Chương 35

Cả hai người đều ngỡ ngàng trước hành động bất ngờ này. Quay sang bên cạnh liền thấy Nhã Ân đã uống hết một nửa ly.

Như Ly tức giận hỏi:

""Cô đang làm gì thế hả? Ai cho cô uống nó?""

Nhã Ân đặt ly nước xuống bàn, thản nhiên đáp:

""Khát thì uống, cô có ý kiến sao?""

""Cô muốn thì bảo tôi một câu để tôi đi làm. Vô duyên vô cớ đi lấy của cậu chủ là sao?""

""Của chồng cũng là của vợ. Tôi uống nước của chồng mình có gì to tát đâu mà cô phải làm quá lên. Phải không anh?""

Nhã Ân đưa mắt nhìn sang Vương Đình Phong. Anh gật đầu trả lời rất vui vẻ:

""Đúng rồi, nếu vợ thích thì vợ uống hết cũng được.""

""Cảm ơn anh. Muộn rồi, chúng ta lên phòng thôi.""

Vương Đình Phong đứng dậy cầm tay Nhã Ân lên phòng. Hai người lướt qua Như Ly, biến cô ta trở thành đèn trong cuộc trò chuyện.

Nhìn ly nước bị Nhã Ân uống mất một nửa, Như Ly câm phẫn nhìn theo bóng cô. Rõ ràng sắp đạt được mục đích nhưng cuối cùng lại xuất hiện kỳ đà cản mũi.

Lên trên phòng, Vương Đình Phong nhanh nhẹn nằm xuống giường còn Nhã Ân thì liên tục lục lọi các ngăn kéo tủ. Cô gấp gáp tìm kiếm thứ gì đó, vẻ mặt vô cùng lo lắng khi không thấy.



""Quái lạ! Rõ ràng mình đã để nó ở đây, sao bây giờ lại không thấy?""

Cô lẩm bẩm tự hỏi chính mình, tay vẫn luôn hoạt động. Thấy vợ mình vất vả tìm kiếm, anh lên tiếng hỏi han:

""Vợ tìm gì vậy? Có cần anh giúp gì không?""

""Anh có thấy lọ thuốc màu trắng em để ở ngăn tủ này không?""

""Lọ thuốc màu trắng?""

Anh trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi nhanh nhảu đáp lại:

""À, lọ thuốc đó bác Lâm đã vứt đi rồi.""

""Cái gì? Sao lại vứt đi?""

""Tại bác Lâm thấy để lâu quá nghĩ hết hạn nên mới bỏ.""

Nhã Ân không đáp. Hiện tại cô rất cần viên thuốc đó, bây giờ bị vứt đi rồi biết kiếm ở đâu ra?

Cơ thể cô nóng ran, toàn thân như cơ hàng ngàn con kiến đang bò. Ly nước Như Ly đưa cho anh chắc chắn đã bỏ thuốc. Khi nãy nếu không phải cô tới kịp có lẽ anh đã bị cô ta lừa. Cũng chỉ vì cứu anh mà cô thành ra như bây giờ.

Mồ hôi trên trán cô toát ra ngày một nhiều, có lẽ đây là liều thuốc mạnh. Nhã Ân biết bản thân không thể chống cự được lâu, sự ham muốn bên trong ngày một tăng cao. Cô nhìn về phía anh, trong đầu lưỡng lự có nên hay không. Cô càng suy nghĩ, cơ thể càng khó chịu, càng không thể chịu đựng được thêm.



Vương Đình Phong thấy vợ mình đứng im một chỗ, biểu cảm gương mặt có vẻ khó coi. Anh vội lại gần chỗ cô. Nhìn chán cô ra nhiều mồ hôi, anh liền đưa tay lên lau chúng rồi ân cần hỏi han:

""Vợ sao vậy? Em nóng lắm hả?""

Cô nhìn chằm chằm về phía anh không chớp mắt. Tác dụng của thuốc tăng dần ngấm vào, phản ứng trong cơ thể ngày một mạnh. Cô nghĩ bây giờ nếu không tìm cách chắc chắn sẽ không qua khỏi đêm nay. Dù sao hai người cũng là vợ chồng, chuyện trung chăn gối là điều đương nhiên. Cô không nên trì hoãn.

Nhã Ân lại gần Vương Đình Phong vòng tay ôm lấy cổ anh. Hơi thở khó khăn, gấp gáp nói:

""Anh...giúp em! Em khó chịu quá!""

""Giúp? Anh phải giúp thế nào?""

""Anh... còn nhớ bộ phim Vương Đình Viễn cho anh xem chứ.""

Vương Đình Phong gật đầu:

""Anh nhớ.""

""Vậy thì...làm giống vậy đi!""

""Nhưng...""

Chưa để anh nói hết câu, cô đã nhón chân hôn lên môi anh. Vương Đình Phong tròn xoe mắt ngạc nhiên trước hành động của cô. Khi Nhã Ân buông tay, anh còn chưa kịp phản ứng, cô đã nói:

""Làm ơn! Giúp em!""