Quyển 2 - Chương 11: Ngoại truyện

Ngoại truyện 1: Tần Liệt

Tần Liệt đã được nghe tên Bảo Khâm từ nhiều năm trước. Khi ấy ông ngoại hắn - Lưu lão tướng quân vẫn còn sống, nhưng ông không còn cầm quân đánh giặc nữa, nhàn rỗi rảnh rang đi khắp chốn, tụ họp bạn bè. Mùa đông năm đó, lúc trở về, ông không ngừng nhắc đến cái tên “Bảo nha đầu.”

“Thật đáng thương! Tiểu cô nương mới bao nhiêu tuổi cơ chứ, vậy mà đã phải ra chiến trường, còn nhỏ hơn mẫu thân con khi ấy…”

“Nếu chẳng may bị thương ở đâu, sau này biết gả cho ai…”

“A Liệt à, con đi nói thằng nhóc Tần Tu nhà con một tiếng, bảo nó hạ thủ lưu tình! Dù sao nước ta và nước Trịnh cũng không có thù oán gì sâu đậm, đừng đánh cô nương nhà người ta phải khóc…”

Tần Liệt phải nghe đi nghe lại nhiều lần, cuối cùng không chịu nổi, phái người đi thăm dò tin tức. Trấn giữ phía Đông là Tần Tu, tính tình nóng nảy, nhưng mà hơi ngốc, Tần Liệt không dám nói chuyện này cho hắn biết.

Người được phái đi nghe

ngóng rất nhanh đã trở về, kết quả ngoài dự đoán của hắn: Tần Tu

bị nha đầu “đáng thương” đó đánh cho tan tác, cả ngày kêu gào đòi

báo thù rửa hận. Bản lĩnh của Tần Tu thế nào Tần Liệt biết rõ,

tuy không giỏi dùng mưu nhưng dũng mãnh, dưới trướng còn có không ít

tướng tài thiện chiến, vậy mà lại thua thảm hại dưới tay một nha

đầu? Tần Liệt bắt đầu cảm thấy cô nương họ Chung không phải người dễ

dàng bị bắt nạt như lời ông ngoại nói.

Không lâu sau, Lưu lão

tướng quân qua đời, quân Yên nhân cơ hội tập kích bất ngờ, Tần Liệt

bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, quên bẵng chuyện này. Khi nghe tin

“Chung tiểu tướng quân” uy danh vang dội vây Tần Tu ở Xuân cốc đã là

chuyện của hai năm sau.

Quan hệ giữa Tần Liệt và

Tần Tu rất kỳ lạ. Trên thực tế, trong đám huynh đệ, Tần Liệt chỉ

hòa thuận với Thái tử, còn Tần Tu lại khác với đám huynh đệ của

hắn. Tần Tu mất mẹ từ nhỏ, tính tình hơi cực đoan, rất thích đối

đầu với Tần Liệt. Sau vài lần gây gổ, Tần Liệt lại bắt đầu thương

hại hắn.

Nhân lúc quân Yên còn chưa

biết tin, Tần Liệt vội vàng dẫn quân đi cứu Tần Tu.

Càng đi về phía Đông, tin

tức hắn nghe được càng kinh người, thậm chí còn có tin đồn “Chung

tiểu tướng quân” muốn giết Tần Tu để cúng tế. Tần Liệt cảm thấy

người có thể đánh Tần Tu thành như vậy ắt hẳn không phải kẻ ngốc,

nhưng hễ nhớ đến Chung tiểu tướng quân đó chỉ là một cô nương, ai mà

biết nàng ta có bị người khác dụ dỗ, lợi dụng hay không?

Nghĩ vậy, Tần Liệt không

nhịn nổi nữa, quyết định dẫn theo gần hai chục thị vệ, giả làm

thương nhân bán hàng da tiến về phía trước.

Quân Yên ở phía Bắc đã

bị hắn đánh cho ngoan ngoãn từ lâu, không ngờ bên phía Đông lại nhiều

thổ phỉ như thế. Đoàn người của Tần Liệt đi không lâu, liền bị một

đám thổ phỉ chú ý.

Tần Liệt hễ đánh nhau là

liều mạng, quyết không nương tay với đám thổ phỉ nước Yên, chẳng ngờ

lần này hắn chọc phải thú dữ, động đến sơn trại gần đó, bị hơn hai

trăm người vây bắt.

Tần Liệt sống hơn hai mươi

năm, dù là lúc thiếu thời hắn cũng lén một mình chạy đến quân doanh

cũng chưa từng thê thảm như thế này, thị vệ đi cùng bốn người chết,

bảy người trọng thương, lại còn bị thương nhẹ, ngay đến hắn cũng bị

chém một phát vào cánh tay, máu tươi thấm đỏ tay áo.

Lẽ nào hắn phải bỏ mạng

ở đây? Tần Liệt nhìn đám thổ phỉ đông như kiến mà lòng không cam. Từ

lúc hơn mười tuổi rời Kinh đi đánh trận, gần mười năm nay hắn chưa

biết thất bại là gì, không ngờ hôm nay phải chết trong tay những kẻ hại

nước hại dân kia! Sớm biết thế này, thà hắn hi sinh vẻ vang ngoài

chiến trường còn hơn.

Đang trong cơn tức giận,

đột nhiên thị vệ bên cạnh Tần Liệt vui mừng, kinh ngạc hét lên: “Tam

gia, cứu binh đến rồi!”

Tần Liệt quay đầu nhìn,

đám thổ phỉ ban nãy còn vây kín bốn bề giờ hoảng loạn chạy trốn

khắp nơi, trong nháy mắt, xung quanh chỉ còn lại vài người họ, mà

cứu binh đang thúc ngựa tới gần hắn mặc quân phục nước Trịnh.

Chúng thị vệ lập tức lo

lắng, lần lượt đứng gần vào Tần Liệt, khẽ hỏi: “Tam gia, chúng ta

có nên chạy không?”

Tần Liệt lạnh lùng lườm

hắn: “Ngu ngốc! Chúng ta không phải thổ phỉ, ngươi lo cái gì?”

Gã thị vệ toát mồ hôi

hột, thân phận thật của họ còn nhạy cảm hơn cả thổ phỉ ấy chứ.

Mọi người thấy Tần Liệt bình tĩnh, trong lòng thoải mái hơn nhiều,

sửa lại y phục, ra vẻ người bị hại, ngẩng đầu mong ngóng đám kỵ

binh tiến đến càng gần. Đi đầu đội quân là một thiếu niên cưỡi ngựa

trắng, mặc giáp bạc. Càng đến gần, khuôn mặt hắn càng trở nên rõ

ràng, mọi người thấy tướng mạo hắn xong, ai cũng ngây ra tại chỗ.

Một lúc sau, gã thị vệ

bên cạnh Tần Liệt mới khẽ nói: “Tam gia, người này… cũng đẹp quá đi

mất!”

Tần Liệt không lên tiếng,

nhìn người đang tới gần không chớp mắt, trong đầu như nổ “bùm” một

cái, tất cả rơi vào hỗn loạn.

“Các ngươi từ đâu đến?”

Cách họ khoảng mười bước chân, thiếu niên ghìm dây cương, đôi mắt xinh

đẹp có ý thăm dò, đè thấp giọng nói nhưng lại có cảm giác mê hoặc

dị thường.

Trong lòng Tần Liệt chợt

lóe tinh quang, có thứ gì đó mãnh liệt xuyên qua gân cốt và đầu óc

hắn, muốn bắt lại mà không được.

Thấy Tần Liệt im lặng,

đám thị vệ lo lắng muốn mở miệng trả lời, nhưng sợ nói sai sẽ bị

trách tội. Họ sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai. May mà cuối cùng

hắn cũng có phản ứng, bình tĩnh đáp: “Vị tướng quân này, chúng tôi

là thương nhân buôn hàng da đến từ nước Tần, vừa tiến vào Tống Châu

thì gặp phải thổ phỉ, chúng nhất quyết truy đuổi không tha. May mà

có tướng quân giúp đỡ mới may mắn sống sót.” Lúc nói, hắn hơi cúi đầu,

thu lại tinh quang trong mắt, ra vẻ thành thật.

Họ bị thương không ít,

trông nhếch nhác vô cùng, nhưng dù sao cũng là người được huấn luyện

trong quân đội nên cơ thể vẫn toát lên sát khí. Tướng quân trẻ tuổi

hiển nhiên không tin lắm, nheo mắt nhìn họ, nhếch miệng cười, lộ ra

hàm răng trắng: “Các vị đều là người trong phủ ngươi? Thân thủ không

tồi!”

Ánh mắt Tần Liệt tỏ vẻ

sợ hãi: “Mấy vị này đều là huynh đệ trong tiêu cục Chấn Uy, tướng

quân cũng biết, chúng tôi buôn bán da không dễ dàng gì, trên đường rất

hay gặp cướp nên mới mời mấy huynh đệ này đến bảo vệ. Không ngờ

vẫn…” Hắn vừa nói vừa thở dài.

Đám thị vệ thấy thế,

biết ý lên trước chào hỏi vị tướng quân trẻ tuổi kia, tạ ơn cứu

mạng một cách thành khẩn. Tướng quân trẻ tuổi không tranh cãi nữa,

cười cười nói chuyện với họ, sau đó sai thuộc hạ đưa những người

này về doanh trại.

“Bảo gia, có đuổi theo

bọn thổ phỉ không?”

Trên đường về, Tần Liệt

nghe rất rõ có một gã béo hỏi vị tướng quân trẻ tuổi kia, hắn chợt

nghĩ đến điều gì đó, chỉ thấy tướng quân trẻ tuổi đang liếc nhìn

kẻ kia: “Phía trước là núi còn muốn đuổi theo, ngươi không muốn sống

nữa à?”

Lúc mắng người, ánh mắt

vị tướng quân trẻ tuổi sáng rực rỡ, đôi mày hơi nhíu lại. Da thịt

hắn trắng nõn, mặt hơi ửng đỏ càng tôn thêm khuôn mặt xinh đẹp và sự

ngây thơ.

Thì ra nàng có dáng vẻ

như vậy! Tần Liệt còn tưởng, người con gái có thể thống lĩnh quân

Trịnh, bức Tần Tu vào đường cùng sẽ phải giống như đàn ông, cơ bắp

đầy mình.

“Nhìn cái gì mà nhìn!”

Gã béo phát hiện ra ánh mắt của Tần Liệt, lập tức nhảy cẫng lên,

kích động mắng chửi: “Ngươi nhìn chằm chằm tướng quân của bọn ta làm

chi? Còn nhìn nữa ta sẽ móc mắt ngươi!” Nói xong, hắn lại đổi sang

bộ mặt nịnh nọt, nói với Bảo Khâm: “Bảo gia, tiểu nhân thấy gã này

không thật thà chút nào, e rằng hắn nói dối, hay là để tiểu nhân

nhốt lại thẩm tra kỹ càng, nhất định có thể bắt chúng khai thật.”

Chung Bảo Khâm liếc xéo

gã, cười khoát tay: “Nhốt làm gì, chỉ tốn cơm! Lát nữa thả người

ra…” Lúc nói, bóng nàng cũng dần dần biến mất.

Gã béo sốt ruột, vội

vàng đuổi theo: “Không phải chứ? Tướng quân định thả hắn thật? Tiểu

nhân cảm thấy bọn chúng tám, chín phần là gian tế…”

“Người nước Tần, dù là

gian tế thì sao? Ngươi thật sự muốn dồn Tần Tu vào chỗ chết ư?”

Tần Liệt nghe vậy, không

nhịn được lắc đầu. Sớm biết người ta căn bản không muốn lấy mạng

Tần Tu, hắn đã chẳng cần vội vàng đuổi theo. May mà… may mà… Tần Tam

gia vẫn luôn lạnh lùng không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên đỏ

mặt. Đám thị vệ nhìn nhau rùng mình.

Giải quyết xong mọi

chuyện, Tần Liệt liền trở về doanh trại Tây Xuyên, nhưng trước khi đi,

hắn đã để lại hai tâm phúc của mình ở đây. Từ đó, mỗi tháng hắn

đều nhận được “quân tình khẩn cấp” từ Hồng Cốc quan. Mãi cho đến

mùa hè hai năm sau, nước Trịnh truyền tin Chung Bảo Khâm được ban chết.

Khi ấy, Tần Liệt bắt đầu

đề nghị hòa thân. Hắn không còn trẻ, nếu ở trong kinh thành, e đã bị

Tần Đế ban hôn từ lâu, con cháu đầy đàn. Nhưng những năm này hắn dành

phần lớn thời gian ở Tây Xuyên, ỷ vào việc Lưu lão tướng quân còn

sống, không ít lần giận dỗi Tần Đế. Sau này, Lưu lão tướng quân mất

rồi, hắn mượn cớ để tang không lấy vợ. Cứ như vậy cho đến năm hắn

hai mươi tư tuổi, Tần Đế không nhẫn nhịn nổi nữa.

Chuyện hôn nhân của Tần

Liệt không dễ định đoạt. Hắn nắm trong tay mười vạn quân Tây Xuyên,

nếu thông gia là một gia đình quyền cao chức trọng, khó tránh khỏi

dẫn đến triều đình không yên. Nhưng nếu kết thân với một gia đình

bình thường, Tần Đế sẽ không đành lòng… Dù sao Tần Liệt cũng là

đứa con ông ta yêu thương nhất. Suy nghĩ kỹ càng một phen, cuối cùng

ông quyết định chọn Thất công chúa nước Trịnh - thân phận cao quý,

tướng mạo xuất chúng, tri thư đạt lễ, đoan trang phóng khoáng. Tập

tục nước Trịnh bảo thủ, con gái hiểu biết lễ nghĩa, tốt hơn nhiều

so với mấy cô nương điên điên khùng khùng, không biết xấu hổ ở Phong

thành.

Tần Đế càng nghĩ càng

thấy đây là ý kiến hay. Ông thậm chí còn không thèm nói với Tần

Liệt một câu đã lập tức sai sứ giả sang nước Trịnh cầu thân. Đợi

đến khi Tần Liệt biết tin, văn thư đính hôn giữa hai nước đã xong.

Lần này Tần Liệt không

hề nổi cáu với Tần Đế, trên thực tế, hắn đang vì chuyện của Chung

Bảo Khâm làm cho quay cuồng. Vừa mới buồn bã vì tức giận nàng chết

oan, rồi ngay sau đó nhận tin nàng được cứu sống, không biết phải làm

gì mới đưa nàng rời khỏi nước Trịnh, đến nước Tần… Chuyện nào cũng

khiến hắn đau đầu.

Còn về Thất công chúa gì

đó, chỉ cần hắn không muốn lấy, thiếu gì cách bỏ.

Cuối cùng, mọi chuyện

xảy ra thuận lợi đến mức ngoài dự liệu của Tần Liệt.

Có lẽ là định mệnh,

không ngờ Lương Khinh Ngôn lại đưa nàng lên thuyền của đoàn người hòa

thân. Sau đó, Thất công chúa đột nhiên chạy trốn cùng người khác,

giúp hắn tiết kiệm rất nhiều sức lực. Càng không ngờ tới hơn là,

Bảo Khâm bị gã Lý Kha Minh tráo mận đổi đào, trở thành thê tử chưa

cưới của hắn…

Ngày Mười bảy tháng Tám,

trời nắng.

Tần Liệt tập hợp hơn một

trăm tướng sỹ quân Hắc Kỳ, nghiêm túc đi đón thê tử của mình…

Ngoại truyện 2: Đại sư

huynh

Lương Khinh Ngôn vẫn còn

nhớ lần đầu gặp Bảo Khâm, hắn mới mười tuổi, được phụ thân dẫn lên

núi Thanh Lương bái Hàn Thạch lão nhân làm sư phụ. Còn nhỏ đã phải

rời xa cha mẹ, trong lòng hắn rất ấm ức.

Cuộc sống trên núi kham

khổ, cả núi chỉ có một gã tạp dịch nhóm lửa nấu cơm, còn kiêm luôn

việc hầu hạ Hàn Thạch lão nhân, đương nhiên không rảnh quan tâm đến

người khác. Lương Khinh Ngôn nhỏ tuổi phải làm hết mọi việc, từ dọn

dẹp phòng ốc đến giặt giũ quần áo, ngay cả ngày đông lạnh giá cũng

chẳng thể lười nhác.

Hắn là con cháu thế gia,

quen ăn sung mặc sướng từ nhỏ, đâu làm mấy chuyện này bao giờ. Chưa

đến hai ngày, bàn tay hắn đã nứt nẻ. Hắn tính tình quật cường,

không muốn để sư phụ biết, đành cắn răng chịu đựng nuốt hết mọi khổ

nhọc vào người. Nhưng dù sao Lương Khinh Ngôn vẫn còn quá nhỏ, lúc đau

đớn vô cùng liền ra sau núi không có bóng người, một mình khóc lớn,

xem như trút hết mọi việc ra ngoài.

Chiều hôm đó, hắn ngồi

bên gốc mai sau núi khóc lóc, lại nhớ đến cha mẹ trong Kinh thành,

lòng càng buồn hơn, tiếng khóc cũng ngày to theo.

“Ca ca à! Ca ca..” Trong

lúc đang khóc lóc thảm thiết, đột nhiên hắn nghe thấy giọng nói lanh

lảnh thì sợ hãi, định quay người đi, chợt trông thấy một đứa bé

chừng năm, sáu tuổi, mũ đội trên đầu không biết là nam hay nữ. Đứa

bé mặc áo màu đỏ, áo choàng màu trắng, đôi mắt vừa to vừa đen nháy

nhìn hắn chớp chớp, vẻ nghi hoặc khó hiểu.

Lương Khinh Ngôn đỏ mặt.

Hắn dù sao cũng đã hiểu chuyện, bị một đứa bé tự nhiên ở đâu nhào

vào người lúc đang khóc nức nở thì vừa xấu hổ vừa bực bội, bèn

đẩy đứa bé ra sau, quay người chạy thẳng.

Từ bé tới giờ hắn chưa

từng làm chuyện xấu, chạy được một đoạn liền cảm thấy chột dạ,

chân bước chậm dần. Do dự một lúc, Lương Khinh Ngôn quyết định quay

trở lại sau núi, gần đến nơi hắn lại cảm thấy không được tự nhiên

nên lê từng bước một.

Dưới gốc cây hoa mai đã

không còn bóng dáng đứa bé, chắc nó đã đi rồi. Lương Khinh Ngôn vỗ

vào gáy mình, quay người về phòng, vừa quay đi liền trông thấy khuôn

mặt nổi giận của đứa bé: “Sao ca ca lại tìm ta làm gì nữa?” Đứa bé

xụ mặt chất vấn.

Lương Khinh Ngôn đuối lý,

im lặng không đáp.

Đứa bé định hỏi nữa, xa

xa chợt vọng đến tiếng gọi: “A Bảo! A Bảo!”

“Phụ thân…” Đứa bé lười

biếng đáp trả một câu, giọng nói êm dịu dễ nghe.

Bị người ta bắt quả tang

tại trận, phải làm thế nào đây? Lương Khinh Ngôn khóc không ra nước

mắt.

Trong nháy mắt, người đàn

ông cao lớn tuấn tú đã đến đây, thấy hai người đang trừng mắt nhìn

nhau, thì bật cười: “Sư huynh muội các con đã làm quen rồi sao?”

Sư muội… Lương Khinh Ngôn

nghiêng đầu nhìn A Bảo, thì ra là một tiểu cô nương, thảo nào lại

xinh xắn như vậy. Nhưng, nếu lát nữa nàng mách tội với cha nàng và

sư phụ, hắn biết làm sao bây giờ?

Lương Khinh Ngôn lo sợ bất

an mất mấy hôm, nhưng vẫn không thấy sư phụ trách phạt, sư muội hồn

nhiên tên A Bảo còn tìm hắm chơi đùa. Lương Khinh Ngôn thấy vậy, trong

lòng càng thêm áy náy. Qua mấy ngày, cuối cùng hắn không thể chịu

nổi nữa, lặng lẽ chặn A Bảo lại, hỏi: “Sao muội không đi mách sư phụ

chuyện hôm ấy ta đẩy muội?”

A Bảo mở to đôi mắt đen

láy, nhìn hắn khó hiểu: “Chẳng qua đại sư huynh chỉ muốn đùa với A

Bảo thôi mà, sao A Bảo phải đi mách sư phụ?”

Lương Khinh Ngôn nhất thời

nghẹn họng. Lương gia không thiếu con gái, tuổi tầm A Bảo cũng có mấy

đứa, nhưng dù là con vợ cả hay con vợ lẽ cũng đều khác hẳn nàng.

Lương Khinh Ngôn chỉ thấy mấy đứa bé trong nhà hoặc điêu ngoa, hoặc

nhõng nhẽo, hoặc khúm núm bảo sao nghe vậy, chứ chưa từng thấy ai

phóng khoáng độ lượng như A Bảo, trong chốc lát vừa bất ngờ, vừa

khó hiểu.

Rất nhiều năm sau đó, bất

ngờ và khó hiểu đã trở thành thói quen. Khi mới lên núi A Bảo còn

rất nhỏ, mấy ngày sau khóc nức nở đòi về nhà. Lương Khinh Ngôn trong

một đêm đã trưởng thành lên rất nhiều. Hắn luôn dùng lời hay ý đẹp

khuyên nhủ, dỗ dành nàng. Hắn còn rất nhẫn nại ở bên cạnh nàng.

Tiểu sư muội hoạt bát thẳng thắn đã trở thành một phần trong cuộc

sống của hắn. Họ cùng nhau đọc sách, cùng nhau luyện kiếm, cùng nhau

ra sau núi mò cá đào trứng chim, lén nhóm lửa nướng cá ăn…

Lương Khinh Ngôn cho rằng,

cả hai sẽ mãi tốt đẹp như vậy, năm A Bảo mười bốn tuổi, Chung tướng

quân có ý hai nhà kết thông gia, hắn vui vẻ đến mức cả đêm không ngủ

được.

Nhưng, nào ngờ mọi chuyện

lại thành ra thế này. Vào lễ mừng đại thọ của Lương lão phu nhân,

Lương Khinh Ngôn mới về Kinh một chuyến, khi trở lại đã hay tin Chung

tướng quân hi sinh ngoài chiến trường, còn A Bảo của hắn trở thành

tiểu tướng quân ngoài Tây Bắc.

Dù võ công của nàng giỏi

đến đâu, dù khí thế của nàng có mạnh đến đâu, nàng vẫn chỉ là một

thiếu nữ mới lớn. Cả đội quân Tây Bắc sao có thể đè nặng lên đôi vai

non nớt ấy được?

Nàng vốn nên là tân nương

dịu dàng của hắn…

Lương Khinh Ngôn bất chấp

gia đình phản đối, kiên quyết rời Kinh thành, chạy đến nơi quân Tây

Bắc đóng trại, ở lại bốn năm liền.

Doanh trại Tây Bắc có can

hệ đến an nguy biên giới nước Trịnh, có mười vạn đại quân, là nơi

rất nhiều người trong triều mơ ước có được. A Bảo là “con trai” của

Chung tướng quân, được thuộc hạ cũ của Chung gia giúp đỡ, còn lập

công ngoài chiến trường, hiển nhiên được tiếp quản đại quân Tây Bắc.

Nhưng nàng còn trẻ chưa từng trải, nên khi nguy cơ vừa được giải

quyết, nhiều người trong triều bắt đầu ngấp nghé đến chỗ nàng. A

Bảo một mình chẳng thể ứng phó, chẳng bao lâu bị ép giao soái ấn,

chỉ được cái danh “Phiêu kỵ tướng quân”.

Nhưng ở nơi loạn lạc, dựa

vào chiến công anh hùng, đám “đại tướng quân” từ trên trời rơi xuống

sao có thể chỉ huy được những binh sĩ thường xuyên chém giết trong

máu tươi? Bọn họ ra lệnh khô cả giọng cũng chẳng bằng một câu nói vu

vơ của A Bảo.

A Bảo như vậy, sao không

khiến người ta ghen ghét đố kỵ?

Nàng dũng mãnh thiện

chiến, rất có tiếng trong quân nhưng lại không giỏi giao tiếp với đám

quan viên trong triều. Nàng tính tình ngay thẳng, nói năng bộc trực,

thường xuyên khiến đám cấp trên bụng dạ xấu xa nổi trận lôi đình.

Lương Khinh Ngôn giúp đỡ nàng trên mọi phương diện, từ hỗ trợ lương

thực đến lễ lạt trong cung hay ngăn chặn những tình huống ngặt nghèo.

Hắn tưởng hắn có thể

bảo vệ nàng, nhưng không ngờ mọi việc còn nghiêm trọng hơn tưởng

tượng rất nhiều.

Một bức thư tố cáo vô căn

cứ đẩy A Bảo đến nơi đầu sóng ngọn gió, Lương Khinh Ngôn cứ tưởng

các mối quan hệ của mình có thể trấn áp chuyện này, chẳng ngờ mọi

chuyện đã vượt xa dự liệu, hắn vừa đưa thư cầu cứu đến tay Lục Điện

hạ, Trịnh Đế đã hạ thánh chỉ ban rượu độc cho nàng.

Thiên lý ở đâu? Công đạo

ở nơi nào?

Một chén Đoạn Trường

suýt lấy mạng Bảo Khâm. Lương Khinh Ngôn dốc toàn lực mới có thể cứu

nàng trở về từ nguy hiểm, nhưng sức khỏe của nàng đã bị tàn phá

nặng nề. Hắn giấu nàng trong hầm ngầm Hình gia, ngày ngày bón

thuốc, chăm sóc nửa tháng, cuối cùng cũng tìm được cơ hội đưa nàng

rời Kinh.

Ngày A Bảo đi vừa vặn

Lập thu, mặt trời vẫn chói chang như cũ, nóng bức đến mức ngột ngạt

khó thở.

Lương Khinh Ngôn đưa mắt

nhìn con thuyền chở Thất công chúa đi hòa thân dần dần biến mất, hắn

đột nhiên có dự cảm, hình như Bảo Khâm đi chuyến này sẽ không bao giờ

về nữa…

“Đại thiếu gia…” Thị vệ

bên cạnh cất tiếng gọi.

Lương Khinh Ngôn chậm rãi

quay người, lặng lẽ lên ngựa, trầm giọng nói: “Đến phủ Lục điện

hạ…”

“Điện hạ phải nghĩ cho

kỹ!”

Trong thư phòng Vương phủ

không đốt đèn, khuôn mặt Lương Khinh Ngôn hòa lẫn cùng bóng đêm, không

thể thấy mặt mũi hắn ra sao, nhưng giọng nói truyền vào tai Lục

Hoàng tử từng câu, từng câu một, mang theo sự mê hoặc. Hắn nói: “Tiên

hạ thủ… vi cường…”

Nửa tháng sau, Trịnh Đế

băng hà, các Hoàng tử đấu đá, cuối cùng, người đăng cơ lại là Lục

Hoàng tử trầm lặng vô danh.

Lương Khinh Ngôn siết tập

thư dày trong tay, trên đó ghi lại tất cả mọi chuyện trên đường đi của

Bảo Khâm, từ việc nàng bỗng dưng bị tráo đổi thành Thất Công chúa,

đến việc nàng lập uy cho chính mình lần đầu tiên khi ở Phong thành,

rồi nàng gặp gỡ Tam điện hạ nước Tần ra sao…

Hắn biết rõ, có một số

việc đã nằm ngoài sự khống chế.

Nhưng, hắn vẫn không kiềm

lòng muốn đi gặp nàng, muốn xoay chuyển cục diện lần cuối. Dù… dù

kết quả không như mong đợi, thì ít nhất cũng được nghe câu trả lời

từ chính miệng nàng.

Hắn vắng mặt trong buổi

lễ đăng cơ của Lục Hoàng tử, trèo đèo lội suối nghìn dặm xa xôi đến

Phong thành chỉ để gặp nàng một lần, nhưng đến khi gặp rồi, hắn

bỗng nhiên sợ hãi. Hắn thậm chí thà rằng mình không biết gì hết,

không hỏi gì hết, nhưng hắn có thể giả bộ mọi chuyện vẫn còn như

xưa.

“Nhưng mà… đại sư huynh…

muội đã không thể trở về nữa rồi!” A Bảo nhìn thẳng vào mắt hắn,

nói từng chữ một.

Chung Bảo Khâm đã bị ban

chết, thuộc hạ cũ trong quân Tây Bắc tan đàn xẻ nghé, A Bảo tuy giữ

được tính mạng, nhưng thân thể bị thương, không chịu nổi một đòn.

Nàng không còn là Chung

tiểu tướng quân năng nổ của quân Tây Bắc, cũng chẳng thể làm thiên kim

đại tiểu thư cả ngày trong nhà, không hiểu quy củ, có lẽ ngay cả phu

nhân nhà họ Lương cũng khinh thường nàng.

“Sư huynh!” Bảo Khâm hứa

với hắn thật nghiêm túc: “Muội sẽ sống thật tốt!”

Nàng từng là Chung tiểu

tướng quân quen với gió tanh mưa máu, chém chém giết giết chứ không

phải là tiểu thư đài các mảnh mai yếu đuối. Dù cho ở hoàn cảnh khó

khăn thế nào, dù cho đối diện với chông gai ra sao, nàng đều có thể

vượt qua.

Ánh mắt nàng tràn ngập

kiên định, đôi mắt ấy rực rỡ long lanh. Lương Khinh Ngôn nhìn vào bỗng

chẳng thể thốt ra lời khuyên ngăn. Cuối cùng hắn đành mỉm cười lắc

đầu: “Thôi, thôi! Nếu muội đã nói như vậy, sư huynh không khuyên muội

nữa. Muội chỉ cần nhớ, bất kể xảy ra chuyện gì, chỉ cần muội đồng

ý, ta… sẽ bảo vệ muội.”

Nói xong, Lương Khinh Ngôn

mỉm cười với Bảo Khâm, quay lưng từ biệt. Trong thoáng chốc, khuôn mặt

đã trở nên ướt đẫm. Hắn lau nước mắt, thì ra không biết từ lúc nào

lệ nóng đã tuôn rơi.

Nàng là vết tích khắc

tạc trong tim hắn, cả đời này chẳng thể phôi phai. Hắn cứ tưởng đó

là mối nhân duyên ông trời ban tặng, đâu ngờ đó chỉ là trò đùa trớ

trêu của số phận. Chuyện tình cảm vốn không sao nói rõ, dù cho mười

năm bên nhau chẳng rời, cũng chưa chắc ngăn nổi cái nhìn định mệnh

trong chớp mắt.

Chỉ cần nàng thích, hắn

nguyện tác thành…

Thực

hiện bởi

nhóm Biên tập

viên:

Mai – Minh Nguyệt
– H.y

(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)