Chương 4

Từ "lăng loàn" nghe khá nặng.

"Tỷ, tỷ.. sao tỷ có thể nói muội như vậy? Rõ ràng là tỷ và.."

"Muội muội, cho dù muội có tương tư Bách Lý biểu ca, muội cũng không được làm chuyện khiến Thẩm gia chúng ta xấu hổ như vậy!"

Thẩm Nhược Kiều căn bản không cho Thẩm Ngữ Yên cơ hội giải thích, vẻ mặt buồn bã nhìn cô: "Muội nói với ta rằng muội thích Bách Lý ca, nên đã đuổi hết người hầu trong tiểu viện của ta, sau đó lại nói ta nhường lại phòng cho muội. Ta vẫn luôn tin tưởng muội, cho nên cũng không hỏi muội muốn làm gì. Không ngờ rằng muội lại gặp Bách Lý ca trong khuê phòng của ta, làm chuyện không đứng đắn như vậy."

"Không, muội không có!" Thẩm Ngữ Yên lắc đầu liên tục, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, "Người tương tư Bách Lý ca rõ ràng là tỷ.."

"Biểu ca, muội muội nói như vậy có đúng không?" Thẩm Nhược Kiều lại cắt ngang lời Thẩm Ngữ Yên, quay đầu nhìn Bách Lý Văn Dương vẫn còn nghi hoặc đứng đó, "Ở trước mặt Huệ phi, xin hãy giải thích rõ ràng vì sao đêm nay huynh lại xuất hiện tại Thẩm phủ của chúng ta, tại sao lại cùng Ngữ Yên làm chuyện này tại khuê phòng của ta?"

"Ta.."

"Biểu ca, xin hãy suy nghĩ kỹ trước khi nói, tránh nói sai!" Thẩm Nhược Kiều mỉm cười, lặng lẽ nhìn hắn, nhưng tay phải của lại đưa lên nhẹ nhàng vén tóc.

Lúc này khi nàng giơ tay lên, Bách Lý Văn Dương nhìn thấy ở cổ tay áo lộ ra một chiếc kẹp tóc, đó là chiếc cặp hắn tặng cho Bách Lý Tử Uyên. Trừ Bách Lý Tử Uyên ra, không ai có được chiếc cặp này.

Nhưng tại sao chiếc kẹp tóc lại nằm trong tay Thẩm Nhược Kiều? Tử Uyên xảy ra chuyện gì rồi?

"Huệ Phi nương nương, ta rất ái mộ Ngữ Yên, muốn cưới nàng làm vợ. Chuyện xảy ra tối nay đều là lỗi của ta. Là ta không kiềm chế được, đã mạo phạm Ngữ Yên. Có điều, ta và Ngữ Yên là lưỡng tình tương duyệt, chúng ta đã hứa, kiếp này không phải người không cưới a." Bách Lý Văn Dương nhìn Huệ Phi, nghiêm túc nói.

Rốt cuộc nam nữ khác biệt, khi tất cả nữ thân đều tiến vào, chính Tô di nương đã nhanh chóng vứt chăn cho hắn cuốn lấy người. Dù sao thì Huệ phi cũng là nữ nhân của hoàng đế, không thể để chuyện này làm bẩn mắt nàng.

"Bách Lý Văn Dương, ngươi đang nói năng hồ đồ cái gì! Ta với ngươi lúc nào lưỡng tình tương duyệt? Ta khi nào không phải ngươi không gả! Ngươi sao lại muốn cướp đi sự trong sạch của ta, vì sao muốn hại ta?"

Vừa nghe Bách Lý Văn Dương nói vậy, khuôn mặt của Thẩm Ngữ Yên trở nên tái nhợt vì tức giận, cô trừng mắt nhìn Bách Lý Văn Dương một cách hung dữ, như kiểu muốn dùng mắt băm hắn thành trăm mảnh.

"Ngữ Yên, chuyện đã đến nước này, chúng ta hãy thừa nhận đi." Bách Lý Văn Dương trìu mến nhìn cô, "Hôm nay nàng là người hẹn ta tới, nàng nói rằng đã an bài người hầu trong viện Nhược Kiều biểu muội, sẽ không ai biết rằng ta tới đây. Nàng cũng nói rằng ngay cả khi có ai đó biết rằng ta đến đây tìm nàng, thì đây cũng là tiểu viện của Nhược Kiều, sẽ không ảnh hưởng gì đến danh tiếng của nàng."

"Ngươi.." Thẩm Ngữ Yên bị lời nói của hắn làm cho tức không nói lên lời.

Sau đó Bách Lý Văn Dương rầm một tiếng quỳ xuống trước mặt Huệ phi: "Huệ phi nương nương, Ngữ Yên và ta thật sự yêu nhau. Xin đừng trách Ngữ Yên. Tất cả đều là lỗi của ta, ta sẵn sàng gánh chịu mọi sai lầm."

Thẩm Nhược Kiều chỉ lặng lẽ nhìn, trong mắt tràn đầy lãnh đạm cùng giễu cợt.

Đây chính là cách mà Bách Lý Văn Dương đã làm ở kiếp trước.

Rõ ràng là hắn nhận hết trách nhiệm về mình nhưng thực chất lại đẩy nàng vào chỗ vạn kiếp bất phục.

Mà kiếp này, đã đến lúc Thẩm Ngữ Yên nếm thử thứ này. Về phần chiếc trâm cài tóc nàng cầm trong tay, đương nhiên không phải của Bách Lý Tử Uyên, mà là dựa vào ký ức kiếp trước của nàng mà làm ra một chiếc chính xác.

Bằng không, làm sao Bách Lý Văn Dương có thể cam tâm tình nguyện thừa nhận mình cùng Thẩm Ngữ Yên ân ái?

"Ngươi nói bậy!" Tô di nương cay đắng trừng mắt nhìn Bách Lý Văn Dương, nghiến răng nghiến lợi, "Bách Lý Văn Dương, ngươi đừng có ở đây ngậm máu phun người!"

"Tô di nương, dù biểu ca và muội muội có phải thực sự là yêu nhau hay không kiềm chế được, thì trước tiên để biểu ca và muội muội chỉnh trang lại một chút đã, nếu không lát nữa phụ thân tới lại thấy cảnh không thích hợp." Thẩm Nhược Kiều vẻ mặt hiền lành nhắc nhở.

Suy cho cùng, tuy được quấn chăn nhưng hai người quả thực rất nhếch nhác và khó coi.

Nghe thấy vậy, Tô di nương thật sự muốn gϊếŧ Thẩm Nhược Kiều! Rõ ràng là nàng và Bách Lý Văn Dương nói chuyện với nhau, vậy tại sao lại đổi thành Ngữ Yên của bà ta! Bà ta còn cử người đi mời Thẩm Trí Hằng a.

Lúc này, bà ta chỉ hận không thể xé nát mặt của Thẩm Nhược Kiều.

"Đêm hôm ai dám xông vào Thẩm phủ của ta?" Một thanh âm lạnh lùng truyền đến, sau đó Thẩm Trí Hằng sắc mặt tái nhợt vội vàng đi tới. Khi nhìn thấy Thẩm Nhược Kiều, hắn cau mày nghiêm khắc mắng: "Nghiệp chướng nhà con, lại mang rắc rối gì tới cho ta?"

"Phụ thân bớt giận, lần này thực sự không phải là con." Thẩm Nhược Kiều bình tĩnh nhìn ông, sau đó đưa mắt nhìn về phía Tô di nương và Thẩm Ngữ Yên.

Thẩm Trí Hằng vừa nhìn thấy Bách Lý Văn Dương liền giật mình, sau đó khi nhìn thấy Thẩm Ngữ Yên đang được Tô di nương che chở trong lòng, cũng quấn chăn bông, liền chợt hiểu ra.

"Huynh trưởng!" Huệ phi còn chưa kịp tức giận đã nói: "Đây là gia sự của huynh trưởng, bản cung không tiện can thiệp. Xem ra hôm nay bản cung đến đây không đúng lúc, không làm phiền huynh trưởng nữa. Hồi cung!"

Nói xong không nói thêm gì nữa, nhìn Thẩm Ngữ Yên một lần nữa, cô nắm tay nha hoàn rồi xoay người đi ra ngoài. Khi đi ngang qua Thẩm Nhược Kiều, cô thâm ý nói: "Nhược Kiều, nếu không có việc gì thì tiến cung đi dạo. Ta và Thái hậu rất nhớ con."

Thẩm Nhược Kiều ôn nhu mỉm cười với nàng, chúc phúc cho thân thể của nàng, "Cảm ta Thái hậu và Huệ phi nương nương đã yêu thương, con sẽ thường xuyên tiến cung, đến lúc đó Thái hậu và Huệ phi nương nương đừng chê con phiền."

Huệ phi lại nở một nụ cười khó hiểu rồi rời đi.

"Phụ thân, người nhất định phải thay con gái làm chủ!" Thẩm Ngữ Yên quấn chăn quỳ xuống trước mặt Thẩm Trí Hằng, lớn tiếng khóc.

Tô di nương cũng quỳ xuống nói: "Lão gia, Ngữ Yên nhất định sẽ không bao giờ làm chuyện ngu xuẩn như vậy. Nhất định có người đã gài bẫy nó! Xin lão gia làm chủ cho nó."

Không cần nghĩ cũng biết người bà ta ám chỉ chính là Thẩm Nhược Kiều.

Đột nhiên, Thẩm Trí Hằng quay lại nhìn thẳng vào Thẩm Nhược Kiều, trong mắt ông ta đầy những câu hỏi giận dữ.

"Lão gia, phủ Tần Vương phái người tới, nói Tần Vương phủ có đồ muốn đưa cho đại tiểu thư." Quản gia dùng giọng cung kính, có chút sợ hãi nói.

Thẩm Trí Hằng đang muốn tức giận, đành phải kìm nén cơn tức giận mắng Thẩm Ngữ Yên: "Còn không mau đi sửa soạn hẳn hoi lại cho ta!"

Sau đó ông ta quay sang trừng mắt nhìn Bách Lý Văn Dương: "Để ta xem Bách Lý phủ các ngươi làm thế nào giải thích chuyện này."

Khi Thẩm Nhược Kiều đến đại điện, thị vệ của Tần Vương phủ, Lãnh Lăng đã đợi rất lâu. Thấy nàng đi tới, hắn kính cẩn nói: "Ti chức gặp qua Thẩm tiểu thư. Đây là thư đồng ý giải trừ hôn ước Vương gia nhờ ta đưa cho tiểu thư."