi lên. Hai chân anh vắt chữ ngũ tỏ vẻ vô cùng thoải mái, đắc ý trong khi Mỹ Mãn vẫn đang ngây ngô: “Đây, đây là nhà của anh sao?”

“Đúng thế”. Anh trả lời vô cùng ngắn gọn và đủ ý.

“Tại sao lại phải đến nhà anh? Sao không lái xe đưa em về nhà?”. Lảng tránh kí giả mà phải đến mức cô nam quả nữ cùng trốn trong một nơi hiu quạnh vắng vẻ này thì cũng có phần hơi khủng bố, thiên hạ đại loạn mất rồi.

“Em đi vội vã như thế, có mang theo chìa khoá nhà hay không?”

Được người ta nhắc cô mới chợt nhận ra hai tay mình trống rỗng. Lúc đi cứ như đi chạy giặc, còn đầu óc đâu mà nhớ tới việc phải cầm theo túi xách nữa? Tất nhiên cũng không có chuyện mang theo một số đồ vật cần thiết như chìa khoá, di động… Tuy nhiên, cho dù là như vậy thì đó cũng chưa đủ để coi là một lý do xác đáng: “Không có chìa khoá thì cũng vẫn có thể quay về nhà, Giả Thiên Hạ vẫn đang ở đấy mà …”

“Hừ…”. Anh không khách khí, bĩu môi châm chọc, ngắt lời cô để cho cái miệng xinh xắn đáng ghét kia không kịp thốt ra những lời nói anh không thích nghe: “Em cho rằng lúc này anh ta có nhà sao?”

“Hử?”. Lời nói của anh chắc như đinh đóng cột khiến cho Đinh Mỹ Mãn không khỏi tò mò mà nhếch mày, dường như có chuyện gì đó anh biết chắc chắn nên mới nói như vậy.

Quả nhiên, ngay giây sau, Lăng Gia Khang xem tin nhắn trên di dộng, tiếp đó vẫy tay gọi cô đi về phía anh. Chiếc máy tính xách tay trên bàn uống nước được chuyển ngay đến trước mặt cô.

“Có một tin tức nếu như không có người nào cố tình bỏ tiền ra giấu đi thì chắc chắc sẽ thành tin “hot” nhất vào sáng ngày mai. Anh nghĩ em nhất định rất tò mò muốn biết.”

Cái được gọi là tin tức “hot” thực ra mới chỉ là vài tấm ảnh, tuy không ẩn chứa nội dung “nhìn hình đọc thoại” nhưng cũng đủ khiến người ta liên tưởng này kia. Thế thôi đã đủ để Đinh Mỹ Mãn mặt mày trắng bệch, thậm chí có thể tưởng tượng ra ngay rằng chỉ cần thêm một vài dòng chú thích nữa là có thể coi đó là một mục tin tức “hot” nhất hiện nay. Tiêu đề của mục tin tức đó có thể là “Nhà sản xuất chương trình danh tiếng đưa người mới đến ra mắt bố mẹ. Họ sắp làm đám cưới?”.

Lần trước nhờ ông chú Giả Vượng Bảo gây rối mà Mỹ Mãn vừa hay chứng kiến được “đại hội thẩm vấn con dâu” kia, nếu lần đó thực sự là do Giả đại lão gia ngang tàng đó bắt cóc, ép buộc thì lần này phải giải thích thế nào đây?

Bức ảnh tuy rằng có phần mờ do chụp trộm nhưng vẫn có thể nhận ra hai nhân vật chính trong đó là Giả Thiên Hạ và Mạc Tường đang tay trong tay đi vào quán rượu rồi đi vào một phòng riêng nào đó. Ngay vào khoảnh khắc trước khi cửa phòng đóng lại, máy ảnh đã chộp được hình ảnh những người có mặt trong đó, có Giả đại lão gia và một số tuỳ tùng của ông.

Mỹ Mãn xem ảnh một hồi lâu, mắt gần như sắp bắn ra “máu”. Cô dường như vẫn không tin được vào mắt mình, vớ lấy chiếc điện thoại ở bên cạnh, bấm một dãy số vô cùng quen thuộc.

“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Những lời cô không mấy trông đợi vang lên.

Cô đặt điện thoại xuống, khẽ chớp mắt, sau mấy phút lại tỏ ra bình thản như không. Phóng viên lúc nào cũng nắm rõ tình hình, hành trạng của Giả Thiên Hạ hơn cô. Sau khi kết hôn đã vậy, sau khi li hôn lại càng như thế, không phải sao? Hai người chẳng qua chỉ là quan hệ vợ chồng cũ mà thôi, chẳng ai có quyền hay tư cách để hỏi hành tung của người còn lại. Cô cũng chẳng có quyền tức giận thì có gì mà phải tính toán, so đo nữa chứ?

“Có ổn không?”. Quay qua bắt gặp khuôn mặt sửng sốt của cô, Lăng Gia Khang nhẹ nhàng bày tỏ sự quan tâm.

“Hả?”. Mỹ Mãn nhanh chóng định thần lại, ngẩng đầu lên, miễn cưỡng nở nụ cười: “Em rất ổn, có thể có chuyện gì được chứ? Cũng chẳng phải tin tức liên quan đến em.”

“Có thật không?”. Anh thừa nhận mình có phần ép người quá đáng, nhưng với một số người nếu không dùng biện pháp mạnh thì đừng mong họ tỉnh táo giải quyết sự việc.

“Thật chứ!”

“Đã quên anh ta rồi sao?”

Bị dồn đến mức không trốn nổi vào đâu nữa, cô đành im lặng.

“Rốt cuộc em coi anh là cái gì?”. Anh không thể nào kiềm chế được bực bội trong lòng, thà rằng cô cứ cứng miệng đến cùng còn hơn.

“Là bạn bè.”

Anh mím chặt môi, tránh nhìn vào cô, chẳng còn tìm thấy đâu tình yêu thầm kín trong anh như mọi khi. Mỹ Mãn nói ra thản nhiên đến thế, xem ra cảm thấy rất hài lòng về mối quan hệ giữa họ. Chuyện tình cảm giằng co này từ đầu đến cuối đều do anh một mình diễn tấu, cuối cùng thì người đàn ông khiến cô buồn phiền, bực bội vẫn chẳng phải là anh.

Nhưng Lăng Gia Khang cũng không vội vã bày tỏ nỗi niềm của mình, anh nheo mắt hỏi tiếp: “Thế giữa bạn bè thân thiết chẳng phải là cái gì cũng chia sẻ hay sao? Trước mặt anh mà em cũng phải đeo mặt nạ như thế hả?”

“Em…”. Mỹ Mãn vẫn cứ cứng đầu, nhất quyết phải chối cãi đến cùng. Thế nhưng ngay khi bắt gặp ánh mắt của Lăng Gia Khang, cô bất giác gỡ bỏ mọi phòng bị, bất lực than thở, cúi đầu, mệt mỏi nói: “Em không thể kiên cường được như đã tưởng tượng, những tưởng rằng mình đã quên rồi, cho dù có gặp lại thì cũng có thể thản nhiên đối mặt như khi ở cùng anh vậy…”

“Lúc nào em thấy mềm lòng thì hãy nhớ lại những ngày tháng khi mới li hôn em đã đau khổ, buồn bã đến mức nào! Em còn muốn nếm trải thêm lần nữa sao?”. Anh chẳng còn chút hứng thú nào để nghe cô giãi bày. Thản nhiên, tự tại ư? Hừ, người trên khắp thế giới này gần như biết hiết rồi, chỉ có mình cô vẫn còn ở đây mà nói với anh về chuyện “thản nhiên, tự tại”!!!

Anh những tưởng kinh nghiệm tình trường của người phụ nữ đó quá ít, khuyết điểm duy nhất là khù khờ, chậm chạp trong nhận thức một chút thôi, bây giờ xem ra không hề đơn giản như vậy. Cô không nhận ra tình cảm và điểm tốt ở anh vì trái tim đã bị người đàn ông khác chiếm lĩnh từ lâu mà không hay.

Sau khi nói ra những lời thật lòng đủ làm cô tỉnh táo, Lăng Gia Khang cảm thấy mình không cần thiết phải nói chuyện tiếp. Tất cả sự nhẫn nại của anh đều bị cô tiêu huỷ hết rồi, anh không muốn dấn sâu vào vũng bùn này nữa. Trước mắt, điều duy nhất anh muốn làm là đưa cô ra khỏi tầm ngắm của anh. Mắt không thấy thì tim không đau. Thậm chí anh còn tin tưởng rằng chỉ cần không nhúng tay vào việc của cô, anh có thể dễ dàng rút ra khỏi thứ “tình bạn” ngược đời, ngán ngẩm này!

“Lúc nào thấy mềm lòng thì hãy nhớ lại những ngày tháng khi mới li hôn, em đã đau khổ, buồn bã đến mức nào! Em còn muốn nếm trải thêm lần nữa sao?”

Câu nói này khiến cho con tim đang rối bời của Mỹ Mãn lại càng không thể yên bình trở lại. Sau khi Lăng Gia Khang đưa cô đến đài truyền hình, cô đã suy nghĩ rất nhiều. Nhưng suy nghĩ nhiều thế nào cũng không đồng nghĩa với việc giải quyết được vấn đề. Sau khi cầm chìa khoá nhà và di động, cô đã đi mà không có mục đích một hồi lâu, mãi cho tới khi mệt mỏi quá độ, hoa mày chóng mặt, mới bất đắc dĩ phải quay về nhà. Vốn tưởng đã tìm được bến đỗ an toàn để nghỉ ngơi hồi sức, thế nhưng giờ đây, ngôi nhà đó lại khiến Mỹ Mãn cảm thấy sợ hãi. Cô sợ phải gặp mặt Giả Thiên Hạ, sợ mình không biết phải làm thế nào để đối mặt với anh, sợ họ lại cãi nhau…

Nhưng có rất nhiều việc mình càng sợ thì lại càng trốn chạy không nổi.

Vào đến nhà, cởi giày ra, vừa ngước mắt lên, cô đã bắt gặp hình ảnh một người đàn ông ngủ say sưa trên sô pha.

Ông trời nhiều lúc cũng thật bất công, có một số người ngay cả khi ngủ gục với dáng vẻ xấu xí nhất thì họ vẫn cứ đẹp trai tới mức khiến ta phải phẫn nộ. Giả Thiên Hạ chính là một trong số đó. Nhìn lướt qua dáng ngủ “bất hủ” ấy, Mỹ Mãn nhẹ nhàng đặt túi xuống rồi rón rén đi về phía phòng ngủ. Khi cửa phòng chỉ còn cách trong gang tấc, cô đang nhẹ nhàng mở cửa thì đằng sau lưng truyền lại một giọng nói: “Đi đâu về thế?”

“Hả?… Làm thêm giờ”. Cô dừng bước, đột nhiên cảm thấy thiếu tự tin.

Nhưng lời nói dối này thật quá sơ hở, dễ dàng bị người ta phát giác.

“Anh đã đến đài truyền hình tìm em.”

“Hử? Lúc… lúc nào cơ? Vậy, vậy có lẽ lúc đó vừa hay tôi đi ra ngoài ăn khuya rồi”. Đã nói dối mở màn thì nhất định phải nói dối thêm vô số câu nữa để hợp pháp hoá. Quả nhiên là vậy, Đinh Mỹ Mãn đành phải liều mạng thêu dệt thêm câu chuyện không tưởng đó.

“THẬT KHÔNG?”. Anh nhíu chặt mắt lại, xem ra thì vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, thế nhưng điệu cười châm chọc đó thì nhìn từ góc độ nào cũng cho thấy nỗi tức giận sục sôi: “Đi cùng Lăng tú ông sao?”

“Anh…”. Có phải con người này lắp máy theo dõi trên người cô?

“Tại sao anh lại biết đúng không?”. Giả Thiên Hạ hoàn thành nốt phần còn thiếu trong câu nói của cô. Cái đó mà cũng phải hỏi sao? Cô tưởng rằng tất cả tin tức liên quan tới cô trong làng giải trí này có thể giấu nổi anh chắc? Gây chuyện oanh oanh liệt liệt xong lại quay về bên anh với vẻ mặt ngây thơ, vô tội thế ư? Nghĩ vậy, anh không ngừng gia tăng sức ép, mãi tới khi Mỹ Mãn không còn đường nào trốn tránh nữa thì mới nói tiếp: “Đừng nói với anh rằng cả đêm qua em ở cùng hắn ta đấy!”

Câu hỏi này đúng là thừa thãi, chỉ nhìn khuôn mặt mệt mỏi vì thiếu ngủ của cô cũng biết không thể nào ăn “bữa đêm” xong lại quay về làm việc được. Nhưng anh vẫn hi vọng mình có thể nhận một đáp án khác, cho dù đó là lời nói dối cũng được.

Được cái là Đinh Mỹ Mãn không khiến anh thất vọng: “Đương nhiên không thể nào, tôi… nếu như tôi nói, tôi đã đi lang thang ngoài đường mấy tiếng đồng hồ thì anh có tin hay không?”. Ngay bản thân cô cũng cảm thấy điều này thật khó tin, chỉ cần là người có chút trí tuệ thì cũng không thể tin nổi.

“Anh tin”. Thế nhưng Giả Thiên Hạ lại dùng thái độ kiên định này để chứng minh cho cô thấy yêu một người thì trí tuệ là điều dư thừa.

Ngay cả cái này cũng tin thì Đinh Mỹ Mãn không thể bày tỏ bất cứ thái độ nào khác ngoài việc ngây người ra, mất hồn. Nhưng cũng phải nói rằng chính điều đó khiến trái tim cô rung động đôi chút.

“Đã xem qua báo sáng nay chưa?”

“Chưa xem”. Đúng là một câu hỏi chẳng đúng thời điểm tí nào, niềm cảm động vừa chợt nhen nhóm trong lòng Đinh Mỹ Mãn đã vụt tắt trong chốc lát. Cô nhớ ngay tới bức ảnh tình tứ tay trong tay của Giả Thiên Hạ và Mạc Tường. “Có điều dù không xem cũng biết sẽ có những tin tức gì. Chắc anh không định nói với tôi rằng bố anh đột nhiên lại hứng thú chơi trò “bắt cóc” và lần này anh trở thành đồng phạm đấy chứ?”

Nghe dứt câu, Giả Thiên Hạ bất cần cười nhạt. Rất tốt, xem ra anh không hề đánh giá sai khả năng nắm bắt thông tin của Lăng Gia Khang: “Không phải như vậy, bố anh không bao giờ bắt cóc một người liên tục hai lần.”

“Ha! Anh thừa nhận rồi, khốn kiếp, cuối cùng anh cũng thừa nhận. Vậy mà còn ngoa mồm nói không nɠɵạı ŧìиɧ! Giả Thiên Hạ, có phải là phụ nữ trên thế giới này chết hết rồi hay không? Sao anh lại tìm loại rác rưởi đó để diễn trò trước mặt tôi chứ? Đừng có nói với tôi là mãi đến ngày hôm qua hai người mới phải lòng nhau đấy, sau đó anh nhanh chóng nhận ra đó là một nửa mình cần và dắt ngay đến ra mắt bố anh!”

“Hôm qua là sinh nhật bố anh”. Đôi mắt phượng to dài đầy sức cuốn hút đang rơm rớm nước mắt, ngay tức khắc anh mở miệng giải thích, cắt ngang lời cô.

“Xí… Hoá ra không chỉ đơn giản là đưa về ra mắt mà còn đưa về để chúc thọ nữa. Anh yêu cô ta sâu sắc và chu đáo quá nhỉ? Nghĩ ra mọi cách đưa cô ta về để lấy lòng bố chồng. Anh đúng là rất có phong cách! Lúc muốn nghe anh giải thích thì chả thấy “phọt” ra lời nào, lúc không muốn nghe thì lại nói nhiều thế, anh có ý định gì đây? Muốn tôi phải nói gì đây? Chúc các người bách niên giai lão, sớm sinh quý tử, cam khổ tương liên, làm ăn phát đạt, hạnh phúc mĩ mãn… Xì, tôi nhổ vào! Cũng đừng gửi thiệp mời đến cho tôi, sau này chúng ta đừng có bất cứ liên hệ gì với nhau nữa, bây giờ tốt nhất là anh nên thu dọn hành lí và biến đi ngay tức khắc!”

Còn chưa tỉnh ngủ hẳn song Giả Thiên Hạ có thể thấy rõ mặt cô đang đỏ lên vì tức giận, tay chân múa may lung tung. Tuy rằng thời cơ chưa chín muồi nhưng anh vẫn thấy tâm trạng mình khá tốt, muốn than thở từ tận đáy lòng. Đúng là lâu lắm không thấy hành động bất thường này. Nhẹ nhàng thở dài một tiếng, anh đưa tay lên vuốt lại mấy sợi tóc đang rủ xuống ngay trước miệng cô. Chỉ một hành động ngẫu nhiên đó thôi cũng hàm chứa tình yêu thương, chăm sóc như đã thành thói quen của anh. Như có một luồng điện mạnh chạy qua cơ thể hai người, họ ngỡ ngàng.

Sau khi nhận ra nhịp tim mình đập nhanh quá mức bình thường, Giả Thiên Hạ kéo Mỹ Mãn vào lòng anh, khiến cô đành phải dừng lời mắng nhiếc lại. Tận hưởng hơi ấm quen thuộc trong lòng, anh nói một câu đầy bất lực: “Chúng ta có thể đừng gặp mặt là lại cãi nhau được không?”

“Ờ…”. Cãi nhau là chuyện làm ta bị tổn hao sinh lực, nếu như không phải bắt buộc thì cô tất nhiên chẳng muốn lần nào cũng khiến cho không khí trở nên căng thẳng thế này.

“Nếu như anh nói, tối qua vì đứng trước cửa quán bar đợi em mãi mà không được, sau đó vừa hay gặp cô ta, trong lúc cả giận mất khôn đã dắt cô ta vào trong… thì em có tin không?”.

Làm sao mà tin nổi? Từng câu từng chữ trong lời nói của anh chẳng có chút hợp lí nào hết. Bây giờ cô mới ngỡ ngàng tỉnh ngộ, hoá ra sự tín nhiệm vô điều kiện trước đó của anh khiến cho cô vô cùng cảm động chẳng qua chỉ mang tính trao đổi lợi ích mà thôi. Khi lí trí lên ngôi, cô dùng cả chân cả tay đẩy mạnh anh ra khỏi người mình. “Tôi chỉ tin những gì mắt thấy tai nghe. Mà những điều tôi thấy được ở đây là anh kéo cô ta vào vòng tay mình, đùa giỡn nhau chán chê rồi lại còn vô liêm sỉ đẩy hết trách nhiệm li hôn lên đầu tôi.”

Trong khoảnh khắc ngừng lại, nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ vô số tội, làm như mình oan ức lắm lại chuẩn bị nói điều gì đó của anh, Mỹ Mãn ngay lập tức cướp lời: “Giả Thiên Hạ, tôi nói cho anh biết, mấy trò mèo của anh tôi chán ngấy từ lâu rồi, đừng có làm phiền tôi! Tạm biệt!”

Vẫn y nguyên tính cách ngoan cố như trước kia, cô lúc nào cũng không cho anh cơ hội để giải thích dù chỉ một giây một phút. Sau khi thao thao bất tuyệt mắng chửi một trận đã đời, cô sẽ cầm lấy túi xách, quay người bỏ đi, đập cửa rầm một cái rồi sau này lại gán thêm cho anh tội danh “không giải thích đúng lúc”. Như vậy có nghĩa là sao? Sự thật rốt cuộc thế nào cũng không quan trọng, chỉ cần Mỹ Mãn nhận định như thế thì sẽ phải coi là thế à?

Căn phòng trước đó vài giây vẫn còn vang đầy tiếng mắng nhiếc ồn ào mà chỉ trong giây lát đã im lặng đến đáng sợ. Nhìn cánh cửa đóng sập lại, nghe tiếng bước chân cô ngày càng xa, Giả Thiên Hạ mệt mỏi tựa lưng vào tường, day day thái dương nhằm giảm cơn đau đầu đang hành hạ, bất lực cười nhạo chính mình.

Chia tay không vui vẻ là điều anh đã dự đoán trước nhưng Giả Thiên Hạ vẫn cố gắng thử thay đổi kết cục xem sao. Chỉ đáng tiếc “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, anh kiêu ngạo, dễ bị kích động, khi đối diện chuyện tình cảm thì lại ngốc nghếch vụng về, chẳng thể địch lại được tên Lăng tú ông cao thủ tình trường, lắm mưu mô, nhiều thủ đoạn kia. Những tưởng mình đã bảo vệ, bao bọc cô ấy đủ tốt rồi, thế nhưng kì thực những hành động đó trong mắt của cô, tất cả chỉ đem lại uất ức, thiệt thòi.

Điên cả người, rốt cuộc Đinh Mỹ Mãn cảm thấy uất ức vì cái gì chứ? Biết rõ rằng đang có hàng đống phóng viên đang đứng “phục kích”, vậy mà vẫn đi cùng người đàn ông đó, để mặc cho hắn thách thức anh thông qua báo đài. Đi cả đêm mới về nhà lại còn trách móc anh là người trăng hoa không chung thuỷ. Hiện nay, người đang dao động rốt cuộc là ai chứ? Trong từ điển của người phụ nữ này, liệu có còn hai chữ “công bằng” hay không?

Khoảng chín giờ sáng hàng ngày – thông thường đây là khoảng thời gian bận rộn nhất ở đài truyền hình – tỉ lệ bạn xem đài của các chương trình đều đã có, theo đó, một loạt các cuộc họp lớn nhỏ diễn ra để bàn bạc tình hình. Ngay chính trong lúc mọi người luôn chân luôn tay bận rộn này, Đinh Mỹ Mãn lộc cộc giày cao gót, mặc quần áo ngày hôm qua, sắc mặt khó coi, lửa hận sục sôi xông thẳng vào phòng làm việc. Bộ dạng như vậy chẳng khác nào viết rõ trên mặt hàng chữ: “Cả đêm không về, tâm trạng bực bội, xin đừng động tới!”.

Nhưng cho dù là vật phẩm đã được ghi rõ giá cả thì một số người mua vẫn hứng thú hỏi thăm về giá tiền, xem liệu có khả năng bớt giá thêm chút nào nữa không.

Điển hình như cô trợ lí đáng yêu của Mỹ Mãn, cố tình tỏ ra không hiểu tâm trạng hiện rõ trên khuôn mặt Mỹ Mãn lúc này, hớt hải đi theo cô vào phòng làm việc, vui vẻ chào hỏi: “Trời ơi, chị Mỹ Mãn, không ngờ chị vẫn dám tới cơ quan cơ đấy! Em cứ tưởng là hôm nay chị sẽ xin nghỉ cơ. Ngoài cửa chính không có phóng viên chặn đường hỏi han chị sao?”

“Đúng thế, phóng viên nào có ai được như em, theo mãi không chịu buông tha”. Mỹ Mãn ngồi phịch vào chỗ, đặt tấm thân mệt mỏi lên chiếc ghế xoay mềm mại, êm ái, miễn cưỡng nửa đùa nửa thật nói chuyện. Đây coi như đã là quá khách khí với cô trợ lí nhỏ bé hàng ngày khá chăm chỉ làm việc rồi, chỉ mỗi tội hay thích buôn chuyện mà thôi.

Nói một cách nghiêm túc thì những phóng viên xuất hiện bên cạnh cô hiện nay giống hệt như những âm hồn vậy, đột ngột hiển linh rồi sau đó lại giải tán rất nhanh. Cô hoàn toàn có lí do nghi ngờ việc con người có thể quyết định mọi thứ. Chỉ là hiện giờ cô rất đau đầu, toàn thân nhức mỏi, không có sức lực, ngay đến hơi thở cũng gấp gáp, người cũng nóng rực nên chẳng còn tâm trí đâu mà suy tư kĩ càng nữa.

“Ghét chị quá đi, người ta một lòng quan tâm đến cấp trên mà”. Cô trợ lí chu miệng, tỏ vẻ oan khuất, nhưng rất nhanh sau đó lại có hứng buôn dưa lê bán dưa chuột ngay: “Tối qua anh Thiên Hạ có đến tìm chị đấy.”

“Chị biết rồi.”

“Chị đoán xem bọn em đã chọc tức anh ấy thế nào!”

“Thì nói với anh ta, tôi đi về cùng Lăng Gia Khang”. Cô không cần người khác phải nhắc lại lần nữa nguyên nhân xảy ra trận cãi cọ ỏm tỏi sáng nay.

“Chà! Chị thông minh thế!”. Cô trợ lí kinh ngạc thốt lên: “Ấy, sao vừa nhắc đến Lăng Gia Khang mặt chị lại đỏ bừng lên thế? Không lẽ những tin đồn trên báo đều là thật?”

“Mặt chị đỏ á?”. Mỹ Mãn đưa tay rờ lên hai má, thật sự là rất nóng. Nhưng cô có thể thề với trời rằng lúc nhắc đến ba chữ Lăng Gia Khang, nhịp tim cô tuyệt đối bình ổn, tâm lặng như gương, thực sự không có bất cứ cảm giác kì lạ nào.

“Có đấy, có đấy! Nếu không thì chị thử đọc tên Giả Thiên Hạ lên coi!”

Với khát vọng tìm hiểu, khám phá lớn lao của cô trợ lí này, nếu như một ngày nào đó, đột nhiên thấy cô bé trở thành một nhà khoa học nổi danh thì cũng không có gì là khó hiểu và đáng kinh ngạc hết.

“Đừng có nhắc đến tên đàn ông thối tha đáng chém ngàn đao đó trước mặt chị nữa!”. So với thái độ bình tĩnh thản nhiên lúc nãy thì bây giờ Mỹ Mãn lại tỏ ra vô cùng kích động, bực bội.

“Chà, chà, càng đỏ hơn, càng đỏ hơn này! Chị tỏ ra thiên vị tên đàn ông thối tha đáng chém ngàn đao quá rõ ràng đấy!”

Bị chọc tức đến mức máu xông lên não, không đỏ rực mới lạ!

“Không đúng, chị đang bị sốt. Ây dà, em đã bảo mà, trước kia thì chị không có ai để chọn, bây giờ có anh Lăng Gia Khang tốt như thế bày ra trước mặt, làm sao chị có thể thiên vị cho cái tên Giả Thiên Hạ chứ? Thì ra là đang bị sốt. Chị cũng thật là, sốt cao đến thế, đập quả trứng lên đó cũng có thể chín được rồi. Tại sao lại không tự biết cơ chứ, đúng là không biết chăm sóc bản thân gì cả…”

Đinh Mỹ Mãn nhắm mắt lại, bất lực. Tại sao cô lại có một cô trợ lí như thế này chứ? Rõ ràng là biết cô đang bị sốt, hơn nữa còn sốt khá cao, vậy mà không đưa cô đến bệnh viện ngay lập tức, ngược lại còn thản nhiên như không có chuyện gì, ngồi đây bàn chuyện này chuyện kia.

Chẳng còn nhớ rõ là cô trợ lí đáng yêu đã lèm bèm bao lâu, Mỹ Mãn thực sự sốt cao đến mức tê dại thần trí. Đợi đến khi tỉnh lại thì trong mũi cô đã truyền lại mùi khí tiêu độc. Những cảnh tượng hiện lên trước mắt cô thì chỉ ở bệnh viện mới có. May quá, cuối cùng cũng sống sót mà vào được bệnh viện, coi như cũng yên lòng.

“Cậu tỉnh rồi đúng không? Đừng có giả vờ ngủ nữa, thái độ với ân nhân cứu mạng của cậu như thế này sao? Nếu như không phải mình đến ghi hình, kịp thời đưa cậu vào bệnh viện thì dám chắc cô trợ lí thiên tài của cậu thực sự sẽ kiếm một quả trứng để lên mặt cậu xem liệu có chín được hay không đấy!”

Sinh lực tràn trề của Tiểu Ái đối lập hoàn toàn với tình trạng của Mỹ Mãn lúc này. Người ngợm mềm oặt không chút sức lực nào, cô chẳng oán thán ai được. Người ta khoẻ mạnh, hoạt bát là tốt rồi, nhưng có thể nghĩ tới tâm trạng của người đang bị bệnh đôi phần được không? Mỹ Mãn nhắm mắt, không nói gì, tỏ thái độ không muốn tiếp chuyện hay để ý đến bất cứ ai cả.

“Nói đi, tại sao đến lúc sốt sình sịch lăn ra bất tỉnh nhân sự mà miệng cậu vẫn không ngừng gọi tên Giả Thiên Hạ? Rõ ràng người đưa cậu đến bệnh viện là mình, là mình đấy!”. Dáng vẻ hiện nay của Tiểu Ái có thể gọi là thành tâm giáo huấn “bề dưới”, kêu thét bên tai Mỹ Mãn không khác gì Hoạn Thư.

Ồ, xem ra thì đây là phóng khám tư nhân, nếu không thì Tiểu Ái nhất định sẽ không nghĩ tới thân phận và hình tượng của mình như thế… Đợi một chút, đây không phải điểm chính! “Giả… Giả Thiên Hạ”? Không thể nào, chắc là nghe nhầm thôi! Hoặc là nỗi oán hận trong lòng cô đã quá thâm sâu, đến nỗi ngay cả lúc hôn mê vẫn còn không quên mắng anh. Cảm giác đau nhói truyền tới từ hai bên tai khiến cô nhanh chóng lấy lại tâm trí, dồn hết sức lực còn lại trong người mà vùng vẫy: “Đau, đau quá, bỏ tay ra mau…!”

“Không đau làm sao cậu tỉnh được chứ? Mình làm thế vì không nỡ nhìn thấy cậu bị tổn thương thêm lần nữa, nếu đổi lại là người khác, có cho vàng mình cũng chẳng thèm quan tâm!”. Những lời nói này chắc chắn là xuất phát từ tâm can của Tiểu Ái.

Tình trạng sức khoẻ hiện nay khiến Mỹ Mãn chẳng buồn nói thêm lời nào nữa, âm thầm cho rằng Lâm Ái đã bước vào “thời kì trung niên” sớm hơn người cùng độ tuổi. Đến mức mà cùng về vấn đề đó, Tiểu Ái có thể dùng những biện pháp khác nhau để cằn nhằn bên tai cô. Thế mới bảo có lẽ Tiểu Ái đã bước sang tuổi già thật rồi, biện pháp đối phó tốt nhất chính là không nên để ý tới nữa. Mãi một lúc sau, nói chán chê mà vẫn không tìm thấy tri âm, Lâm Ái mới cảm thấy vô vị rồi thôi không nói nữa. Đúng lúc đó, cái điện thoại chết giẫm lại reo chuông làm phiền.

Mỹ Mãn mở mắt ra, ngáp lên ngáp xuống, chỉ có mong muốn duy nhất là được ngủ một giấc yên lành ngay lúc này mà chẳng được yên thân.

“Alô…”. Được Lâm Ái giúp sức, mãi cô mới rút được chiếc di động ra, mệt mỏi trả lời.

“Bệnh rồi hả?”. Người đầu dây bên kia hết sức tập trung vào trọng tâm vấn đề.

“Ờ”. Tuy rằng người đó không khai báo tên họ nhưng Mỹ Mãn vẫn nhận ra Lăng Gia Khang.

“Bác sĩ chẩn đoán ra sao?”

“Chẳng có gì nghiêm trọng, em chỉ bị cảm vặt thôi, truyền dịch xong về nhà đánh một giấc là khỏi ngay ấy mà.”

“Ừ, vậy thì tốt, vị bác sĩ đó rất giỏi chuyên môn, hãy ngoan ngoãn nghe lời nhé…”

“Được rồi, được rồi”. Chẳng đợi anh nói hết câu, Mỹ Mãn đã nhắm mắt lại, đáp bừa.

Sau khi ngắt điện thoại, Mỹ Mãn khó lòng hình dung được tâm trạng mình ngay khoảnh khắc này. Mọi người đều nói những người bị ốm thường rất yếu đuối, nhạy cảm, thường mong có người khác ở cạnh bên chăm sóc mình. Cho nên dù chỉ là vài câu quan tâm hỏi han đơn giản đó thôi cũng khiến cô cảm thấy đỡ hơn nhiều.

“Có phải là Lăng Gia Khang không? Là mình gọi điện bảo anh ấy cậu bị ốm đấy! Cậu xem người ta tốt biết bao, không chỉ giúp cậu tìm bệnh viện ngay tức khắc lại còn gọi điện đến hỏi thăm nữa. Cậu có biết mỗi ngày anh ấy đều bận đến mức nào không? Ngay cả việc gọi một cú điện thoại thôi cũng phải sắp xếp lịch đấy…”

“Ây da, mình phải đi bài tiết “độc tố” trong người đây. Mau lên, cầm chai truyền giúp mình, đỡ mình vào nhà vệ sinh!” Sợ cô bạn thân yêu lại dẫn ra một mớ lí luận, Mỹ Mãn tìm ngay cớ “chặn họng”.

“Cậu như vậy là có ý gì thế? Mình đang nói chuyện nghiêm túc với cậu đấy! Mình cũng gọi điện đến cho Giả Thiên Hạ rồi, kết quả thế nào cậu xem đi, ngay một cú điện thoại cũng không có. Đối lập rõ ràng đến thế mà cậu vẫn còn không biết ai mới thực sự tốt với mình hay sao? Theo lí mà nói thì cậu phải đuổi hắn ra khỏi nhà ngay lập tức, có biết thế nào là dẫn sói về nhà hay không hả? Cậu hãy nói thật lòng với mình xem, có phải cậu thực sự chưa dứt tình xưa với hắn không?”. Mặc dù miệng đang mắng nhiếc, trách cứ nhưng Tiểu Ái vẫn nhanh chóng cầm chai truyền lên cho Mỹ Mãn, thận trọng dìu cô vào nhà vệ sinh, tận tình đứng đợi ở phòng kế bên.

“Thoái mái quá…”. Từ buồng về sinh vọng ra tiếng kêu “mãn nguyện” của Mỹ Mãn, tiếp đó cô nói: “Làm gì có chuyện đó, cậu nghĩ mình ngốc sao?”

“Thì cậu chính là đứa ngốc mà! Người ta vấp một lần thì khôn cả đời, còn cậu càng ngã càng hân hoan. Nếu không phải vì tình cũ khó dứt thì có gì mà phải lằng nhằng mãi thế? Mắt cậu mù hay sao, Lăng Gia Khang người ta tốt là thế, dịu dàng, tận tình lại dễ bảo… Chết tiệt, thế mà cậu bơ anh ấy, đi chọn Giả Thiên Hạ. Cậu điên rồi, điên rồi! Lại còn giúp hắn chặn kiếp đào hoa gì nữa chứ? Hây, cậu cũng nhìn thấy rồi đúng không, ngày nào chẳng dính như keo với Mạc Tường, cứ như sợ người khác không biết mối “gian tình” của họ không bằng! Cậu thì giúp hắn chặn kiếp đào hoa còn hắn lại ra sức đi gieo rắc. Đừng nói là năm vạn, kể cả năm chục vạn thì cũng không nên đồng ý kiểu làm ăn “được đằng chân, lân đằng đầu” như thế!”

“Ờ”. Mỹ Mãn yếu ớt đáp lại, chẳng buồn đưa ra lời phản bác nữa. Thực sự thì ngay đêm hôm đó, sau khi bình tĩnh lại, bản thân cô cũng thấy mình thực sự điên mất rồi. Cho dù không phải cô đang ở vào thế bị động, vẫn có thể đi tiếp hoặc có thể lui bước, thế nhưng dù biết rằng phía trước là biển lửa, cô vẫn cứ cứng đầu tiến lên.

“Ờ cái gì mà ờ, đừng có qua quýt cho xong chuyện với mình! Kiểu gì cũng phải đưa ra một lí do cho mình, rốt cuộc lão đại nhà mình có gì không tốt, có chỗ nào không bằng tên Giả Thiên Hạ đó?”. Tiểu Ái không phải dễ dàng đối phó, cô kiên trì muốn cứu vớt con cừu non lạc đường Đinh Mỹ Mãn.

“Được rồi, đừng có nói nữa! Mình đảm bảo sẽ không phải lòng Giả Thiên Hạ lần nữa, tuyệt đối không, được chưa nào?”

Mỹ Mãn hét to đến mức người ngoài hành lang cũng có thể nghe thấy.

Lời tuyên thệ ở phòng vệ sinh nữ có độ tin cậy đến mức nào chứ? Người khác nghĩ như thế nào thì không biết, chỉ thấy Giả Thiên Hạ vừa nghe được tin, tức tốc chạy đến bệnh viện, đang tựa lưng vào tường, sắc mặt trắng bệch, cau mày dữ dằn. Điều đó khiến cho Tạ Mục Đường tò mò đi theo anh cũng im lặng theo. Mục Đường cảm thấy bất bình thay cho người bạn tốt của mình, ngay lúc này anh thực sự chỉ muốn đẩy người phụ nữ xúi quẩy Đinh Mỹ Mãn thay lòng đổi dạ kia vào bồn cầu rồi giật nước xả trôi đi.

Ngay khoảnh khắc đầu tiên khi Đinh Mỹ Mãn khó khăn bước ra khỏi phòng vệ sinh, cô liền trông thấy người đàn ông đang thất thần ngoài hành lang bệnh viện.

Cô cũng ngây người đôi phút, rõ ràng là Giả Thiên Hạ đã nghe thấy lời “tuyên thệ” hoành tráng, hùng hồn khi nãy của cô. Chỉ vài giây ngắn ngủi sau, Mỹ Mãn nhanh chóng “dọn dẹp” lại tâm trạng rối bời của mình, ngoan cường ngẩng đầu lên, cố tỏ ra thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Cho dù bị anh ta nghe thấy thì có sao chứ, cô cũng chỉ là hét ra lời nói trong tim mình mà thôi, chẳng có gì phải sợ hãi hết… Ờ, đúng vậy, chính là như thế, không việc gì phải sợ hãi!

Không khí bỗng nhiên trở nên khó xử, Tạ Mục Đường liền anh dũng xông ra, cứu vãn tình hình: “Mỹ Mãn, lâu quá rồi không gặp. Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở một nơi như thế này…”

Anh vốn dĩ có ý tốt, vậy mà đổi lại là mấy cặp mắt lườm nguýt, ngay cả Giả Thiên Hạ cũng nhìn anh như thể một tên ngốc vậy!

“Để anh qua đỡ cho!”. Nhanh chóng lấy lại trạng thái bình thường không chỉ có Mỹ Mãn mà còn có cả Giả Thiên Hạ. Anh đứng thẳng người, nở nụ cười tươi rói. Chiếc lúm đồng tiền trên má trái khiến anh trông thật sự lôi cuốn. Thiên Hạ hành xử như không có chuyện gì bất thường vậy, đón lấy Mỹ Mãn từ tay Lâm Ái rồi đi về hướng phòng truyền dịch.

“Anh…”. Mỹ Mãn đưa ánh mắt ngần ngại về phía Tiểu Ái, nhớ lại câu nói mấy phút trước của cô bạn – “Đối lập rõ ràng đến thế mà cậu vẫn không thể phân biệt được ai đối xử với mình tốt hay sao?” – rồi so sánh với tình thế lúc này. Dù nghĩ theo góc độ nào thì cô cũng cảm thấy bị châm chọc, đả kích đôi chút. Cố che giấu đi cảm xúc của mình, cô quay sang nói với Giả Thiên Hạ đang đứng ngay cạnh: “Hôm nay anh rảnh thế sao?”

Nhếch mép cười lạnh lùng, anh chẳng trả lời. Nếu bảo không thấy tức giận tí nào thì tuyệt đối là nói dối. Giả Thiên Hạ lúc này chỉ hận không thể phanh ngực Đinh Mỹ Mãn ra để xem bên trong đó có còn trái tim hay không. Anh đúng là quá “rảnh rỗi” nên mới ngốc nghếch tới mức vừa nghe tin đã bỏ lại mọi công việc, chạy thục mạng tới bệnh viện để nghe cô tuyên bố rằng anh đã bị “loại” hoàn toàn.

“Cậu ấy bận lắm đấy, đang chuẩn bị phải mở cuộc họp bàn luận về việc thiết kế khán đài cho cuộc thi vũ đạo hoành tráng với các đồng nghiệp tại công ty. Có điều bận gì thì bận, công việc dù có bận đến đâu thì cũng không thể sánh được với bà xã”. Dù rất mong muốn thấy bạn mình bị giày vò nhưng Tạ Mục Đường chẳng thể nào ngăn được việc mở lời nói giúp cho Thiên Hạ.

“Ai là bà xã của anh ta?”

“Đinh Mỹ Mãn, im lặng!”. Nhẫn nại thì cũng phải có giới hạn của nó chứ! Giả Thiên Hạ lườm cô một cái, lên tiếng ra lệnh khiến cô ngoan ngoãn im lặng hoàn toàn. “Phiền em đợi khỏi bệnh rồi hãy tìm anh cãi nhau!”

“Này, anh kia, anh biết rõ là cô ấy đang bị bệnh mà còn hung dữ với cô ấy thế hả?”. So với Mỹ Mãn vẫn đang lập lờ thái độ thì Tiểu Ái thực sự đã phân định rõ ranh giới địch ta.

Đánh phụ nữ là hành vi xấu nên Giả Thiên Hạ đành nhẫn nhịn. Để tỏ ra lịch sự khách khí, anh còn cẩn thận cười với Lâm Ái rất ngọt, sau đó đánh tín hiệu cho Tạ Mục Đường thu dọn “chướng ngại vật” ghê gớm này.

“À, Mỹ Mãn, em đói rồi đúng không? Để anh đi mua cho em ít cháo nhé!”. Rõ ràng là khi đi “cưa gái” nhất quyết cần phải mang theo một anh bạn chí cốt. Tạ Mục Đường hiểu ý gật đầu, “nhắm mắt, thắt tim” lấy tinh thần để “rút đao tương trợ” bạn hữu, lôi xềnh xệch Lâm Ái, vật cản lớn nhất trên con đường tiến về hạnh phúc của Giả Thiên Hạ với Đinh Mỹ Mãn: “Này, cô đi cùng với tôi một lát, tôi không rõ Mỹ Mãn thích ăn cái gì.”

Tiếng kêu thét “á á” không ngừng tuôn ra từ cái miệng xinh xắn của “kì đà cản mũi” vốn không chút phòng bị nào, chỉ tiếc rằng phản kháng vô hiệu, cô vẫn cứ bị lôi đi càng ngày càng xa.

Còn về phần Đinh Mỹ Mãn, bản thân cô còn đang “nguy hiểm” rình rập, đương nhiên cũng chẳng còn tâm trí nào nghĩ tới cô bạn chí cốt của mình được nữa. Nằm thoải mái trên giường, cô vừa ngước đầu lên đã trông thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Giả Thiên Hạ. Anh im lặng không nói tiếng nào, đắp lại chăn cho cô, tiếp đó nhẹ nhàng nắn bóp cánh tay lạnh băng vì phải truyền dịch. Hơi ấm từ bàn tay anh len lỏi thâm nhập vào tận trái tim Mỹ Mãn. Tưởng rằng anh sẽ nói điều gì đó châm chọc, đả kích cô một phen hoặc lạnh lùng, bất cần cười nhạo cô, cuối cùng không ngờ Giả Thiên Hạ chỉ ở bên cạnh, không nói gì.

Mỹ Mãn thoang thoảng ngửi thấy mùi hương từ cơ thể anh, hình như còn nghe thấy cả nhịp tim của anh nữa. Từng nhịp từng nhịp quặn thắt trái tim cô, nhưng ngay sau đó, cảm giác yên bình tràn ngập trong đầu khiến cô thả lỏng cơ thể, để mặc bản thân chìm dần vào giấc ngủ.

Còn Giả Thiên Hạ thì cúi đầu, im lặng suy nghĩ. Lần gần đây nhất cô ngoan ngoãn nghe lời, nằm im trong vòng tay anh là bao giờ nhỉ? Nhớ lại những lời nói ghê gớm vừa rồi của cô, anh nhận ra rằng tình cảm càng sâu đậm, lâu dài lại càng khó chống chọi lại được phân li và tổn thương. Không khí tĩnh lặng hiếm có lúc này khiến anh cảm thấy hoảng hốt, không dám lên tiếng phá vỡ, thậm chí còn chẳng dám động đậy.
« Chương TrướcChương Tiếp »