Chương 41: Thẻ tín dụng yêu đương

o

Vào sân, Lịch Duyệt Tinh phát hiện không biết từ bao giờ mà ở góc sân đã có thêm hai hàng rổ tre, bên trên viết 11/11 to bự, hiển nhiên là vật phẩm đồng bộ của cơn mưa lì xì 11/11.

Lịch Duyệt Tinh nhấp vào một cái rổ, rổ lập tức dính vào ngón tay, hơi di chuyển theo ngón tay hắn, chỉ cần kịp thời chuyển tới chỗ lì xì rơi xuống là có thể hứng được vào rổ.

Lúc này Túc Minh Khiêm cũng đã vào trong sân.

Lịch Duyệt Tinh lập tức chỉ huy: “Tôi phụ trách nửa trên, nhóc phụ trách nửa dưới. Tôi sẽ hứng trước, nhóc chịu trách nhiệm hứng mấy bao lì xì tôi để hụt. Chú ý, thời gian lì xì tổng cộng một phút.”

Túc Minh Khiêm không thắc mắc gì. Cậu bưng rổ bằng hai tay, hơi ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ bạnh ra, mắt nhìn lên trời, cực kỳ tập trung và nghiêm túc!

Nghiêm túc làm Lịch Duyệt Tinh cũng muốn chọt mặt cậu, tốt nhất là chọt cho ra cái lúm đồng tiền.

Hai người phụ trách khu vực của mình, cùng hợp tác. Trượt rổ hứng đồ thôi mà, Lịch Duyệt Tinh chẳng hề tốn sức, trong khi ấy hắn vẫn còn có thì giờ nhìn về phía Túc Minh Khiêm, thấy cái người mới nãy hãy còn siêu nghiêm túc giờ đã ôm rổ, bước cái chân ngắn cũn, bắt đầu chạy tọt tọt. Tóc và áo cậu cùng rung rung, sau lưng áo còn có dấu vết sẫm màu, dường như bị mồ hôi thấm ướt.

Nhưng cho dù thế, cậu vẫn cẩn thận tỉ mỉ, tốc độ không hề chậm lại.

Vậy là tay Lịch Duyệt Tinh cũng run theo, bỏ sót mấy bao lì xì.

Còn rước lấy sự kháng nghị của Túc Minh Khiêm: “Cẩn thận chút Tây Mộc ơi, lì xì rớt rồi này, tập trung chú ý cái nào.”

Lịch Duyệt Tinh oan cực: “…”

Anh không tập trung chú ý, trách ai đây.

Đáng yêu quá thể đáng khiến tay run!

Đếm ngược kết thúc, cơn mưa lì xì đã tạnh. Trừ một ít lì xì thật sự không hứng nổi thì trong một phút đếm ngược gần như hứng được 90%.

Hai người thống kê thành quả.

Túc Minh Khiêm: “Tổng cộng một trăm mười bao lì xì.”

Lịch Duyệt Tinh suy tính: “Để tôi xem xác suất rơi đồ trong mấy cái lì xì.”

Nói rồi hắn lật ngược rổ, rất nhanh trông thấy giới thiệu sơ lược về sự kiện này dưới đáy rổ.

【Cơn mưa lì xì】: Giới hạn một phút. Sau khi mở ra, có xác suất 10% nhận được vật phẩm.

Tính thế thì 110 bao lì xì có thể được tầm 11 phần thưởng.

Lịch Duyệt Tinh mở đại một bao.

Một phiếu giảm giá rơi ra.

【Hệ thống: Phiếu mua hàng 80 – 50 bồ câu thượng hạng loại tươi sống】

Khởi đầu tốt đẹp!

Lịch Duyệt Tinh nhướn mày, cảm thấy vận may hôm nay của mình không tệ, thế là nhấp mở một cái nữa.

【Hệ thống: Phiếu giảm giá 15 thịt heo thượng hạng loại tươi sống】

Không tồi không tồi.

Hắn lại nhấp mở bao lì xì thứ ba.

【Hệ thống: Một phiếu giảm giá lì xì 200 – 50 cho tất cả chủng loại】

Với xác suất 10%, mở ra ba bao lì xì liên tiếp mà đều không thất bại.

Lịch Duyệt Tinh vẫn vui vẻ lắm, hắn cảm thấy dường như mình có xu thế biến hóa từ dân Châu Á sang dân Châu Âu.

Lúc này, phía đối diện, Túc Minh Khiêm cũng đang mở lì xì.

Rớt một phiếu rút thưởng.

Rớt một phiếu giảm giá không điều kiện mệnh giá 20.

Rớt một phiếu đổi có thể đổi trực tiếp một lốc sữa chua.

Hai người so sánh phần thưởng bóc được với nhau.

Lịch Duyệt Tinh mới đầu rất hài lòng với thu hoạch của mình dần ngờ vực: “Tuy số phiếu của tôi nhiều hơn nhóc, phần thưởng cũng tàm tạm, nhưng không hiểu vì sao… cứ cảm giác chỗ tôi là cho thể diện, chỗ nhóc mới là may mắn thật sự ấy?”

Bất kể thế nào, bóc thì vẫn phải bóc. Hai người tiếp tục động tác, giải quyết hết chỗ lì xì còn lại.

Cuối cùng kiểm kê, tổng cộng ba mươi bao lì xì có đồ.

Tính toán xác suất, 30110*100=27. 27%, xấp xỉ lúc thu bí đỏ, cao hơn hẳn 10% hệ thống công bố.

Lịch Duyệt Tinh càng hài lòng hơn.

Làm hắn hài lòng nhất chính là trong quá trình mở lì xì, hắn và Túc Minh Khiêm mở được cả thảy ba phiếu rút thưởng.

Cứ có cảm giác ba vật phẩm rút thưởng vàng chói lọi đã vào tay rồi ấy.

Sau khi mở lì xì xong, hai người nghỉ ngơi một lúc, phần quan trọng của sự kiện 11/11, ba hội trường lớn cuối cùng cũng mở.

Chỉ nghe thấy một tiếng nổ vang như tiếng pháo, một con đường mới xuất hiện ngay trước sân.

Con đường mở ra đột ngột, cả hai đều ngơ ngác.

Túc Minh Khiêm: “Con đường này…”

Lịch Duyệt Tinh lấy lại tinh thần: “Chắc là thông tới hội trường.”



Túc Minh Khiêm hơi do dự: “Chúng ta có đi không?”

Lịch Duyệt Tinh: “Tất nhiên là có rồi. Nhanh nào, xem hội trường đầu tiên có đồ ngon gì không.”

Dứt lời, hắn giấu sự tò mò về bản đồ mới trong lòng, không chờ nhóc tí hon mà nhấp thẳng vào con đường, chuyển cảnh tới khu vực mới trước.

Túc Minh Khiêm vẫn còn đứng tại chỗ.

Cậu nghe thấy tiếng của một người khác, lúc bắt đầu câu, giọng của đối phương vẫn còn bên tai mình, tới cuối câu, âm thanh ấy bay xa tựa như khói sương lượn lờ.

Đi về phía trước thôi.

Túc Minh Khiêm thầm nghĩ trong đầu.

Cậu nhìn con đường phía trước, rõ ràng ngay buổi ban đầu, thứ cậu mong muốn nhìn thấy nhất chính là một con đường đi ra ngoài, nhưng tới bây giờ… tới bây giờ cũng không hề thay đổi.

Ấy là thất vọng quá nhiều lần khiến con người ta không khỏi chần chừ.

Túc Minh Khiêm đã do dự xong. Cậu hít sâu một hơi, kìm nén niềm kích động rồi cũng đi về phía trước.

Ra khỏi sân, đi vào một con đường đẹp đẽ.

Nhà cao tầng sừng sững ở hai bên, đường cái ở giữa rộng lớn, cây cối trái phải tuy mang nét lạnh lẽo của tiết đông rét đậm, song thân cây thẳng đứng, bộ rễ chắc khỏe, có thể thấy vào mùa xuân năm sau, chúng sẽ khoác lên mình tấm áo xanh lục mới tinh.

Nơi đây rất đẹp.

Chẳng qua giống như trước đây, không có một ai, không nghe thấy bất cứ tiếng động nào.

Túc Minh Khiêm đứng ở nơi này. Hơi thở của cậu đang chạm vào cái giá lạnh trong gió. Gió lạnh phả vào mặt lấp đầy phổi cậu, cậu không nén nổi mà rùng mình một cái.

Cũng vào lúc này.

“Bé con ơi?”

Giọng nói quen thuộc lại vang lên bên tai, lần này trong giọng nói có sự thắc mắc.

“Nhóc vẫn chưa tới à?”

“Tới ngay”

Trước khi Túc Minh Khiêm kịp phản ứng, cổ họng cậu đã tự động trả lời rồi.

Cái lạnh bao phủ lấy cơ thể đột ngột biến mất.

Người là động vật có tính bầy đàn.

Túc Minh Khiêm nghĩ.

Mình có thể gặp được Tây Mộc, là một chuyện rất may mắn.

Cậu lại nghĩ.

Tuy Tây Mộc cũng có nhiều vấn đề, ví dụ như rất thích gọi mình là bé con này kia… Nhưng không ai hoàn hảo cả, mình phải có lòng bao dung.

Túc Minh Khiêm suy nghĩ rất nghiêm túc.

Sau đó cậu bước lên con đường này, trước mắt rộng mở sáng sủa, ba trung tâm mua sắm lớn xây theo hình tam giác, ở giữa có một đài phun nước cỡ nhỏ đang chảy nước róc rách. Hai bên đường rộng rãi, cây cối xanh tươi um tùm, trên cột đèn đường san sát treo rất nhiều quảng cáo hàng hóa khác nhau, thoạt trông như một dải cờ màu phấp phới.

“Bé con ơi, chỗ này”

Lịch Duyệt Tinh đã quan sát nơi này trước.

Ba trung tâm mua sắm chính là ba hội trường lớn sẽ mở vào hôm nay. Bên tay trái là bách hóa và thực phẩm tươi sống, bên tay phải là quần áo trang sức và đồ nội thất, còn cái đầu tiên, chắc chính là hội trường có ba dấu hỏi chấm.

Hiện tại, hội trường bên tay trái đã mở, hai người bước vào, chỉ thấy tầng tầng kệ hàng dày đặc, hàng hóa la liệt đủ loại. Nếu không phải xung quanh không một bóng người, thì sẽ có cảm giác chấn động hòa mình vào thế giới thực đi siêu thị.

Không có ưu đãi khi mua nhu yếu phẩm.

Có ưu đãi khi mua sản phẩm được ưu đãi.

Trên tay Lịch Duyệt Tinh có phiếu giảm giá có điều kiện chim bồ câu và phiếu giảm giá thịt heo thượng hạng, hắn đi tìm hai món này trước.

Rất nhanh, tủ lạnh xuất hiện trước mắt, bồ câu và thịt heo đều ở bên trong.

【Bồ câu thượng hạng】: 39 điểm cống hiến một con

Lịch Duyệt Tinh so sánh phiếu 80 – 50 trong tay, bắt đầu tính toán.

Hai con bồ câu 78, không được giảm giá toàn bộ, ba con bồ câu 117, 117 – 50 = 67, mình mất 67 điểm cống hiến mua ba con bồ câu, đơn giá mỗi con 22.3, làm tròn là được giảm giá 50%.

Có vẻ rất hời…

Lịch Duyệt Tinh hơi do dự, song vẫn cầm ba con bồ câu.

Nhưng hắn có cảm giác là lạ.

Hắn nhìn tiếp sang tủ lạnh bên cạnh, trên đó còn có ưu đãi.

Năm cân một nhóm, một nhóm chiết khấu 80%.

【Thịt heo thượng hạng】: 9 điểm cống hiến một cân

【Thịt heo bình thường】: 4 điểm cống hiến một cân

Thịt heo thì chắc chắn phải mua rồi, dù sao nấu nướng có thịt mới ngon, có thịt mới bán được giá.

Vấn đề duy nhất là cần phải mua bao nhiêu…



Lịch Duyệt Tinh bắt đầu cân nhắc.

Mình có phiếu giảm giá thịt heo thượng hạng 15 cống hiến, có thể tiêu 3 cống hiến mua hai cân thịt heo thượng hạng, hạ giá sập sàn!

Nhưng hai cân có vẻ ít quá.

Hơn nữa mua trực tiếp năm cân, hội trường có ưu đãi giảm 20%, có thể cộng dồn hai loại ưu đãi.

Cho nên ——

“Má, cho nên rốt cuộc phải mua thế nào để được thêm ưu đãi đây?!”

Lịch Duyệt Tinh cảm giác cái đầu đã quen viết truyện có vẻ không chịu nổi cách tính toán này.

Hắn hoảng hốt lắc đầu, tiếp tục tính:

Năm cân thịt heo thượng hạng đủ loại giảm giá còn 21 điểm cống hiến.

Năm cân thịt heo bình thường đủ loại giảm giá còn 16 điểm cống hiến.

Tuy thịt heo thượng hạng đắt hơn thịt heo bình thường một chút, nhưng cái trước, vẫn rất đáng để… Hả?

Lịch Duyệt Tinh lại cầm lấy thịt heo. Hắn do dự, càng cảm thấy bất thường hơn.

Nhưng bồ câu và thịt heo chỉ là hai loại rất nhỏ, xung quanh vẫn còn nhiều hàng hóa như đồ rừng và biển.

Rất nhanh Lịch Duyệt Tinh đã bị những thứ khác hấp dẫn sự chú ý.

Một tiếng sau, hai người tập hợp lần nữa.

Chiếc giỏ Túc Minh Khiêm xách trong tay gần như đầy ắp.

Lịch Duyệt Tinh mang hai xe chất đầy đủ loại nguyên vật liệu sản xuất và đồ tươi sống.

Túc Minh Khiêm: “… Bạn có mua nhiều quá không?”

Giọng của Lịch Duyệt Tinh cũng khổ não, nhưng hắn không rầu mình mua nhiều mà là: “Bé con à, chỗ này tôi mua gần 533, bên nhóc mua bao nhiêu? Chỉ cần gom tới 600 tệ là có thể sử dụng một phiếu ưu đãi rồi.”

Túc Minh Khiêm: “0.”

Lịch Duyệt Tinh: “Hả?”

Túc Minh Khiêm giải thích: “Tôi dùng mấy cái phiếu đổi kia lấy quà tặng.”

Lịch Duyệt Tinh: “Vậy chúng ta chọn đại thêm mấy món khác cho lên 600, như vậy sẽ giảm còn 450, lời hơn bây giờ 533 giảm còn 433 nhiều.”

Túc Minh Khiêm hơi do dự: “Có thật là không mua nhiều quá không?”

Lịch Duyệt Tinh: “Tất nhiên là không rồi, mấy thứ này toàn nguyên vật liệu, bất kể là chế tạo đồ hay làm đồ ăn đều có thể bán đi hồi vốn.”

Hắn nói vô cùng thản nhiên.

Giờ phút này, sức mạnh thần bí đã che mờ đôi mắt hắn, khiến hắn không hề nhìn thấy giá trị thật sự của điểm cống hiến ở góc trái màn hình trên cùng.

Túc Minh Khiêm nghĩ cũng đúng.

Thế là cậu lại cùng Lịch Duyệt Tinh đi tìm đồ, gom góp vài món rồi chất đống ở hội trường, lì xì quà tặng cùng với các loại ưu đãi chiết khấu sẵn có của skin 11/11, cuối cùng thanh toán 450 điểm cống hiến.

Sự kiện có dịch vụ tự động giao hàng tới nhà, cả hai mua đồ xong, hai tay trống trơn đi ra khỏi hội trường.

Mới đầu Lịch Duyệt Tinh còn tràn trề hào hứng thảo luận với Túc Minh Khiêm phải dùng nguyên vật liệu thế nào để chế tạo vật phẩm bán được.

Sau ba bước.

Lịch Duyệt Tinh liếc thanh giá trị cống hiến của mình.

Hắn sợ hãi giật nảy:

“… Đờ phắc?!”

Túc Minh Khiêm hết hồn: “Có chuyện gì thế?”

“… Không, không có gì.” Lịch Duyệt Tinh hoàn hồn từ nỗi khϊếp sợ.

Hắn yên lặng nhìn điểm cống hiến đăm đăm ba giây.

Nhớ lại những gì mình đã làm ban nãy.

Nhưng… mua thì cũng mua rồi, dù sao đều là nguyên vật liệu, hơn nữa giá cả thực sự phải chăng. Chờ chế tạo xong bán hết cho hệ thống thì sẽ hồi lại máu còn kiếm lời không ít.

“Với cả,” Lịch Duyệt Tinh thì thào tự nhủ, “Mua đủ những thứ cần thiết rồi, hết tiền sẽ không lãng phí tùy thích, dù sao đi nữa mình cũng sẽ không nạp…”

Vừa dứt lời.

Hệ thống đột nhiên tinh một tiếng.

【Hệ thống: Người chơi kích hoạt nhiệm vụ ẩn [Vui hết mình vì chiến thắng]】

【Hệ thống: Người chơi nhận được vật phẩm: thẻ tín dụng yêu đương ×1】

【Thẻ tín dụng yêu đương】: Một tấm thẻ tín dụng xinh đẹp và quý phái có hạn mức là 18888 điểm cống hiến. Người chơi có thể quẹt thẻ tùy ý trong hạn mức. Điểm cống hiến đã quẹt phải trả hết trong 15 ngày.

------oOo------