Chương 12: Nụ hôn

“Trời hiu hiu bấp bênh cánh diều làm dâu mới dăm ba chiều, rồi đêm nay mắt lệ tuôn trào thở than số kiếp làm dâu…”

Bài hát này trước đây Gia Nhi thường được nghe dì hát. Dì kể, ngày xưa mẹ cô rất vất vả vì mẹ chồng. Khi ba mẹ cô còn ở chung với nhau, mẹ thường xuyên bị bà nội mắng nhiếc. Bà nội cô bảo hai người không môn đăng hộ đối. Ba là con trai độc nhất của gia đình, mẹ sinh ra trong gia cảnh khó khăn, lại là chị cả, họ hàng thì đông đúc, bà lo khi ba mẹ cưới nhau ba sẽ phải mang thêm gánh nặng. Thế nhưng, vì ba quyết liệt kết hôn với mẹ, đòi sống đòi chết, bà nội đành miễn cưỡng chấp nhận. Về làm dâu bao năm, mẹ không có được một ngày vui vẻ trọn vẹn, lại thêm việc sinh con gái đầu lòng, thân phận làm dâu của mẹ càng chật vật hơn.

Khoảng thời gian Gia Nhi hai tuổi, mẹ sinh em trai, cứ ngỡ mẹ sẽ được lòng bà nội thì lại là lúc bà mắc căn bệnh đãng trí nặng. Bà không còn đủ minh mẫn nhận ra người thân xung quanh, cũng chẳng còn bận tâm đến việc gì, trí óc và sức khỏe càng ngày càng suy giảm. Thế là, mẹ phải đảm nhận thêm việc chăm sóc từ chuyện ăn uống đến việc vệ sinh hằng ngày của bà. Ròng rã gần hai năm, căn bệnh trở nặng, bà qua đời.

Nhưng dường như Thượng đế đã bỏ quên sự hạnh phúc của mẹ, không lâu sau mẹ phát hiện ra ba đã có người đàn bà khác trong suốt thời gian mẹ vật vã chăm sóc bà, nuôi dạy hai đứa con thơ. Mẹ ngậm ngùi trong đau đớn đưa hai chị em Gia Nhi về quê sống cùng người em họ. Nỗi đau và tủi nhục hóa thành bệnh, mẹ bị chứng trầm uất hành hạ dai dẳng sau một thời gian dài. Đến khi Gia Nhi lên bảy, mẹ cô đã tìm đến con đường quyên sinh. Mẹ chuẩn bị sẵn lò than trong phòng, nhốt cả em trai cô, khi đó may mắn là Gia Nhi đang cùng dì bán rau ngoài chợ. Gia Tuấn may mắn thoát khỏi bàn tay tử thần nhưng cũng vì thế mà ảnh hưởng đến thần kinh, sống trong sự ngớ ngẩn.

Ký ức tuổi thơ của Gia Nhi là những chuỗi ngày bất hạnh. Nhưng hiện tại, cô không nghĩ bản thân mình lại giẫm chân vào bước đường tương tự như mẹ.

Một là im lặng “chịu đấm ăn xôi”, chấp nhận là người con dâu ngoan hiền đứng sau lưng chồng chịu sự đay nghiến của mẹ chồng; hai là chống trả quyết liệt, đứng lên tranh cãi đến cùng để giữ lấy tình yêu. Nghĩ đến đây, Gia Nhi cảm thấy thật nực cười. Mình làm sao có quyền chọn lựa. Huống gì nói đến tình yêu, tình yêu của mình đã tan vỡ vì người chồng hờ kia rồi.

Gia Nhi ngồi co ro trên chiếc giường trong phòng của Cao Nguyên, chìm trong những suy nghĩ mông lung, rồi sẽ ra sao những ngày sắp đến?

“Gia Nhi…” Cao Nguyên ngồi xuống bên cạnh, chạm nhẹ vào vai cô.

“Đừng đυ.ng vào người tôi!” Cô hất tay anh ra, hai tay ôm lấy đầu, mắt nhắm nghiền, có giọt nước mắt khẽ rơi.

“Em không sao chứ?” Anh lo lắng hỏi.

“Không…Tôi chỉ không ngờ là mẹ anh còn đáng sợ hơn cả anh.”

Anh thở dài, tựa đầu vào thành giường, mắt ngước nhìn trần nhà. “Thật ra ngày xưa mẹ anh không như thế đâu. Trong mắt anh, mẹ là người phụ nữ dịu hiền nhất trên đời. Chỉ vì thời gian sau khi ba anh qua đời, gánh thêm trách nhiệm lãnh đạo công ty, em cũng hiểu mà, một người phụ nữ nắm quyền hành cao sẽ không dễ dàng, lần lượt từng người cứ muốn lật đổ mẹ anh, tìm mọi cách, dùng mọi thủ đoạn tranh giành. Khi đó, mẹ đã gặp ba sau này. Ba đã giúp đỡ mẹ vượt qua mọi khó khăn, tấn công ngược lại những âm mưu xấu xa của những cổ đông khác. Đến khi anh thật sự có năng lực, mẹ mới trao cho anh nắm giữ công ty. Anh hiểu tất cả mọi việc mẹ làm đều vì con cái, mẹ chỉ muốn những điều tốt hơn cho anh, muốn anh nên người. Dù sao mẹ cũng không ngăn cản chuyện của anh và em, chỉ là…” Anh ngập ngừng. “Chỉ là mẹ mong hai chúng ta tổ chức đám cưới để danh tiếng của anh không bị mọi người đàm tiếu…”

“Danh tiếng của anh? Vậy anh có nghĩ cho cảm giác của tôi lúc này không? Ngay từ đầu anh chỉ nói thuê tôi trong vòng hai tuần, giờ thì muốn tôi phải làm đám cưới. Không được! Không được! Tôi không ở đây nữa! Tôi phải đi, tôi phải đi!” Gia Nhi xúc động, đứng dậy bước về phía cửa phòng.

“Gia Nhi!” Cao Nguyên vội vàng chạy đến ngăn cản. “Em không thể đi. Em đã hứa sẽ giúp anh mà!”

“Tôi không thể, thật sự không thể! Tôi đã đánh mất đi người tôi yêu thương, vì cái gì chứ? Tôi sẽ tự kiếm tiền bằng cách khác, chứ không phải khổ sở ở đây!”

“Nhưng nếu em bỏ đi, anh sẽ giải thích ra sao với mẹ?”

“Đó là chuyện của anh! Tại sao anh không nói sự thật là anh đã ra ngoài ăn chơi, quen với những loại người không ra gì, hậu quả là phải chịu trách nhiệm nuôi thêm một đứa con. Bà ấy là mẹ anh, nhất định sẽ tha thứ cho anh. Còn tôi, tôi chỉ là một đạo cụ, nếu cứ ở đây, tôi không biết tôi sẽ phải chịu đựng thêm những việc gì.”

“Cộc…cộc…cộc…”

“Nguyên à, có chuyện gì mà om sòm vậy?” Giọng bà Xuân ngoài cửa vọng vào.

“Em bình tĩnh lại, đừng nói lớn như thế. Mẹ anh nghe được là sẽ có chuyện đấy!”

Cao Nguyên cuống quýt nài nỉ, giữ chặt Gia Nhi, trong khi bên ngoài mẹ anh cứ gõ cửa liên hồi.

“Buông tôi ra! Tôi phải đi!”

Gia Nhi vùng vẫy chống cự. Trong khi đó, bà Xuân nóng ruột, liền mở cửa bước vào. Bất chợt bà ngỡ ngàng với cảnh tượng phía trong. Ông Cường và Ngọc Hân đứng phía sau trợn to mắt nhìn.

Cao Nguyên không còn cách nào khác ngăn chặn sự kích động của Gia Nhi, anh đành phải ôm chặt cô, áp môi mình vào môi cô hôn nồng nàn. Khoảng vài chục giây sau đó, anh buông cô ra, gương mặt Gia Nhi thẫn thờ.

“Ơ…ba,mẹ…sao mọi người lại vào đây?” Anh giả vờ ngạc nhiên.

“Chẳng phải hai đứa đang cãi nhau sao?” Bà Xuân ngờ vực hỏi.

“Thật ra chỉ là chuyện vặt vãnh, vợ chồng nào lại không cãi nhau. Con xin lỗi vì đã làm phiền ba mẹ. Ba mẹ cứ về phòng nghỉ ngơi đi ạ.” Anh choàng tay ôm Gia Nhi thân mật.

“Ừm. Về phòng đi bà. Chuyện vợ chồn của hai đứa để chúng tự lo.” Ông Cường gật gù, kéo bà ra ngoài.

“Hứ! Nổi cả gai ốc!” Ngọc Hân rùng mình, ngoe nguẩy về phòng.

“Anh…anh…”

“Suỵt!”

Gia Nhi vừa mở miệng đã bị Cao Nguyên lấy tay che lại. Anh kéo cô ngồi xuống giường.

“Á!!! Sao lại cắn anh?” Anh giật tay lại, vết cắn hằn rõ trên tay.

“Anh càng lúc càng quá đáng đấy!”

Không biết vì mệt mỏi với sự che giấu và tranh cãi hay vì vết cắn này, anh nhíu mày, thay đổi thái độ. “Chẳng phải cô là gái bán hoa sao? Một nụ hôn có gì quá đáng! Mọi chuyện đều là do cô tự nguyện chấp nhận, giờ lại muốn đổi ý. Tôi đã xuống nước nài nỉ, cô đừng thấy vậy mà được đà lấn tới.” Anh đứng dậy, hai tay lại bỏ vào túi. “Chuyện đám cưới nhất định tôi sẽ giải quyết, tôi không để cô bỏ đi dễ dàng đâu!”

_