Chương 18: Không qua khỏi

(18)

"Bác sĩ, cầu xin ông, hãy cứu vợ tôi."

"Cầu xin ông, cứu lấy cô ấy."

"Gì cũng được, bao nhiêu tiền, hay bất cứ điều gì, chỉ cần ông cứu được cô ấy."

Long Thiên Hạo dùng đôi bàn tay đang run lẩy bẩy dính đầy máu tươi kia của hắn túm lấy áo của bác sĩ.

"Mong anh bình tĩnh, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức."

Bác sĩ khẽ gạt tay hắn ta ra, nhẹ nhàng an ủi hắn.

"Cầu xin ông.... Cứu cô ấy... Tôi xin ông đầy... "

"Long Thiên Hạo, cậu buông tay ông ấy ra đi, bác sĩ sẽ dốc hết sức để cứu Gia Tuệ."

Cố Cẩn Vân tiến đến đỡ lấy hắn ngồi xuống ghế, rồi cùng bác sĩ bước vào phòng phẫu thuật.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Ba tiếng.

Năm tiếng.

Thời gian vẫn cứ trôi qua.

Nhưng đèn phòng phẫu thuật vẫn còn sáng.

Long Thiên Hạo ngồi ở ghế, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, tê dại đến cực điểm. Đôi mắt hắn thẫn thờ, cả người như bị đông cứng, đôi tay hắn vươn ra như muốn chạm vào cánh cửa đang đóng sầm trước mặt. Nhiệt độ bông trở nên lạnh lẽo.

Long Thiên Hạo vô lực lấy cánh tay dính máu ôm lấy bản thân mình, trong đầu lại hiện lên hình ảnh lúc đó của Hàn Gia Tuệ cô.

Lúc chiếc xe lao như bay về phía cô, đâm thẳng vào cô. Hắn cố gắng lao tới ngăn cản, nhưng không kịp nữa rồi!

Lúc đó, cả người cô nằm trên vũng máu, máu từ đầu cô chảy ra nhiều, thật nhiều! Mùi máu xộc thẳng vào mũi hắn.

Cả người hắn như bị đóng băng tại chỗ, đôi mắt hắn trợn to nhìn cô nằm trên vũng máu như vậy một lúc lâu.

Hắn sợ!



Hắn thừa nhận, lúc đó hắn vô cùng hoảng sợ!

Đầu óc hắn trống rỗng, hắn thật sự không biết làm gì cả.

Một lúc sau, thấy tiếng của mọi người vang lên, hắn mới có phản ứng, hắn vội vàng lao tới, ôm lấy cô, vội bế cô vào bệnh viện.

Đôi chân hắn mềm nhũn như muốn ngã xuống, nhưng hắn vẫn phải tiếp tục bước đi.

"Gia Tuệ, em không được phép xảy ra chuyện gì."

"Anh không cho phép em xảy ra chuyện gì hết."

"Hàn Gia Tuệ, em có nghe thấy anh nói không."

"Anh còn chưa trả hết nợ, em tuyệt đối không thể có chuyện."

Hắn ôm lấy thân thể nhuốm đầy máu của cô, miệng cứ liên tục lẩm bẩm.

"Bác sĩ!"

"Bác sĩ!"

"Mau cứu người!"

"Cứu cô ấy, nhanh lên!"

Giọng hắn hét lớn nhưng lại mang đầy sự sợ hãi, sợ hãi đến tột độ!

"Mau đặt cô ấy lên giường, mau chóng đưa vào phòng cấp cứu."

Bác sĩ nhìn cả người dính đầy máu của cô gái, vội vàng kêu y tá đẩy giường bệnh đến.

Long Thiên Hạo nhanh chóng đặt thân thể cô lên giường bệnh, để bác sĩ nhanh chóng đưa cô vào phòng cấp cứu.

Cố Cẩn Vân vừa nghe được tin, ngay lập tức chạy đến phòng cấp cứu.

"Long Thiên Hạo, cậu trông chừng cô ấy thế nào mà để cô ấy xảy ra chuyện này."

Cố Cẩn Vân túm lấy cổ áo của Long Thiên Hạo, đôi đồng tử co giãn đến cực độ.

"Tại sao tôi lại để cô ấy bên cạnh cậu chứ? Ở bên cậu, cô ấy luôn gặp phải nguy hiểm."

Cố Cẩn Vân đẩy hắn ra, chửi thề một câu, cả người dựa vào tường, anh đang mệt mỏi đến cực hạn.

Long Thiên Hạo mân môi, chính là tại hắn, mọi chuyện đều do hắn gây ra.



Nếu như từ đầu hắn tìm hiểu rõ mọi chuyện, nếu như hắn chịu chấp nhận cô, chấp nhận con, nếu như hắn không hành hạ, giam cầm cô, nếu như hắn không làm cô sảy thai. Nếu như lúc đó hắn không lơ là cảnh giác thì mọi chuyện sẽ không như vậy.

Nhưng trên đời không có hai từ "nếu như", kim đồng hồ chạy hết một vòng cũng không thể quay ngược trở lại.

Những gì hắn sợ hãi nhất đều cũng đã xảy ra.

Hối hận, đây chính là điều muộn màng và chính là điều hắn cảm thấy nực cười nhất.

"Cho hỏi ai là người nhà bệnh nhân?"

Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, một vị bác sĩ bước ra, Long Thiên Hạo nhoài người đứng lên, khuôn mặt đầy lo lắng. Hắn khẽ hỏi.

"Bác sĩ, vợ tôi sao rồi?"

"Do cô ấy bị thương rất nghiêm trọng, khiến máu bầm tụ lại trong não, cần phải phẫu thuật gấp, không sẽ nguy hiểm đến tính mạng."

Bác sĩ thở dài.

"Bác sĩ, cầu xin ông, hãy cứu vợ tôi."

"Cầu xin ông, cứu lấy cô ấy."

"Gì cũng được, bao nhiêu tiền, hay bất cứ điều gì, chỉ cần ông cứu được cô ấy."

"Cầu xin ông.... Cứu cô ấy... Tôi xin ông đầy... "

Thời gian đối với hắn lúc này thật dài, cứ như là trôi qua một thế kỷ vậy.

Hắn sợ!

Hắn thật sự rất sợ!

Hắn chưa từng cảm nhận được nỗi sợ hãi nào như lúc này cả.

Cuối cùng, cửa phòng phẫu thuật cũng mở ra.

"Bác sĩ, vợ tôi....."

"Do cú va chạm quá mạnh, tính mạng của cô ấy không thể giữ được.... Xin chia buồn cùng gia đình....."

#còn

Tên truyện: Nợ Tình.