Chương 10: Em đây là biết một chút sao?

Tạ Khôn vốn dĩ đã nghe quen hai từ "Quảng Khôn" này rồi, nếu một ngày nào đó Đường Mộ Bạch không gọi anh là "Quảng Khôn" nữa anh ngược lại có khi còn hoài nghi mặt trời mọc từ đằng Tây.

Nhưng là sau khi cho thêm một từ "Tiểu" này, ý tứ của cả một cách xưng hô đều khác rồi.

Giọng nói người này thật trong trẻo, âm cuối rất nhẹ, tự mang theo một loại dịu dàng như có như không, một nam tử hán thô kệch thân cao mét tám như Tạ Khôn còn nghe đến mặt đỏ tai hồng, anh lúng túng vuốt vuốt tóc: "Tiểu Bạch.... Cậu như vậy làm tôi xấu hổ lắm đó...."

Lục Dĩ Ngưng cách anh gần nhất, lại còn là cô gái duy nhất trong phòng, tâm tư cũng là tinh tế nhất, cho nên cơ hồ nháy mắt liền nhận ra sự biến hóa trong ngữ điệu của anh.

Cô quay đầu nhìn sang Tạ Khôn, lông mày nhảy lên, đôi mắt khẽ trợn to, vô thức nuốt nước bọt.

Mà đương sự làm bầu không khí trở nên quỷ dị lại hoàn toàn không cảm thấy gì, anh liếc nhìn Tạ Khôn một cái, "Cậu cũng biết xấu hổ?"

Câu này thì bình thường rồi.

Tựa như bị đổ một chậu nước lạnh vào đầu, Tạ Khôn nháy mắt liền bình tĩnh lại, anh giơ tay lau mồ hôi không hề tồn tại trên trán, thở ra một hơi thật dài.

Bốn người mỗi người một biểu cảm khác nhau, bình thường nhất chính là Lục Cảnh Hành.

Anh không hề quan tâm có hay không có dòng điện kỳ dị xẹt qua giữa Đường Mộ Bạch và Tạ Khôn, chỉ cần Đường Mộ Bạch đừng có đánh chủ ý lên người em gái mình là đủ rồi.

Lục Cảnh Hành nhìn chằm chằm Đường Mộ Bạch một lúc, sau khi chắc chắn rằng anh không thường nhìn sang Lục Dĩ Ngưng mới đem tầm mắt dời đến trên người Tạ Khôn, quay lại chủ đề: "Tôi hỏi cậu đấy, đã đưa tiền chưa?"

"Người trong nhà với nhau còn nói cái gì tiền hay không tiền chứ...." Tạ Khôn trước giờ đều tự mình quen thuộc, ánh mắt nhìn Lục Dĩ Ngưng giống như nhìn con Golden mình đã nuôi mấy năm trước, "Đúng không học muội?"

Lục Dĩ Ngưng im lặng, sau đó rất nghe lời mà gật đầu.

"Vậy là đúng rồi đó."

Cô gái nhỏ trông đặc biệt ngoan ngoãn làm cho người ta nhìn mà thấy thích, Tạ Khôn không khống chế được tay mình, vừa duỗi tay ra còn chưa đυ.ng đến đầu cô cách đó vài mét liền có người ho một tiếng, "A Hành, cậu như vậy không công bằng lắm nhỉ?"

Anh chỉ nhìn Lục Dĩ Ngưng một cái Lục Cảnh Hành liền phòng như phòng sắc lang.

Nhưng Tạ Khôn thì lại khác, người này cũng đã có hành động rồi thế mà anh vẫn còn thờ ơ.

Sau một lời nhắc nhở như vậy của anh Lục Cảnh Hành mới chú ý đến bàn tay của Tạ Khôn, anh cau mày, "Đừng có động tay động chân."

Tạ Khôn nhún nhún vai, tuy rằng không tình nguyện nhưng vẫn thu tay lại.

Chân của Tạ Khôn mới bị thương vài ngày trước nên lúc thay thuốc còn phải truyền dịch tiêu viêm, lúc này mới chỉ truyền xong một bình, vẫn còn lại hai bình, trong thời gian ngắn cũng không thể rời đi.

Đúng lúc Đường Mộ Bạch và Lục Cảnh Hành chiều nay không có tiết học nào, cho nên một người kéo ghế dựa, liền cùng ngồi xuống cạnh giường.

Lục Dĩ Ngưng ngồi bên trái giường, Đường Mộ Bạch ngồi bên phải, hai người cách một cái giường còn có một cái Tạ Khôn, Lục Cảnh Hành lúc này mới hoàn toàn yên tâm.

Tạ Khôn rất nhiều lời, một bên vừa ăn thịt chua ngọt mà Đường Mộ Bạch đem đến cho anh từ nhà ăn, một bên vừa cùng bọn họ nói chuyện: "Tiểu Bạch, vừa rồi sao cậu lại nói A Hành không công bằng vậy?"

Đường Mộ Bạch đang xem điện thoại, màn hình điện thoại không to không nhỏ, hoàn toàn bị lấp đầy bởi những số liệu mà giáo viên thực nghiệm gửi tới, anh không thèm ngẩng đầu lên, tay đặt trên màn hình lướt xuống từng dòng từng dòng: "Nhiều thịt như vậy vẫn không đủ chặn hết miệng cậu sao?"

Tạ Khôn bĩu môi, cũng không làm phiền anh nữa.

Lục Cảnh Hành cái người này còn nhàm chán hơn cả Đường Mộ Bạch, hơn nữa Tạ Khôn còn vừa bị cái lườm của anh lâm hạnh, cũng không dám cùng anh nói chuyện nữa, chỉ có thể lại chạy về phiền Lục Dĩ Ngưng.

Tiểu học muội ngoan ngoãn nghe lời, là người thích hợp nhất để nghe anh khoác lác.

Tạ Khôn đem tất cả những việc làm vẻ vang của mình bắt đầu từ năm nhất kể ra, lúc nói đến năm hai, Lục Cảnh Hành đại khái là thật sự không thể nghe nổi nữa liền đẩy ghế ra đứng dậy đi vào phòng vệ sinh.

Trong phòng liền chỉ còn lại ba người.

Đường Mộ Bạch cúi đầu cùng giáo viên thực nghiêm đầu bên kia điện thoại nghiên cứu số liệu, Tạ Khôn vẫn đang tiếp tục lừa bịp thiếu nữ đơn thuần: "Học muội, em biết không anh cùng Tiểu Bạch học trưởng của các em từ khi còn đi nhà trẻ đã quen nhau rồi, cậu ta từ nhỏ giống như bị thiếu canxi vậy, dáng người rất thấp, các bạn nữ trong lớp bọn anh đều có thể cao hơn cậu ta một cái đầu..."

"......"

Ban đầu Tạ Khôn tự thổi phồng bản thân mình như thế nào Đường Mộ Bạch cũng đều lười bóc trần anh ta, nhưng một khi nhắc đến chính mình, anh liền thực sự không thể nhịn nổi nữa mà rút một bên tai nghe ra, nghiêng mắt liếc Tạ Khôn một cái.

"Nhìn cái gì mà nhìn, nhìn tôi thì cậu lúc nhỏ liền không phải chú lùn nữa sao!"

Tạ Khôn không chút nào sợ hãi cái nhìn tử vong chăm chú của anh, tiếp tục tiết lộ với Lục Dĩ Ngưng, "Cậu ta lúc đó như một chút lùn vậy, chẳng đánh lại được ai, mỗi lần đều đều bị anh đè xuống đất đánh...."

Lục Dĩ Ngưng cắn môi dưới, khẽ nheo mắt, ngập ngừng hỏi một câu: ".... Đè xuống đất?"

Đột nhiên cô lại nhớ đến kia tiếng "Tiểu Quảng Khôn" khi Đường Mộ Bạch mới vừa vào cửa, lúc ấy cô không chú ý tới ánh mắt qua lại giữa Lục Cảnh Hành và Đường Mộ Bạch, cũng không biết rằng hai người họ đã ngầm đạt thành chung một nhận thức nào đó, chỉ có thể nhìn thấy một tầng ngoài cùng này.

Lục Dĩ Ngưng thích Đường Mộ Bạch, đương nhiên không thể nghĩ về anh theo phương diện đó, nhưng kể cả như vậy, não cô vẫn không chịu khống chế mà xuất hiện hình ảnh Đường Mộ Bạch gầy gò mỏng manh bị Tạ Khôn to hơn anh không chỉ một vòng đè xuống mặt đất mà ma sát.

Ánh mắt của cô lập tức biến thành muốn nói mà lại bị chặn lại.

Đường Mộ Bạch vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy nha đầu kia ở đối diện đang dùng một loại ánh nào đó giống như cảm thông mà nhìn mình, anh sững sờ một chút, trước khi mở miệng vô thức liếc nhìn đến cửa, sau khi xác nhận Lục Cảnh Hành vẫn chưa trở lại anh mới cau mày: "Em đây là ánh mắt gì đây?"

Sau một loạt động tác nhỏ này, ngay cả bản thân Đường Mộ Bạch cũng cảm thấy buồn cười.

Làm đến giống như tình yêu ngầm vậy.

Anh hơi nâng khóe miệng, đuôi mắt hơi cong, đôi mắt sáng ngời, mang theo nửa phần ý cười không quá rõ ràng: "Đừng nghe cậu ta chém gió."

Vừa nói xong cửa đã bị người khác đẩy ra, Lục Cảnh Hành ở bên ngoài trốn đi thanh nhàn nửa ngày đã trở lại.

Thổi phồng bản thân nhiều cũng sẽ mệt, Tạ Khôn nói cả nửa ngày đến mức miệng đắng lưỡi khô, anh nhấc chăn lên rồi ngồi dậy, "Tiểu Bạch A Hành, chúng ta chơi game đi?"

Đường Mộ Bạch liếc nhìn chân anh ta: "Cậu đã như vậy rồi còn chơi game?"

"Tôi gãy chân chứ đâu phải là tay!"

Tạ Khôn nói xong lại liếc nhìn tay phải bị đâm kim của mình, trầm mặc một lúc rồi thở dài: "Không sao, tôi sẽ chú ý không vận động kịch liệt."

Tạ Khôn chính là kiểu nghĩ ra cái gì liền phải làm ngay lập tức, vừa nói xong đã đăng nhập vào giao diện trò chơi.

Một mình anh đăng nhập vẫn chưa đủ, còn phải hối thúc hai người kia cùng đăng nhập.

Chẳng mấy chốc trong đội hình đã có ba người, trước khi bắt đầu, Tạ Khôn ngược lại vẫn nhớ bên cạnh còn có một tiểu học muội, anh đưa điện thoại đến trước mặt Lục Dĩ Ngưng, "Học muội, em biết chơi game này không?"

Lục Dĩ Ngưng liếc nhìn giao diện, trước kỹ thuật vứt cho chó ăn của chính mình và Tiểu Bạch học trưởng yêu quý, cô căng da đầu lựa chọn vế sau: "Biết một chút...."

Bốn người liền như vậy ăn nhịp với nhau.

Có điều Lục Dĩ Ngưng rất nhanh đã hối hận vì bản thân đã nói "Biết một chút".

Trò này là khi nghỉ hè vì để chơi cùng Khương Nại nên cô mới tải về, cô không phải người thích chơi game, cộng với cái tay tàn, chơi chưa được vài ngày liền bỏ đó.

Vốn dĩ cô đã không quen thuộc với nó lắm, lại thêm mấy tháng không đυ.ng đến, vừa vào game, cô đến phím nào ở đâu để làm gì đều không thể phân biệt được nữa.

Nhưng là cái chết tự mình tìm đến thì phải kiên trì làm xong.

Lục Dĩ Ngưng giống như Tạ Khôn lần đầu bước lên xe sau khi lấy được bằng lái vậy, không biết đánh người, không biết ném nade cho nổ chết địch, scope cũng không biết mở, dù sao mặc kệ là muốn làm cái gì, cũng chỉ cần điên cuồng cầm súng bắn pằng pằng pằng là đủ rồi.

(*) nade (grenade) : lựu đạn nổ; Scope: ống ngắm bắn

Khi cô nhắm không chuẩn kẻ địch chỉ có thể không còn cách nào khác mà bắn một trận pằng pằng pằng vào bức tường trước mặt, bên tại đột nhiên truyền đến một đạo giọng nam: "Em đây là biết một chút sao?"

Lục Dĩ Ngưng: "......"

Giây tiếp theo, người kia tựa hồ không nhịn được "Xuy" một tiếng cười khẽ, "Đại lão, em đây chính là, có thể đi đánh chuyên nghiệp rồi đó."

"......."

Lục Dĩ Ngưng nhìn vào một hàng vết đạn dày đặc trên bức tường trước mặt, lâm vào trạng thái trầm tư.

------------

Tác giả có lời muốn nói:

Ngày mai thêm nữa, 5000+

Moah moah