Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Người Tình Oan Gia

Chương 7: Mối quan hệ giấu diếm

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ngôi nhà của nhà họ Tưởng

giống như lâu đài, nằm bên hồ Ngọc

Trai trong dãy núi, phát ra khí thế

hùng vĩ.

Sáng sớm, ánh mặt trời nơi xa

chiếu rọi lên sân đánh Golf nhỏ, sân

cỏ xanh biếc, giống như tấm thảm to

lớn trải ra dưới bầu trời, cây gậy chơi

golf màu trắng, lóe sáng ở trong mặt

cỏ, cây cờ trắng nhỏ nhẹ nhàng bay

múa.

Ba nữ giúp việc mặc đồng phục

màu trắng, đang cầm khay bạc

trắng, bước nhanh về phía đại viện

nhà họ Tưởng, đi qua phòng khách

sang trọng và thanh lịch, lên cầu

thang xoắn ốc bằng gỗ gụ, lại

chuyền trở lại hành lang xa hoa treo

một bức tranh bằng gỗ gụ của danh

họa nổi tiếng thế giới theo phong

cách Châu Âu, lập tức nhìn thấy

quản gia, một ông già gần bảy mươi

tuổi, người mặc đồng phục quản gia

đuôi én màu đen, dẫn theo mười

người giúp việc, đứng ở cuối hành

lang trước cửa hai cánh cửa kim loại

màu trắng, mọi người đã được huấn

luyện nghiêm khắc, không nói một

tiếng, trên mặt tràn đây cẩn thận.

Người giúp việc đứng đầu cung

kính đi tới, nhìn về phía quản gia lặng

lẽ gật đầu, lúc quản gia đồng ý mới

xoay người nhẹ nhàng gõ cửa, cung

kính cúi thấp đầu gọi: “Cậu chủ…”

“Ừ.”“ Rốt cuộc âm thanh bên

trong truyền đến, trầm thấp có lực, lộ

ra khí thế rất lớn.

Quản gia vừa nghe, lập tức hơi

xoay người, hai tay mang bao tay

trắng, vịn trên hai cánh cửa, nhẹ đẩy ra.

Một luồng ánh sáng mặt trời

chiếu đến, phòng khách có phong

cách Châu Âu cổ điền, khắp nơi để

vật dụng quí giá, màn cửa sổ màu

trắng cao ba thuớc rơi xuống đất,

nhẹ nhàng bay múa. Bên cửa sổ

đứng một người đàn ông cao gần

1m8, mặc áo sơ mi trắng quý giá,

quần tây đen, đưa lưng về phía cửa

chính, hơi cúi xuống, vừa cài cúc tay

áo sơ mi, vừa nhìn về phía con chó

cưng chạy nhanh trên sân cỏ, trên

mặt hiện lên nụ cười thỏa mãn.

“Ông chủ, bà chủ đâu?“ Dưới

ánh nắng ban mai, Tưởng Quang

Long xoay người, lộ ra nửa gương

mặt hoàn mỹ, chậm rãi tao nhã nhận

lấy khăn lông nóng lau tay từ người

giúp việc đưa tới, sau đó đi ra khỏi

ban công ngồi xuống ghế, lạnh lùng hỏi.

Quản gia mỉm cười đứng bên

phải Tưởng Quang Long hơi gấp eo

nói: “Ông chủ đưa bà chủ đến chùa

Bạch Đà cầu phúc cho cô chủ.”

Tưởng Quang Long im lặng, chỉ

nâng cốc sữa tươi uống một hớp

nhỏ, điện thoại di động ở trong

phòng vang lên.

Quản gia lập tức đi vào phòng

khách, cầm diện thoại di động ở trên

bàn trà thủy tinh lên, cung kính đưa

đến trước mặt của Tưởng Quang

Long nói: “Cậu chủ, điện thoại của

cậu…”

Ánh mắt Tưởng Quang Long

chợt lóe, nhận lấy điện thoại di động,

nhìn dãy số xa lạ trên màn ảnh màu

đen, khẽ cau mày, suy nghĩ nửa

khắc, nhưng vẫn nhận điện thoại,

nghe đầu bên kia truyền tới một

tiếng tút, nhàn nhạt nói: “Alô…”

Nhã Tuệ cầm điện thoại di động,

cặp mắt sáng lên, cần thận liếc mắt

nhìn Lan đang ngủ say trên giường,

ngay lập tức đứng lên đi ra phòng

bệnh, đóng cửa lại, trong lòng không

khỏi khẽ run, nuốt cổ họng khô rang

khẽ nói: “Xin chào… Tưởng tiên

sinh…”

Tưởng Quang Long nghe giọng

nói xa lạ này tâm tình lập tức không

vui nói: “Ừ… Cô là…”

Nhã Tuệ nghe tiếng nói chậm

rãi, trái tim của cô không khỏi nhảy

một cái, vì bạn thân vẫn phải bạo gan

nói: “Ngài khỏe chứ, Tưởng tổng,

mạo muội gọi điện thoại cho ngài chỉ

vì có chuyện cấp bách muốn hỏi

ngài, ngài có biết một cô gái tên là

Lại Ngọc Lan không? Cô ấy xảy ra

chuyện, trong túi áo khoác, tôi tìm

thấy được danh thϊếp của ngài.”

ởng Quang Long nhíu mày.



“Không biết…” Tưởng Quang

Long chậm rãi nói.

Nhã Tuệ sững sờ nhưng vẫn có

chút căng thằng nắm điện thoại, nói

với anh: “Nhưng tại sao… Cô ấy cầm

áo khoác của ngài?”

Tưởng Quang Long lạnh lùng

nắm điện thoại, hai mắt lộ ra ánh

sáng lạnh lẽo, nói: “Tôi không muốn

giải thích chuyện này.”

Nhã Tuệ nghe lời này, đáy lòng

chợt lạnh, nhưng đây là đầu mối duy

nhất cô không muốn buông tha,

ngay lập tức căng thằng nói với anh:

“Tưởng tiên sinh, tôi hiểu hôm nay

gọi điện thoại cho ngài thật quá mạo

muội, nhưng vì người bạn của tôi xảy

ra một chút chuyện cho nên tôi

muốn tìm hiểu tình huống một chút…

Tối hôm qua lúc cô ấy đang trở về

nhà đột nhiên bị…”

“Chuyện của cô ấy chẳng quan

hệ tới tôi, cô không cần nói với tôi

chuyện của cô ấy!” Tưởng Quang

Long nói thằng.

Nhã Tuệ sững sờ, đối mặt với

một người như vậy, có chút không

biết làm sao, nhưng vẫn bạo gan hỏi:

“Vậy… chai rượu đỏ cô đặt ở trong

phòng bệnh là của ngài sao? Chai

rượu đỏ kia đến từ nước Pháp…”

“Không phải của tôi.“ Tưởng

Quang Long bắt đầu không nhịn

được nói: “Đối với loại người như

thế, tôi không có lời gì để nói. Nếu

không có chuyện gì, tắt máy.”

“Tưởng tiên sinh!” Nhã Tuệ gấp

đến độ nắm chặt điện thoại nói: “Xin

ngài chờ một chút, rất xin lỗi, tôi xin

lỗi ngài nhưng xin ngài đừng nóng

vội cúp điện thoại, bởi vì chuyện này

rất khẩn cấp, tôi thật sự không có

cách nào, nếu như tối hôm qua ngài

thật sự từng tiếp xúc với Lan, vậy xin

ngài…”

“Tôi không có hứng thú biết

chuyện của cô ấy.” Tưởng Quang

Long trực tiếp tắt điện thoại, nắm

chặt điện thoại di động, không còn

hơi sức quay đầu nhìn về phía sân cỏ

xanh biếc mênh mông, hai mắt xẹt

qua tia nghỉ ngờ, nhớ tới ánh mắt của

Lại Ngọc Lan ngày hôm qua lập lòe

bất định, còn có nét mặt cầu đi xe

bất cứ giá nào, luôn lộ ra kì quái, anh

đặt nhẹ điện thoại di động trên bàn

ăn, hai mắt lóe lên hình ảnh đêm qua,

sau khi ném tiền cho cô để cho cô

một mình ở lại trên đường tối tăm.

Tiếng gõ cửa lại vang lên.

Người giúp việc đi tới, nhìn về

phía Tưởng Quang Long cung kính

nói: “Cậu chủ. Hà Tuệ Trinh tiểu thư

tìm đến ngài.”

Ánh mắt Tưởng Quang Long

ngưng tụ, trên mặt lạnh lùng, nổi lên

một chút cảm xúc không dễ phát

hiện, giống như đang do dự, cuối

cùng vẫn lạnh nhạt nói: “Tôi không

có thời gian.”

Người giúp việc có chút chân

chờ nhìn Tưởng Quang Long.

Tưởng Quang Long uống một

hớp sữa tươi nữa rồi đem khăn ăn

đặt ở trước bàn, đứng lên, người

giúp việc lập tức nhấc âu phục màu

đen đặt ở trên giá áo, đưa đến trước

mặt anh, giúp anh mặc vào.

Tưởng Quang Long tự mình cài

cúc áo âu phục, để cho người giúp

việc chỉnh sửa âu phục cho mình

mới lạnh nhạt đi ra ngoài, người giúp

việc lập tức nhấn cái nút bên cạnh

bàn, để tài xế lái xe đến sân lớn chờ

đợi.

Tưởng Quang Long vẫn lạnh

lùng đi xuống cầu thang xoắn ốc, ra

phòng khách, trực tiếp ngồi lên

chiếc Rolls Royce, nói với tài xế: “Lái xe”

Tài xế vẫn còn do dự trong chốc

lát, nhìn về phía bóng dáng màu

trắng trên mặt cỏ, không dám động

tay lái.

Tưởng Quang Long cũng không

miễn cưỡng, chỉ lạnh lùng ngồi ở sau

xe, im lặng bất động.

Trên mặt cỏ xanh biếc, một bóng

dáng trắng như tuyết, nhẹ nhàng

như mây bay.

Cô mặc váy dài chiffon màu

trắng, mái tóc xoăn mềm mại, mắt to

ngập nước, khẽ mím đôi môi anh đào



sáng bóng, gương mặt tiều tụy nhìn

về phía chiếc Rolls Royce màu đen,

lộ ra chút ần nhẫn và bất đắc dĩ.

Gió ngọt ngào mang theo nhàn

nhạt mùi thơm hoa hồng, bay vào

trong chiếc Rolls Royce, xẹt qua

gương mặt lạnh lùng kiên quyết của

Tưởng Quang Long, hai mắt anh vẫn

lộ ra không vui.

Hà Tuệ Trinh nhìn chiếc xe kia

không động chút nào, hai mắt lộ ra

một chút đau lòng và áy náy, liền

nắm chặt túi xách Chanel trong tay,

đạp mặt cỏ màu xanh biếc, chậm rãi

đi về phía chiếc xe.

Tưởng Quang Long ngồi trên xe,

cũng không nhúc nhích, hai mắt vấn

phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Khuôn mặt Hà Tuệ Trinh cụp

xuống, nắm quai túi xách, l*иg ngực

có chút phập phồng đi đến bên cạnh

cửa xe, hơi lo lắng nhìn bên trong xe,

Tưởng Quang Long vẫn ngồi ở trong

xe, sắc mặt nguội lạnh, cô có chút

căng thằng khẽ chớp hai mắt, do dự

một lát nhưng vẫn vươn tay kéo cửa

ra, ngồi ở bên cạnh anh…

Tưởng Quang Long khẽ chớp

mắt, nhưng vẫn không nhúc nhích.

Tài xế thức thời lập tức lái xe.

“Tối hôm qua anh ta trở về?”

Tưởng Quang Long lạnh lùng hỏi.

“Ừm…” Hà Tuệ Trinh cúi đầu, có

chút căng thằng nắm túi xách, hai

mắt hơi ửng hồng, nói: “Em vốn cũng

định ra ngoài, không ngờ anh ấy đột

nhiên trở về, chuẩn bị cho em bữa tối

dưới nến, em… Không dám từ chối

anh ấy nữa… Thật xin lỗi…”

Sắc mặt của Tưởng Quang Long

cứng ngắc, lộ ra ý giễu cợt nói: “Nếu

vậy tại sao sáng nay còn phải tới

đây?”

Hai mắt Hà Tuệ Trinh rưng rưng

lệ, có chút ủy khuất mím chặt môi,

dịu dàng nói: “Không nên nói như

Vậy, trong lòng em thật khó chịu. Tối

hôm qua không có đi cùng anh

nhưng cả buổi tối em đều nhớ đến

anh. Anh cũng biết em rất bất đắc dĩ.

Tưởng Quang Long không lên

tiếng, cả người tản mát ra thái độ từ

chối người xa ngàn dặm.

Trong lòng của Hà Tuệ Trinh đau

xót, nước mắt chảy xuống, xẹt qua

khuôn mặt như phấn trắng, chảy tới

cằm, giọt nước mắt của cô lớn như

hạt đậu, làm cho đàn ông không

cách nào kháng cự.

“Nếu tối hôm qua không đến,

hôm nay cũng không cần xuất hiện,

tốt nhất vĩnh viễn không nên xuất

hiện.“ Tưởng Quang Long lạnh lẽo

cứng rắn nghiêm mặt, nói.

Hà Tuệ Trinh khẽ cắn môi dưới,

uất ức cất giọng nói: “Đừng nói như

vậy, anh biết lòng của em…”

“Anh không biết!“ Hôm nay tâm

trạng của anh thật sự không tốt.

Hà Tuệ Trinh quay đầu sang,

nhìn gương mặt lạnh lẽo của Tưởng

Quang Long một chút, vẫn lộ ra đẹp

trai chết người, anh chính là một

người tao nhã và tôn quý như vậy,

giống như một ông vua, không cho

người phản kháng, cũng không để

cho người từ chối, ánh mắt cô hơi

ảm đạm, nhẹ tay vịn cửa xe nói:

“Nếu anh không vui, vậy em đi trước.

Đừng buồn, em yêu anh, hãy tin em.

Hôm nào em sẽ tới tìm anh, lúc nảy

người giúp việc nói với em, anh

không ăn điềm tâm, chỉ uống một ly

sữa tươi, trở về khách sạn, bảo thư

ký chuẩn bị cho anh một chút…”

Tưởng Quang Long vẫn im lặng.

Hà Tuệ Trinh rưng rưng nhìn

anh, cảm thấy anh nguội lạnh, trong

lòng cũng đã chết chuẩn bị xuống

xe…

Tưởng Quang Long cắn răng,

đột nhiên nắm chặt cánh tay trắng

nõn của cô, kéo mạnh, cả người cô bị

kéo vào trong trong ngực kiên cố

của mình, tay lập tức ôm khuôn mặt

mềm mại của cô, cúi xuống hôn

mạnh trên môi của cô.

Hà Tuệ Trinh nhắm mắt, nước

mắt lăn xuống, ôm cổ anh, đón nhận

nụ hôn cuồng nhiệt cướp đoạt của

anh, cảm giác người đàn ông này

thật sự yêu mình, lòng của cô càng

đau, càng đau.
« Chương TrướcChương Tiếp »