Chương 16

Các ngón tay của Chung Tòng Sương siết chặt cuốn sách tới nỗi tái xanh, giả vờ bình tĩnh: "Này cũng không có gì, đúng lúc cậu có thể thuộc luôn đoạn này."

Các học sinh lớp 3 lo lắng nhìn Khương Ninh, sợ Khương Ninh sẽ thua trận.

Ai biết Chung Tòng Sương còn chưa nói dứt lời, Khương Ninh đã đọc lại đoạn mà Chung Tòng Sương vừa dùng để làm mẫu, giáng một đòn nghiền nát cái phát âm mà Chung Tòng Sương kiêu ngạo tự cho là lưu loát êm tai chẳng biết dễ nghe ở đâu.

Đám học sinh trong lớp 3 nào đã nhìn thấy phương pháp đọc bài hay ho như một vở kịch sân khấu thế này, tất cả đều nhìn Khương Ninh thán phục.

Khi tiếng chuông vang lên, Chung Tòng Sương chạy trối chết ra ngoài. Khương Nhu Nhu và một học sinh lớp 1 khác kinh ngạc nhìn Khương Ninh, nhanh chóng rời đi.

May mà người vạch lá tìm sâu là Chung Tòng Sương nên bọn họ cũng không quá xấu hổ.

Tất cả những người trong lớp 3 đều bất ngờ vây quanh.

"Cuối cùng cũng được hãnh diện một lúc. Tức chết tui rồi, sao tui cứ cảm thấy bạn nữ họ Chung kia đang cố ý vậy. Lớp chúng ta có ai đắc tội với cậu ta đâu nhỉ?"

Khương Ninh chột dạ nói: "Không đâu." Đầu sỏ gây chuyện số một ở đây nè.

"Mắc cười thiệt chứ, mấy cậu nhìn vẻ mặt lúc cuối của cậu ta kìa. Nhưng mà, Khương Ninh, cậu nói thật đi, có phải cậu đã lén đi học giáo viên ngoại ngữ không? Cậu đúng là mèo mù vớ cá rán mà."

"Nói thế nào nhỉ, dù có nói ra sao thì Khương Ninh cũng là một con mèo mù xinh đẹp."

Khương Ninh: "..." Thôi kệ đi, ai bảo hình tượng học kém của cô đã ăn sâu vào lòng người.

Giáo viên chủ nhiệm đứng phía sau quan sát đám thanh niên thiếu nữ líu ra líu ríu thì cũng không nhịn được cười. Vừa rồi, khi phục hồi tinh thần lại, ông đã quay video đoạn Khương Ninh đọc tiếng Anh lần thứ hai, ý định gửi cho ba mẹ Khương Ninh để bọn họ cũng vui vẻ.

Ông định gọi Khương Ninh đến văn phòng để tìm hiểu việc học gần đây của cô.

Song khi ông chen qua cả đám học sinh ồn ào thì Khương Ninh đã nhanh chóng biến mất với chiếc sách cặp trên lưng.

Giáo viên chủ nhiệm: "..."

Thật là vừa tan học đã chuồn nhanh hơn bất cứ ai.

*

"Trong lớp một có một người tên là Ôn Tòng Sương sao?"

Nửa giờ sau, Khương Ninh đã ở biệt thự của Yến Nhất Tạ, ngồi trên sàn, vừa ăn vặt vừa kể lại một cách sinh động những gì đã xảy ra trong buổi sinh hoạt tối.

Cuộc sống hàng ngày trong khuôn viên trường thực sự rất nhàm chán, nhưng mỗi khi đến thăm Yến Nhất Tạ, Khương Ninh vẫn sẽ vắt óc lên mà kể lại một vài chuyện thú vị.

Nghe câu hỏi của Yến Nhất Tạ, trán Khương Ninh xuất hiện ba vạch đen: "Chung Tòng Sương, họ Chung, Chung trong "Làm sư ngày nào, đánh chuông ngày ấy"."

Học cùng lớp hai năm, té ra Yến Nhất Tạ hoàn toàn chẳng nhớ rõ một bạn học cùng lớp nào cả.

“Tại sao cậu ta lại nhắm vào cậu, hai cậu có thù riêng gì à?” Khi Yến Nhất Tạ nói lời này, giọng điệu của cậu khiến người ta bất giác lạnh sống lưng.

Khương Ninh nhanh chóng ngẩng đầu nhìn quản gia.

Cô nghĩ rằng nếu Yến Nhất Tạ đã nhờ quản gia điều tra chuyện riêng của gia đình mình, đã biết chuyện của bố mình thì chắc hẳn cậu cũng biết chuyện mình ngày nào mình cũng chạy sau mông Hứa Minh Dực từ khi còn mặc tã lót, còn Chung Tòng Sương thì cứ mơ mơ hồ hồ thích Hứa Minh Dực.

Chẳng lẽ Yến Nhất Tạ vẫn chưa biết sao?

Quản gia đứng sau Yến Nhất Tạ vẫn đứng thẳng chắp hai tay trước bụng.

Ông toát mồ hôi lạnh lắc đầu với Khương Ninh.

Khi Khương Ninh đến lâu đài cổ lần đầu, ông thấy không dễ gì mới có người xông vào cuộc sống của cậu chủ, khiến cuộc sống tĩnh mịch phẳng lặng của thiếu gia nổi lên từng gợn sóng, vậy nên ông cũng giấu nhẹm một phần thông tin, không cho cậu chủ biết hết mọi chuyện.

Bây giờ mới nói thì chỉ e đã quá muộn, chắc chắn cậu chủ sẽ cho là ông cố ý lừa dối, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.

Khương Ninh lập tức hiểu được biểu hiện của quản gia.

“Hai người nhìn nhau cái gì vậy?” Yến Nhất Tạ nói với vẻ không vui, sau đó trừng mắt nhìn quản gia.

Chú quản gia nhanh chóng khôi phục vẻ mặt vô cảm.

Khương Ninh không có lựa chọn nào khác ngoài đùa cợt cho qua: "Chắc là do cậu ta ghen tị với tôi vì tôi xinh đẹp."

Khi nói câu này, cho dù da mặt dày đến đâu, cô cũng không khỏi có chút đỏ mặt.

Cứ tưởng anh chàng này sẽ chế giễu cô, nhưng ai biết cậu lại trầm ngâm gật đầu: "Hóa ra là như vậy."

Khương Ninh: "..."

Khương Ninh không tự chủ được nhếch khóe miệng, đổi chủ đề: "Hay là tôi đẩy cậu đi dạo bên sông nhé?"

“Không đi.” Yến Nhất Tạ từ chối theo thói quen.

Thực ra Yến Nhất Tạ không thích ra ngoài chứ đừng nói đến chỗ đông người. Ánh mắt của người khác thường như có như không đổ dồn vào đùi cậu, trong ánh mắt toàn là sự ngạc nhiên và thương hại.

Bọn giang hồ tự tìm đường chết như lần trước không phải chỉ một hai bọn.

Mặc dù Yến Nhất Tạ đã có thể làm lơ ánh mắt của người khác trong nhiều năm qua, nhưng đối mặt với những chuyện này thường xuyên vẫn khiến cậu cảm thấy phiền phức.

Khương Ninh nói: "Mùa hè sắp qua rồi. Lần sau đi chơi sẽ là mùa thu."

Yến Nhất Tạ nhìn ra cửa sổ kiểu Pháp.

Xuân đi thu đến, cây cối trong sân sẽ luôn là những cây cối ít ỏi, sinh trưởng, điêu tàn, khô héo, đọng tuyết. Gần như cậu nhắm mắt lại là có thể khắc họa những cảnh tượng đơn điệu mà cậu phải đối mặt ngày này qua ngày khác.

Chẳng qua...

Dường như có điều gì đó khác lạ vào lúc này, cây sậy nhảy múa trong gió và những con đom đóm trong đêm giữa mùa hè sẽ hiện lên trong tâm trí cậu.

Tim khẽ đập chệch một nhịp.

Giống như giữa màu xám và trắng đột nhiên có thêm một chút màu sắc khác.

Thấy cậu thiếu niên im lặng chẳng nói gì, Khương Ninh không tự chủ đi tới phía sau, bất thình lình đẩy xe lăn về phía trước: "Đừng do dự nữa. Im lặng có nghĩa là đồng ý. Chúng ta ra sông chơi đi."

Yến Nhất Tạ nổi giận: "Bỏ ra!"

Khương Ninh ngoan ngoãn buông tay, ấm ức nói: "Bỏ thì bỏ. Cậu có thể đừng có hơi tí là lại giận dỗi được không?"

Yến Nhất Tạ dùng tay phải khóa điều khiển từ xa của xe lăn tự động, lúng túng nói: "Ai giận dỗi?"

Qua vài giây sau cậu lại nói: "Đừng có đυ.ng tay đυ.ng chân, tôi có thể tự đi được."

Chú quản gia khẽ mỉm cười, nhìn bóng lưng Yến Nhất Tạ đẩy xe lăn và Khương Ninh cùng đi ra ngoài, ông đi chậm hơn một đoạn, ôm mền bông đi theo sau.

Buổi tối trời vẫn còn rất nóng, mặt trời đã bắt đầu lặn từ đường bờ biển phía xa. Từ bầu trời đến mặt biển trông giống như một bể thuốc nhuộm đang đổ, từ màu đỏ như máu chuyển sang màu đỏ cam, rồi chuyển dần từ màu đỏ thẫm sang màu xanh vàng.

Yến Nhất Tạ và Khương Ninh đi qua bãi sậy lần trước và dừng lại bên sông.

Từ đây có thể loáng thoáng nhìn thấy phía xa xa có rất nhiều người đang nô đùa trên bờ biển phía dưới. Nhưng ở đây lại rất yên tĩnh, gió thổi lau sậy xào xạc như đang thì thầm bên tai.

Khương Ninh để cặp sách sang một bên, ngồi xổm bên sông, vươn tay thử nước.

Lạnh mà trong.

Còn có thể nhìn thấy bóng cá bơi trong đó.

Từ sau khi ra nước ngoài du học, đã nhiều năm rồi Khương Ninh không nhìn thấy dòng sông này của Thành phố Hải. Trong lòng cô tràn đầy niềm quyến luyến với thời kỳ thiếu nữ, không kìm được mà cởi giày vớ ra, xắn ống quần lên, khẽ hạ chân vào trong dòng nước róc rách.

Mắt cá chân của cô gái trắng nõn và mảnh mai, ánh mặt trời lặn đang rót vào dòng suối, như phủ lên da thịt cô một lớp màu vàng nhạt.

Cô mặc áo tay ngắn màu xanh baby và quần tây trắng, trông mềm mại và sống động.

Yến Nhất Tạ hơi khựng lại, quay đầu đi, lạnh lùng nói: "Mau đi lên đi, cẩn thận chết đuối."

Khương Ninh nghẹn họng, không nhịn được vốc một nắm nước lên hắt vào mặt Yến Nhất Tạ: "Cậu nhất định phải nói chuyện khó nghe như vậy à?"

Yến Nhất Tạ vô cảm nhìn về phía xa, gió thổi lướt qua vầng trán nhợt nhạt: "Vậy nên nói sao đây?"

Khương Ninh cười nói với cậu: "Ví dụ như là tôi lo lắng cho cậu, cậu mau đi lên đi."

Sắc mặt Yến Nhất Tạ tối sầm lại: "Bớt tự luyến đi, ai thèm lo lắng cho cậu? Cậu có chết đuối tôi cũng chẳng cứu cậu."

Cậu nói dứt lời mà chẳng ai trả lời.

Trên dòng sông xuất hiện một khoảng lặng dài.

Yến Nhất Tạ thoáng sững sờ, đột ngột quay đầu lại, nào còn thấy bóng dáng Khương Ninh đâu?

Chỉ thấy ở chỗ xoáy nước nhỏ nằm chỗ sâu trong lòng sông xuất hiện một chuỗi bọt khí.

“Khương Ninh, đừng quậy nữa.” Yến Nhất Tạ trầm giọng nói.

Cậu biết kỹ năng bơi của Khương Ninh tốt vô cùng mà.

"Khương Ninh, cậu còn tiếp tục quậy nữa thì tôi bỏ cậu lại đó."

Vẫn không ai trả lời, dòng sông lặng lẽ đến ngột ngạt.

Chỉ có phần nước không nhìn thấy được đó là có các bọt khí liên tục trào ra.

Ngay lập tức, biểu cảm của Yến Nhất Tạ đột nhiên thay đổi.

Cậu chẳng chút nghĩ ngợi mà nhảy xuống.

Bóng dáng thiếu niên áo trắng như một con cá làm việc nghĩa không chùn bước dưới ánh chiều tà.