Chương 1: Bình Hoa Tổ Truyền Thành Tinh

Sau khi cha mẹ qua đời, Diệp Thủ Mục luôn sống trong mơ màng, không nhận ra ngay rằng trong nhà có thêm những món đồ kỳ lạ.

Ví dụ như: Đôi khi là những tờ giấy vàng, viết chữ phồn thể về các sự kiện như chiến tranh, hạn hán, nạn đói. Đôi khi là mảnh vỡ của một cái chén sứ cổ.

Có lần, trong nhà bất ngờ xuất hiện một lưỡi dao gãy có dính máu. Cô mới chợt nhận ra và cứ nghĩ rằng nhà mình bị quỷ ám!

Hôm nay, vào ban ngày có một món đồ cổ đại dính máu đột nhiên xuất hiện trong nhà, là một chiếc áσ ɭóŧ cổ đại, màu vàng của vết mồ hôi.

Khi tay cô chạm vào áo, cảm thấy nó ấm! Máu cũng còn ấm!

Diệp Thủ Mục sợ hãi kêu lên.

Sau một lúc lâu, khi không có món đồ nào xuất hiện nữa, cô mới bình tĩnh lại.

Cô cẩn thận nhặt chiếc áσ ɭóŧ lên, xác định đó là một chiếc áσ ɭóŧ cổ đại kiểu nam, chủ của chiếc áo cao hơn một mét tám, vai rộng.

Cái áo xuất hiện ở góc phòng khách, treo trên miệng bình hoa lớn.

Bình hoa cao một mét, là báu vật tổ tiên truyền lại, sau khi truyền cho ông nội, lại truyền cho cha cô.

Diệp Thủ Mục mang bình hoa ra giữa phòng khách.

Bình không, có hình hoa mẫu đơn phú quý khổng tước xòe đuôi.

Hình dáng bình đơn giản, bề ngoài xỉn màu, không được tráng men, rất cũ, miệng bình có những vết nứt nhỏ. Kiểu bình này không hợp với thiết kế xa hoa của biệt thự năm tầng này.

Hồi đó, cha cô định làm một cái bàn thờ để đặt lên, nhưng mẹ cô đã từ chối vì không hợp phong cách.

Cha cô đặt bình ở góc phòng khách tầng một, hàng ngày lau chùi, nói rằng đây là sự coi trọng và tin tưởng của ông nội đối với cha.

Bên trong bình rất sạch, không bị bụi bẩn.

Chắng lẽ bình hoa tổ truyền của cô đã thành tinh?

Chuyên đem rác vào nhà?

Cô cảnh cáo bình hoa, nếu cứctiếp tục đem rác vào nhà thì cô sẽ nhốt nó vào tầng hầm!

Bình hoa như thể cố tình chống đối cô, ngay sau đó, miệng bình xuất hiện một băng vải dính máu.

Đúng vậy, băng vải màu vàng! Thủ công thô sơ, trong nước đã nhiều năm không thấy loại vải bố thô, lỗ kim thưa thớt như vậy.

Cô nhăn mặt cầm băng vải lên, ném lên chiếc áσ ɭóŧ. Nếu không phải vì là bình hoa quý báu của cha thì cô đã gửi nó xuống nhà kho tầng hầm rồi.

Diệp Thủ Mục đi đi lại lại trong phòng khách, cứ tiếp tục như thế này không phải là cách.

Ai biết, lần sau bình hoa có thể mang đến tay chân đầy máu không.

Cô sẽ bị dọa cho hồn vía lên mây.

Bình hoa tổ truyền của cha, không dùng để cắm hoa.

Bình hoa vốn là để cắm hoa sao?

Cô vào bếp lấy một chậu nước, đổ vào bình hoa.

Bình quá lớn, một chậu nước chỉ chiếm được một phần mười.

Cô tiếp tục, lấy chậu nước này đến chậu nước khác, đổ tổng cộng mười chậu nước. Lẽ ra, bình hoa phải đầy nước mới phải nhưng bình chỉ chứa được nửa bình nước!

Bình như bị rò rỉ, dù đổ thế nào cũng không đầy.

Diệp Thủ Mục kiểm tra đáy bình, không thấy rò rỉ, thảm phòng khách vẫn khô. Cô không tin, lại lấy thêm mười chậu nước, tay xách nước đã mỏi.

Bình hoa vẫn chỉ chứa được nửa bình.

Cô tức giận!

Cô lấy ống tưới cây từ phòng dụng cụ, nối với vòi nước trong bếp, phun vào bình hoa.

Xoạt~

Dòng nước mạnh mẽ xối vào trong bình hoa. Cô muốn xem, bình hoa tổ truyền này có thể chứa được cả sông, hay là biển hồ.

Sao mà nó chứa được nhiều nước như vậy?!