Chương 5: Cô gái bí ẩn

Đóng cửa vào, mở cửa ra, đóng cửa vào, mở cửa ra, ú oà.

Lặp đi lặp lại động tác đóng mở cửa cũng không thể khiến sự thật trước mắt của Nam Phong thay đổi đi chút nào, mà chỉ càng tăng thêm sự bất lực trong lòng của hắn.

“Hết rồi, thế là hết thật rồi! Đây không phải ảo giác, nó là sự thật, thật đến nỗi không còn gì có thể thật hơn được nữa!”

Nam Phong thu mình vào trong góc nhà và co ro như một chú cún con bị thương cùng với những ảo tưởng về một tương lai đen tối.

Phải mất một lúc lâu thì hắn mới có thể bình tĩnh trở lại và bắt đầu suy nghĩ phương pháp giải quyết nan đề trước mắt.

Hắn vuốt vuốt chiếc cằm bóng loáng không có chút râu nào của mình như một bô lão, một quân sư đích thực và tỏ vẻ trầm tư suy nghĩ.

“Chắc chắn một điều là ta đã xuyên không đến một thế giới khác. Bây giờ, chỉ còn cách tìm xem đây là đâu mà thôi!” Nghĩ một thôi một hồi thì hắn mới đưa ra được kết luận này.

Nhưng nhanh chóng sau đó hắn đưa ra một kết luận khác: “Có thể đây là một thế giới hoàn toàn tách biệt với thế giới cũ của mình, hay theo ngôn ngữ chuyên môn của ngành xuyên không học thì ta đây đã trọng sinh đến một thế giới khác.”

“Không đúng! Nếu đã trọng sinh thì sao ta trông vẫn như cũ vậy? Đợi một chút! Nhà cửa vẫn còn nguyên vẹn, người thì không hề thay đổi chút nào, nhà cửa xung quanh đổ nát. Không phải chứ! Chẳng lẽ là mình đã bị xuyên không đến tương lai, nơi mà thế giới dường như bị một thứ gì đó tàn phá và có thể mình là người sống sót cuối cùng của nhân loại.”

Kết luận đó của Nam Phong đã tự khiến cho hắn tái xanh, tái mét mặt lại, hắn nghĩ: “Có một mình thì ở với ma à! Người ta xuyên qua không phải cao thủ võ lâm có bàn tay vàng thì cũng là nhân vật phong vân một cõi với hệ thống bá đạo! Ta đây xuyên qua vào thế giới bị diệt vong! Ta xxx!”

Chợt hắn nhớ gia điều gì đó: “Đúng rồi! Hệ thống! Trước khi bị ngất đi mình có nhớ là đã kích hoạt được một cái hệ thống nào đó mà!”

Nam Phong nói to: “Hệ thống mở ra!”

Đợi mất một lúc mà vẫn không thấy kết quả gì, hắn lại nghĩ: “Sao lại không được nhể? Hay là password không đúng, vậy thì mình nói lại lần nữa!”

“Hệ thống khởi động! Vẫn không có gì!”

“Hệ thống kích hoạt! Vẫn không được!”

“System action!”

“System go!”

“Start!”

“Open!”

“Vừng ơi mở cửa ra!”

“Gái ơi mở hàng ra!”

“Hoạ mi ơi hót lên!”



“Cái dcm hệ thống này, mày có khởi động cho tao không thì bảo?”

Vẫn không thấy chuyện gì xảy ra cả, mọi thứ xung quanh vẫn im lặng đến đáng sợ. Sự im lặng này khiến cho hắn phát điên và phải phát tiết với những viên đá vụn xung quanh cửa nhà.

“Cái hệ thống chết tiệt! Mày đưa tao đến đây xong rồi vứt đấy à? Sao số tôi có thể đen đến thế vậy?”

Ngay ngày đầu ra ở riêng mà lại dính ngay vào phát này, mà dính phát nào không dính chứ dính phát này thì chỉ có đường chết chứ chẳng thấy sống được!” Nam Phong than thở với trời, với đất, với thần, phật, với jesu, với đức mẹ đồng trinh, với quan thế âm bồ tát…, với bất kể tôn giáo nào mà hắn đã từng biết hay từng nghe nói ở địa cầu đều được hắn lôi ra để than thở, than vãn, thậm chí là xxx.

“Cứ như vậy cũng không phải là cách hay!”

Hắn quyết định xách mông đi khảo sát khu vực này, vừa để tìm nơi cư ngụ của loài người của thế giới này và vừa để tìm cho hắn đường có thể quay trở về nhà.

Xung quanh khu vực này đâu đâu cũng thấy nhà cửa đổ nát, có những ngôi nhà còn nguyên vẹn nhưng dường như cũng đã có từ rất lâu rồi.

Bỗng nhiên, hắn nhìn thấy một tấm biển rơi ở dưới đất.

“Biển tên đường này dường như không phải của Việt Nam. Nếu đoán không nhầm theo lối chữ viết thì rõ ràng đây là chữ viết của hàn quốc hoặc trung quốc.” Mặc dù hắn không có học qua tiếng hàn hay tiếng trung nhưng kiểu chữ này thì hắn vẫn biết, vì hắn cũng hay thường xem những bộ phim hàn xẻng và phim kiếm hiệp trung quốc nên những kiểu chữ như thế này thì hắn có phần nhận biết nhất định.

“Vậy là ta không phải là đang ở Việt Nam hay sao? Nhưng làm thế nào mà ngôi nhà này lại có thể di chuyển đến tận đây vậy?”

Sau khi nhìn thấy biển tên đường thì hắn đã vô cùng nghi vấn về những giả thuyết trước đó của mình, nhưng hắn vẫn cố bước tiếp để xem còn có những thứ gì khác mà hắn có thể nhận ra được hay không.

Đi được một đoạn đường thì hắn nhìn thấy có một chấm đen nho nhỏ ở tít đằng xa và dường như đó là một con người.

Vũ Nam Phong súc động đến rơi cả nước mắt: “Ơ rê ca! Tìm thấy rồi! Cảm ơn ông trời! Người tốt thì luôn luôn được báo đáp mà!”

Nếu mà ông trời có ở đây thì chắc chắn ngài sẽ giơ ngón giữa ra mà khinh bỉ tên này. Lúc nãy thì than vãn ta “có mắt không tròng”, xong bây giờ thì lại nói lời cảm ơn, ta xxx không cần.

Hắn nhanh chóng tiến lại gần loài người còn sót lại đầu tiên mà hắn nhìn thấy khi đặt chân đến nơi này.

Càng tiến lại gần thì hắn lại càng cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Dường như người này không có ý định di chuyển, quần áo thì có phần hơi bị rách nát, bẩn thỉu và dường như người này bị bệnh lãng tai và lưng còng của người già, nhưng hắn trông thấy tên này không đến nỗi giống người già chút nào cả.

Vũ Nam Phong vỗ tay lên vai người đàn ông này và nói: “Chào anh bạn! Rất vui khi gặp được anh! Anh có thể dẫn tôi đến nơi trú ẩn của mọi người được hay không?”

Người đàn ông mà hắn vừa mới vỗ vai dường như đã nhận ra hắn và bắt đầu từ từ quay người trở lại.

Vũ Nam Phong đang nhìn thấy một cái gì thế này! Khuôn mặt người này dường như bị thối nát một cách nghiêm trọng, da thịt bị tróc ra thành từng mảng và để lộ hàm rắng trắng hếu đầy xương.

Bây giờ trong đầu hắn nghĩ ngay đến một từ: “Zombie”

“Á…! Zombie! DM chạy mau!”

Vũ Nam Phong nhanh chóng quay người và dùng hết sức bú mẹ chạy thật nhanh về phía sau.

Người đàn ông Zombie này dường như cũng tỏ ra không kém cạnh, hắn hống lên một tiếng thật to và nhanh chóng đuổi theo anh chàng xấu số của chúng ta.

Bây giờ, trên đường phố chúng ta có thể dễ dàng nhìn thấy một cặp tình nhân đang đuổi bắt nhau như trong một bộ phim của hollywood. Chỉ có một điều lạ lùng, đó là cặp đôi này họ đuổi nhau như một cuộc thi Marathon chạy nước rút vậy.

“Sao trong phim bọn Zombie chạy chậm lắm cơ mà, con hàng này sao lại chạy nhanh đến như vậy chứ? Thời buổi này đúng là méo có thể tin được cái gì hết. Không xong! Có vẻ ta sắp kiệt sức! Phải mau mau nghĩ ra giải pháp tạm thời!”

Vũ Nam Phong rút ngay ra chiếc đèn pin mà hắn dắt sau ba lô và phi thẳng về phía tên Zombie đang chạy khiến cho nó ngã nháo nhào ra đường.

“Mẹ nó! Mãi mới cắt đuôi được, mệt vcl. Tìm chỗ trốn nào đó nghỉ ngơi lấy lại sức đã.”

Cuối cùng thì hắn cũng tìm được một căn nhà khá là nguyên vẹn. Sau khi xem xét xung quanh không có vấn đề gì thì hắn mới bắt đầu đi vào bên trong.

“Khát khô cả họng, may mà mình mang theo nước dự trữ nếu không chắc chết!” vừa đi hắn vừa uống từng ngụm nước suối mát lành, cuối cùng hắn cũng đã tiến vào bên trong ngôi nhà.

Bỗng dưng, hắn nhìn thấy một bóng người đang nằm dài ở dưới đất và dường như người này đang bị bất tỉnh.

“Đợi chút! Là người hay là Zombie vậy? Mình vẫn nên cẩn thận thì hơn!” Hắn cuối cùng cũng đã cảnh giác hơn một chút, đúng là “bị rắn cắn một lần thì suốt đời sợ rắn”.

Hắn cầm một ít đá vụn và ném về phía người đang nằm bất động ở xa.

“Không thấy động tĩnh gì cả. Chắc không phải là Zombie rồi! Bọn chúng chưa đủ thông minh đến nỗi giả chết để lừa người đâu nhể?”

Vũ Nam Phong tỏ ra can đảm hơn, hắn tiến sát lại gần người đang nằm trên mặt đất nhưng vẫn tỏ ra cảnh giác cao độ, chỉ cần gặp biến cố gì là hắn sẵn sàng quay đầu cắm mặt bỏ chạy.

Càng tiến lại gần thì hắn lại càng nhìn rõ hơn người đang nằm ở kia. Ánh sáng bên ngoài chiếu qua từng kẽ cửa khiến cho hắn nhìn thấy rõ người đang nằm dưới đất là ai.

Đó là một cô gái! Dường như cô ấy đang bị hôn mê và nằm ở đó.