Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ngày Em Đến Là Tuyết Tan

Chương 34: Tinh tinh, anh mệt quá!

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chương 34: Tinh Tinh, anh mệt quá!

“Đùng, đoàng” một tiếng nổ lớn, sấm sét như phá vỡ mặt đất. Mưa bụi dày đặc ngoài cửa sổ áp bức ập tới, như dời núi lấp biển. Gió mưa bên ngoài gào thét điên cuồng, gió đập vào ngọn đèn chiếu sáng ngoài mái hiên không ngừng lay động, ánh đèn mờ mịt bất định.

Trong phòng sách, ánh sáng của ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo bao phủ lên người Hứa Mộ Sênh, cả người anh căng cứng, toàn thân lạnh lẽo, chỉ cảm giác hình như nghe thấy một câu nói đùa thật nực cười.

“Ông nói gì cơ?” Cổ họng anh hơi khàn, cánh môi tái nhợt mấp máy, âm tiết đơn giản bật ra khỏi miệng.

Hứa Định Viễn than nhẹ, đứng thẳng dậy đi tới trước mặt anh, nói: “Tiểu Hưu, ông con thời gian không còn nhiều nữa, con với mẹ dọn về đây đi… Trước khi ông con đi, muốn nhìn thấy cả nhà mình hòa thuận…”

Hứa Mộ Sênh cảm thấy dạ dày mình đang cuộn trào, một trận buồn nôn tràn lên, trong miệng đắng ngắt đến phát run.

Hai mẹ con anh rời khỏi nhà họ Hứa hơn mười năm rồi, người nhà họ Hứa chưa từng quan tâm đến sự sống chết của họ. Hôm nay chỉ bởi vì ông nội mắc bệnh không thể chữa trị liền muốn hai mẹ con anh dọn về Hứa gia, để tạo ra một gia đình hòa thuận giả dối với người ngoài? Hay là nói mục đích bọn họ làm như vậy là để cho Hà gia và Thịnh gia xem?

Bất luận là trường hợp nào, đều khiến anh ghê tởm!

Khó trách ông nội ham muốn liên hôn của hai nhà Hứa Hà đến như vậy, chẳng qua là dùng thời gian cuối cùng của đời mình, trải một đường đầy hoa hồng cho con trai bảo bối của mình thôi.

Nhà họ Hứa lớn mạnh trong giới quân đội chính trị cũng có địa vị nhất định, nhưng dù sao cũng là người nơi khác đến. Phạm vi thế lực chủ yếu của bọn họ vẫn còn lưu lại ở Vân Mạch. Ở Hoành Tang, nhà họ Hứa cũng chỉ là thế lực ngoại lai, không đủ để đối kháng với Thịnh gia, Chu gia, Thương gia nơi đây. Huống hồ Hứa Định Viễn vừa mới thăng chức Ủy viên kiêm thư ký Chính trị pháp luật ở Hoành Tang, căn cơ còn không vững, cần thế lực của Hà gia để duy trì. Quả thật Hà gia nhà nhỏ ít người, thế lực nhỏ bé, nhưng đứng sau lưng Hà gia lại là Thịnh gia.

Thịnh gia ở Hoành Tang lớn mạnh ra sao, mới có thể khiến ba gia tộc lớn nơi biên cảnh Tây Nam đều phải e dè.

Nhìn xem, đây chính là những người thân thiết có quan hệ huyết thống với anh đấy! Đây chính là ông nội và bố ruột! Nhưng bọn họ có chỗ nào giống người thân xương cốt nốt liền, rõ ràng là ác ma luôn mang mặt nạ tính kế khắp nơi đó! Bóc đi lớp mặt nạ này, khuôn mặt xấu xí của bọn họ thật là khiến người ta ghê tởm.

Một dao đau nhất thường không phải là do kẻ địch ban tặng, mà là do người của mình đâm. Bạn có thể ngăn cản hàng nghìn vạn nhát đao kiếm của kẻ địch, nhưng lại không thể ngăn được một nhát dao nhỏ của người phe mình. Bọn bọ đâm bạn một nhát, bạn sẽ đau đớn đến cùng cực, máu chảy thành sông. Miệng vết thương đó cả đời này cũng không thể kết vảy được.

Bọn họ suy tính như vậy, đem cuộc hôn nhân và cuộc đời anh toàn bộ tính toán hết thảy, một chút cũng không để xót, anh làm sao có thể để bọn họ được như ý nguyện chứ.

“Haha… Một gia đình hòa thuận?” Hứa Mộ Sênh nhếch khóe miệng tự giễu, lộ ra ý cười trào phúng không hề che giấu, âm sắc trầm lạnh, mỗi một từ nói ra giống như đang trút căm phẫn: “Cái nhà này từ lúc nào lại hòa thuận rồi?”

Một ngọn lửa ứ đọng lại trong l*иg ngực, vô cùng nặng nề, giọng nói anh hơi run rẩy. Anh dừng lại một chút, tiếp tục nói: “Ông nội bị ung thư giai đoạn cuối liền muốn tôi và mẹ dọn về. Vợ trước và vợ bây giờ, bố và ông định lấy danh phận gì cho mẹ tôi đây? Người ngoài nếu như nhìn thấy Hứa gia có hai vị Hứa phu nhân, thể diện của bố và ông định đặt ở đâu đây? Còn nữa, Nhϊếp Ẩn sẽ đồng ý sao?”

Hứa Định Viễn: “...”

Anh thực sự đã tận lực khống chế cảm xúc của mình rồi, nếu như để mình phát cáu lúc này, anh chỉ sợ sẽ nói ra càng nhiều lời khó nghe hơn.

“Bố vẫn coi tôi là đứa trẻ ba tuổi sao, gọi tới liền tới, bảo đi thì đi sao. Năm đó, tôi và mẹ bước chân ra khỏi cửa lớn Hứa gia thì đã không có ý định quay trở lại rồi. Bố và ông nội tính toán sắp đặt gì đừng cho rằng tôi không biết. Các người dụng tâm suy nghĩ thì người khác cũng có thể nghĩ tới được, người nhà họ Hà sẽ không nghĩ tới sao? Còn nữa, người làm chủ Thịnh gia là người thế nào? Lão tam nhà Thịnh gia là người dễ bị lừa như thế sao? Mọi người yên tâm, người đó tôi sẽ đi gặp, nhưng muốn tôi và mẹ dọn về đây, chuyện này có nghĩ cũng đừng mong nghĩ tới!”

--------------

“Thứ khốn nạn! Cùng một đức hạnh với mẹ nó. Ta đã nói năm đó không thể để nó đi cùng Lương Nhạn, con xem hiện giờ đều trở thành cái hạng gì rồi!” Ông Hứa tức giận ném vỡ đồ trên bàn sách, nói một mạch không dừng, ngực run lên kịch liệt.

“Bố, bố bớt giận…” Hứa Định Viễn vội càng trấn an ông Hứa, “Tức giận có hại cho cơ thể thật không đáng.”

“Bố, ông nội, hai người thật là quá đáng quá, vậy mà lại đối xử với anh trai như vậy!” Hứa Uẩn Hoan từ bên ngoài xông vào, chỉ thẳng hai người, nước mắt lưng tròng.

Tất cả những chuyện vừa nãy trong phòng sách cô đều nghe thấy rồi.

Trời ơi, đây đều là người thân gì chứ! Một người là ông nội, một người là bố đẻ, bọn họ sao lại có thể tính kế với anh trai như thế chứ. Từ nhỏ đến lớn cô đều biết bố và ông không thích anh, nhưng cô chưa từng nghĩ tới, bọn họ sẽ đối xử tàn nhẫn với anh trai như vậy.

Lúc này cô cảm thấy mình nghe theo sự sắp xếp của ông khuyên anh trai trở về thực sự là vô cùng ngu xuẩn. Trước đây cô vẫn ngây thơ cho rằng ông nội bệnh nặng, thời gian không còn nhiều, muốn anh trai trở về thăm ông. Cô còn ngu ngốc khuyên anh trai về, cho rằng như vậy sẽ làm quan hệ không tốt giữa anh trai và người nhà hòa hoãn lại. Hứa Uẩn Hoan vạn lần không ngờ tới ông nội và bố lên kế hoạch cả một vở kịch như vậy chờ đợi anh tới. Cái gọi là “trở về thăm ông nội” đều là cái cớ, liên hôn với nhà họ Hà mới là mục đích thật sự. Để đạt được mục đích này không tiếc để dì Nhạn và anh trai dọn về nhà.

Trời ơi, không ngờ cuối cùng cô gián tiếp đã đâm anh một nhát dao rồi!

Anh trai vốn không nên quay về! Nếu như không quay về, anh trai cũng sẽ không phải chịu hiện thực tàn khốc trần trụi này.

Quá là đáng sợ!

“Hoan Hoan, con thì hiểu gì chứ!” Nhϊếp Ẩn vội vàng chạy lên lầu nhanh nhẹn chặn Hứa Uẩn Hoan lại, “Trẻ con quan tâm nhiều chuyện trong nhà làm gì?”

Hứa Uẩn Hoan lệ rơi đầy mặt, một đứa trẻ mới mười ba tuổi nhưng đã trưởng thành sớm, cô hiểu hết được tất cả những chuyện này, cô chỉ cảm thấy lòng mình đau đến không thể thoát ra được. Răng run lập cập, run rẩy nói: “Mẹ, mọi người thật khiến con thấy ghê tởm.”

--------------------------

Hứa Uẩn Hoan lảo đảo xông ra khỏi nhà, điên cuồng chạy theo: “Anh… anh… anh đợi em với… anh…”

Mặc cho cô bé khóc đến khản giọng, Hứa Mộ Sênh vẫn để ngoài tai, đầu cũng không ngoảnh lại, cứ đi trong màn mưa như thế. Thân ảnh đó vô cùng cô đơn tịch mịch, khiến ai nhìn thấy đều nảy sinh cảm giác thương tiếc.

Bọn họ đều không biết rốt cuộc anh đã phải chịu đựng những gì. Nhưng mà cô bé biết.

Nhưng cô bé cũng vô năng vô lực, anh trai không có cách nào lựa chọn nơi mình sinh ra, và cô bé cũng giống như vậy.

Nếu như có thể, cô bé thà rằng ban đầu không sinh ra ở Hứa gia.

--------------------------------

Sau khi Hứa Mộ Sênh đi, Hứa gia truyền ra tiếng cãi nhau kịch liệt.

Người phụ nữ trước nay luôn dịu dàng hiểu biết, đối xử với ai cũng luôn vui vẻ hòa nhã, dường như không bao giờ nổi giận bỗng dưng thay đổi hẳn thái độ, gào thét ầm ĩ lại điên cuồng náo loạn. Nhϊếp Ẩn đem tất cả mọi thứ trong phòng đều ném vỡ hết, “Hứa Định Viễn, vậy mà ông lại đối xử với tôi như vậy, ông còn muốn để cho mẹ con Lương Nhạn về lại Hứa gia, ông coi tôi là cái gì chứ? Tôi vì cái nhà này cần cù cẩn trọng trả giá nhiều như vậy, kết quả ông lại đối xử với tôi như thế này à?”

“Đây là quyết định của bố, tôi có thể làm gì chứ?”

“Được, ông nói đây là quyết định của bố, ông không có cách nào. Vậy chúng ta nói một chút đến con gái nhỏ nhà họ Chu nhé.”

Hứa Định Viễn: “...”

Ông kinh ngạc nhìn Nhϊếp Ẩn, nét mặt đều là không thể tin nổi.

“Sao, rất kinh ngạc sao?” Nhϊếp Ẩn cười trào phúng một tiếng, “Thiên hạ này không có bức tường nào là không lọt gió. Đừng cho rằng tôi không biết ông ở bên ngoài làm ra những chuyện tốt gì. Hứa Định Viễn ông đừng nghĩ rằng gan to che được cả trời, thần trí không thanh tỉnh, con gái nhỏ nhà họ Chu là người ông có thể trêu chọc được sao?”

-------------------

Lái xe ra khỏi căn nhà cũ Hứa gia, trận mưa này mưa như trút nước. Trong màn mưa dày đặc bao vây lấy cả thế giới không còn khe hở, vô số cát bụi trôi nổi theo gió cuốn đi, lộp bộp đập vào thân xe, lực đạo rất mạnh, dường như muốn đập vỡ tấm kính chắn gió vậy.

Cần gạt nước kèn kẹt gạt qua lại không ngừng, lắc lư trái phải. Nước mưa đập lên trên kính, hợp thành một bức tranh loang lổ. Cách tầng màn mưa, thế giới bên ngoài giống như một bộ phim cũ không có tiếng của pháp của thế kỷ trước, yên lặng và tĩnh mịch.

Tốc độ xe chạy rất nhanh, bánh xe lăn qua vũng nước nhỏ, khiến cho nước bắn lên tung tóe.

Cánh tay của Hứa Mộ Sênh cầm vô lăng cũng không khống chế được mà hơi run lên.

Trong đầu có vô số thanh âm cuồng loạn đang kêu gào.

“Tiểu Hưu, đây là em gái con, Uẩn Hoan, năm nay ba tuổi… Hoan Hoan, mau gọi anh trai đi…”

“Anh trai…”

“Tiểu Hưu, là bố có lỗi với con, bố không yêu mẹ con, người mà bố thực sự yêu là dì Nhϊếp Ẩn…”

“Tiểu Hưu, bố và mẹ con đã ly hôn rồi, sau này con muốn ở cùng với ai…”

“Tiểu Hưu, đi cùng mẹ nhé… Từ hôm nay trở về sau, hai mẹ con chúng ta không có bất kỳ quan hệ nào với Hứa gia nữa…”

“Nhϊếp Ẩn, cô là tiểu tiện nhân, chỉ mong cô có thể đường hoàng cả đời này…”

“Con gái Hà gia rất hợp với con…”



“Ầm” một âm thanh va đập rất lớn, chiếc xe lập tức không chịu sự điều khiển đâm vào cái cây lớn bên đường.

------------------

Hà Tinh Tinh cả ngày trong lòng đều có chút bất an. Ban ngày liên lạc rất nhiều lần với Hứa Mộ Sênh, gửi tin nhắn thoại không ngừng. Nhưng đến buổi chiều rồi vẫn không có tin tức gì cả. Cô cho rằng anh bận việc, vì thế cũng không chú ý. Nhưng cô cũng có hai ca phẫu thuật cần đảm nhận, bận rộn liền quên mất chuyện này. Đợi đến khi rảnh việc rồi, cô mới nhận ra Hứa Mộ Sênh đã nửa ngày rồi không liên lạc với cô.

Cô gọi điện thoại cho anh, điện thoại lại luôn trong tình trạng không có người nghe máy. Cũng không biết rốt cuộc anh đang làm gì, có phải là bận rộn quá nên bị trì hoãn không.

Trực giác nói với cô chuyện này có gì đó không đúng.

Sau khi tan làm, cô ôm điện thoại ngồi nhà đợi hai tiếng, càng nghĩ càng cảm thấy không yên tâm. Đang chuẩn bị gọi cho Lương Nhạn hỏi xem thì đúng lúc này chuông cửa vang lên.

Cô cầm điện thoại chạy ra mở cửa. Cửa còn chưa mở ra hết, một bóng đen từ bên ngoài đột ngột ép tới, giơ hai cánh tay ẩm ướt ôm cô vào lòng.

Hà Tinh Tinh: “...”

Trọng lượng cơ thể anh đều đặt lên người cô, Hà Tinh tinh suýt chút chống đỡ không nổi, mém tý đã ngã xuống.

Hứa Mộ Sênh cả người đều ướt, áo T-shirt màu đen ướt sũng nước tí tách giọt xuống. Mái tóc ngắn màu đen có vô số giọt nước đọng lại, toàn thân run rẩy đều là nước.

Bộ dạng này của Hứa Mộ Sênh cô chưa bao giờ nhìn thấy. Mẹ nó, thật là khiến người ta rung động mà!

Có điều cô cũng không phải ngốc, tất nhiên biết rằng anh nhất định là gặp phải chuyện gì đó, nếu không sẽ không thể biến thành bộ dạng vô cùng nhếch nhác như thế này được.

Cái đầu ướt sũng nước của anh hoàn toàn chôn vào ngực cô, làm bộ đồ ngủ trên người cô cũng ướt hết.

“Thầy Hứa, anh sao thế?”

“Đừng lên tiếng, để anh ôm một lát, Tinh Tinh, anh mệt quá!”

Chỉ một câu nói như vậy liền khiến Hà Tinh Tinh không nhịn được mà vành mắt hơi hồng, trái tim đều tràn ngập cảm giác thương xót, nước mắt hình như cũng sắp chảy ra rồi.

Hứa Mộ Sênh đầu đội trời đạp đất, gặp bất cứ chuyện gì cũng đều bình tĩnh không vội, ứng đối tự nhiên, vậy mà lại có một ngày nói với cô anh thật mệt. Cô cảm thấy không có cái gì có thể khiến cô cảm thấy đau lòng so với chuyện này.

Anh rốt cuộc đã trải qua chuyện gì? Chuyện lớn gì khiến cho anh khó chịu như thế này?

Trong không gian yên tĩnh chỉ nghe thấy tiếng hít thở của cả hai người và tiếng tim đập vô cùng mạnh mẽ.

Cũng không biết rốt cuộc Hứa Mộ Sênh đã ôm bao lâu, cho đến khi cánh tay phía sau lưng cô hoàn toàn cứng đờ rồi, máu không kịp lưu thông, ngón tay cũng hơi tê dại rồi.

Cô hơi cử động cánh tay cứng ngắc của mình, “Thầy Hứa, anh đi tắm trước thay quần áo sạch đã được không? Mặc quần áo ướt lâu quá rất dễ bị cảm.”

Hứa Mộ Sênh lúc này mới buông cô ra, hơi nâng mắt nhìn cô.

Hà Tinh Tinh bị anh nhìn đến mức da đầu run lên, không tự nhiên nói: “Anh mau đi tắm đi.”

Anh nắm chặt cổ tay cô không buông, “Tinh Tinh, chúng ta kết hôn đi!”

Hà Tinh Tinh: “...”

Không cần đoán cũng biết lúc này, nội tâm của Hà Tinh Tinh loạn rồi.

Cô ngẩng đầu, con ngươi đảo một vòng, “Thầy Hứa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Cô hỏi rất trịnh trọng, sắc mặt có chút lo lắng, anh nhất định là gặp phải chuyện lớn gì rồi, nếu không sẽ không nói ra những lời như thế này. Cô rất lo lắng cho anh, lo lắng bằng cả trái tim này.

“Anh vừa mới đi gặp ông nội.”
« Chương TrướcChương Tiếp »