Chương 9

28.

Không ngờ buổi chiều tan học, Tưởng Cần Cần thật sự xuất hiện ở cổng trường.

"Cậu sụt cân rồi! Sương Tử!" cô ấy xoa xoa mặt tôi, "Học vất vả quá, thật đau lòng."

Tôi mỉm cười: “Không sao, tớ muốn giảm cân”.

Cô ấy đang mặc bộ đồ thể thao cổ điển của trường trung học trực thuộc. Cô ấy như vừa từ trường vội vã chạy đến.

"Tại sao cậu lại ở đây giờ này? Cậu định trốn học thật à?"

Cần Cần kích động nói: "Tớ trốn rồi, đi thôi! Ba người chúng ta cùng đi ăn lẩu ở chỗ cũ đi!"

Chúng ta, ba người?

Tưởng Cần Cần hếch cằm lên và ra hiệu cho tôi nhìn sang bên kia đường.

Điền Chấn Phàm mặc đồng phục học sinh treo hai cặp sách, cười ngây ngô với bên này

"Cảm ơn cậu Tưởng Cần Cần."

Cô ấy nắm lấy tay tôi, sau đó đột nhiên dừng lại: “Đúng rồi, có gọi thêm Trần Tuyển không?”

Cô ấy không nhắc đến thì không sao, nhưng nhắc đến thì tôi lại nổi cáu: “Kêu làm gì, người ta bận rộn lắm.”

Anh ấy bây giờ là học sinh đứng đầu lớp chọn ban tự nhiên. Bài kiểm tra trên bàn chất đống như một ngọn đồi. Chắc lúc này anh ấy đang học tập chăm chỉ.

Nhưng điều kịch tính là, tôi vừa nói xong về lịch trình bận rộn của Trần Tuyển với Tưởng Cần Cần. Khi bước chân vào nhà hàng lẩu tôi đã chết lặng.

Nhân vật chính của câu chuyện phiếm đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu, bên cạnh đã chất đầy mấy chiếc đĩa. Anh ấy quay lưng về phía chúng tôi, đang ăn uống vui vẻ.

Tôi sực tỉnh, vội kéo hai người cũng đang ngơ ngác vào phía trong.

Tưởng Cần Cần nghi ngờ hỏi: "Tại sao cậu lại không sang chào hỏi?!"

Chúng tôi ngồi xuống chiếc bàn trong cùng, nhìn xung quanh. Trần Tuyển không thể nhìn thấy chúng tôi từ góc độ này vậy là tốt rồi.

Tôi thở ra: "Cậu không thấy Trần Tuyển đang hẹn hò sao?"

"Không thể nào, cậu ấy và Ngô Thất Thất...?"

Tôi gật đầu, không muốn nói chuyện tiếp.

Tưởng Cần Cần chú ý tới sắc mặt của tôi, rất khéo léo chuyển chủ đề: "Gọi món gọi món, đã lâu không ăn. Hôm nay nhất định phải làm thịt Điền Chấn Phàm một trận”

29.

Bữa ăn lẩu ngày hôm đó, tôi tự nhiên ăn không có vị. Tôi đổ hết lỗi do Trần Tuyển.

Tại sao tôi lại cảm thấy buồn khi gặp anh ấy?

Đó là bởi vì có một người thứ ba đột nhiên xông vào thế giới vốn dĩ thuộc về chúng tôi. Thời gian của Trần Tuyển đang bị cô ấy lấy đi từng chút một, mà tôi chỉ có thể đứng im nhìn mình trở thành vai phụ.

Nhà hàng lẩu đó là căn cứ bí mật giữa bốn người chúng tôi. Vậy mà Trần Tuyển vẫn đưa một người khác đến đó.

Không chỉ là ăn lẩu, mà một số hành vi của Trần Tuyển đang dần rời xa chúng tôi và hướng về cô gái ấy.

Đối diện cổng trường, mỗi buổi sáng sẽ có một ông lão đứng bán đồ ăn sáng, bánh bao, sữa đậu nành, đều làm thủ công, hương vị rất ngon.

Trần Tuyển và tôi thường mua một cuốn ở đó trước khi vào học buổi sáng. Nhưng hầu hết toàn là tôi mua hai phần vì Trần Tuyển thường đến muộn.

Sáng hôm đó, sau khi nằm trên giường được hai phút, tôi chạy vội đến cổng trường thì thấy Trần Tuyển vừa mới đến trường với bữa sáng trên tay.

Khi chú La nhìn thấy tôi có chút kỳ lạ hỏi: "Con gái à, sao gần đây con chỉ mua một phần?"

Tôi không trả lời mà chỉ về phía sau hỏi: “Ông chủ, gần đây cậu ấy đó có hay đến mua đồ không?”

Ông chủ không chút nghĩ ngợi nói: "Đúng đúng đúng... Gần đây cậu thanh niên này ngày nào cũng tới. Mỗi lần đều mua hai phần, không biết có thể ăn hết hay không..."

Tôi đờ đẫn cầm lấy sữa đậu nành, trong khoảnh khắc hơi ấm từ cốc sữa đậu truyền lên tay. Tôi vô thức cầm chặt hơn, cố gắng hết sức để hấp thụ một phần ấm áp.

Sắp đến mùa đông rồi.

30.

Vào ngày lễ Giáng sinh, tuyết rơi ở Nam Giang đài dự báo thời tiết nhận xét đây là hiện tượng hiếm thấy trong một trăm năm trở lại đây.

Lúc ấy tôi đang chuyển sách từ tầng ba lên tầng bốn, sắp xếp xong xuôi thì bất ngờ bị một đám người bao vây, đẩy vào hành lang.

"Tôi không nhìn nhầm chứ! Tuyết đang rơi!!"

"Trời ạ! Nam Giang lại có tuyết rơi đã bao nhiêu năm rồi!"

Tôi hưng phấn vươn tay, bắt lấy hai bông tuyết, nắm chặt lấy chúng trong lòng bàn tay, nhìn nó tan thành một ổ nước nhỏ.

Hóa ra tuyết là như thế này.

Tôi lấy điện thoại di động ra để chụp hai bức ảnh làm kỷ niệm. Tôi liên tục phóng to điện thoại di động, nhưng đã bắt gặp một đôi trên màn hình.

Bàn tay nhấn nút chụp dừng lại ngay lập tức.

Trần tuyển và Ngô Thất Thất đứng cạnh nhau ở cửa sổ tầng năm, cầm trên tay hộp sữa đậu nành giống hệt nhau.

Cửa sổ đó chính là "cửa sổ đôi" nổi tiếng, nó được đặt tên như vậy vì nó chỉ đủ rộng cho hai người đứng. Thậm chí thầy chủ nhiệm khoa còn dùng nó để bắt mấy cặp đôi yêu nhau sớm.

Bình thường, bất cứ cặp đôi nào xuất hiện ở đó sẽ tạo ra một trận tò mò bàn tán.

Nhưng vào giờ phút này, tất cả mọi người đều phát điên vì trận tuyết đến bất ngờ mà không có một ai chú ý đến bọn họ.

Điện thoại dừng giữa không trung, một tin nhắn QQ hiện lên.

Tô Mục: ‘Tuyết rơi rồi, giáng sinh vui vẻ.’

Tôi nhanh chóng di chuyển điện thoại sang một bên để chụp một bức ảnh cảnh tuyết và gửi đi.

Trong giây tiếp theo, cuộc trò chuyện nhóm đã ở dưới cùng trong một thời gian dài được đẩy lên trên cùng. Trần Tuyển đã đăng một bức ảnh trong nhóm nhỏ bốn người của chúng tôi.

Đó là một mái nhà của khu giảng dạy đã được phủ đầy tuyết. Anh ấy nói đến Tết Nguyên Đán sẽ cùng nhau chơi ném bóng tuyết.

Tưởng Cần Cần nhanh chóng nhắn tin: ‘Cuối cùng tớ cũng có thể gặp tất cả các cậu trong Tết Nguyên đán!’

Tôi nhìn lên khung cửa sổ không có ai đó.

Gõ, gõ, xoá xoá cuối cùng tôi chỉ đăng một cái biểu tượng cảm xúc.

Sau đó không có ai trả lời, tôi trượt xuông tải lại trang mấy lần. Nhóm nhỏ từng náo nhiệt một thời giờ nằm đó vắng tanh. Tôi nghĩ mãi rồi cuối cùng xóa cuộc trò chuyện.

Năm nay, tôi hy vọng nó có thể giống như những năm trước.

31.

Sáng ngày cuối năm tôi không dậy sớm để đọc sách, hiếm khi có cơ hội nằm dài trên giường nên tôi tự nhiên chộp lấy.

Cho nên khi Trần Tuyển đến nhà làm tôi khá bất ngờ đầu tóc vẫn đang bù xù, mặt thì bóng nhờn đầy dầu.

Khi tôi đi xuống cầu thang, anh ấy đang lau bao cát trong sân với bố tôi.

Gần như trong nháy mắt, tôi tỉnh ngủ ngay lập tức. Một cỗ nhiệt xông thẳng lên mặt

Trần Tuyển nhìn tôi với nụ cười nửa miệng: "cậu tỉnh rồi à?"

Tôi lập tức quay người chạy như bay vào phòng tắm.

Bữa trưa, Trần Tuyển ăn cơm ở nhà chúng tôi.

Trong bữa ăn, mẹ đề nghị năm nay hai nhà chúng ta cùng nhau đón Tết, trong lòng tôi mừng như điên. Nhưng tôi đột nhiên nghĩ tới một điều rồi vô thức quay sang nhìn Trần Tuyển.

"Được ạ."

Anh ấy đồng ý rất thoải mái, nhưng trên thực tế, tôi biết rằng kể từ khi chú Trần qua đời. Anh ấy và dì Lâm dường như đã quên mất ngày lễ này. Bởi vì vào đêm giao thừa nhiều năm trước, Trần Tuyển đã vĩnh viễn mất bố trong một vụ tai nạn.

Bữa trưa hôm ấy, tôi vẫn ăn một cách lơ đãng, lòng đầy háo hức chờ đợi buổi tối đến.

Đêm cuối cùng cũng buông xuống, một chùm pháo hoa nhanh chóng bay lên bầu trời, nở rộ rực rỡ. Tôi ngửi thấy mùi thuốc súng nồng nặc trong không khí, họ bắn pháo hoa ở gần nhà tôi.

Hương vị của năm cuối cùng đã được giải phóng hoàn toàn.

Điện thoại trong túi rung lên, sau đó là một loạt tin nhắn chat nhóm hiện ra.

Tưởng Cần Cần trong nhóm gọi tôi và Trần Tuyển: ‘Mau ra ngoài bắn pháo hoa!’

Tôi rời khỏi chương trình Dạ tiệc Lễ hội mùa xuân trên TV rồi chạy ra khỏi nhà như một cơn gió.

Ở đầu ngõ, Tưởng Cần Cần và Tô Mục đứng bên cạnh hộp pháo hoa, trong tay cầm mấy bó gậy: "Đi nào!"

Tôi hào hứng quay lại và thấy Trần tuyển đang đi theo phía sau. Vì vậy tôi liền an tâm chạy về phía Tưởng Cần Cần.

"Tại sao mấy cậu lại đây?"

Tưởng Cần Cần nhét vào tay tôi một nắm to cây gậy Tiên nữ nói: “Tổ đội bốn người chúng ta đã lâu không gặp nhau."

Tôi chia một số pháo hoa trong tay và đưa cho Trần Tuyển. Anh ấy rõ ràng là sững sờ trong vài giây, có lẽ là do cảm thấy việc con trai chơi trò chơi này có chút kỳ lạ.

Bốn người chúng tôi lang thang trên đường phố vung đũa phép thần tiên. Tôi và Cần Cần nói chuyện phiếm đi ở phía trước. Trong khi Trần Tuyển và Tô Mục thỉnh thoảng xen vào một hai câu.

Trong khu phố cũ tràn ngập hương vị Tết, trẻ con đốt pháo khắp nơi. Tôi không kịp né tránh, tàn pháo bay vào ống quần làm thủng hai lỗ mà tôi cười thành tiếng.

Đi bộ lòng vòng, chúng tôi đã đến cửa trường Nam Trung.

Tôi chỉ về phía tầng bốn, có chút đắc ý: “Chị bây giờ ở tầng bốn rồi!”

"Khó trách cậu giảm cân nhiều như vậy." Tô Mục ấm áp nói.

Tưởng Cần Cần kéo cánh tay tôi, gật đầu, với vẻ nhẹ nhõm: “Bắc Kinh cách cậu không xa.”

"Tớ không đi Bắc Kinh nữa."

Khi tôi nói điều này, từ khoé mắt tôi cố tình nhìn Trần Tuyển. Anh ấy đang mân mê điện thoại những ngón tay như đang bay trên màn hình, giống như đang gửi một tin nhắn. Sau khi nghe xong, cậu ấy quay đầu lại nhìn tôi.

Tôi nói: "Bắc Kinh có gì hay? Tôi muốn đến Bắc Thành, ở đó tớ có thể nhìn thấy tuyết vào mỗi mùa đông."

Bắc Kinh chưa bao giờ là nơi đến lý tưởng của tôi.

Danh sách trường đại học lý tưởng lớp 12 được treo ở tầng một. Mục đích là để cảnh báo chúng tôi luôn ghi nhớ lý tưởng của mình. Tôi đi ngang qua không dưới ba lần một ngày. Ở đầu danh sách, tên của hai người được viết cạnh nhau, các trường đại học phía sau họ đều ở thủ đô.

Trần Tuyển muốn đến Đại học Công an. Ngô Thất Thất muốn đến Đại học Khoa học Chính trị và pháp Luật ngay bên cạnh. Điều đó vẫn không thay đổi.

Sau kỳ thi thử đầu tiên, tôi lặng lẽ đổi nguyện vọng của mình ở trường đại học ở thủ đô thành một trường đại học ở Bắc Thành.

Tôi thích những thành phố có tuyết hơn.

“Trường 211 ở Bắc Thành?” Trần Tuyển cất điện thoại vào trong túi, đi về phía tôi vài bước.

“Khá tốt đấy, tớ nghĩ cậu có thể thử xem.”

(Dự án 211 bao gồm hơn 100 trường đại học tại Trung Quốc, trong đó có các trường như Đại học Cộng đồng Hoa, Đại học Đông Bắc, Đại học Tôn Hoa Sen, v.v. Dự án này tập trung vào việc phát triển cơ sở vật chất của các trường đại học, đào tạo nhân lực chất lượng cao và tăng cường nghiên cứu khoa học và công nghệ.)

"Ừ." Tôi gật đầu

“Hai người làm sao vậy?” Tưởng Cần Cần kinh ngạc hỏi: “Có một học kỳ không gặp, mà cứ như hai người khác vậy.”

Cô ấy chỉ vào tôi: "Cậu, sao cậu lại trở nên dịu dàng như vậy? Tần Sương tuỳ tiện lúc trước kia đâu rồi? Trả lại cho tôi!!"

Lại chỉ vào Trần Tuyển: "Cậu bây giờ sao ít nói như vậy? Hai người bọn cậu không đánh nhau làm tớ không quen."

Từ ồn ào đến khi nhìn nhau không nói nên lời, hành trình dài của sự thay đổi trong tâm trí này không thể giải thích rõ ràng trong một hoặc hai câu. Hơn nữa tôi cũng không muốn nói về nó.

Có lẽ từ đầu đến cuối, người duy nhất quan tâm là tôi.

Ta cuối cùng nghẹn ra hai chữ: "Nào có..."

32.

"Nếu không chúng ta chụp ảnh chung đi?" Trần Tuyển đột nhiên chuyển đề tài.

"Có thể nha."

"Được." Tôi nói.

“Lần trước chúng ta chụp ảnh chung cũng đã gần ba năm rồi.” Tô Mục lấy điện thoại ra nói.

"Dùng của tớ." Trần Tuyển ngăn cậu ấy lại, sải bước sang phía đối diện và dựa điện thoại vào tường.

Lật máy ảnh và bật đèn flash: "10, 9,..." Trần Tuyển đếm ngược chạy trở lại.

Chúng tôi hoang mang và bắt đầu tìm kiếm các góc độ. Sau khi thay đổi nhiều vị trí, chúng tôi quyết định sử dụng kiểu dáng lỗi thời nhất nhưng thiết thực nhất.

Đoán chừng thời cơ sắp đến, Tưởng Cần Cần đột nhiên kêu to: "Tôi muốn đi Thủ đô!"

Tôi hiểu ra trong vài giây, theo sát phía sau và hét lên: "Tôi sẽ đến Bắc Thành để xem tuyết!"

Sau khi hét lên, cả hai chúng tôi đều cười ngầm.

“Hai cậu là đồ ngốc sao?” ánh mắt Trần Tuyển nhìn chúng tôi như hai người thiểu năng, khóe miệng lại vô ý thức cong lên.

"Còn hai người thì sao?"

Tô Mục cẩn thận suy nghĩ một chút, sau đó hô to: "Tôi muốn tiếp tục vẽ."

Không khí trở nên yên lặng, ba ánh mắt nóng rực tập trung vào mặt Trần Tuyển, cậu ấy cúi đầu liên tục dụi dụi chiếc bật lửa.

"Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều có thể hạnh phúc."

Giọng cậu ấy nhỏ nhẹ, như lá thông rơi vào trong tuyết