Chương 25: Mau Nhìn, Trai Đẹp Kìa!

Sau khi vào học, Trương Thiên Thiên thường nhìn qua, dáng vẻ do dự muốn nói lại thôi. Thấm Vụ Quy dứt khoát để quyển sách trên tay xuống nhìn về phía Trương Thiên Thiên. "Cậu có chuyện gì muốn hỏi, cứ hỏi đi!”

Trương Thiên Thiên thận trọng nhìn xung quanh, lúc này mới đến gần tại cô, nhỏ giọng hỏi: “Mấy người kia do cậu đánh?”

Thấm Vụ Quy không nói gì, chỉ mim cười.

Trương Thiên Thiên lập tức lo lắng: “Từ Tâm, cậu quên rồi sao, những người kia có ảnh của cậu. Trước kia mình

bảo cậu báo cảnh sát, tìm thầy cô, nhưng cậu cũng không đám đi, cũng là bởi vì trên tay họ có ảnh chụp của cậu, họ dùng nó uy hϊếp cậu, sao hôm nay cậu lại nghĩ thông suốt rồi?”

Thẩm Vụ Quy nghe thấy thế, hơi nheo mất lại.

Cô đột nhiên cụp mắt, nhàn nhạt nói: “Bởi vì có một người nói cho mình biết, dưới một số tình huống, phải lấy

bạo chế bạo.”

Cô đã kiểm tra đi động của bảy chị đại kia, thật ra ảnh chụp bên trong cũng không nhiều. Cô đã xóa sạch nó đi,

hơn nữa sau khi dạy dỗ mấy người đó, cô còn chụp ảnh chật vật của họ để uy hϊếp lại.

Nếu như trên mạng xuất hiện ảnh chụp của chị, vậy thì những bức ảnh này cũng sẽ xuất hiện.

Nghĩ đến dáng vẻ ngoan ngoãn sau khi bị đánh của họ, Thẩm Vu Quy sờ lên cằm của mình.

Thật ra, bạo lực học đường ở trong nước còn chưa kinh khủng như vậy.

Năm đó cô ở nước ngoài...

Phí Nam Thành cảm thấy mình nhất định là điên rồi.



Gọi điện cho thầy chủ nhiệm thì cũng thôi đi, anh vậy mà còn tự mình đến đây.

Càng đáng sợ hơn chính là, anh rõ ràng ý thức được hành động này không thỏa đáng nhưng lúc xe đi vào cổng

Đại học Hoa Hạ, anh vẫn không hề đừng lại.

Trong đầu anh luôn xuất hiện ánh mắt kia... Bình tĩnh, lạnh nhạt, giống như Tiểu Ô sáu năm trước!

Khi đó mặt mũi cô bầm giập, tuy đã thay quần áo nhưng vẫn chật vật như thế,

Sau đó dưới sự ép hỏi của anh, cô mới nói thật.

Đi du học ở nước ngoài, Hoa kiều thường bị khinh thường, có không ít người bị bạo lực học đường.

Nhưng khi đó, anh nói với cô: “Trong một số tình huống, phải lấy bạo chế bạo.”

Anh không thể lúc nào cũng ở cạnh cô, chỉ có thể để chính cô trở nên mạnh mẽ hơn mới không bị bắt nạt.

Thiếu nữ mười sáu tuổi cứ thể đi theo anh bắt đâu luyện võ. Cô vừa yếu ớt lại không nghe lời, rất khó dạy, sau

đó... Sau đó cô còn chưa xuất sư thì họ đã chia xa.

Sau này trong đêm, anh vô số lần mơ thấy cô gái của anh bị một đám sinh viên dẫn đi, bị bạo lực học đường,

nhưng anh lại chỉ có thể trơ mất nhìn, bất lực.

Két!



Tiếng thắng xe chói tai vang lên, cắt ngang hồi ức của anh.

Trợ lý nhắc nhở: “Phí tổng, chúng ta đã đến tòa giảng đường xảy ra chuyện, nhưng anh yên tâm, chúng ta gọi

cho thầy chủ nhiệm rất kịp thời, cô Thẩm hẳn là sẽ không... ”

Anh ta còn chưa có nói xong, cửa xe đã bị mở ra, Phí Nam Thành nhanh chóng đi lên lầu.

Anh có hơi lo lắng muốn xác định tình hình vết thương của cô, giống như thấy được cô an toàn, anh mới có thể

chắc chắn, sau khi Tiểu Ô rời khỏi anh, cũng rất an toàn

...

Thẩm Vụ Quy hơi thất thần.

Năm đó người kia nói cho cô, phải lấy bạo chế bạo.

Ngay từ đâu cô cũng không nghe lời, chỉ muốn anh giúp cô ra mặt dạy dễ đám người kia, thế nhưng từ khi anh

biến mất khỏi cuộc sống của cô, cô mới phát hiện, không ai đáng tin.

Cô khổ luyện võ thuật, đánh khắp trường học không đối thủ, không còn người nào đám chọc cô nữa.

Cánh tay bỗng nhiên bị đυ.ng vào, Thẩm Vu Quy lấy lại tỉnh thần, chỉ thấy Trương Thiên Thiên hưng phấn chỉ ra

ngoài cửa sổ: “Mau nhìn, trai đẹp kìa!”

Thẩm Vụ Quy nghiêng đầu nhìn theo.