Chương 26

Như Ly hậm hực tiến đến phía bếp tiếp tục công việc đang dang dở của mình.

Bữa sáng hôm nay không phải Nhã Ân làm nên không vừa miệng. Chẳng hiểu cô ta nấu thế nào, món thì ngọt, món thì mặn, Vương Đình Phong đành phải ăn tậm mấy miếng bánh mì có sẵn.

""Cậu chủ ăn có vừa miệng không?""

Câu hỏi của Như Lu suýt nữa làm anh chết sặc, trả lời thẳng quá thì không hay mà nói dỗi cũng không tốt. Vương Đình Phong gượng cười, nhẹ nhàng đáp:

""Lần sau, cô nên thử món ăn trước.""

""Vâng, em biết rồi.""

""Mà sao cô lại ở đây? Không phải cô ở công ty làm việc với vợ tôi hả?""

Sắc mặt Như Ly thay đổi nhanh chóng, từ nụ cười niềm nở đón chờ câu trả lời của anh thay bằng sự buồn bã, ủ rũ.

""Em bị phó giám đốc đuổi việc rồi.""

""Vậy sao?""

Như Ly ngơ ngác nhìn Vương Đình Phong. Hôm xảy ra chuyện ở công ty, anh là người đứng ra bảo vệ, vậy mà bây giờ khi nghe việc cô ta bị đuổi anh lại hờ hững thản nhiên thốt ra hai từ.



Có lẽ, cô ta đã quá ảo tưởng vị trí của mình. Cố kìm nén sự tức giận, Như Ly tiến đến bàn ăn kéo ghế ngồi kế bên anh.

Cô ta hạ giọng:

""Cậu chủ! Từ giờ em sẽ sống ở đây cùng cậu chủ, cậu có thích không?""

""Cô sống ở đây á? Vợ tôi sẽ không cho đâu.""

""Nếu vậy thì cậu sẽ bảo vệ em chứ? Em sợ cô chủ sẽ đánh em mất.""

Như Ly sụt sịt vài tiếng rồi đưa tay lên lau nước mắt. Nhìn thấy người khác khóc anh hoảng lắm vội vàng trấn an:

""Cô đừng khóc, tôi sẽ bảo vệ cô mà.""

""Cậu nói thật hả?""

""Nhưng vợ tôi hiền lắm, cô ấy không đánh người bao giờ đâu. Mà nếu có thì phải là những người đáng đánh, đánh những người xấu.""

Nụ cười trên môi Như Ly chợt tắt, mới khi nãy còn hào hứng khi nghe anh nói bảo vệ mình nào ngờ ít phút sau lại bị đổ một gáo nước lạnh vào đầu. Cô ta tự hỏi không biết anh có ngốc thật hay không? Có những chuyện khù khờ không biết gì nhưng có những thứ lại tường tận như một người nhiều hiểu biết.

Vương Đình Phong cười vui vẻ rồi đứng dậy nói:



""Tôi ăn xong rồi, cô dọn giúp tôi nhé. Cảm ơn vì bữa sáng!""

""Cậu chủ...""

Như Ly còn chưa nói xong, Vương Đình Phong đã quay lưng rời đi để cô ta ở lại với tâm trạng ngổn ngang.

...

Rời khỏi nhà từ sáng sớm, Nhã Ân không đến công ty như thường ngày mà tới quán cà phê gặp bạn. Chuyện xảy ra ngày hôm qua với Vương Đình Viễn khiến cô không có tâm trạng nào để tập trung làm việc. Những ngày bố chồng không có ở công ty, cô đã cật lực làm việc. Có lẽ đã đến lúc nên dành một khoảng thời gian cho bản thân mình.

Nhã Ân nhìn đồng hồ đeo tay, cũng đã gần đến giờ hẹn. Cô vội tăng tốc để tới cho kịp giờ. Khoảng 15 phút sau, chiếc xe dừng lại trước cửa một quán cà phê cổ. Nhã Ân bước xuống xe, một làn gió từ đâu thổi đến làm mái tóc mềm của cô bay theo.

Nhã Ân khẽ rùng mình một cái, thời gian trôi qua nhanh thật chẳng mấy chốc mà đã sang thu. Bầu không khí này dễ chịu hơn nhiều so với hạ nắng nóng.

Mải mê suy nghĩ vu vơ hồi lâu, cô mới bước vào quán. Đứng trước quầy tiếp tân, cô đưa mắt nhìn xung quanh một lượt đến khi thấy được vị trí bạn mình cô liền bước tới.

""Cậu đến lâu chưa?""

Nhã Ân cất tiếng hỏi, Khả Vy nghe giọng nói quen thuộc liền quay đầu sang bên cạnh. Nhìn thấy cô, Khả Vy vui vẻ đáp:

""Cũng mới đến thôi. Ngồi xuống đi!""