Chương 31: Bạn trai, em nuôi anh

Cảm ơn 2k lượt đọc của các cậu rất nhiều

—-

Tiểu Linh Đang chỉ ở thành phố C ba ngày, ngày thứ tư liền mua vé máy bay về thành phố Z.

Hôm đó Tần Noãn cùng Cố Trí Dương tiễn cô ấy ra sân bay, Tiểu Linh Đang nhìn vẻ mặt muốn nói lại thôi của Tần Noãn, khẽ vươn tay bóp khuôn mặt cô: “Nghỉ đông là sẽ gặp lại mà? Giáo viên phát bài tập, làm không hết sẽ ảnh hưởng đến thành tích, cho nên mới phải vội quay về.”

Tần Noãn ôm cô ấy một cái: “Một mình ở thành phố Z phải chăm sóc tốt chính mình nhé.”

Loa phát thanh nhắc nhở hành khách đi đăng ký, là chuyến bay của Tiểu Linh Đang.

Cô ấy phất phất tay với Tần Noãn cùng Cố Trí Dương, cười nói: “Tớ đi đây, các cậu trở về đi!”

Tiễn tiểu Linh Đang xong, Tần Noãn cùng Cố Trí Dương từ sân bay đi ra.

Cố Trí Dương mang theo khẩu trang màu đen, kéo mũ lưỡi trai trên đầu, nhìn về phía Tần Noãn: “Đi chỗ nào?”

“Về nhà.” Tần Noãn trả lời với, chuẩn bị đón taxi.

Cố Trí Dương nhìn thời gian một chút: “Cùng nhau ăn một bữa cơm? Gần đây có nhà hàng nấu món cá luộc cũng không tệ lắm.”

Tần Noãn suy tư, dường như có chút do dự.

Nếu là lúc trước, cô sẽ không từ chối, thế nhưng là mấy ngày trước Tiểu Linh Đang vừa nói qua, Cố Trí Dương thích cô.

Có một số việc một khi đâm thủng, thật ra rất khó xử.

Cố Trí Dương liếc nhìn cô, một hồi lâu mới cười nói: “Có bạn trai, vì anh họ tớ thủ thân như ngọc, không dám cùng bạn học nam đi ăn cơm chung?” Hai tay cậu đút trong túi, vĩnh viễn một dáng vẻ cà lơ phất phơ, cặp mắt đào hoa giương lên, trong giọng nói mang theo vài phần du côn.

Tần Noãn dừng lại mấy giây, nhướng mày: “Tớ chỉ là sợ ăn chết cậu, cậu lại đi cáo trạng với chú Cố.”

Cố Trí Dương hất cằm: “Đi thôi, quán đó ở ngay bên cạnh, rất gần.”

–Lúc ăn cơm, hai người nói cũng không nhiều, bầu không khí không hiểu sao lại có chút yên tĩnh.

Đúng lúc nhân viên phục vụ đi ngang qua, Tần Noãn gọi một tiếng, chỉ vào đồ ăn nói: “Làm thêm một phần cá luộc, đóng gói mang về.”

Cố Trí Dương sửng sốt một chút, dường như nghĩ đến cái gì, hỏi: “Anh ấy ở nhà cậu?”

“… Không phải cái dạng như cậu nghĩ, anh ấy ở thư phòng!”

Cố Trí Dương cười ra tiếng: “Cậu gấp gáp giải thích làm gì, Cố Ngôn Thanh là dạng người nào tớ so với cậu còn hiểu rõ hơn.”

Nói đến đây, Tần Noãn giống như rốt cuộc tìm được chủ đề, do dự hỏi: “Anh ấy mỗi ngày ngoại trừ làm hạng mục trên trường học, còn nhận thêm một số việc ngoài, nhà anh ấy… Rất thiếu tiền sao?”

Cố Trí Dương vừa nhấp một hớp nước trái cây, nghe nói như thế liền bị sặc.

Tần Noãn đưa khăn tay cho cậu: “Phản ứng này… Chẳng lẽ thật sự rất nghèo?”

Cố Trí Dương ho khan lợi hại hơn.

Hòa hoãn một hồi, cậu ta nín cười: “Cậu muốn biết thì tự mình đi hỏi.”

“Tớ đã hỏi rồi, anh ấy cũng không chút đề cập qua, cho nên tớ nghĩ có thể là sợ tớ lo lắng? Nhưng mà cha anh ấy không phải là giáo sư sao, không nên thiếu tiền mới đúng, là gặp phải chuyện gì mới được?”

Nói đến chỗ này, Tần Noãn nhớ tới một vấn đề, hỏi: “Mẹ Cố Ngôn Thanh làm cái gì?”

Cố Trí Dương suy tư về vấn đề này. Cố Ngôn Thanh thân phận tương đối bí ẩn, người biết không nhiều, mặc dù đối với Cố Ngôn Thanh Tần Noãn không phải là người ngoài, nhưng loại chuyện này để tự mình Cố Ngôn Thanh nói thì tốt hơn.

“Làm sao vậy, rất khó mở miệng sao?” Tần Noãn quan sát vẻ mặt Cố Trí Dương.

Cố Trí Dương uống một hớp, hỏi: “Xung quanh khu nhà bà nội tớ, rất xinh đẹp nhỉ?”

Tần Noãn gật đầu.

Cố Trí Dương: “Khu đó được xanh hóa (1), là do mẹ anh ấy làm.”

Tần Noãn suy nghĩ một chút, kinh ngạc: “Nhân viên môi trường?”

“…” Mạch não thật tuyệt vời!

Cố Trí Dương kiềm chế xúc động muốn vỗ tay một cái, rất bình tĩnh gật đầu: “Ừ, không khác biệt lắm.”

“Vậy tớ đã hiểu, nhà anh ấy không đủ để cung cấp một môi trường tốt, cho nên tương lai anh ấy phải dựa vào chính mình để có một cuộc sống tốt hơn, nhận nhiều công việc ngoài như thế là để dành tiền đây.”

Nói xong chống cằm thở dài, “Khó khăn lắm mới có ngày nghỉ, người khác thì đi du lịch khắp nơi, anh ấy còn phải mỗi ngày ở trong thư phòng làm việc, thật vất vả.”

Lập tức lại lộ ra vẻ tự hào: “Nhưng mà đây là có lòng cầu tiến, phẩm chất tốt đẹp!”

Cố Trí Dương: “…”

Dù sao cũng là nói tốt anh cậu.

Cố Trí Dương rót cho cô một nước trái cây: “Anh ấy không thú vị như thế, cũng chỉ có cậu mới có thể thích.”

Từ nhà hàng đi ra, Cố Trí Dương đưa túi cá luộc được đóng gói chặt chẽ cho cô: “Sau khi quốc khánh xong hẳn là sẽ nhiều bài tập, không thể thường xuyên liên hệ, cậu tự chăm sóc chính mình thật tốt.”

“Cậu cũng thế.” Tần Noãn ngước mắt nhìn cậu, “Về sau nếu quay bộ phim mới, tớ sẽ tận lực thay đổi thẩm mỹ, ủng hộ cậu một chút!”

“… Nói tớ không khác gì một đứa đứa kém cỏi.”

Một chiếc xe chạy tới, dừng ở trước mặt hai người.

Là trợ lý Cố Trí Dương.

Cố Trí Dương mở cửa sau xe ra, nói với Tần Noãn: “Để anh ta đưa cậu về.”

“Vậy còn cậu?” Tần Noãn nhìn về phía cậu ta.

“Tớ đón xe về trường học.”

Tần Noãn cũng không khách khí với cậu ta, đang muốn lên xe, lại bị Cố Trí Dương giữ chặt cổ tay, cô hoang mang ngước mắt.

Cố Trí Dương đứng bên cạnh dựa vào thân xe, câu môi cười cười, ngữ điệu nhàn nhạt: “Mặc dù ánh mắt Cố Ngôn Thanh không tốt, người như cậu anh ấy cũng chịu được, nhưng tớ nghĩ đến anh ấy cũng coi như vì xã hội cống hiến. Tớ cảm thấy, vẫn phải chúc phúc một chút.”

Nếu là trước kia, Cố Trí Dương nói câu gợi đòn như thế, Tần Noãn khẳng định là sẽ đạp cậu ta một cái.

Nhưng là hôm nay, cô đột nhiên không biết nên nói cái gì cho phải.

Cố Trí Dương buông cổ tay cô, ý cười trên mặt chưa tan, phảng phất không khác gì lúc bình thường: “Lên xe đi.”

Tần Noãn lên xe, Cố Trí Dương đóng cửa lại, đưa mắt nhìn cô rời đi.

Cậu lấy một cái vòng tay từ trong túi ra, nắm trong lòng bàn tay.

Đây là vòng tay được chế tác riêng, trên đó khảm một dòng chữ tiếng Anh “Warm my heart”.

Lần trước đếnĐại học C , vòng tay này cậu vốn là đeo ở trên người, muốn lấy ra thổ lộ với cô, nhiều lần lời nói đến miệng nhưng lại không thốt ra được.

Bây giờ, rốt cuộc không cần nữa.

Ngón tay nhẹ vuốt ve dòng chữ tiếng Anh, khóe môi cậu hơi kéo nhẹ, mặt mày ôn nhu: “Chúc em hạnh phúc.”

Cánh tay buông thõng xuống, vòng tay thuận thế rơi ra, nhẹ rơi vào cống ngầm ven đường.

Hôm đó, Cố Trí Dương bốc đồng phát một tin weibo, không có hình ảnh, chỉ có hai câu thơ: Ta đem trái tim gửi trăng sáng, vì sao ánh trăng chiếu trong rãnh.

Mấy phút sau, weibo sôi trào.Điện thoại người đại diện luân phiên bị oanh tạc, Cố Trí Dương chuyển tiếp weibo trước đó, bổ sung thêm một câu: Lời kịch.

Thế giới an tĩnh.–Thời điểm Tần Noãn trở lại biệt thự Nam ngoại ô, Cố Ngôn Thanh còn ở bên trong thư phòng làm việc.

Cô gõ cửa một cái, trực tiếp đẩy cửa đi vào, trông thấy Cố Ngôn Thanh đang ngồi trên bàn gõ ký hiệu. Anh đeo kính mắt chống ánh sáng xanh, tư thế ngồi thẳng tắp, thong dong tự tại. Nghe thấy tiếng động, anh ghé mắt nhìn qua, thần sắc nhu hòa.

Tần Noãn mỉm cười, nâng đồ trong tay lên: “Cá luộc đặc biệt mua ở nhà hàng rất ngon, anh có đói bụng không?”

Cố Ngôn Thanh kéo tay cô: “Em ăn rồi?”

Tần Noãn gật đầu: “Vừa mới cùng Cố Trí Dương đưa Tiểu Linh Đang lên máy bay, đúng lúc đến giờ cơm, liền đi ăn cơm, thuận tiện gói một phần về cho anh.”

Nói xong giúp anh mở hộp cơm ra: “Vẫn còn nóng đây này.”

Cố Ngôn Thanh nhận lấy đôi đũa cô đưa.

Lúc anh ăn cơm, Tần Noãn không có quấy rầy, nhìn thấy trên bàn sách bày một bé người máy, cô nhất thời hiếu kì, cầm lên đi tới ghế sa lon bên cạnh loay hoay.

Không cẩn thận ấn vào nút bấm, người máy hai tay quơ, mắt sáng lên: “Xin chào, hãy gọi tôi là Doraemon!”

Tần Noãn giật nảy mình, suýt nữa ném nó đi.

Cố Ngôn Thanh nhìn qua, thấy vẻ mặt Tần Noãn, cười nói: “Đây là người máy trong hạng mục của trường, vừa mới bắt đầu làm.”

Tần Noãn vuốt vuốt, có chút nghi ngờ: “Vì sao lại gọi Doraemon?”

Cố Ngôn Thanh không nói chuyện, tiếp tục ăn cơm.

Tần Noãn chống cằm suy nghĩ, đột nhiên cười, chỉ vào anh: “Anh khẳng định biết em thích mèo lục lạc đúng không?”

Cố Ngôn Thanh không trả lời.

Tần Noãn rất có hăng hái nhìn bé người máy trong tay: “Nhưng mà ngoại hình có chút xấu, không đáng yêu.”

Doraemon: Xin đừng nói xấu, tôi là siêu bất khả chiến bại đứng đầu vũ trụ! Chẳng những soái lại càng đáng yêu~

“…” Tần Noãn sốc đến nỗi cái cằm thiếu chút nữa rơi xuống, “Còn có trí tuệ?”

Cố Ngôn Thanh cầm lấy cốc nước trên bàn uống hai ngụm, nói: “Tạm thời còn có trí tuệ, nhưng… có chút thiểu năng.”

“Hạng mục tổ các anh nghiên cứu, là người máy này sao?”

“Ừ, vừa mới bắt đầu, chỉ có thể trả lời một số câu hỏi đơn giản.”

Tần Noãn rất hứng thú bưng người máy lên, nhìn Cố Ngôn Thanh nói: “Anh từ từ ăn, em dẫn nó đi ra ngoài chơi một chút, giúp anh kiểm nghiệm một chút.”

Nói xong ôm người máy chạy ra khỏi thư phòng.

Ở tầng một phòng khách, Tần Noãn ngồi phịch trên ghế sa lon mềm mại, giơ người máy lật qua lật lại nhìn một chút, suy nghĩ, quyết định hỏi trước một câu đơn giản: “Doraemon, 1+1 bao nhiêu?”

Doraemon: Đồ ngu ngốc, vấn đề đơn giản như vậy còn hỏi tôi!

“…” Tần Noãn bị khinh bỉ, quyết định gia tăng độ khó một chút, “369 nhân với 752 là bao nhiêu?”

Doraemon: 277, 488

Tần Noãn sửng sốt một chút, ấn mở phần máy tính trong điện thoại ra bấm thử, cầm điện thoại di động lên lại quên mất: “A, tôi vừa nói bao nhiêu nhân cho bao nhiêu nhỉ?”

Doraemon: 369 nhân với 752 bằng 277488, đồ đần!

“…” Khóe miệng Tần Noãn co giật, “Mày vì cái gì kiêu ngạo như vậy?”

Doraemon: Bởi vì tôi là siêu bất khả chiến bại đứng đầu vũ trụ! Chẳng những soái lại càng đáng yêu~

Tần Noãn hào hứng càng lúc càng lớn, đặt nó trên bàn thủy tinh: “Mày có thể làm gì?”

Doraemon: Tôi không có gì là không làm được! Tôi là siêu bất khả chiến bại đứng đầu vũ trụ! Chẳng những soái lại càng đáng yêu~

“… Thật là trẻ con, say xỉn.”

Doraemon: Uống rượu có hại cho sức khỏe nha.

“…” Tần Noãn nín cười, “Ai đã thiết kế ra mày thế?”

Doraemon: Xin chào, vấn đề này tạm thời giải không ra, nhưng tôi rất đẹp trai! Tôi là siêu bất khả chiến bại đứng đầu vũ trụ! Chẳng những soái lại càng đáng yêu~

“…”

Quả nhiên có chút thiểu năng.

Cố Ngôn Thanh cầm cốc nước từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy vẻ mặt sụp đổ của Tần Noãn, cất bước đi qua: “Bị nó làm tức điên rồi?”

Tần Noãn vuốt vuốt huyệt thái dương: “Một câu dài vũ trụ, là ai thiết kế vậy. Không phải là anh chứ?”

Cố Ngôn Thanh cười lắc đầu: “Không phải.”

“Bạn cùng phòng anh? Người nào ngốc như vậy?”

Cố Ngôn Thanh đi thôi tới chỗ máy đun nước lấy nước nóng, trả lời: “Cũng không phải, là một người bạn, năm nay lớp 11.”

“À…” Tần Noãn bừng tỉnh đại ngộ, “Thì ra là thiếu niên năm hai cao trung.”

Lập tức lại cảm thấy ngoài ý muốn: “Lớp 11 đã làm được cái này rồi?”

Cố Ngôn Thanh đi tới, ngồi xuống ghế sô pha: ” Thằng bé có thiên phú”

Tần Noãn ôm eo Cố Ngôn Thanh, nằm ở trên người anh. Cố Ngôn Thanh sợ nước nóng trong tay bỏng lên người cô, vội vàng để qua một bên, liền nghe cô hỏi: “Thứ này về sau, sẽ ra có thật nhiều sao?”

Cố Ngôn Thanh trầm ngâm một lát: “Thật nhiều, nếu tò mò thì anh sẽ đưa báo cáo chức năng cho em xem.”

“Em có thể nhìn?”

Đầu ngón tay anh khẽ vuốt mi tâm của cô, ngữ khí ôn hòa: “Do anh viết, em đương nhiên có thể nhìn. Hạng mục này nếu nói thẳng ra, vốn chính là làm cho em.”

Khóe mội Tần Noãn mang ý cười: “Vậy em nhìn xem thử có thể đề xuất thêm ý kiến gì, dù sao cũng vì em phục vụ, nên phải làm cho em hài lòng nha.”

Cố Ngôn Thanh nghĩ nghĩ, gật đầu: “Yêu cầu đừng quá hà khắc, sẽ tận lực thỏa mãn em.”

“Cố Ngôn Thanh!” Cô dùng sức đẩy ngã anh xuống ghế salon, nhào qua thuận thế ép lên người anh, ôm lấy khuôn mặt tuấn lãng kia mạnh mẽ hôn hai cái, lúm đồng tiền như hoa, “Sao anh lại tốt như vậy chứ?”

Cố Ngôn Thanh bị cô ép thân hình hơi cứng, nhẹ nhàng đẩy cô: “Ngồi thẳng dậy.”

Tần Noãn không nhúc nhích, hôn một cái lên khóe môi anh, nói khẽ: “Bạn trai, em cảm thấy hạng mục này đặc biệt tốt, em ủng hộ anh! Nhưng mà, làm hạng mục đã rất vất vả, cũng đừng nhận thêm công việc ngoài nữa, em sẽ đau lòng.”

“Thật ra, anh không cần liều mạng như vậy, ” cô ngẩng đầu, mắt hạnh trong veo nhìn anh, “Tương lai em có thể nuôi anh, chất lượng sinh hoạt của hai chúng ta sẽ không kém, nghỉ ngơi nhiều hơn, tận hưởng cuộc sống!”

Cố Ngôn Thanh nín cười, lòng bàn tay đảo qua gương mặt cô, bên trong ngữ điệu lộ ra vẻ nghiền ngẫm: “Em nuôi anh? Để cho anh ăn bám?”

“Sao có thể, nhà em là có tiền, dù sao em một mình cũng xài không hết. Làm bạn trai của em, không cần nuôi sống gia đình, chỉ dùng phụ trách xinh đẹp như hoa là được rồi.” Cô rất chân thành mà nhìn anh.

Cố Ngôn Thanh cười nhẹ lên tiếng, lúc nhìn về phía cô, đôi mắt lộ vẻ cưng chiều, bất đắc dĩ thở dài: “Được, anh sẽ làm… một tiểu bạch kiểm (2).”

Anh giữ chặt eo Tần Noãn, chủ động cuối đầu hôn lên bờ môi của cô.

(1): Xanh hóa: Ở chỗ này bọn mình dùng từ xanh hóa có nghĩa là động từ phủ xanh.

(2): Tiểu Bạch Kiểm: Ngoài nghĩa là người con trai hiền, nhu nhược quá mức, công tử bột thì còn có nghĩa là trai bao

Hết chương 31