Chương 362

Hơn nữa, bà cảm thấy Uyển Dư thực sự quá ích kỉ, cô đã mắc loại bệnh chết tiệt kia còn muốn quấn quýt lấy Lục Minh Thành.

Không phải là cô muốn hại con trai bảo bối của bà sao Thịnh Vân Tịch càng nghĩ càng thêm thêm phẫn nộ, mà bà nghĩ cũng không thông, con trai bà ưu tú như vậy, sao có thể thích một người phụ nữ ích kỷ đến mức này? Uyển Dư bị lời nói này của Thịnh Vân Tịch làm cho vô cùng tức giận.

Cô tôn trọng vì Thịnh Vân Tịch là trưởng bối, thế nhưng cho dù bà là trưởng bối, bà cũng không thể năm lần bảy lượt đạp hết tôn nghiêm của cô xuống, nói những lời quá đáng như vậy! Cô câu môi, châm biếm nở nụ cười: "Đúng vậy, dì Thịnh, dì nói đúng rồi! Đúng là con cảm thấy dì có cho con thêm bao nhiêu tiền cũng không thể đáng tin bằng cậu trẻ được! Sau này không còn tiền tiêu thì sao chứ.

Còn cậu trẻ, cậu trẻ là cây rụng tiền, chỉ cần có cậu trẻ, con muốn bao nhiêu tiền còn không được?"

"Cô!"

Thịnh Vân Tịch bị lời này của Uyển Dư làm cho nghẹn họng không nói nổi một tiếng, bà hít sâu mấy hơi, lông ngực mới có thể thả lòng một chút.

Sau đó, bà nhét thẻ ngân hàng lại vào trong túi xách, nói với Uyển Dư: "Uyển Dư, cô thực sự là không biết điều! Cô muốn hủy hoại Tiểu Thành của tôi? Nằm mơ đi.

Con trai bảo bối của Thịnh Vân Tịch tôi tuyệt đối không thể kết hôn với một người bệnh AIDS được!"

Nói xong lời này, Thịnh Vân Tịch phẫn nộ đứng dậy, đi ra khỏi tiệm cà phê.

Thịnh Vân Tịch cảm thấy Uyển Dư là loại người không biết cân nhắc, lần này bà cho Uyển Dư tiền với mục đích khác lần trước.

Lần trước chính là bà muốn đánh gãy uyên ương, thể nhưng lần này là bà thuần túy muốn giúp Uyển Dư, vậy mà cô ta không cho bà chút thể diện nào! Nếu như bà cho cô ta mặt mũi mà cô ta không muốn, vậy sau này bà cũng không cần cho nữa Thịnh Vân Tịch đi đến cửa, sau đó nghĩ ngợi gì đó lại quay trở về, đưa cho Uyển Dư một tấm thiệp mời màu đỏ thẫm: "Uyển Dư, đây là thiệp mời cưới của Tiểu Viện và Tiểu Thành, nếu cô có thời gian nhớ đến dự đám cưới hai đứa nó, cũng là một cách tốt để cắt đứt hi vọng!"

Uyển Dư như phát điên nhìn chằm chằm thiệp mời ở trước mặt mình, cô thậm chí quên việc hỏi Thịnh Vân Tịch sao lại nói cô bệnh HIV.

Tấm thiệp mời này, vừa xa hoa lại vừa tinh xảo, trên thiệp mời có quấn một sợi chỉ màu vàng, vừa nhìn qua đã biết đây là vàng ròng.

Ngay chính giữa thiệp mời có ảnh chụp chung của Lục Minh Thành và Cung Viện.

Cung Viện cười đến dịu dàng, ấm áp.

Còn Lục Minh Thành, dáng vẻ anh vẫn lạnh băng như cũ, thể nhưng vẫn hiện lên chút ôn nhu khó thấy.

Sau khi tinh tế nhìn kỹ gương mặt của Lục Minh Thành trong ảnh, viền mắt Uyển Dư chua xót, nước mắt thiếu một chút là không nhịn được mà lăn dài.

Sau khi phục hồi lại tinh thần, cô như phát rồ mà đem xé tấm thiệp này thành từng mảnh.

Vị hôn thê gì chứ! Kết hôn gì chứ! Toàn là do truyền thông bất lương bịa đặt! Cô tình nguyện tín là lợn cái leo cây cũng không tin cậu trẻ sẽ kết hôn với Cung Viện! Uyển Dư dùng sức lau đi khóe mắt ướŧ áŧ của mình.



Cô lao nhanh khỏi quán cà phê, gọi một chiếc xe chạy đến biệt thự Thiển Thủy Loan của Lục Minh Thành.

Cô biết mật mã biệt thự, vì vậy không cần nhãn chuông cửa, trực tiếp đi vào bên trong.

Cửa lớn phòng khách đã bị khóa, dường như là có người ở bên trong, không muốn có ai đó không mấy quan trọng đi vào phá rối.

Uyển Dư tức giận, tàn nhãn đập lên mặt kính của cửa lớn một hồi lâu.

Cô vừa định gọi Lục Minh Thành đế anh ra mở cửa thì liền nhìn thấy, hai người trong phòng là Lục Minh Thành và Cung Viện.

Lục Minh Thành nắm nghiêng người trên ghế salon, vì Lục Minh Thành quay lưng về phía cô nên cô không thể nhìn thấy rõ vẻ mặt của anh, thế nhưng cô có thể xác định, Lục Minh Thành đang hôn Cung Viện.

Cung Viện cúi người, môi kê sát vào môi Lục Minh Thành.

Bọn họ cứ như vậy, hồn nhiên hôn nhau, triền miên lại nhiệt liệt quấn nhau đến khó phân lìa.

Nụ hôn này...

Khiến cho cô hoàn toàn tan nát cõi lòng.

Tuấn nam mỹ nữ hôn môi, đúng là một hình ảnh vô cùng xinh đẹp, thế nhưng trong một khắc này Uyển Dư liền phát hiện, hình ảnh càng xinh đẹp, càng động lòng người, lại càng làm người ta đau đến ruột gan đứt rời.

"Cậu trẻ, sau này không cho anh hôn người phụ nữ khác nữa!"

"Ừ, anh sẽ không hôn người phụ nữ khác"

"Cậu trẻ, nếu như anh hôn người khác thì tính làm sao?"

"Uyển Dư, nếu một ngày anh hôn người phụ nữ khác, vậy chuyện đó thể hiện rằng, anh không yêu em.

Thế nhưng, Uyển Dư, đời này, anh chỉ yêu em"

Thật nhiều những hình ảnh hiện lên trong đầu Uyển Dư giống như một thước phim quay chậm.

Hình ảnh thoáng ẩn lại thoáng hiện, từ những khoảnh khắc ân ái ngọt ngào của cô và cậu trẻ, những tốt đẹp thuần túy như vậy, sao cuối cùng lại biến thành như thế này chứ? Những lời bọn họ đã từng nói giống như lời nguyền, liên tục lặp đi lặp lại nhiều lần bên tai Uyển Dư.

Từ lúc Uyển Dư nhớ lại dáng vẻ thâm tình nhưng cũng không kém phần trịnh trọng của cậu trẻ, lòng dâng lên ngọt ngào, thế nhưng nhiều hơn là chua xót.

Cuối cùng, trong đầu cô chỉ còn vang vọng lại một câu nói duy nhất.



Uyển Dư, nếu một ngày anh hôn người phụ nữ khác, vậy chuyện đó thể hiện rằng, anh không yêu em.

Anh không yêu em...

Nước mắt Uyển Dư đột nhiên lăn xuống.

Cô dùng tay che lấy miệng đế bản thân không khóc thành tiếng, thế nhưng bờ vai của cô vẫn không khống chế được mà run rẩy.

Cậu trẻ hôn Cung Viện, anh không còn yêu cô...

Thể nhưng, câu trẻ đã từng yêu cô sâu đậm như vậy, sao lại có thể không yêu được chứ! Uyển Dư chán nản ngồi xuống đất.

Cô đã hoàn toàn không để ý đến bản thân lúc này có bao nhiêu chật vật.

Cô chỉ muốn biết rõ trong lòng cậu trẻ đến tột cùng là đang suy nghĩ chuyện gì! Tay cô dùng sức chống trên đất, đỡ thân thể đứng dậy.

Hôm nay nếu cô không nghe cậu trẻ chính miệng nói không yêu cô, cô vẫn là không cam tâm.

Thế nhưng, cô không có dũng khí đi vào chất vấn cậu trẻ.

Lỡ như cậu trẻ vân còn đang dây dưa hôn Cung viện, hoặc là đang làm chuyện tình thân mật nhất giữa hai người, làm sao cô có thể chịu đựng nổi! Cậu trẻ, vừa nãy có phải chỉ là ảo giác của em không? Dù sao, anh cũng đã vì em, không sợ nhiễm phải HIV mà.

Uyển Dư hốt hoảng ngẩng mặt lên, trong vô tình đã khiến cho nước mắt làm ướt nhẹp gương mặt nhỏ của chính mình.

Sau khi mẹ của cô tạ thế, năm năm qua cô chưa từng để cho bản thân rơi nước mắt.

Thế nhưng từ sau khi gặp cậu trẻ, cô liền trở nên mềm yếu, đáng yêu như trẻ con.

Bởi vì, cậu trẻ quá mức cưng chiều cô, quá mức quan tâm cô.

Chỉ cần ở trước mặt anh, cô liền có thể thoải mái khóc, cũng có thể thoải mái cười.

Nhưng mà, hiện tại cậu trẻ lại muốn đi yêu thương, chiều chuộng người phụ nữ khác rồi.

Mà cô bây giờ đã trở nên yếu đuối như vậy, dễ dàng ở lại người khác như vậy.

Cô phải làm sao đây! Uyển Dư cắn răng từ dưới đất bò dậy, cho dù trong lòng khó chịu muốn chết, cô vẫn quyết định đi vào trong biệt thự, hỏi Lục Minh Thành cho rõ ràng mọi chuyện.