Chương 5

80 đứng đó nhìn Vương Tử Hựu áp sát Mạc Tịnh Ngôn, miệng vô thức mà mở lớn – – hai cô gái tóc dài xinh đẹp ôm nhau, hình ảnh duy mỹ kia thật dễ khiến người ta phụt máu tươi! Đặc biệt Mạc tỷ thường ngày nghiêm trang có khí chất của nữ vương… Giờ phút này là thụ, là thụ! 80 cảm giác mình sắp phụt ra máu tươi rồi.

Vương Tử Hựu chạm lên tai Mạc Tịnh Ngôn, hôn lên tai cô. Chỉ là nụ hôn nhẹ, nhưng vành tai của Mạc Tịnh Ngôn lập tức đỏ lên. Vương Tử Hựu tiếp tục hôn cô. Một đường từ má trượt đến cằm, tiến vào cổ cùng bờ vai của cô, đem đầu của cô ép đến mức phải ngẩng lên. Nhìn về phía ống kính, Mạc Tịnh Ngôn phát ra một tiếng hương diễm mềm yếu…

Mạc Tịnh Ngôn một mực cố gắng tươi cười, không cho tinh thần mình bị suy sụp, trong đầu một lần nữa tự khích lệ chính mình, tuyệt đối không thể bại bởi tiểu quỷ không xem ai ra gì này!

Mạc Tịnh Ngôn hai tay ôm lấy sau lưng Vương Tử Hựu, xiết chặt nàng, khóe miệng một mực kiên trì tươi cười, như là đang hưởng thụ điềm mật, vô cùng ngọt ngào. Vương Tử Hựu quả nhiên là diễn viên mới rất có thực lực, biểu hiện của nàng cũng vô cùng nhập tâm xuất sắc, nụ hôn của nàng nóng đến mức muốn đem làn da của Mạc Tịnh Ngôn như cháy bỏng, Mạc Tịnh Ngôn bị nàng truyền cho cảm xúc này, cũng dần dần quên đi chính mình.

Không nghĩ đến, tất cả đều là do Vương Tử Hựu dẫn dắt cảm xúc của Mạc Tịnh Ngôn, theo nụ hôn nhiệt tình của Vương Tử Hựu, Mạc Tịnh Ngôn cảm giác được lòng của mình từng chút một bị động tác của nàng mà trở nên hưng phấn… Tay Vương Tử Hựu rất ôn nhu vuốt ve tóc Mạc Tịnh Ngôn, tựa hồ giúp cô giảm bớt cảm giác khẩn trương…. Đây luôn là cách trưởng bối đùa giỡn để chiếu cố hậu bối, không nghĩ đến tiểu quỷ lại dùng cách này với cô.

Mỗi một khắc trôi qua Mạc Tịnh Ngôn tự vấn lòng mình, côthật sự nghĩ rằng trước đây cô đối với Vương Tử Hựu đã khinh thị chủ quan quá mức.

Ực ực.

Không biết là ai thoáng nuốt khan. Hiện trường quay phim vì hai người dây dưa ở trên sofa mà không ngừng nóng lên, kí©ɧ ŧìиɧ đến nỗi không khí ở hiện trường khô nóng vô cùng, chỉ đợi cơ hội mà bừng cháy lên.

"Tốt! Phi thường tốt!" Nhϊếp ảnh gia hết sức hài lòng, "Đúng đó, như vậy mới đúng, Monica, đây mới chính là chuyên nghiệp a! Tuyệt!" Hắn quay đầu nói với đạo diễn K, "Lão K, ông nói thật là đúng, Monica chính là phải tàn nhẫn khích lệ mới có thể phát huy tốt đến cực hạn a!"

Mạc Tịnh Ngôn xoay người nhìn lại phía đạo diễn K, thấy thân hình tròn tròn của hắn ngồi trong góc trên ghế salon, cười nhẹ nhàng, miệng nói: "Không sai a, Tiểu Mạc Tiểu Vương, hai người biểu hiện đều rất tốt."

Trong nháy mắt, trong nội tâm Mạc Tịnh Ngôn đã ấm đến lên men, đây là cảm giác chua xót pha lẫn thỏa mãn sau khi đã cố gắng không ngừng và được người ta xưng tụng. Vào thời điểm cô còn là người mới cũng từng cảm thụ qua cảm giác này, hôm nay đột nhiên lại xúc động y như vậy, khiến cô một chút cũng không biết làm thế nào.

Khuôn mặt đỏ ửng của cô vẫn chưa giảm bớt, Vương Tử Hựu đứng dậy, choàng áo khoác lên vai cô, không nói gì đã bỏ đi.

Mạc Tịnh Ngôn nhìn hình ảnh quay thử, thấy mình bị Vương Tử Hựu ôm, hôn đều phi thường hoàn mỹ.

"Ah, muốn tìm một tấm tốt nhất thật sự là khó khăn."

Mạc Tịnh Ngôn cũng không để ý những lời của nhϊếp ảnh gia, cùng 80 trở về.

Trên đường trở về 80 lái xe, hỏi Mạc Tịnh Ngôn có muốn ăn gì không, Mạc Tịnh Ngôn vẫn cứ xuất thần, nghĩ nghĩ, rồi nói: "Cà phê, được chứ?"

"Ok. Tôi biết ở phía trước có một quán cà phê, tôi đi mua cho cậu nha."

80 là người rất tốt, lúc Mạc Tịnh Ngôn 22 tuổi gia nhập tập đoàn điện ảnh và truyền hình Thiên Minh cũng là lúc 80 bắt đầu làm người đại diện cho cô. Khi đó 80 mới được lên làm người đại diện, bằng tuổi với Mạc Tịnh Ngôn, trong tay chỉ có hai nghệ sĩ trẻ, đột nhiên được tiếp nhận mặt trời giữa ban trưa là Mạc Tịnh Ngôn. Làm cô kích động khẩn trương hồi lâu. Trưởng phòng vỗ vai 80 nói: "Hãy làm cho thật tốt." Lúc ấy 80 rất muốn khóc như mưa, nắm tay Mạc Tịnh Ngôn nước mắt suýt chút nữa chảy ra: "Mạc tỷ! Tương lai của cậu hãy giao cho tôi!"

Sau nhiều năm như vậy, 80 vẫn như lần đầu tiên gặp mặt, nhiệt lực bắn bốn phía, có rất nhiều thứ trợ lý làm không tốt, cô đều vì Mạc Tịnh Ngôn mà sắp xếp gọn gàng. Đối với Mạc Tịnh Ngôn mà nói 80 không chỉ là người hợp tác mà còn là bạn bè.

Mạc Tịnh Ngôn ưa thích cảm giác như vậy. Ai nói trong ngành giải trí không có bằng hữu? Nếu mình dùng chân tâm đối đãi, vẫn là có bằng hữu đấy.

80 giúp cô mua cà phê, Mạc Tịnh Ngôn liếc nhìn nhận ra đây chính là loại cà phê cô ưa thích nhất. Có chút cảm động nhìn 80, không nghĩ đến cô ấy có thể nhớ được những chi tiết nhỏ nhặt như vậy. 80 bị cô nhìn có chút ngượng ngùng, chất phác cười hắc hắc nói: "Mạc Tỷ, chúng ta ghé ngang công ty một lát nha, tôi cần lấy ít đồ."

"Được."

Trong lúc hai người đi vào trong đại sảnh công ty, thấy nhân viên công tác đang dỡ xuống mấy tấm poster cũ.

Ở chính giữa poster là tấm hình Mạc Tịnh Ngôn không cười, chân dung thập phần diễm lễ, bên cạnh là vài chân dung của người mới công ty bồi dưỡng.

"Ồ, poster này là dán ở đây sao?"

80 kinh ngạc: "Mạc tỷ, poster này dán ở đây đã sáu tháng rồi, cậu ra ra vào vào chẳng lẽ chẳng lần nào chú ý qua?"

Mạc Tịnh Ngôn đúng là không chú ý, lúc cô đi thường dễ dàng đắm chìm ở trong thế giới riêng của mình.

Poster cũ bị gỡ xuống, poster mới được treo lên lại làm Mạc Tịnh Ngôn hít một hơi sâu, chính là poster tuyên truyền bộ phim điện ảnh "Nguyên Vị" lúc sáng nàng cùng Vương Tử Hựu vừa chụp xong.

"Cái này… Thật sự là hiệu ứng quá cao rồi đúng không?" Mạc Tịnh Ngôn trơ mắt nhìn mình cùng Vương Tử Hựu bán khỏa thân dây dưa cùng một chổ trên poster, sau lưng lạnh cả người.

80 trong mắt tỏa sáng, vẻ mặt say mê: "Không biết a, Mạc tỷ, cậu không thấy là rất đẹp sao?"

Mạc Tịnh Ngôn khóe miệng co giật, bất quá chỉ là diễn kịch thôi, cũng không phải là một đôi thật sự, có gì mà đẹp chứ? Mạc Tịnh Ngôn liếc poster, mình nằm dưới thân Vương Tử Hựu, bị nàng một tay chạm vào má, từ từ nhắm mắt lại, khóe miệng vẽ ra tất cả điềm mật thỏa mãn ngọt ngào…

Ai, được rồi, được rồi, mắt không thể nhìn được nữa rồi. Mạc Tịnh Ngôn kéo 80 bước nhanh đi.

Đến 12 giờ đêm, Mạc Tịnh Ngôn mới về đến nhà. Cô để bồn tắm đầy nước, đem mình ngâm vào trong nước ấm áp đến hai giờ. Mở khí mát xa, hảo hảo xoa bóp toàn thân, dần dần hóa giải mệt mỏi, trả lại cho cô bản chất trấn định.

Cô mở nhạc, vừa lúc đang phát bài nhạc của ban nhạc Thiên Minh vừa mới ký hợp đồng CD "Lợi Khí". Đây là do 80 tiện tay đưa cho cô, để cô trở về nghe một chút, rất êm tai. Mạc Tịnh Ngôn ngửa đầu tựa vào thành bồn tắm, mở mắt nhìn lên trần nhà, ca sĩ chính của Lợi Khí có giọng hát rất đặc biệt, rất trung tính mà mạnh mẽ, nghe nói là từ ca khúc cho đến phát hành đều là bọn họ tự đảm nhận cả – – là do tự mình sáng tác mà không phải mượn danh nhạc sĩ nổi tiếng nào để lấy tiếng, không phải là loại treo đầu dê bán thịt chó.

Hoàn toàn không tệ chút nào, thích hợp nghe lúc cần yên tĩnh.

Mạc Tịnh Ngôn nhắm mắt lại, trong đầu liền thư giản xuống, thì những cảm giác do Vương Tử Hựu mang lại liền lập tức tiềm nhập vào đầu óc của cô. Đôi vai khêu gợi nhẵn bóng của Vương Tử Hựu, mái tóc đen thật dài, trong mắt giống như là có ánh sao, còn có nụ hôn kia cực nóng, chậm rãi len vào mỗi dây thần kinh của Mạc Tịnh Ngôn… Chỉ vài điều rất nhỏ, mắt thường không thể nhận ra lại tác động đến suy nghĩ của Mạc Tịnh Ngôn, kí©ɧ ŧìиɧ cô.

Mạc Tịnh Ngôn đột nhiên trợn tròn mắt, tốt lắm! Chính là muốn có một diễn viên ưu tú như vậy diễn chung, như thế diễn mới thật sự hứng thú!

Mạc Tịnh Ngôn trong nội tâm âm thầm dấy lên ý chí chiến đấu, nhất định không thể bại dưới tay Vương Tử Hựu!.