Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhân Thiết Không Thể Băng

Chương 13: Cổ Trạch

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lầu 3 là một khu vực trống rỗng, ngay cả cửa cũng là màu trắng, tốt xấu cũng không có đuổi tận gϊếŧ tuyệt, tay nắm cửa màu đen, nếu không thật sự là rất khó phân biệt nơi nào là cửa, nơi nào là tường. Cố Hề Lịch đếm rõ số cửa, sắp xếp chúng trong lòng, bởi vì trận chiến tiếp theo chủ yếu là một cuộc rượt đuổi, hiểu biết địa hình là phi thường quan trọng.

Kỳ thật Cố Hề Lịch biết, cô rất khó thuận lợi đến được lối ra, cô biết quá nhiều, đã trở thành đối tượng trọng điểm chú ý của lĩnh chủ Từ Hành. Kiều Nguyên Bân tách khỏi cô thì còn có hy vọng rời khỏi cổ trạch, vẫn là không cần phải nói ra chuyện cô đã bị đánh dấu đặc biệt, đề xuất ý kiến tách ra chạy cũng hoàn toàn không đột ngột, điều này có thể gia tăng tỷ lệ trốn thoát, tuyệt đối là cách làm chính xác.

Ai cũng không phải là người ủy mị, hiện thực cũng không có thời gian để các cô lưu luyến chia tay. Hai người chỉ lướt qua mắt nhau rồi nhanh chóng tách ra.

Bên trong và bên ngoài cửa như ánh nắng cùng cái bóng vậy, bên ngoài nhìn không sót gì, đường bên trong lại phức tạp, trên tường còn có một bãi dịch nhầy, rất giống cái thứ đã từng từ ngoài cửa sổ tiểu thính tràn vào, thật sự là có chút ghê tởm. Hơn nữa ngã rẽ nhiều như vậy, thật như một cái mê cung.

Thời gian có hạn, Cố Hề Lịch chạy phăm phăm trong thông đạo, trên tường đều treo đèn tường, tuy rằng ánh sáng của ngọn nến mỏng manh, nhưng nhìn đường là không có vấn đề. Từ xa nhìn thấy một người giấy thấp bé đứng ở giao lộ phía trước, nhìn không rõ trong tay nó cầm thứ gì, người giấy cũng thấy cô, cười “Hì hì hì” bay tới.

Mẹ nó, quả nhiên không dễ dàng như vậy.

Cố Hề Lịch quay đầu chạy, hy vọng có thể sử dụng địa hình phức tạp xử lý nó, không nghĩ tới người giấy này không phải chơi đao, mà là tạt axit, trong tay nó cầm chính là một cái bát, trong bát hắt ra một thứ màu đen có tính ăn mòn, mặt tường cùng trên sàn nhà đều bị nó làm cho gồ ghề lồi lõm.

Cô thật sự không tìm thấy cơ hội có thể tiếp cận nó, nhất thời chỉ có thể bị truy đuổi, Trong lúc chạy cô đến gần một cánh cửa màu trắng, hóa ra tất cả thế giới phía sau cánh cửa đều được kết nối với nhau. Cố Hề Lịch thử mở cửa tiến vào ‘ thế giới trắng’, người giấy trước mắt rõ ràng hiển lộ tràn đầy phẫn nộ, nhưng rõ ràng là nó không dám đuổi theo.

Cố Hề Lịch hoàn toàn có thể đổi sang một cánh cửa khác, không cần đối cứng với người giấy.

Lúc này có ba người chạy từ cầu thang tới, mấy người vừa chạm mặt nhau đều sửng sốt. Cố Hề Lịch phát hiện mình phán đoán sai lầm, không phải chạy tới ba người, mà là Hoa Mông cùng Lý Khả hai người bị ‘ Mẫn Tam Húc ’ đuổi theo.

Lý Khả: “Mẫn Tam Húc, tao XX, mày phát điên cái gì đấy.”

Hoa Mông ngẩng đầu thấy được thi thể Mẫn Tam Húc treo trên cao: “Đệt, nó không phải Mẫn Tam Húc……”

Lý Khả sửng sốt, từ trong lòng ngực móc ra một chiếc gương, chiếu về phía ‘ Mẫn Tam Húc ’. Chiếc gương này đường kính ước chừng là một nửa khổ giấy A4, trên tay cầm của chiếc gương có khắc hình một con kỳ lân đang nằm rạp.

Trong gương xuất hiện không phải ‘ Mẫn Tam Húc ’, mà là khuôn mặt của nữ quỷ.

‘ Mẫn Tam Húc ’ bị gương chiếu sợ tới mức lui về phía sau một bước, đợi một lúc thì thấy gương cũng không có sáng lên, bèn lộ ra bộ mặt hung ác, cười nói: “Mày cướp bảo kính ở chỗ tao, đánh gãy xương cốt tao, bảo kính ân oán phân minh, sẽ không giúp mày.”

Nói xong, một đao chặt đầu Lý Khả.

Chiếc gương rơi xuống bên chân Cố Hề Lịch, được cô nhặt lên. ‘ Mẫn Tam Húc ’ muốn xách đao tiến lên, chiếc gương đột nhiên rung lên, phát ra ánh sáng yếu ớt, ‘ Mẫn Tam Húc ’ phi thường kiêng kị, âm hiểm cười một tiếng, sải những bước quái dị, quay đầu đi xuống lầu.

Hoa Mông: “Nó là……”

Cố Hề Lịch gật gật đầu: “Vẫn luôn là nữ quỷ.”

Nghe đối thoại vừa rồi, đủ biết Lý Khả đã nói dối, không phải nữ quỷ bắt được ông ta lúc ông ta lấy lấy tủ sắt, mà là ông ta phát hiện nữ quỷ có một chiếc gương vừa thấy đã biết là bất phàm, nhất thời nổi lòng tham, đoạt lấy chiếc gương trong tay nữ quỷ, thế nên người ta tới báo thù. Gương này vừa thấy chính là một đạo cụ lợi hại, du khách không phải không thể đoạt đi, nhưng ông ta quá mức bất cẩn, không có mạng sử dụng chiếc gương này.

Nếu việc này xảy ra trên người Kiều Nguyên Bân, cô ấy nhất định sẽ không đoạt chiếc gương.

Cố Hề Lịch lật xem chiếc gương trong tay, chỉ thấy bốn góc của nó có chạm khắc quy long phượng hổ, mà đối ứng với bốn góc chính là bát quái, ở ngoài bát quái bố trí mười hai thần tiếu. Đặc biệt nhất chính là ở bên ngoài thần tiếu, dọc theo dường viền của chiếc gương viết hai mươi bốn ký tự , giống như thể chữ lệ, đường nét rõ ràng, nhửng một chữ cũng nhận không ra.

Đặc điểm này quá mức rõ ràng, Cố Hề Lịch vừa nhìn đã biết lai lịch chiếc gương này.

Lý Khả phỏng chừng cũng biết, mới cướp đoạt.

Chiếc gương này là bảo vật trong tiểu thuyết huyền thoại 《 Cổ Kính Ký 》 mà Cố Hề Lịch từng đọc. Bảo vật này trong truyền thuyết không những có thể chiếu ra nguyên hình của yêu quái, mà còn có thể tru sát yêu quái, tiêu trừ ôn dịch, sáng tạo kỳ tích.

Dựa theo cách nói của phía chính phủ, Vong Linh Lĩnh Vực là tập hợp của các ý thức cụ thể hóa dưới tình huống phát sinh Ám Vật ăn mòn, bên trong có cái gì cũng không kỳ quái. Không có gì ngạc nhiên khi món bảo vật này trông giống hệt bảo kính trong 《 Cổ Kính Ký 》 , tương truyền rằng khi dùng tay gõ vào nó, âm thanh trong trẻo từ từ phiêu tán, dư âm lượn lờ, mất nửa ngày mới hoàn toàn biến mất, dù sao đó là một pháp bảo rất thần kỳ.

Lúc này không thích hợp để thử, Cố Hề Lịch cao hứng cầm gương hỏi Hoa Mông: “Anh Hoa , chúng ta tách ra , hay là cùng nhau chạy?”

Hoa Mông: “Tách ra đi!”

Dựa theo nhân thiết của Cố Hề Lịch cần phải hỏi một câu này, lựa chọn của Hoa Mông giống như cô đoán, hai người tách ra. Cố Hề Lịch lặng lẽ đề phòng anh ta sẽ đến đoạt bảo kính, tuy khả năng này không lớn, dù sao nữ quỷ đã nói rất rõ ràng, đoạt mà không được thừa nhận cũng vô dụng!

Hơn nữa anh ta không biết chiếc gương này rốt cuộc là đại bảo bối gì, chỉ là hơi hơi có chút tiếc nuối chiếc gương không rơi xuống bên chân anh ta, để Cố Hề Lịch nhặt được món hời.

Có bảo gương ở đây, Cố Hề Lịch không sợ người giấy nữa.

Khi chạy trong mê cung, cô liền có tâm tình suy nghĩ tới thân phận tiểu người giấy.

Trước mắt người mà Cố Hề Lịch còn chưa nhìn thấy cũng chỉ dư lại là đại lão gia Từ trạch Từ Nguyên Hồng, còn có vợ của Từ Nguyên Lương, cũng chính là Nhị phu nhân Từ trạch. Trước khi xảy ra thảm kịch, Từ Nguyên Hồng hẳn đã tử vong, cho nên những chuyện xảy ra sau đó của Từ trạch không có quan hệ với ông ta.

Tiểu người giấy không có khả năng là thân phận này, vốn dĩ cô cho rằng trong bụng cuả đại phu nhân trong ‘ ngày xuân lưu ảnh ’ mang chính là lĩnh chủ Từ Hành tương lai, thế nhưng tuổi tác của mấy người trong ảnh chụp có chút không khớp, cho nên cái thai của đại phu nhân hẳn là tiểu người giấy.

Có một số người thật là không thể nghĩ tới được, Cố Hề Lịch ở một chỗ rẽ thiếu chút nữa đυ.ng vào tiểu người giấy, nó bưng bát lên, lại bị một đạo kính chiếu đến lui ra phía sau hai bước, tiếp theo từ trong gương lại bắn ra vài chùm tia sáng cực kỳ sáng rõ, không nghiêng không lệch đánh lên thân hình tiểu người giấy.

Cơ thể làm bằng giấy gặp chùm sáng như thể gặp lửa, nhanh chóng bốc cháy.

Tiểu người giấy: “Anh ơi, em sai rồi, em không nên hạ độc anh.”

Điều này rất phù hợp với quy tắc trước khi chết mới được phép mở miệng nói chuyện tại cổ trạch.

Tiểu người giấy như vậy, vừa thấy chính là anh trai nó không tha thứ cho nó. Cuối cùng, tiểu người giấy biến thành một đống tro màu đen. May mà cổ trạch không có gió, bằng không một lúc sau ngay cả di hài cũng bị thổi bay.

Ánh sáng của bảo kính đã mờ đi rất nhiều.

Cố Hề Lịch hít một hơi, lẩm bẩm: “Ta cần một đạo cụ có thể thương tổn Từ Hành.”

Cách thu thập năng lượng rất phức tạp, việc sử dụng năng lực thiên phú của cô đại khái có thể dùng ‘ lời nói dối trở thành sự thật ’ để hình dung, hoặc là nói là “Ngôn linh”.

Muốn đạo cụ này là vì để ngừa vạn nhất, nhưng vì cái đạo cụ này cô phải trả giá hơn phân nửa thanh năng lượng.

Chỉ có bản thân cô mới thấy hiệu quả của việc sử dụng năng lượng, tmũi tên sáng lên trên đường, chỉ thẳng vào một chiếc bình hoa trên cái kệ sứt, sau khi đập vỡ bình hoa, bên trong có một chiếc lược ngọc được chạm trổ hết sức tinh xảo.

Trên đường đi về phía trước, mấy lần cô gặp phải ngõ cụt, rốt cuộc mới nhìn thấy ánh sáng. Cửa ra cùng cùng cửa vào gần như giống hệt nhau, cổ trạch chưa bao giờ có đèn sáng như vậy, nhất định không sai…… Cô tìm được lối ra rồi.

Thật may mắn, trước khi Từ Hành đuổi tới, là có thể rời khỏi nơi này.

“Nếu cô chết ở đây, linh hồn cô sẽ đầy oán hận sao?”

Giọng nói hài hước tràn ngập ác ý, Cố Hề Lịch quay đầu lại thì thấy Từ Hành đang đứng cách đó năm bước. Nó đang cười, cười vui sướиɠ, cười vì đùa bỡn con chuột nhỏ là cô trong lòng bàn tay.

Rõ ràng cửa ra đã gần trong gang tấc, lại bị sinh sôi chặt đứt khả năng rời đi, ai có thể chịu được?!

Đây là hiệu quả Từ Hành muốn…… Hắn không có lập tức động thủ với Cố Hề Lịch, mà là vui vẻ thưởng thức sự tuyệt vọng của cô. Tử vong không phải hình phạt đáng sợ nhất, nếu không Từ Nguyên Lương sẽ không còn sống.

Tù nhân khiến người ta tức giận như vậy chạy trốn, kẻ thả tù phạm ra cũng không biết tốt xấu, hẳn nên phí thời gian hung hăng tra tấn bọn chúng một phen. Lúc này vì sao lại muốn so đo với thứ tép riu như cô chứ! Từ Hành nên ở dưới lầu hảo hảo hưởng thụ, là tù nhân chơi không vui sao? Hay là phát chán tiếng hét của các du khách?

Từ Hành ghi hận cô mạo phạm, nói rõ muốn lộng chết cô. Nhưng về mặt lý thuyết mà nói, lĩnh chủ ở trong lĩnh vực của mình là vô địch, nhiều lắm là sẽ chịu quy tắc hạn chế, nhưng hiện tại đến bước này, không có một cái quy tắc nào không cho phép lĩnh chủ gϊếŧ chết một người du khách.

Cố Hề Lịch bình tĩnh lại, tiến về phía trước hai bước, âm thanh nỉ non nhỏ đến chỉ có mình cô có thể nghe rõ: “Từ Hành có thể bị gϊếŧ chết!”

Không được, năng lượng nghiêm trọng không đủ.

“Từ Hành thực suy yếu.”

Không được……

Mồ hôi tẩm ướt quần áo sau lưng.

Từ Hành nhướng mày, hứng thú muốn xem nàng định làm gì, giống như một con mèo nhìn con chuột nhỏ vùng vẫy giãy giụa dưới móng vuốt mình, hắn khoan dung vì con chuột có thể làm hắn vui vẻ.

Cố Hề Lịch biết, thời gian không còn nhiều lắm…… Có rồi.

Lúc Từ Hành nhìn thấy con chuột nhỏ móc ra bảo kính liền hơi hơi nheo mắt lại, nhưng thứ này với hắn mà nói gần như chỉ là có chút khó giải quyết mà thôi, gia hỏa hôm nay khıêυ khí©h hắn chắc chắn chết ở chỗ này, chết trước nơi hy vọng, mới có thể tiêu trừ đi việc mấy lần cô lừa gạt hắn.

Cố Hề Lịch đương nhiên không có khả năng đặt hy vọng lên chiếc gương, vật này chỉ để cô có thể tới gần Từ Hành mà thôi.

Vào lúc cô chân chính tới gần Từ Hành, trên người hiện lên kim sắc quang mang, vạn tự hiện ra, hai người va chạm nặng nề, hàm răng cô đập vào nhau, trong đau đớn …… Thời gian nhanh chóng chảy ngược.

Đánh cuộc!…… Dùng hết toàn bộ năng lượng, tạo ra một cơ hội có thể gϊếŧ chết lĩnh chủ Từ Hành.

=…… =

[ Phòng phát sóng trực tiếp của Cố Hề Lịch ]

【 chủ bá dùng nửa ống năng lượng đổi một cái lược ngọc ? 】

……

【 hiện tại lại dùng hai ống năng lượng……】

【 cực cực khổ khổ mấy chục năm, một sớm trở lại trước giải phóng, bi thương đau lòng xiết bao! 】

【 Thiên phú của chủ bá sẽ không thật là những gì tôi nghĩ chứ?! A a a, này cũng quá mẹ nó ngưu B……】

【Đυ.ng độ rồi! Chết tiệt, sao màn hình đen thui thế này? 】

【 người da đen mặt đầy dấu chấm hỏi.JPG】

【 cầu hỏi: Phút cuối cùng kia là lĩnh chủ bị phong ấn sao? Online chờ, rất cấp bách. 】

【 a, có ngày đao trong tay, gϊếŧ sạch thiên hạ, cứt chó 】
« Chương TrướcChương Tiếp »