Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Người Khác Là Vực Sâu

Chương 6

« Chương TrướcChương Tiếp »
Khi Diệp Tiểu Nhu được gọi vào, trời đã tối từ lâu.

Cô vẫn ngồi xổm ở đó ngơ ngẩn nhìn bầu trời đêm, chiếc túi vải kế bên đã cũ đến mức không nhìn ra màu sắc ban đầu, có lẽ trong túi đó đựng toàn bộ tài sản của cô. Trước đó còn có thêm chiếc nón bảo hộ, nhưng vừa rồi đã bị Giang Thạc đá tới cạnh thùng rác, cô cũng không nhặt về, ắt hẳn đối với họ, thứ đó đã thành rác thải.

Cho đến khi Diêm Tiêu Tiêu vỗ vỗ vai cô, nói sếp muốn gặp cô.

Diệp Tiểu Nhu hít sâu một hơi, đứng dậy theo cô ấy vào cửa, sau đó tiến về phía văn phòng.

Cô thấy Giang Thạc đứng xem điện thoại ở đầu cầu thang, lão Mã và cô gái tên Lâm Linh đang nhỏ giọng trò chuyện trong văn phòng, lúc hai người vào, bọn họ đều ngừng nói.

Diệp Tiểu Nhu biết trong mắt bọn họ, mình chỉ là một người xâm nhập xa lạ, sau chuyện ban nãy, cô lại biến thành người xâm nhập đả thương sếp bọn họ. Cú đánh mạnh mà cô vừa dành cho người đàn ông kia, đã thể hiện đầy đủ một mặt khác biệt giữa cô và người bình thường.

Không người thường nào lại phòng bị nhiều tới vậy, cũng không người thường nào đột ngột trở nên bạo lực đến thế.

Ngay khi dừng trước cửa, cô cảm giác cơ thể mình căng cứng.

Văn phòng anh rộng lớn, ở vách tường bốn phía, có đến ba mặt để giá sách chất đầy sách vở lẫn tài liệu.

Trí nhớ Diệp Tiểu Nhu luôn rất tốt, tốt tới mức chuyện xảy ra từ nhiều ngày hay nhiều năm trước, cô vẫn có thể nhớ rõ ràng rành mạch từng chi tiết. Thế nên khi thấy người đàn ông kia, trong đầu cô lập tức hiện lên cảnh tượng vừa rồi.

Khi cô tỉnh dậy cầm nón bảo hộ đánh mạnh về phía anh, đã thấy đồng tử của anh chợt co lại, và nghe được một tiếng kêu đau đớn kia nữa.

Nhưng cô không hề thấy chút phẫn nộ hay căm hận nào trong mắt anh, thậm chí kinh ngạc hay bất ngờ cũng không có.

Dù khi đèn sáng lên, lúc anh nhìn cô, vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh. Ngoại trừ lông mày nhăn lại vì đau đớn và vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh, cô không nhìn ra một cảm xúc nào trong mắt anh.

Tựa như giờ khắc này, anh nghiêng người ngồi trên ghế làm việc, tay phải không bị thương chống cằm, vẻ mặt lười biếng, khí chất trầm tĩnh, như thể chuyện vừa rồi không ảnh hưởng gì đến anh.

Màn đêm tối đen ngoài cửa sổ xen lẫn nhiều vệt sáng nhỏ li ti, hình thành một loại tương phản kỳ diệu với chiếc áo sơ mi trắng trên người anh.

Dựa theo lời Tiêu Ngũ nói, Diệp Tiểu Nhu đoán ít nhất anh phải ngoài ba mươi lăm đến hơn bốn mươi tuổi. Anh điều hành một công ty điều tra kinh doanh, duy trì hợp tác với cả doanh nhân lẫn Cục Cảnh sát, do đó chắc chắn anh là một người thâm sâu khó dò, năng lực trí tuệ cao, có tài nguyên và mối quan hệ mà doanh nhân bình thường không sánh được.

Lòng dạ độc ác, đa mưu túc trí là đặc điểm thành công của vô số doanh nhân.

Nhưng dù cô nhìn thế nào, ngoại hình của anh cũng lắm chỉ hai bảy hai tám tuổi, thậm chí còn trẻ hơn Giang Thạc một chút. Người lần đầu đến đây, có lẽ sẽ không ai nghĩ anh chính là sếp của bọn lão Mã.

“Sếp, người tới rồi.” Diêm Tiêu Tiêu nói xong, nhanh chân xoay người rời khỏi, trước khi đi còn cho Diệp Tiểu Nhu một ánh mắt ‘Cô tự cầu phúc, tôi cũng không giúp được cô’.

Diệp Tiểu Nhu do dự hơi hé miệng, lại không thể nói nên lời.

Dương Viêm không nhìn cô, thậm chí ánh mắt anh còn không nhìn về phía cô.

Cô cảm thấy hơi khó thở.

Đã rất lâu rồi cô không trải qua cảm giác này, mấy năm gần đây chỉ có hai lần. Một lần là khi cô bị trói trên giường trong bệnh viện tâm thần, ngay khoảnh khắc đầu kim tiêm thuốc tiến vào cơ thể. Một lần khác xảy ra vào lúc cô vượt qua đêm đầu tiên trong ngục giam.

Văn phòng rộng lớn như được chia thành hai không gian riêng, Diệp Tiểu Nhu đứng trong không gian của mình, nhìn người đàn ông kia, mãi đến khi anh lên tiếng.

Nhưng từng lời tiếp theo của anh lại khiến cô kinh ngạc.

Anh đề cập về một trường hợp phạm tội điển hình do người tâm thần gây ra, hơn nữa cũng vừa khéo, cô biết trường hợp này.

“Từ năm 1956 tới năm 1957, ở nước G, một người tên Peter. Woodcock đã xâm hại hàng chục trẻ em, thực hiện ba vụ cưỡиɠ ɧϊếp gϊếŧ người tàn bạo, nạn nhân bao gồm hai bé trai bảy tuổi và chín tuổi, lẫn một bé gái mới bốn tuổi vào năm ấy. Tên tội phạm này được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần, không có khả năng chịu trách nhiệm hình sự. Một năm sau, hắn bị áp giải tới một bệnh viện tâm thần cấp cao nhất nước G để tiến hành điều trị cưỡng chế. Ba mươi lăm năm sau, người ta chuyển hắn tới một bệnh viện khác có hệ thống quản lý khá lỏng lẻo, không bao lâu sau hắn được thả ra.”

“Cô đoán xem, chuyện đầu tiên hắn làm sau khi xuất viện là gì?”

Nghe anh nói xong, Diệp Tiểu Nhu do dự rất lâu, rồi mới chậm rãi trả lời: “Ba mươi lăm năm đó, hắn chấp nhận điều trị giống một bệnh nhân tâm thần bình thường, uống thuốc mỗi ngày, còn tham gia một loại hình trị liệu bệnh tâm thần mới của một bác sĩ nào đó. Hắn và đám tội phạm tâm thần phạm tội ác tày trời khác, bắt đầu một liệu trình điều trị kéo dài mười ngày, phương pháp điều trị này có tên ‘Để bệnh nhân điều trị bệnh nhân’.”

Giọng cô dần xuất hiện niềm vui: “Một loại hình trị liệu vô nhân đạo. Khi những bệnh nhân tâm thần khác dùng bạo lực để đấu tranh với những khiếm khuyết về tinh thần của nhau, thì hắn bình tĩnh như một người bình thường, giúp đỡ người khác, thậm chí còn trở thành trợ lý bác sĩ cho bệnh nhân khác. Sau đó, tất cả mọi người đều cho rằng hắn đã khỏi bệnh.”

Đúng lúc này, cuối cùng Dương Viêm cũng ngước mắt nhìn cô.

Dường như anh cũng không ngờ cô lại biết rõ như vậy.

Bấy giờ Diệp Tiểu Nhu mới thấy cánh tay trái của anh, băng vải mới được băng bó lộ ra dưới cổ tay áo trắng tinh. Trước mắt cô tiếp tục hiện lên khoảnh khắc máu đỏ tươi chảy dọc theo cánh tay anh nhỏ xuống đất.

Một giọt máu rơi trên mặt đất, dù chỉ một giây thôi, nhưng trong mắt cô, dường như một giây ấy kéo dài vô tận.

Diệp Tiểu Nhu mấp máy môi, vô thức siết chặt hai tay: “Sau khi xuất viện, chuyện đầu tiên hắn làm là bắt tay với nhân viên an ninh từng trông coi hắn, sát hại tàn nhẫn một bệnh nhân trong rừng cây nhỏ gần bệnh viện.”

Sự thật thực tế còn tàn ác và đáng sợ hơn lời cô kể rất nhiều, mặc dù vậy, khi cô nói ra thì trong lòng cũng dâng lên cảm giác nặng nề khó tả.

Đất nước kia không có hình phạt tử hình, thế nên dù đã gây ra vô số tội ác, tên ác quỷ đó vẫn chưa phải nhận hình phạt xứng đáng. Không chỉ thế, hắn còn mang tới nỗi đau khổ vĩnh viễn cho người thân vẫn còn sống của các nạn nhân.

Ngoài cửa.

Lão Mã lén lút bước đến cạnh tường, hỏi Giang Thạc: “Bên trong đang nói chuyện gì vậy?”

Mặt Giang Thạc không chút thay đổi: “Phỏng vấn.”

“Hình thức phỏng vấn là gì? Làm trắc nghiệm kiểm tra IQ hay thế nào?”

Tất nhiên bọn họ sẽ không ngờ rằng, hai người đang thảo luận về những kẻ sát nhân tâm thần trong lịch sử.



“Vậy cô cảm thấy nguyên nhân gây ra hậu quả sau ấy, xuất phát từ loại hình trị liệu năm đó không đúng, hay do hắn là người không thể chữa khỏi?”

“Vấn đề này anh nên hỏi chuyên gia Tâm thần học.” Diệp Tiểu Nhu nói: “Rốt cuộc anh muốn hỏi tôi điều gì, anh Dương?”

Dương Viêm nhìn thẳng vào mắt cô, vẫn giữ nguyên biểu cảm: “Làm sao cô biết được Mã Lượng sẽ tiếp tục phạm tội trong bệnh viện tâm thần?”

“Tôi cũng không chắc.” Diệp Tiểu Nhu trả lời: “Không ai có thể xác định được, liệu một người từng phạm tội có thể thật sự hối cải và thay đổi không.”

“Cô đã dùng bạo lực với hắn ta sao?”

“Hắn ta sử dụng bạo lực với một người già vô tội, còn tôi chỉ phòng vệ chính đáng, không gây ra tổn thương quá lớn với hắn ta... Nhiều nhất cũng chỉ khiến hắn ta phải nằm trên giường bệnh mấy tháng thôi.”

“Thế à?” Anh nhìn thoáng qua chân cô.

Hai chân cô vốn kề sát nhau, giờ đã hơi tách ra, một chân xoay về phía cửa.

Trong Tâm lý học, đây là một hành vi muốn chạy trốn điển hình, nhưng cô không thể khống chế được mình. Cô thật sự không muốn thảo luận vấn đề này, nhất là với một người đàn ông khiến cô cảm thấy căng thẳng.

“Được, tôi đổi câu hỏi khác.” Dương Viêm vẫn bình chân như vại: “Cô nghĩ hành vi phạm tội của bệnh nhân tâm thần khác gì với hành vi phạm tội của người bình thường?”

Diệp Tiểu Nhu hít sâu một hơi, quả thực cô cần anh thay đổi chủ đề ngay lập tức, ít nhất vấn đề này không khiến cô cảm thấy áp lực lớn như vậy: “Bên trong con người tồn tại nhiều mặt, có tốt có xấu, tựa như không ai biết một hạt giống sẽ sinh trưởng dưới ánh mặt trời hay mọc trong bóng tối dưới lòng đất. Nhưng người bình thường có thể lựa chọn giữa làm và không làm, dù muốn làm cũng có thể kiềm chế không làm, mà người mắc bệnh tâm thần lại không tài nào kiểm soát được việc làm hay không làm.” Đây cũng là một trong những lý do chính khiến người được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần sẽ bị đưa đến bệnh viện tâm thần, thay vì chịu trừng phạt của pháp luật.

“Vậy cô cảm thấy cô có thể kiểm soát được bản thân sao?”

Diệp Tiểu Nhu hơi sửng sốt: “Đương nhiên tôi có thể.”

Cô mím chặt khóe miệng: “Tôi là một người bình thường, nếu không...”

Nếu không thì sau khi bị cuốn vào vụ án kia, cô sẽ bị chuyển về bệnh viện tâm thần, chứ không phải vào ngục giam.

May thay, cuối cùng pháp luật vẫn cho cô một lời kết án chính xác, cô vô tội.

“Hơn nữa tôi không phạm tội, trên hồ sơ của tôi chắc hẳn đã thể hiện rất rõ.”

Dương Viêm nhếch khóe miệng, rốt cuộc trên mặt cũng xuất hiện nụ cười, anh nói: “Tôi chưa bao giờ tìm hiểu một người qua hồ sơ.”

Diệp Tiểu Nhu giải thích: “Vừa rồi tôi đã bất cẩn nên mới ra tay với anh... Ý tôi là, tôi bị anh dọa, đó là một việc ngoài ý muốn.”

Cô vừa nói vừa lui về sau, bởi vì Dương Viêm bỗng đứng dậy, tiến từng bước tới trước mặt cô.

Diệp Tiểu Nhu đã lùi đến cửa, nếu còn lùi tiếp sẽ chạm vào cửa.

Thật ra anh cũng không tới gần cô, anh vẫn giữ một khoảng cách an toàn đối với người bình thường.

Nhưng tay cô vẫn không nhịn được mà run rẩy.

“Nếu tiếp tục xảy ra tình huống tương tự, cô sẽ xử lý thế nào?”

“... Tôi, tôi sẽ lấy lại tỉnh táo trước, thấy rõ người trước mắt là ai rồi mới quyết định.”

“Nếu là người lạ thì sao?”

“Tôi có thể phân biệt...”

“Phân biệt một người lạ là tốt hay xấu ư?” Dương Viêm nhếch môi. Anh sở hữu một gương mặt đẹp đẽ vô cùng, đôi mắt hẹp dài tạo cảm giác ấm áp và dịu dàng, dễ dàng khiến người khác có ảo giác anh là một người hiền lành.

Đúng, đây là ảo giác, bởi vì cảm nhận rất kỹ mới có thể phát hiện, áp lực do anh mang tới sẽ làm người khác thấy khó thở.

“Cô dựa vào điều gì để phân biệt một người là tốt hay xấu chỉ trong lần gặp mặt đầu tiên?” Dương Viêm nhìn cô mím chặt môi. Anh nhận ra cô lại gặp một vấn đề không muốn trả lời nữa, gật đầu nói: “Thôi được, tôi đổi câu hỏi khác tiếp, cô nghĩ tôi tốt hay xấu?”

Diệp Tiểu Nhu phát hiện, tuổi tác người đàn ông này tuyệt đối khác hẳn bề ngoài trẻ trung của anh. Ít nhất phải tích lũy ba mươi mấy năm trải nghiệm sống mới có thể khiến một người đàn ông toát lên khí chất như vậy, anh chỉ trông trẻ tuổi mà thôi.

Đương nhiên cũng có rất nhiều đàn ông, dù đã sống nửa đời người cũng không thể có khí chất mạnh mẽ như thế.

“Khi nãy lúc cô ra tay với tôi, đã xác nhận tôi là người xấu sao?”

“Tôi nói rồi, chuyện vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn!”

Khi mở miệng thốt ra câu này, cô mới phát hiện mình đang tức giận. Cô cũng không ngờ mình tức giận chỉ vì hai ba câu của người này, may sao cô đã nhanh chóng bình tĩnh lại.

“... Thành thật xin lỗi.”

Ý trêu tức trong mắt người đàn ông lập tức biến mất, anh quay về với vẻ điềm đạm: “Còn có thể khống chế cảm xúc, tốt lắm.”

Anh vươn tay phải không bị thương, trước ánh mắt chợt trở nên căng thẳng của Diệp Tiểu Nhu, anh lướt qua bả vai cô, đẩy cánh cửa phía sau cô ra.

“Tiêu Tiêu, sắp xếp chỗ ở cho cô ấy.”

“Được.” Diêm Tiêu Tiêu trả lời: “Ở ký túc xá tòa 14 nhé, dạo trước tôi đã dọn xong rồi.”

Dương Viêm cụp mắt nhìn Diệp Tiểu Nhu đang ngây người, cười nhẹ: “Chúc mừng, cô đã đậu phỏng vấn.”

“Mười giờ sáng mai nhớ đến chấm công.”

Diệp Tiểu Nhu còn chưa phản ứng kịp, Diêm Tiêu Tiêu đã bước qua nắm tay cô, cười bảo: “Chúc mừng cô, đãi ngộ chỗ chúng tôi tốt lắm, tin tôi đi, tốt hơn làm việc ở công trường nhiều.”

“Nhưng tôi...” Diệp Tiểu Nhu nói: “Tôi không bằng cấp gì, lúc trước còn từng ngồi tù, mặc dù hồ sơ phạm tội đã được xóa bỏ, nhưng tôi...”

Diêm Tiêu Tiêu vừa định trả lời, Dương Viêm đã lên tiếng: “Yên tâm, chỗ chúng tôi cũng không có mấy người bình thường đâu.”

Diêm Tiêu Tiêu: “... Đau lòng nha, sếp.”

Khi dẫn cô rời công ty, Diêm Tiêu Tiêu thấy cô cứ ngây ngốc theo sau mình, cô ấy không nhịn được, bèn vỗ vỗ bả vai cô: “Tỉnh táo lại, cô gái nhỏ.”

“Hả?” Diệp Tiểu Nhu hoảng sợ: “Tôi không mất tập trung.”

“Không sao.” Diêm Tiêu Tiêu tỏ vẻ hiểu rõ nhìn cô: “Không chỉ mình cô, cho dù là người tài giỏi, một khi đứng trước mặt sếp cũng không chống đỡ lâu nổi, lần này cô bị dọa sợ lắm đúng không? Về sau sẽ tốt hơn, cứ tin tôi, cậu ấy đối xử với người của mình rất tốt...”

Cô ấy dừng một chút rồi bổ sung: “Mặc dù vẫn có lúc cảm xúc của sếp rất tệ, nhưng chỉ cần cô đừng phạm lỗi nhiều là được.”

Lòng Diệp Tiểu Nhu vẫn còn sợ hãi, cô gật gật đầu: “Tôi biết, tôi sẽ chú ý để không chọc tới anh ấy.”

Người không dễ chọc, vẫn nên trốn tránh một chút mới tốt.

“Đúng rồi, chị... Tiêu Tiêu.”

Nghe cô gọi một tiếng chị thiếu tự nhiên, Diêm Tiêu Tiêu rất hưởng thụ thở dài một tiếng: “Còn muốn hỏi gì, chị sẽ giải đáp cho em.”

“Sếp bao nhiêu tuổi rồi? Em thấy anh ấy cũng chỉ... tầm ba mươi tuổi, nhưng hình như chị và lão Mã đã làm việc với anh ấy rất nhiều năm.”

“Ui, câu hỏi hay phết, em đừng để bề ngoài của cậu ấy đánh lừa, cậu ấy không phải chàng trai trẻ tuổi gì đâu.” Đúng lúc Diêm Tiêu Tiêu dẫn cô vào ký túc xá, hai tay chống nạnh, cô ấy tỏ vẻ thần bí nói: “Em cũng thấy lão Mã nhà chị rồi đó, một con cáo già, nhưng sếp còn khôn khéo hơn cáo già thành tinh. Tám năm trước ngoại hình của cậu ấy như vậy, tám năm sau chị đã có thêm mấy nếp nhăn nơi khóe mắt, còn cậu ấy vẫn giống hệt trước kia, cũng không biết giữ gìn thế nào. Chị cũng không dám hỏi, mà hỏi cũng vô dụng thôi, vốn dĩ trời sinh sếp đã có điều kiện tốt nhất, không thể mơ tưởng.”

Diêm Tiêu Tiêu cười híp mắt: “Về phần tuổi tác chính xác, em đoán xem?”
« Chương TrướcChương Tiếp »