Chương 35: Ngày thứ ba mươi lăm làm cá muối

"Đàn ông không thể chọc"

Video phỏng vấn buổi trưa của Kiều Mộc lan rộng, hưởng ứng càng lúc càng lớn, dù sao đây cũng là cuộc phỏng vấn độc quyền đầu tiên sau khi cô và Cố Hàn Thanh bị lộ là vợ chồng, người yêu thích bát quái cùng với người qua đường đều chạy tới xem, này vừa thấy, không ít người tỏ vẻ KDL*.

* KDL: Nghĩa là CP mình đu real rồi.

Đương nhiên vẫn có người nói cô đang làm màu, chỉ là ý kiến này rất ít, có thể xem nhẹ.

Ngoài đấy ra, sau khi tiết lộ quan hệ, các nhà truyền thông sôi nổi xuất động, chắn

đường ra VIP ở sân bay Hải Thành, hy vọng có thể phỏng vấn Kiều Mộc càng sớm càng tốt.

Bảo vệ sân bay lập tức được điều động, chặn fans và truyền thông ở hai bên, Kiều Mộc từ cửa kính bên trong bước ra, bọn họ nháy mắt kích động, fans nhìn thấy thần tượng hét chói tai, truyền thông thì thi nhau đặt câu hỏi.

Cơ bản đều là những câu hỏi cô đã trả lời trong chương trình.

Ở giữa có mấy câu hỏi tương đối sắc bén độc đáo.

"Kiều lão sư, có thể trả lời một chút về quan hệ của cô và Trình Tâm Nghiên không?"

"Kiều lão sư, lúc trước cô đồng ý với Trình Tâm Nghiên tham gia chương trình này, cụ thể là vì nguyên nhân gì?"

"Kiều lão sư, có phải cô không hợp với Trình Tâm Nghiên hay không?"

"Kiều lão sư, việc Trình Tâm Nghiên nói dối sợ côn trùng kia cô thấy thế nào?"

"Kiều lão sư, hôm nay cô có hai hotsearch hắc, cô cảm thấy là có người đang chỉnh mình sao?"

Những chiếc microphone dài được vươn ra từ hai bên, Kiều Mộc đè mũ xuống, dẫn theo trợ lý nhanh chóng đi vào chiếc Rolls-Royce đỗ ven đường, Cố Hàn Thanh duỗi tay ra dắt cô lên.

Tiếng phóng viên chụp hình càng lúc càng gần, còn có fans ship CP đang hò hét, cửa đóng lại, tài xế chậm rãi lái xe ra khỏi sân bay.

Kiều Mộc quay đầu nhìn đám người phía xa, đau đầu cởi mũ xuống, oán trách: "Hôm nay sao lại nhiều người như vậy, trước kia đều không có ai mà!"

"Chuyện hôm nay quá chấn động, kí©h thí©ɧ tới bọn họ, không cần lo lắng." Cố Hàn Thanh thấy Kiều Mộc cởi mũ xuống, tóc có chút rối, duỗi tay vuốt cho cô.

Kiều Mộc tựa lưng vào ghế ngồi, còn có chút bất đắc dĩ, chờ tóc được Cố Hàn Thanh sửa xong, cô mới phản ứng lại, ánh mắt ngẩn ra, sau đó có chút thẹn thùng hất tay anh, tự mình vuốt vài cái, "Để tự em làm."

Cố Hàn Thanh thấy chóp tai đỏ ửng của cô, mỉm cười: "Bây giờ biết thẹn thùng rồi? Khi thổ lộ với tôi thì sao?"

"Em thổ lộ với anh khi nào chứ!" Kiều Mộc cứng cổ không chịu thừa nhận.

Cố Hàn Thanh nhướng mày, rất ấu trĩ lấy điện thoại ra, phát video lời nói đoạn cuối của Kiều Mộc trong phỏng vấn mà anh đã quay lại, cho to tiếng.

Xã tử* trong nháy mắt.

* Xã tử: viết tắt của "cái chết mang tính xã hội", đề cập đến việc tự lừa dối bản thân trước công chúng, và nó cũng thường đề cập đến việc làm điều gì đó đáng xấu hổ trong vòng xã hội, không thể ngẩng cao đầu và không thể thực hiện tương tác xã hội bình thường.

Kiều Mộc nhìn tài xế và trợ lý ngồi phía trước, thoáng chốc mặt đỏ bừng nhào về phía Cố Hàn Thanh cướp điện thoại, "Anh có ấu trĩ không hả, sao còn quay lại, mau đưa cho em."

Cố Hàn Thanh cười híp mắt dơ điện thoại lên, Kiều Mộc vồ hụt, lập tức ngã vào trong lòng anh, người đàn ông thấp giọng cười nói: "Muốn tôi như vậy?"

Kiều Mộc nghiến răng nghiến lợi, mặt đỏ rực ngẩng đầu lên mắng: "Cố tiên sinh, anh thay đổi rồi, anh nên để những phóng viên kia nhìn thấy đằng sau một chủ tịch lạnh lùng trong giới kinh doanh là bộ dạng gì!"

"Ở bên cạnh vợ, chẳng lẽ còn muốn tôi chưng khuôn mặt lạnh lùng? Tôi là người, không phải người máy." Cố Hàn Thanh buồn cười, đồng thời tắt đoạn video.

Kiều Mộc thấy anh tắt, đẩy ngực anh muốn tránh xa, Cố Hàn Thanh lại dùng một tay ôm eo nhỏ của cô, không cho cô đi.

Kiều Mộc thẹn thùng, sợ tài xế và trợ lý chê cười, "Có người đấy, anh chú ý một chút."

Dứt lời, cô quay đầu nhìn về phía ghế trước, chỉ thấy trong xe vách ngăn đã hạ xuống từ khi nào, bây giờ phía trước không nhìn thấy phía sau.

Kiều Mộc: "......"

Tài xế đại ca, anh cũng thay đổi rồi! Anh đây là giúp những kẻ bất lương!

Cố Hàn Thanh lại cười, trấn an cô gái trong lòng, "Đừng xấu hổ, hiện tại toàn thế giới đã biết chúng ta là vợ chồng, ôm một cái cũng không sao."

Xoa mái tóc mềm mại của cô, Cố Hàn Thanh đưa điện thoại lên trước mặt, mở WeChat, lướt đến cuộc hội thoại mà Kiều Mộc gọi anh là chồng yêu, đưa qua cho cô xem: "Cố phu nhân, có thể cho tôi hỏi bà có ý gì không?"

Kiều Mộc chớp chớp mắt, làm bộ vô tội lắc đầu: "Không có ý gì, anh không biết chữ hả? Còn không hiểu ý sao? Không hiểu thì về tra từ điển."

"Hiểu thì hiểu, nhưng câu chữ tóm lại không có tình cảm như âm thanh, không bằng Cố phu nhân gọi lại một chút?" Đây mới là mục đích của Cố Hàn Thanh, anh dù bận vẫn ung dung rũ mắt nhìn cô gái, chờ chính miệng cô gọi hai chữ này.

Kiều Mộc máu chảy ngược, cả khuôn mặt phảng phất đắm chìm trong ánh hoàng hôn, ửng hồng mỹ lệ, đôi mắt còn vì xấu hổ mà ngập nước, cô túng quẫn sờ sờ mũi, nhỏ giọng làm nũng: "Trở về được không? Đang ở trên xe mà. Rất xấu hổ đó."

"Em dám ở trong chương trình thổ lộ với tôi, đến đây thì xấu hổ?" Cố Hàn Thanh sờ sờ khuôn mặt nhỏ của cô, "Sao tôi không cảm thấy lá gan em nhỏ như vậy nhỉ? Lại nói, chúng ta đã là vợ chồng danh xứng với thực, sao càng ngày càng xấu hổ thế?"

"Rõ ràng là da mặt anh càng ngày càng dày, trước kia anh không như vậy!" Kiều Mộc phản bác.

Cố Hàn Thanh khẽ dương mày, "Vậy em nói xem trước kia tôi như thế nào?"Ngoài Tiền Ông Xã Chẳng Cho Tôi Cái Gì - Chương 35: Ngày thứ ba mươi lăm làm cá muối"Anh trước kia đẹp trai, lạnh lùng nói với em trừ tiền cái gì cũng không thể cho, sao anh không tiếp tục như vậy đi, em thích anh trước kia hơn!" Kiều Mộc đôi mắt sáng lấp lánh.

Cố Hàn Thanh híp mắt, giọng nói đột nhiên nguy hiểm vài phần: "Vậy là em thích tôi, hay là thích tiền của tôi?"

Kiều Mộc giảo hoạt trả lời: "Bắt đầu từ tiền, cuối cùng là nhan sắc?"

Cố Hàn Thanh trầm mặc nhìn chằm chằm Kiều Mộc, cũng không nói lời nào, Kiều Mộc từng chút một thu liễm nụ cười trên khuôn mặt nhỏ.

Cuối cùng không chịu nổi ánh mắt của người đàn ông, cô cào cào mặt, đột nhiên hôn lên gương mặt anh một cái, dưới vẻ mặt sững sờ của người đàn ông, cô cười tủm tỉm cong mi nói: "Hôm nay những lời trong chương trình đều là thật lòng, thích một người rất phức tạp, không phải chỉ có một nguyên nhân, anh không thể bảo em phủ nhận trái với lương tâm chứ, lúc anh chuyển tiền cho em, em không động tâm ư? Em tính nói như vậy, anh tin sao? Hay là anh muốn nghe câu trả lời giống phim thần tượng, em thích chính là con người anh, không để bụng đến tiền của anh?"

Tim Cố Hàn Thanh để tâm vào chuyện vụn vặt lập tức thông suốt, Kiều Mộc thích tiền, ngay từ đầu anh đã biết, cô cũng chưa bao giờ che giấu, cho tới bây giờ, cô cũng rất thẳng thắn thừa nhận thích tiền của anh cũng là một phần nguyên nhân dẫn đến thích anh.

Có tiền là một phần mị lực, anh đích xác không cần quá mức so đo, anh cũng không thích cảm giác chuyển tiền cho cô sao? Mỗi lần nhìn thấy cô nhận được tiền cười đến hạnh phúc, chẳng lẽ anh cũng không vui? Nếu không đã sớm cho cô thẻ đen không giới hạn.

Cô thích tiền, anh biết, cũng thích chuyển tiền cho cô.

Nói như vậy, bọn họ thật đúng là xứng đôi.

Cố Hàn Thanh đã hiểu mấu chốt của vấn đề, mặt mày nhu hòa, chỉ chỉ mặt mình: "Lại hôn một chút."

Kiều Mộc nhìn thấy tâm trạng anh càng ngày càng vui, điểm này cũng không cãi lại anh, chồng mới cho cô 700 triệu, hôn một chút thì đã sao? Hôn cho miệng anh sưng cũng được!

Nghĩ như thế, Kiều Mộc hơi ngẩng mặt lên, sảng khoái hôn anh một chút, vừa muốn rời đi, người đàn ông đột nhiên quay mặt lại, ngậm lấy môi cô.

Kiều Mộc trừng lớn mắt, muốn mắng anh một câu lưu manh, kết quả vừa mở miệng, càng cho người đàn ông có cơ hội thừa nước đυ.c thả câu.

Cô liếc về phía vách ngăn, sợ phát ra âm thanh gì không phù hợp với trẻ em thì xã chết mất, hô hấp khẩn trương ngừng lại, hai tay nắm thành nắm đấm đấm bả vai Cố Hàn Thanh, lại chỉ vào vách ngăn, ý bảo anh kiềm chế chút.

Cố Hàn Thanh căn bản không nghe, càng dùng sức đè cô xuống ghế.

Kiều Mộc nức nở một tiếng, không thể phản kháng, hoàn toàn tùy anh.

Ông chủ không sợ xã chết, cô sợ cái beep!

Hừ!

Một đêm kiều diễm, ngày hôm sau Kiều Mộc eo đau chân đau, chỗ nào cũng đau, tối hôm qua Cố Hàn Thanh làm cô hiểu được đàn ông không thể chọc, đặc biệt không thể chọc qua màn hình, sớm hay muộn họ đều sẽ trả lại!

Khóc mất.

Trở tay che lại cái eo đau, Kiều Mộc muốn xoay người đổi tư thế ngủ, bỗng nhiên một bàn tay kéo cô vào trong lòng, bàn tay ấm áp dán lên eo cô, thay cô xoa.

Kiều Mộc "Hả?" Một tiếng, gian nan mở mắt, tầm mắt từ mơ hồ đến rõ ràng, khuôn mặt đẹp trai không tỳ vết của Cố Hàn Thanh xuất hiện trước mắt, cô hơi kinh ngạc, dụi dụi mắt, giọng nói có chút khàn khàn, "Sao anh còn ở trên giường, anh không đi làm à? Mấy giờ rồi?"

Cô cho rằng thời gian còn sớm.

Cố Hàn Thanh ôm cô trả lời: "11 giờ."

"Cái gì?" Kiều Mộc mắt hoàn toàn mở ra, quay đầu nhìn rèm cửa, hôm nay hình như trời nhiều mây nên không nhìn ra đã giữa trưa, cô quay đầu lại, kỳ quái nói: "Hôm nay anh không cần đi làm sao?"

"Ừm, nghỉ một ngày, bồi em." Cố Hàn Thanh hôn xuống trán cô, giọng nói giống cô có chút khàn khàn, nhưng giọng đàn ông càng thấp thì càng có sức hút.



Kiều Mộc gương mặt ửng đỏ, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ai muốn anh bồi, em một mình cũng khá tốt."

"Em hiện tại là người bận rộn, không có thời gian bồi tôi, đương nhiên phải trích thời gian của tôi ra rồi." Cố Hàn Thanh có chút ủy khuất, từ khi Kiều Mộc tham gia tống nghệ, cuối tuần căn bản không có thời gian, ngày thường phải đi làm, anh nhiều việc, thỉnh thoảng Kiều Mộc còn cùng Kỳ Anh đi chơi này kia, lại nói, thời gian bọn họ ở bên nhau thật sự rất ít.

Giống như vấn đề Kiều Mộc được hỏi trong phỏng vấn, bọn họ không có hoạt động giải trí chung nào.

Kiều Mộc tự biết mình đuối lý, nịnh nọt cười: "Lúc trước có chút bận, nhưng anh yên tâm, sau này sẽ không thế nữa, em nói anh biết, Trình Tâm Nghiên muốn rời khỏi tổ chương trình, mấy kỳ sau chắc em sẽ không đi ghi hình đâu."

"Hửm? Cô ấy muốn rời khỏi?" Cố Hàn Thanh híp híp mắt, "Vì sao?"

Kiều Mộc nhún vai: "Cô ta nói danh tiếng mình không tốt, nếu tiếp tục tham gia sợ là sẽ trở thành mục tiêu cho mọi người chỉ trích, anh biết mà."

Cố Hàn Thanh cụp mắt, rơi vào trầm tư.

Kiều Mộc ngáp một cái, còn muốn ngủ tiếp một lát, cô vòng tay qua eo người đàn ông, rất tự nhiên vùi vào lòng anh cọ cọ, tìm vị trí tính tiếp tục ngủ bù, lúc này điện thoại rung, cô không mở mắt, chỉ lắc lắc Cố Hàn Thanh: "Anh hay em?"

Cố Hàn Thanh quay đầu nhìn xuống tủ đầu giường, màn hình điện thoại của Kiều Mộc sáng lên, anh duỗi tay lấy lại, "Em, muốn xem không?"

"Ồ, ai vậy?" Kiều Mộc lười biếng hỏi.

Cố Hàn Thanh nhìn lời nhắc trên màn hình: "Là Anh Anh."

Kiều Mộc lúc này mới mở mắt ra, "Anh Anh chắc lại muốn bát quái cùng em."

Xem ra không thể ôm ấp được nữa, Kiều Mộc đẩy Cố Hàn Thanh ra, lấy điện thoại mở khóa, cô cũng không né Cố Hàn Thanh, tự mình xem.

【 Chị dâu, hotsearch hắc Trình Tâm Nghiên là chị mua ạ? Chị được đó! Em đã nói sao chị không ra tay, hôm qua tuyệt đối là chị ta động đến chị! Tức chết em! 】

"Hotsearch hắc, chị đâu mua đâu?" Kiều Mộc một bên trả lời Kỳ Anh, một bên trực tiếp mở miệng nói chuyện.

Cố Hàn Thanh lấy điện thoại mình vào Weibo, hotsearch top 1 là # Trình Tâm Nghiên nói dối #, anh đưa cho Kiều Mộc xem, "Cái này."

Kiều Mộc nâng nâng cằm, bảo anh ấn vào.

Kỳ Anh bên kia trả lời: 【 A? Không phải chị mua sao? Vậy là ai mua? Em còn tưởng rằng là chị chứ, em ước gì là chị, dựa vào cái gì cô ta có thể kiếm chuyện với chị mà chị lại không thể, em nói với chị, chị không cần giữ mặt mũi cho chị ta, dù sao chị ta cũng không giữ thể diện cho chị, hôm qua hai cái hotsearch hắc kia khiến em ghê tởm quá sức. 】

【 Chị còn không có thời gian truy cập, em biết đấy, hôm qua quay xong chương trình chị liền về nhà, làm sao có thời gian, anh em gần đây rất dính người. 】

【 A a a a!!!!!!!! Chị dâu, em hiểu, em đã hiểu! Ai nha, vậy hai người từ từ dính nhé, đừng để cho Trình Tâm Nghiên ảnh hưởng đến tâm trạng anh chị! 】

Kỳ Anh ngừng gửi tin nhắn, Cố Hàn Thanh liếc tin nhắn trả lời của Kiều Mộc, khàn khàn "Hửm?" một tiếng: "Em nói tôi dính người?"

Kiều Mộc mắng anh: "Chẳng lẽ không phải sao? Hôm qua nếu không phải anh gấp như vậy, có lẽ em còn có thể đánh trả một chút, hay là nói, anh đau lòng cho em gái hả?"

Cố Hàn Thanh nhíu mày: "Không có, nhưng hôm qua tôi đã cho người đi điều tra, nhất định sẽ trả lại công bằng cho em."

"Vậy nếu tra ra có quan hệ với Trình Tâm Nghiên, anh tính trả em công bằng như thế nào?" Kiều Mộc nhướng mày hỏi.

Vốn dĩ cô không nghĩ tới sẽ đối xử tàn nhẫn với Trình Tâm Nghiên, đêm hôm trước nhìn Trình Tâm Nghiên yếu thế trước cô, cô còn nghĩ về sau sẽ thành nửa thân thích xa lạ với cô ta, lại không ngờ cô ta đủ tàn nhẫn, ngày hôm sau trực tiếp tế cô.

Chỉ là người này chuyện sai làm đúng rồi, không cần cô ra tay, cũng có đối thủ khác mua hotsearch hắc cô ta.

Trình Tâm Nghiên hồng rất nhanh trong hai tháng qua, giới giải trí này mà nói, nếu động vào bánh kem của những người khác, người ta đương nhiên sẽ không để cô ta thuận lợi, đây là lý do vì sao đỏ thẫm sẽ đi đôi với đại hắc, ở trong vòng fans thì gọi là phòng bạo*.

* Phòng bạo: ngăn người khác bạo.

Nếu bạn thật sự có tai tiếng*, rất có thể từ đây không gượng dậy nổi, đương nhiên, nếu là người ngay thẳng, sẽ không thật sự bị dẫm, đôi mắt khán giả vẫn sáng như tuyết.

* Nguyên văn 黑料: một thuật ngữ được sử dụng trên Internet, thường đề cập đến tin tức tiêu cực hoặc hồ sơ tiêu cực lịch sử của các nhân vật hoặc tổ chức công cộng.

"Yên tâm, chuyện này nhất định làm em vừa lòng." Cố Hàn Thanh xoa xoa đầu cô gái, lại cúi đầu hôn xuống mắt cô: "Dậy đi, mau ăn cơm trưa, đừng ngủ nữa."

"Hừ, em buồn ngủ như vậy trách ai?" Kiều Mộc đổi đề tài theo, thở phì phò trừng anh.

Cố Hàn Thanh thoả mãn cười cười, ôm cô cùng nhau ngồi dậy, "Tôi ôm em đi rửa mặt?"

"Không cần, em không phải tàn phế." Kiều Mộc mặt đỏ hồng đẩy Cố Hàn Thanh ra, tối hôm qua xong việc Cố Hàn Thanh ôm cô tắm xong, sau đó...... A a a, không đề cập tới nữa, mắc cỡ chết mất.

Kiều Mộc xuống giường trước, tức giận đá chân người đàn ông, "Đàn ông các người đều miệng nói một đằng, dạ nghĩ một nẻo, hừ."

Cô đeo dép lê, căm giận bước vào phòng tắm, nhưng bởi vì bước quá mạnh nên kéo căng phần eo tối hôm qua mệt nhọc quá độ, hít vào một hơi.

Cố Hàn Thanh lo lắng đi qua, "Vẫn là để tôi bồi em đi."

"Đừng!" Kiều Mộc chạy vào phòng tắm, đóng cửa vang một tiếng.

Cố Hàn Thanh nhìn cửa trước mặt, bất đắc dĩ lắc đầu, cười.

Bên kia, Tôn Mẫn mang theo cơm hộp vào chỗ ở của Trình Tâm Nghiên, vừa mở cửa ra đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, chị ta ai nha một tiếng, vội vàng lấy tay bịt mũi: "Tâm Nghiên, em rốt cuộc uống bao nhiêu rượu thế."

Chị ta giày cũng không kịp đổi, trực tiếp đi đến phòng khách, chỉ thấy Trình Tâm Nghiên uể oải ngồi trên thảm, xung quanh có chừng bảy tám chai rượu.

Cửa sổ bốn phía đóng chặt, không thông gió, khó trách mùi rượu nặng như vậy, chị ta nhanh chóng buông cơm hộp, đi đến mở cửa sổ, chuẩn bị xong quay lại, nhìn cô ta thở dài một hơi.

Ai có thể nghĩ người phụ nữ khi phách hăng hái trước khi về nước, bây giờ lại trở nên lôi thôi như vậy?

Tôn Mẫn rốt cuộc vẫn đau lòng cho Trình Tâm Nghiên, hai người hợp tác nhiều năm, quan hệ đã thành tri âm, huống hồ năm đó mẹ chị ta cần phải đại phẫu nhưng không có tiền, là Tâm Nghiên trả tiền thuốc men cho chị ta, sau đó cũng không cần báo đáp, phần ân tình này đủ để chị ta hiến dâng cả cuộc đời cho cô ta.

Lại than một tiếng, Tôn Mẫn đá văng bình rượu ra, ngồi bên cạnh Trình Tâm Nghiên, "Tâm Nghiên, chúng ta về Anh đi?"

"...... Cái gì?" Uống rượu xong, đầu óc Trình Tâm Nghiên hỗn loạn, ngẩng đầu chậm nửa nhịp.

Cô ta uống đều là bia, nồng độ không cao, cho nên chỉ say chuếnh choáng, còn có thể suy nghĩ bình thường.

Tôn Mẫn cầm một bình rượu lên nhìn, lắc qua lắc lại, vẻ mặt rất nghiêm túc: "Danh tiếng của em hiện tại xuống dốc không phanh, nói xuống địa ngục cũng không quá, Kiều Mộc không ngừng muốn dẫm em, còn có đối thủ cạnh tranh khác, không có Cố gia ra tay hỗ trợ chúng ta, căn bản không ứng phó được, em xem hotsearch hắc hôm nay, chị đã bỏ tiền ra nhưng đều không áp được, mà mặt khác những tạp chí trước chúng ta đã kí hợp đồng cũng hủy bỏ, sân khấu cũng không có, tống nghệ càng không, em như vậy, ở lại nơi này còn có ý nghĩa gì chứ?"

"Nhưng đây là nhà của em, tổ quốc của em, vốn dĩ em thuộc về nơi này, dựa vào cái gì phải đi?" Hốc mắt Trình Tâm Nghiên lập tức chứa đầy nước mắt, "Chị Tôn, dựa vào cái gì mà em phải đi, Kiều Mộc cướp đi của em hết thảy, cướp đi tình yêu của ông nội và Thanh ca dành cho em, dựa vào cái gì em phải đi! Em còn chưa đánh bại cô ta, vì sao em phải đi!"

Cô ta càng nói càng kích động.

Tôn Mẫn lập tức ôm lấy bả vai cô ta, dương cao giọng: "Tâm Nghiên, em bình tĩnh một chút! Em đấu không lại Kiều Mộc đâu, cô ta có một Cố Hàn Thanh ở phía sau, em vĩnh viễn đấu không thắng! Em từ bỏ đi, chúng ta về Anh, giống như trước đây vậy, em làm một ca sĩ nhỏ, thỉnh thoảng đàn dương cầm mà em thích, như vậy không tốt sao?"

"Không! Đây là nhà em, em sẽ không đi!" Trình Tâm Nghiên cố chấp, cô ta đẩy Tôn Mẫn ra, thất tha thất thểu đứng lên, hồng mắt quát: "Chị nghe hiểu không, em sẽ không đi! Sự nghiệp huỷ hoại thì hủy thôi, nhưng em không có được, Kiều Mộc cũng đừng mơ có được!"

"Tâm Nghiên, em điên rồi sao!" Tôn Mẫn không thể tin được nhìn Trình Tâm Nghiên, chị ta chống tay đứng lên, "Chẳng lẽ em còn muốn gϊếŧ cô ta sao? Hiện tại là xã hội pháp trị, bất luận em có thể gϊếŧ cô ta hay không, nếu gϊếŧ, em cũng không thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật, em cảm thấy đáng sao? Dùng tính mạng của bản thân đi trả thù một người khác, đáng sao? Chỉ cần hiện tại em hạ mình đi xin lỗi Cố gia, em tin không, Cố gia vẫn sẽ chiếu cố quãng đời còn lại của em? Bây giờ em cần phải buông hận ý với Kiều Mộc, coi như cô ta không tồn tại, chị biết điều này đối với em mà nói rất khó, cho nên chị mới bảo em về Anh, mắt không thấy tâm không phiền, chúng ta

không để ý cô ta nữa, em sẽ không bao giờ nhớ tới cô ta."

"Muộn rồi, hiện tại nói cái gì cũng muộn rồi, chỉ cần nghĩ đến Kiều Mộc thì tim gan em liền cồn cào khó chịu! Nếu không có cô ta, em sẽ luôn là công chúa Cố gia, chị Tôn, chị biết không, em gần đây vẫn luôn mơ một giấc mơ, trong mơ chúng ta sống trong một cuốn sách, trong đó em là nữ chính, Thanh ca yêu em, ông nội yêu em, người Cố gia đều yêu em, em ở trong đó sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, là ca sĩ hồng nhất, tình yêu cũng thuận lợi, mà Kiều Mộc mới là kẻ thất bại, cuối cùng cô ta bị điên, chị biết không, cô ta điên rồi, ha ha ha, cô ta điên rồi, cuối cùng ấm ức tự sát, ha ha ha."

Tôn Mẫn trầm mặc, ánh mắt phức tạp nhìn Trình Tâm Nghiên như nhìn một kẻ điên.

Chị ta đương nhiên sẽ không tin lời Trình Tâm Nghiên nói, nhưng có thể nhìn ra Trình Tâm Nghiên thật sự bị Kiều Mộc kí©h thí©ɧ không nhẹ, đã có dấu hiệu điên cuồng, nếu không mau ngăn lại, phỏng chừng kết cục mà cô ta nói chính là kết cục của cô ta.

Tôn Mẫn đau đầu xoa xoa huyệt thái dương, không nói chuyện về Kiều Mộc để kí©h thí©ɧ Trình Tâm Nghiên nữa, chị ta nhìn cơm hộp mình mang tới, nói: "Tâm Nghiên, chúng ta ăn cơm trước đi, có phải cơm sáng em chưa ăn? Chúng ta ăn xong lại nói."

"Chị Tôn, chị không tin em đúng không?" Trình Tâm Nghiên chua xót cười, lảo đảo ngồi trên sô pha, "Em biết ngay chị không tin em, chuyện hoang đường như vậy sẽ không có ai tin, nhưng đối với một số người chính là tin, cho nên em đặc biệt không cam lòng, em cảm thấy là Kiều Mộc cướp đi hết thẩy những thứ vốn thuộc về em."

"Cho nên em mới hận cô ta như vậy?" Tôn Mẫn nhìn thẳng Trình Tâm Nghiên.

Trình Tâm Nghiên nức nở khóc một tiếng, càng khóc càng lớn, cuối cùng đôi tay che mặt, cuộn tròn ở trên sô pha, "Không phải, là Cố Hàn Thanh, em thích Cố Hàn Thanh, từ ngày đầu tiên em ở Cố gia, em đã thích anh ấy, chị Tôn, chị biết yêu thầm rất thống khổ không? Rõ ràng em thích anh ấy không phải tư cách em gái, nhưng ở trước mặt mẹ nuôi em phải giả vờ làm em gái, bởi vì em sợ mình biểu hiện ra thích với tư cách là phụ nữ, nhà bọn họ sẽ ghét bỏ em, sẽ đuổi em đi.

Em...... Em...... Em luyến tiếc cuộc sống giàu có như vậy, cho nên em chỉ có thể ngoan ngoãn sắm vai em gái, em còn tự mình ảo tưởng anh ấy cũng yêu thầm em, vì thế em còn trộm viết tiểu thuyết, câu chuyện bên trong giống với giấc mơ kia, Cố Hàn Thanh bởi vì em là em gái, cho nên không dám thể hiện lòng mình, ha ha ha, chị Tôn, chị nói xem có phải em rất ngốc không, chị biết không, trước kia là em gạt chị, Cố Hàn Thanh chưa bao giờ thích em, trong giới thượng lưu truyền tin đồn Cố Hàn Thanh yêu thầm em, đều là tự em tạo ra, em giống như đứa ngốc, mỗi lần nghe thấy mấy lời đồn đó trở lại lỗ tai, em liền lừa mình dối người cảm thấy đây đều là sự thật.

Sau lại nói dối, dường như ngay bản thân em cũng bị lừa, cho rằng anh ấy thật sự thích mình, nhưng cha mẹ nuôi lại xảy ra chuyện, cũng là vì quan hệ của em, em không còn mặt mũi nào gặp lại anh ấy, cho nên liền rời đi, sau khi gặp lại, bên người anh ấy cứ như vậy xuất hiện Kiều Mộc, anh ấy đối với cô ta rất tốt, tất cả đều là trong tưởng tượng của em, chị nói xem làm sao em có thể thôi nghĩ?"

Tôn Mẫn yên lặng lắng nghe Trình Tâm Nghiên kể, kỳ thật chị ta đã sớm nhìn ra Cố Hàn Thanh chưa bao giờ thích Tâm Nghiên, nhưng chị ta không hỏi, chị ta biết Trình Tâm Nghiên có chút chấp niệm, chỉ là không ngờ phần chấp niệm này sâu như vậy, sâu đến nỗi sự nghiệp cô ta cũng không để bụng.

"Tâm Nghiên, em đây là tâm lý thất tình điển hình mà thôi, rất nhiều nữ sinh sau khi thất tình đều cảm thấy đời này sẽ không yêu nữa, sẽ cảm thấy như đã chết, nhưng kỳ thật hết rồi cũng sẽ qua, không có ai cả đời chỉ yêu một người, sinh mệnh rất ngắn, chẳng lẽ em không còn chuyện quan trọng khác để làm sao?"

"Sẽ không, hiện tại em cảm thấy bản thân như đã chết." Trình Tâm Nghiên khó chịu nằm liệt trên sô pha, hiện tại cô ta không còn tâm trí để suy nghĩ về sự nghiệp và danh tiếng của mình nữa, tất cả những gì cô ta nghĩ chỉ có Cố Hàn Thanh thích Kiều Mộc, bọn họ ân ái như vậy, ân ái đến nỗi cô ta thấy một lần cũng có thể nổi điên.

"Tâm Nghiên......" Tôn Mẫn gọi cô ta một tiếng muốn tiếp tục khuyên, nhưng thấy cô ta khóc đến nỗi mặt đầy nước mắt, lại không nói gì được, haiz, cứ để cô ta phát tiết một chút đi.



Ăn cơm trưa xong, Cố Hàn Thanh nhận một cuộc điện thoại, sau đó cúi đầu nhìn điện thoại chốc lát, sắc mặt càng ngày càng ngưng trọng, Kiều Mộc nằm trên sô pha xem TV, thấy cảm xúc anh không tốt, quan tâm nói: "Làm sao vậy? Công ty có việc gấp? Vậy anh mau chóng đi làm đi, đừng ở nhà nữa." Cố Hàn Thanh lắc đầu, đi đến bên người cô, ôm cô ngồi lên đùi, cho cô xem điện thoại: "Điều tra ra rồi, đúng là phòng làm việc của Trình Tâm Nghiên làm."

Kiều Mộc không chút nào kinh ngạc, cô nhìn tài liệu trên điện thoại Cố Hàn Thanh, trả lại anh: "Em biết, chỉ là lúc trước chưa có chứng cứ mà thôi, nhưng hiện tại đã có chứng cứ, anh muốn làm gì?"

"Để cô ấy xin lỗi em, sau đó về Anh." Cố Hàn Thanh kỳ thật cũng đã sớm biết là Trình Tâm Nghiên, nhưng anh cần bằng chứng chắc chắn, bởi vì dù sao Trình Tâm Nghiên cũng là em gái anh, nhiều năm ở chung, không thể không có một chút tình thân nào.

Kiều Mộc hiểu anh, cho nên khi anh nói ra lời này, cô đã rất vừa lòng, chỉ là...... "Hẳn là cô ta sẽ không nghe anh đâu."

"Vậy Cố gia sẽ vạch rõ giới hạn với cô ấy." Cố Hàn Thanh sờ đầu Kiều Mộc: "Người Cố gia chúng ta có một gia quy, đó chính là không đấu đá nội bộ, nếu như bị ông nội phát hiện, người khıêυ khí©h trước nhất định sẽ bị trục xuất khỏi nhà, Trình Tâm Nghiên thân phận đặc thù một chút, nhưng nhà chúng ta luôn đối đãi với cô ấy như người trong nhà, cô ấy cũng biết gia quy này, nếu biết nhưng vẫn cố ý làm thì nhà chúng ta cũng đã tận tình tận nghĩa với cô ấy rồi."

Kiều Mộc ấp úng há miệng thở dốc, nhất thời chưa nói ra lời, có chút cảm khái.

Cố Hàn Thanh sờ mặt cô, "Làm sao vậy? Muốn nói gì thì nói đi."

Kiều Mộc lắc đầu, lại buông tiếng thở dài: "Em chỉ cảm thấy đột nhiên có chút cảm khái, cô ta làm như vậy, chủ yếu hẳn là bởi vì thích anh, sau đó đối phó với em như tình địch."

Hơn nữa cô còn có chút suy nghĩ triết học, thế giới này rốt cuộc nên là thế nào? Cô đã đến thay đổi thế giới này, vậy giả thiết thế giới ban đầu có tồn tại không? Chặc, thật phức tạp.

"Xin lỗi, là tôi liên lụy em." Cố Hàn Thanh đột nhiên trịnh trọng xin lỗi, Kiều Mộc phụt cười, "Liên quan gì đến anh, nhưng mà nói thật, trước kia em còn trông cậy anh sẽ thích một cô gái nào đó, sau đó ném tiền bảo em ly hôn đi? Như vậy em liền có thể ngày nào cũng cá mặn nằm yên."

"Phí ly hôn thì được bao nhiêu, luôn ở bên cạnh tôi không phải sẽ có càng nhiều sao?" Cố Hàn Thanh buồn cười.

Kiều Mộc nghiêng đầu suy nghĩ một chút, "Cũng đúng, mấu chốt vẫn là anh lớn lên đẹp trai, dáng người tốt, anh phải cố gắng giữ gìn nha, anh hơn em 6 tuổi, chờ đến khi em đến tuổi anh, anh cũng đầu bốn rồi."

Lời này vừa nói ra, Kiều Mộc đột nhiên cảm thấy quanh thân có chút lạnh, cô chột dạ bắt gặp ánh mắt của người đàn ông, môi mi cong lên, vừa định sửa sai, người trực tiếp bị anh bế ngang lên, hướng lên trên lầu.

Kiều Mộc vung vẩy tay chân, sợ hãi kêu: "Cố Hàn Thanh, anh muốn làm gì, hiện tại là ban ngày đấy!"

"Cho em xem thể lực của đàn ông già." Cố Hàn Thanh tự hắc.

Kiều Mộc chắp tay trước ngực xin tha: "Em sai rồi, em không bao giờ nói thế nữa, anh ở trong mắt em trẻ nhất đẹp trai nhất, anh chính là một cành hoa, thật đó! Anh mau thả em xuống, em muốn xem phim!"

Tiếng đối thoại càng lúc càng nhỏ, quản gia và bảo mẫu ở lầu một nhìn nhau, tất cả đều cười phúc hậu.

Ngôi nhà này càng ngày càng náo nhiệt, nếu phu nhân sinh tiểu thiếu gia, vậy khẳng định càng náo nhiệt hơn.

Thật tốt, trước kia ngôi nhà này rất lạnh lẽo, giống như tiệm cơm và khách sạn, tiên sinh bọn họ chỉ về tá túc một đêm, mà hiện tại tiên sinh trở nên càng thích cười, phu nhân lại hoạt bát, nơi này đã thành một ngôi nhà ấm áp.

Hai ngày sau, Cố Hàn Thanh đích thân đưa ra một tuyên bố, nội dung đại khái là, sau này Trình Tâm Nghiên bất luận làm chuyện gì cũng sẽ không liên quan đến Cố gia, không còn là em gái anh nữa.

Cư dân mạng ồ lên, suy đoán xem đã xảy ra chuyện gì.

【 Đây là sao, kẻ dối trá không phải ngày nào cũng đăng bài PR bản thân là thiên kim Cố gia sao? 】

【 Ha ha ha, tôi đã nói mà, hotsearch hai ngày trước hắc Kiều Mộc chính là cô ta mua, vậy mà giở trò với chị dâu, chồng người ta đương nhiên sẽ tức giận! 】

【 Xứng đáng, người ta là vợ chồng, cô chỉ là em gái, nào có tư cách chọc chị dâu? 】

【 Tôi thấy một phân tích nói Trình Tâm Nghiên có khả năng thích Cố tổng, cho nên coi chị dâu là tình địch mà đối phó. 】

【 Cô ta cũng quá tự tin đi, hai người cùng tham gia tống nghệ, không thấy Mộc Mộc nhà tôi treo cô ta lên đánh như thế nào sao? Từ nhan sắc đến đầu óc đến cảm giác tống nghệ, mọi thứ đều áp đó sao? Loại này Cố tổng có thể coi trọng hả? 】

【 Cho nên không phải bị chồng người ta phân rõ giới hạn sao? Ha ha ha, xứng đáng, hôm qua cô ta tuyên bố rời khỏi 《 Nhật ký quan sát khuê mật 》, hôm nay anh nuôi lại không nhận cô ta, các tạp chí mười hai tháng cũng không có, tống nghệ cũng thế, tôi xem về sau cô ta còn lặn lộn trong giới thế nào. 】

【 Không có chống lưng, vị đại tỷ này sớm nên về Anh đi, giải trí trong nước chúng ta không thờ nổi đại Phật như cô. 】

【 Hiện tại cô ta đã không có Cố gia, tôi không tin cô ta còn có thể tiếp tục lăn lộn, hãy chờ xem, về sau khẳng định sẽ không xuất hiện. 】

【 Nổ pháo, thật là vui, rốt cuộc không cần gặp lại người này nữa rồi, tôi thật sự rất phiền, nói thật, tôi cũng không thích Kiều Mộc lắm, nhưng so sánh, vẫn là nhân phẩm ghê tởm của Trình Tâm Nghiên khiến tôi cay mắt. 】

【 Tôi cũng vậy, cố ý đả thương người khác, lại luôn miệng nói dối, thật không biết ai trong giới giải trí trong nước nâng cô ta, một chút tố chất cũng không có, cứ như vậy, dựa vào cái gì làm đại minh tinh? Tôi cũng có thể làm được! 】

Đối với lời thanh minh của Cố Hàn Thanh, công chúng cơ bản không có gì phản cảm, ngược lại xác minh được lúc trước Trình Tâm Nghiên khi dễ Kiều Mộc là sự thật, chỉ có một số fans CP của Cố Hàn Thanh và Trình Tâm Nghiên cùng với fans Trình Tâm Nghiên đang nhục mạ.

Có thể nói, Trình Tâm Nghiên cơ bản xem như sẽ rút lui khỏi giới giải trí.

Đối mặt với hết thảy dư luận, Trình Tâm Nghiên lại không để bụng, cô ta hẹn Lâm Vũ Mông tìm một quán bar yên tĩnh để uống rượu.

Lâm Vũ Mông nhìn cô ta một ly lại một ly, cau mày nói: "Tâm Nghiên, hiện tại cậu rốt cuộc sao lại thế này, sao cậu lại nháo với Cố gia thành như bây giờ? Cố tổng vậy mà không chút bận tâm đến người mẹ đã qua đời của mình, đối với cậu nhẫn tâm tuyệt tình như thế? Còn không phải là chuyện kia của Kiều Mộc sao, cậu thực chất cũng chưa xúc phạm tới cô ta, anh ta đến nỗi như vậy à!"

"Đúng vậy, đến mức này sao? Hai ngày nay tớ cũng đang tự hỏi vấn đề này." Trình Tâm Nghiên tự giễu cười, lại uống một ly, cô ta nâng má nói: "Cậu biết không? Anh ấy cho tớ hai lựa chọn, một là lên Weibo xin lỗi Kiều Mộc và về Anh, như vậy về sau Cố gia sẽ chiếu cố quãng đời còn lại của tớ, một là như bây giờ, tớ không đồng ý, anh ấy liền phân rõ giới hạn với tớ."

"Cho nên cậu chọn cái sau?" Lâm Vũ Mông cắn răng, hối hận hơn so với Trình Tâm Nghiên: "Tâm Nghiên, cậu cũng quá xúc động rồi, trước tiên nên chọn cái trước để ổn định Cố gia chứ! Nói không chừng sau một thời gian, nhà bọn họ sẽ không tức giận như vậy nữa, cậu lại có thể lăn lộn trong vòng! Ở trên núi không lo không có củi đốt!"

"Không cần, đã không còn quan trọng nữa, nhà đó đã không có gì đáng để tớ lưu luyến, cha mẹ nuôi không còn, cũng không ai bảo vệ tớ, hiện tại bọn họ đều che chở cho Kiều Mộc." Trình Tâm Nghiên cười lạnh.

"Vậy cậu không có Cố gia, hiện tại cậu phải làm sao? Danh tiếng bây giờ của cậu nếu không có chống lưng, căn bản không lăn lộn nổi nữa!" Lâm Vũ Mông đau đầu, lúc trước cô ta còn nghĩ Tâm Nghiên đã trở lại, có thể giúp nhà cô ta bám vào Cố gia, kết quả lại không như vậy, Trình Tâm Nghiên trực tiếp ầm ĩ tách Cố gia.

Tâm Nghiên thật đúng là hành động theo cảm tình!

"Tốt xấu gì tớ cũng đã từng là công chúa cao cao tại thượng ở Cố gia, chẳng lẽ không còn chút quan hệ?" Trình Tâm Nghiên cười đắc ý.

Lâm Vũ Mông sửng sốt, "A? Cậu có quan hệ gì?"

Dứt lời, một người đàn ông trên cổ áo chữ V thấp treo kính râm cà lơ phất phơ đi tới, ngồi cạnh Trình Tâm Nghiên, ôm bả vai cô ta, "Tâm Nghiên, anh tới đón em, đi thôi, bồi anh chứ?"

"Lâm thiếu?" Lâm Vũ Mông kinh ngạc nhìn người đàn ông tên Lâm Trạch đối diện, vị này gia thế ở Hải Thành cũng không thể khinh thường, tuy rằng kém hơn Cố gia, nhưng cũng có thể xếp trong top 10.

Lâm Vũ Mông nghĩ tới mấy năm trước lúc Tâm Nghiên chưa đi, Lâm Tranh từng theo đuổi cô ta, nhưng khi đó Tâm Nghiên chính là công chúa Bạch Tuyết kiêu ngạo, căn bản chướng mắt Lâm Tranh, trực tiếp từ chối, sau đó Lâm Tranh cũng không rình rập nữa, dù sao người đàn ông này cũng rất trăng hoa, không thể chung tình với một người phụ nữ mãi được.

Vậy hiện tại Tâm Nghiên cùng hắn......

Lâm Vũ Mông nôn nóng đưa mắt ra hiệu cho Trình Tâm Nghiên, bảo cô ta đừng sa đoạ tìm loại lăng nhăng này!

Hắn cũng sẽ không đối với cô ta thật lòng!

Nhưng mà, Trình Tâm Nghiên hiện tại căn bản không để bụng điều đó, chỉ cần chịu nâng cô ta, nguyện ý giúp cô ta đối nghịch Kiều Mộc là được, quan tâm hắn thật lòng hay không làm gì, cô ta cũng không thật lòng mà.

Hiện tại thoát ly Cố gia, cô ta phải quang minh chính đại đấu với Kiều Mộc một lần, nếu không cô ta chết cũng sẽ không cam tâm!

"Đi thôi, đi về." Trình Tâm Nghiên ngoan ngoãn nép vào trong lòng Lâm Tranh, để hắn mang ra quán bar, lại mang lên xe thể thao rời đi.

Lâm Vũ Mông đứng ở ven đường, căm giận dậm chân, thật sự không thể tin được biện pháp này, cô ta chỉ có thể thông báo cho người đại diện của Trình Tâm Nghiên.

Bên kia, Kiều Mộc và Cố Hàn Thanh đang thoải mái tắm ở suối nước nóng sơn trang, suối nước nóng trong phòng nên không cần lo sẽ tắm chung cùng những người khác, cũng không cần lo có người ngoài, Kiều Mộc thích ý ghé vào bên cạnh bồn, còn Cố Hàn Thanh ngồi bên cạnh cô.

Hai người không cố tình tạo đề tài, chỉ lẳng lặng hưởng thụ.

Không bao lâu sau, Cố Hàn Thanh cảm nhận có ngón tay mềm mại đang chọc cánh tay anh.

Anh nhắm hai mắt, không nhúc nhích.

Lát sau, ngón tay kia chậm rãi di chuyển lên cơ ngực anh, Cố Hàn Thanh hầu kết lên xuống, chế trụ tay nhỏ đang quấy rối, nguy hiểm mở to mắt: "Em muốn giải khóa địa điểm mới?"

Khuôn mặt Kiều Mộc đỏ lên, nhưng không lùi bước, chỉ xoay người, trong nước ngồi trên đùi anh, đôi tay vòng lấy cổ anh, cảm nhận được cơ bắp người đàn ông căng thẳng, vẻ mặt cứng đờ, cô xấu xa cười cười: "Hàn Thanh, dáng người anh thật tốt, cơ bắp luyện được quá rắn chắc."

"Em còn không đi xuống, lát nữa sẽ không thể đi xuống được đâu." Cố Hàn Thanh khắc chế lên tiếng.

Kiều Mộc nhướng mày, vẫn không xuống, ngược lại ghé sát vào hôn cằm anh, "Hàn Thanh, thương lượng với anh chuyện này được không?"

Quả nhiên là có việc cầu anh, Cố Hàn Thanh nhắm mắt, "Chuyện gì?"

"À...... Ngày mai em muốn ra nước ngoài, khả năng sẽ đi một tuần......" Lời nói còn chưa nói xong, bàn tay của người đàn ông đã gắt gao ôm lấy eo cô: "Em lại định bỏ tôi đi chơi?"

Giọng nói có chút ủy khuất.

Kiều Mộc biết ngay anh sẽ như vậy, ôm mặt anh hôn một cái, "Cho nên em mới nói trước với anh, tuần trước em mua một hòn đảo, nhưng các bước tiếp theo còn chưa xong, em phải qua đó một chút, sau đó thuận tiện chơi...... Chắc phải mất một tuần."

"Chắc?" Cố Hàn Thanh cảm thấy cô gái này đang lừa anh.

"Cố gắng tranh thủ một tuần sẽ trở về, thật đó, em thề!" Kiều Mộc dựng thẳng ba ngón tay lên, tiện đà cho anh một cái ôm: "Lúc về sẽ mang quà cho anh, còn nữa, em sẽ nhớ anh!"

"Nói không bằng làm, đêm nay tôi muốn ăn cho một tuần sau."

Kiều Mộc: "...... Anh là đồ cầm...... hu hu hu."