Chương 16: Dường Như Trái Tim Khuyết Một Mảnh

Thẩm Vu Quy lấy dây chuyền đeo trên cổ từ trong áo ra, mặt dây chuyền là một chiếc nhẫn hồng ngọc. Giờ phút này, không chỉ có tiếng “tích tích tích” vang lên, mà đèn cảm ứng hình trái tim màu đỏ cũng phát sáng, giống nhủ một trái tim đang nhún nhảy.

Trái tim của Thẩm Vu Quy cũng không thể khống chế đập liên hồi theo chiếc nhẫn.

Nhưng chỉ qua một lát, âm thanh kia lại biến mất.

Ánh mắt cô trở nên ảm đạm, nơi l*иg ngực giống như khuyết mất một mảnh.

Trong những năm gần đây, hệ thống thông tin phát triển ngày càng càng tốt, tín hiệu làm nhiễu cũng nhiều hơn, cho nên đây cũng không phải lần đầu tiên chiếc nhẫn này vô cớ phát ra âm thanh.

Trong toà nhà xa hoa, ở tầng một cũng không có nhiều người, một nhân viên đi tới và dò hỏi: “ Xin hỏi cô là cô Thẩm sao?”

Thẩm Vu Quy phục hồi tinh thần.

Cô thận trọng thả chiếc nhẫn vào trong áo, lúc này mới nhìn về phía nhân viên: “ Thật ngại quá, là tôi.”

“ Vậy mời cô đi cùng tôi, Giám dốc của chúng tôi đang đợi cô.”

Thẩm Vu Quy đi theo nhân viên vào thang máy, cho tới khi lên tới tầng trên, mới chợt kịp phản ứng: “ Giám đốc?”



Không phải Phí Thành Nam tìm cô sao?

Nhân viên gật đầu, đứng ở bên ngoài cửa phòng họp, chị vào bên trong: “ Giám đốc bộ phận đầu tư của chúng tôi đang đợi cô.”

Một người đàn ông trung niên khoảng 40 tuổi trực tiếp đi ra nghênh đón cô, cười ha ha nói: “ Cô Thấm, là như vậy, chúng tôi cảm thấy rất hứng thú với hạng mục mới của Thấm thị, quyết định đầu tư cho các cô. Cô có mang hợp đồng tới chứ?”

Thẩm Vu Quy: ?

Cô kinh ngạc nhìn người trước mắt, tay đặt ở trên túi.

Bản hợp dồng kia vẫn luôn ở trong túi sách, cho tới tận bây giờ cô cũng chưa từng lôi nó ra, làm sao người này lại biết được? Chẳng lẽ... Quản gia đã nói với Phí Nam Thành, sau đó Phí Nam Thành cho người tìm cô?

...

Ở tầng cao nhất, Phí Nam Thành vừa cất chiếc nhẫn đi thì âm thanh thông báo WeChat của anh vang lên, là cuộc gọi thoại.

Phí Nam Thành chậm rãi cầm điện thoại lên, nhấn nghe.

Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Trần Tú Phàm: “Anh, soa kẻ xấu xí kia lại lọt vào mắt anh chứ? Cô ta đến gần anh chắc chắn là vì coi trọng tiền của anh!”

Phí Nam Thành đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng như trước. Anh không lên tiếng, còn Trần Tử Phàm lại ở bên kia lải nhải huyên thuyên kể lại chuyên ở trường ngày hôm nay.



Sau khi nghe xong, Phí Nam Thành nhíu mày, “Con gái riêng?”

“Đúng vậy, anh không biết sao? Anh nghìn vạn đừng để bị cô ta lừa! Anh, em ghét nhất chính là con riêng, anh cũng biết bố em ông ta... Thôi, không nói tới, dù sao em và cô ta cũng, không đội trời chung!”

Phí Nam Thành cười lạnh, mặc dù không muốn quản chuyện của anh ta nhưng anh cũng không muốn nhìn anh ta bị lợi dụng như 1 tên ngu vậy: “Cậu vẫn nên chú ý một chút đi! Đừng để bị người ta đùa bỡn!”

Câu nói của anh không quá rõ ràng bởi vì không muốn can thiệp quá mức tới cuộc sống của anh ta. Có một số việc nên tự mình trải qua mới trưởng thành được.

Trần Tử Phàm không hiểu rõ, còn đang muốn hỏi thêm thì cửa phòng làm việc vang lên tiếng gõ, sau đó trợ lý đẩy cửa vào, dáng vẻ muốn nói lại thôi.

Phí Nam Thành ngắt cuộc gọi thoại, “Nói.”

Lúc này trợ lý mới lên tiếng: “Phí tổng, cô Thẩm tới rồi.”

“Tôi đã nói rồi, là Giám đốc bộ phận đầu tư gọi cô ấy tới ký hợp đồng, bảo là muốn đầu tư cho hạng mục của nhà họ Thẩm... Đây là buổi sáng bà chủ cố ý gọi điện thoại tới dặn dò.”

Từ tối qua đến sáng nay, cô vẫn chưa hề đề cập đến chuyện hợp đồng. Anh còn tưởng cô vốn không nông cạn như vậy, nhưng không nghĩ tới cô lại có thể ra tay từ phía bà nội!

Là do anh đối xử với cô quá khách khí, để cho cô thật sự muốn làm gì thì làm?