Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhà Thiết Kế Game Ở Dị Giới

Chương 31: Anh trai nghiện game

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tối hôm đó, Tạ Vân Phàm gọi taxi trở về biệt thự ngoại ô.

Vừa bước vào cửa, cậu đã nghe Tạ Tinh Hà đang mắng chửi um sùm: "Cái cầu gỗ hẹp này làm sao mà qua cho được nổi? Chắc chắn là nhà phát triển làm hơi quá đà rồi! Lại chết nữa rồi, chết tiệt!"

Tạ Vân Phàm: "??"

Chẳng lẽ anh ấy đã chơi cả ngày luôn rồi?

Cầu gỗ hẹp xuất hiện trong Địa ngục Dầu sôi mà. Sáng nay gặp phải Mạnh Bà bị ép quay về điểm xuất phát, chắc anh ấy đã chơi tới tầng thứ 9 Địa ngục Dầu sôi rồi, với chế độ dễ thế thì tiến độ mới nhanh thế.

Chế độ dễ mà còn chửi rủa thế kia, chế độ khó chắc phải ném điện thoại luôn đây.

Tạ Vân Phàm thay dép lót trong nhà, chào: "Anh, em về rồi đây."

"Ừm ừm." Tạ Tinh Hà còn không ngẩng đầu lên, cứ cúi xuống nhìn chằm chằm vào điện thoại.

"Anh ăn tối chưa?"

"Chưa đâu." Tạ Tinh Hà lại bị rán chín trong vạc dầu, tức quá cứ thế xóa game, ném điện thoại lên ghế salon, nói: "Lãng phí thời gian, anh xóa nó đây."

Tạ Vân Phàm bước vào phòng khách, nói: "Ăn trước đi anh, gọi đồ ăn ngoài hay ra ngoài ăn?"

Tạ Tinh Hà nói: "Anh tự nấu đây. Gần đây dạ dày không tốt, ăn ngoài dễ bị tiêu chảy."

Anh trai quay người vào bếp, Tạ Vân Phàm cũng theo sau.

Hai năm gần đây, để nghiên cứu cabin trò chơi thực tế ảo và trò chơi đi kèm Bậc Thầy Chiến Đấu, Tạ Tinh Hà gần như sống tại công ty, ăn uống không điều độ, thường xuyên thức đêm làm việc, dạ dày cũng ngày càng tệ hơn.

Vài hôm nay bà giúp việc về quê, Tạ Tinh Hà ở nhà chán đến mốc meo, bèn tự đi mua đồ nấu ăn. Kỹ năng nấu nướng của anh thực ra cũng khá, chỉ là hiếm khi có cơ hội. Hôm nay anh tranh thủ làm mấy món trước mặt đứa em trai.

Tạ Tinh Hà thuần thục chế biến thực phẩm, Tạ Vân Phàm vào bếp giúp rửa rau, vừa hỏi: "Anh à, người của công ty Mộng Chi Dực từng đàm phán mua bản quyền trò chơi Bậc Thầy Chiến Đấu với anh trước đây là ai vậy?"

Tạ Tinh Hà nói: "Là phó tổng giám đốc Diệp Đằng, trưởng bộ phận bản quyền, chuyên phụ trách phát triển bản quyền game và mua bản quyền IP cho các tựa game thực tế ảo của họ."

Diệp Đằng ư? Trùng hợp thật, người liên lạc với cậu hôm nay cũng là Diệp Đằng.

Tạ Vân Phàm hỏi: "Sau khi anh trở về nước, Diệp Đằng có liên lạc lại không?"

Tạ Tinh Hà cúi đầu xuống, giọng điệu có phần buồn rầu: "Anh ta vừa có chuyến công tác tại Đa Thành, hẹn anh gặp lại đàm phán vào thứ Năm tuần này, nhưng giá vẫn là 30 triệu mua đứt, không tăng thêm một xu..."

Tạ Vân Phàm nhìn vẻ mặt hơi tái nhợt của anh trai, trong lòng cũng thấy bứt rứt.

Một số công ty lớn thường có thái độ cao ngạo, như thể những ai hợp tác với họ đều thấp kém hơn vậy.

Diệp Đằng có thể đưa ra điều kiện mua đứt 30 triệu cho Bậc Thầy Chiến Đấu thế kia, chắc Địa Ngục Mê Cung họ cũng sẽ không đối xử tốt đẹp gì.

Thứ Năm tuần này, Tạ Vân Phàm sẽ cùng anh trai đi gặp mặt đàm phán. Một lúc thương lượng hai trò chơi. Nếu không thể tranh thủ được nhiều lợi ích hơn, cậu sẵn sàng từ chối hợp tác.

Tạ Vân Phàm đã quyết định như vậy trong lòng. Cậu nhanh chóng rửa và thái rau, chuẩn bị bữa tối.

Nửa tiếng sau, hai anh em làm xong ba món rau một canh đơn giản, bày lên bàn ăn vừa ăn vừa trò chuyện.

Kỹ năng nấu nướng của anh trai khá lắm, mấy món ăn ngon miệng, Tạ Vân Phàm cúi đầu ăn ngon lành, Tạ Tinh Hà hỏi han: "Kết quả học kỳ có ra chưa? Nợ mấy môn rồi?"

Tạ Vân Phàm: "Học kỳ này không nợ môn nào."

Tạ Tinh Hà nhướng mày nhìn cậu: "Thật không?"

Tạ Vân Phàm mở ứng dụng tra cứu điểm số trên điện thoại cho anh xem, tất cả các môn đều trên 70 điểm.

Thật sự không nợ môn à?

Tạ Tinh Hà thở phào nhẹ nhõm: "Thế này mới phải. Sau này cố gắng học tập nhé, tiền nợ ngân hàng anh sẽ tự lo liệu. Đến lúc em tốt nghiệp, với mối quan hệ của anh, việc giúp em tìm việc cũng không khó."

Tạ Vân Phàm mỉm cười: "Anh yên tâm đi, em sẽ thi lại để lấy bằng tốt nghiệp."

Tạ Tinh Hà cũng cười, vỗ vỗ đầu em trai: "Nghĩ thông rồi thì tốt."

Đã mấy năm rồi, hiếm khi hai anh em có khoảnh khắc ấm áp, hòa thuận như thế này.

...

Sau khi ăn xong, Tạ Tinh Hà ném bát đũa vào máy rửa chén, ngồi phịch xuống ghế sofa, lấy điện thoại ra, mở ứng dụng Nhà Game Di Động, âm thầm tải Địa Ngục Mê Cung về.

"Không phải vừa mới xóa sao? Sao lại tải xuống lại rồi?" Tạ Vân Phàm ngồi xuống cạnh anh.

"Anh nhất định phải vượt qua nó. Đêm nay phải đánh thông hết các màn, anh xem cái game rác này còn có bao nhiêu cái bẫy." Tạ Tinh Hà lẩm bẩm.

Tức giận mà xóa đi rồi không cam tâm lại tải về, nghiện game thật.

Nhà Game Di Động đăng ký thật danh, tài khoản của Tạ Tinh Hà trước đó đã từng mua Địa Ngục Mê Cung rồi, nên khi tải lại không cần trừ tiền lần nữa.

Anh nhìn thanh tiến độ tải xuống, vừa cảm thán: "Số lượt tải về đã 200 triệu rồi, trò này thật đỉnh."

Tạ Vân Phàm tò mò hỏi: "Anh biết trò chơi này từ đâu vậy?"

Tạ Tinh Hà đáp: "Gợi ý trang chủ, anh thấy nó leo lên bảng xếp hạng game bán chạy nhất tuần, tò mò tải về chơi thử."

Lưu lượng trang chủ Nhà Game Di Động thật kinh khủng. Phần lớn người chơi không theo dõi livestream hay YouTube sẽ tìm game trên bảng xếp hạng của Nhà Game Di Động, Địa Ngục Mê Cung leo lên vị trí thứ 7 rồi tăng thêm 50 triệu lượt tải chỉ trong một ngày, không lạ anh trai cũng tò mò tải về chơi.

Thời gian gần đây, ký ức của Tạ Vân Phàm dần phục hồi, nhớ lại nhiều chuyện thời thơ ấu.

Tạ Tinh Hà từ nhỏ đã thích chơi game, coi như là game thủ chính hiệu, đây cũng là lý do then chốt khiến anh tiếp quản Tập đoàn Tinh Vân rồi lao vào nghiên cứu cabin game thực tế ảo.

Anh thích chơi game, nên anh muốn làm ra một tựa game kinh điển.

Nhưng "chơi game" và "làm game" là hai chuyện khác nhau.

Anh quá muốn làm ra một "tựa game thực tế ảo kinh điển" để đánh dấu tên tuổi, không cân nhắc đến chu kỳ nghiên cứu phát triển, cách vận hành, tỷ lệ đầu tư thu hồi v.v.

Đầu tư ban đầu quá lớn, nhiệt huyết cuồng nhiệt. Sau này lỗi liên tục xảy ra, anh lại không có kinh nghiệm giải quyết những vấn đề này, vốn liếng bị cắt đứt, vội vàng ra mắt... danh tiếng game bị hủy hoại hoàn toàn, tỷ lệ cabin hỏng hóc cũng rất cao, không thu hồi được vốn, kéo sập cả công ty.

Anh trai không phải là người làm ăn, đôi khi thật sự có phần "ngây thơ" và "cứng đầu".

Thôi, sau này, việc làm game cứ để em lo đi.
« Chương TrướcChương Tiếp »