Chương 33: Kinh Hác 1·

“ Di, ngươi lại đây, tỷ tỷ hái đồ ăn ngon cho ngươi.” Đi qua mấy cây đại cổ thụ, Diệp Hiểu Mạn dừng lại bước chân. Chỉ thấy phía trước thân cây quấn rất nhiều dây đằng, dây đằng treo một đám quả vàng vàng, Diệp Hiểu Mạn nhìn liền nhận ra đó là một loại quả khi còn nhỏ đã từng ăn qua, khi chưa chín sẽ màu đỏ, màu vàng liền có thể ăn được. Lột đi lớp bao bên ngoài bao lấy 2 đến 3 viên quả tròn tròn, có hạt không thể ăn, hạt có thể ăn là những hạt trong suốt. Tuy không thể ăn nhưng thắng ở chỗ nó ngọt, có thể xem như đồ ăn vặt để ăn. Nói xong nàng liền hướng chỗ dây đằng đi qua nhưng không biết nguy hiểm đang tới gần mình.

“ Hưu.” Thanh âm vang lên, một chiếc mũi tên nhỏ từ đỉnh đầu Diệp Hiểu Mạn bay qua cắm vào bên cạnh thân cây, ngay sau đó một thân rắn hoa loang lổ rớt xống, dãy dụa một lát liền bất động. Mà mũi tên nhòn nhọn kia xuyên qua đầu rắn bắn vào trên thân cây. Tử thần giống như đi ngang qua người nàng, Diệp Hiểu Mạn sợ hãi. Đời này nàng cái gì cũng không sợ, chỉ sợ con vật mềm như bông này, là ai cứu nàng? Nàng ngốc lăng mà đưa ánh mắt về phía hướng múi tên băng qua, chỉ thấy một nam tử như thần cầm cung đứng ở nơi đó. Diệp Hiểu Mạn chớp chớp mắt chân liền mềm nhũn, cả người hướng trên mặt đất mà ngã xuống, Đường Hạo Thiên thấy thế liền chạy qua nâng Diệp Hiểu Mạn dậy.

“ Oa…..” Tiểu bánh bao liền khóc lớn. Lúc mới phát hiện xa hắn liền muốn nói cho tỷ tỷ, chính là xà to bằng miệng chén đã làm hắn sợ hãi, căn bản thanh âm liền không thể phát ra, hiện tại thấy tỷ tỷ bị doạ cho hôn mê, hắn là kinh hắch quá độ mà khóc lớn. Hắn sợ tỷ tỷ sẽ giống như lần trước sinh bệnh, không để ý tới hắn nữa. Tiếng khóc của tiểu bánh bao đưa tới người của Diệp Gia đang tìm người.

Diệp Vĩnh Hâm thấy nhi tử ở một bên khóc, mà nữ nhi lại bất tỉnh nhân sự trong vòng tay của một nam tử, sắc mặt đều nhanh chóng thay đổi.

“ Mau thả nữ nhi ta ra.” Diệp Vĩnh Hâm nhặt lên một thanh gậy gỗ ở bên cạnh rồi đi lên phía trước, không nói hai lời liền liền hướng nam tử đánh tới, dám đánh chủ ý lên người nữ nhi hắn, xem hắn có hay không đánh chết;” Ta đánh chết ngươi, ta đánh chết ngươi, cho ngươi làm chuyện xấu, làm hư thanh danh nữ nhi nhà ta.”

Nam tử một tay che chở Diệp Hiểu Mạn một tay chống đỡ gậy gỗ, bất qua nhìn ra Diệp Vĩnh Hâm là muốn đem nam tử đánh đến gần chết mới thôi, Kia gậy gỗ đánh vài cái liền gãy.

Theo ở phía sau là Diệp Trung Căn, hắn không có xúc động giống như Diệp Vĩnh Hâm, nhìn cháu gái bên người hắn vội vàng chế trụ Diệp Vĩnh Hâm: “ Vĩnh Hâm, dừng tay.” Hắn tiến lên bắt lây tay Diệp Vĩnh Hâm lại muốn đi tìm gậy gộc.



“ Cha, ngươi đừng cản ta, để ta đánh chết tên da^ʍ tặc này. Hài tử nhỏ như vậy cũng không tha, tiểu nhân như vậy hài tử thật sự không thể buông tha.” Diệp Vĩnh Hâm tức giận đến cả khuôn mặt đều đỏ.

“ Ngươi xúc động như vậy làm gì, ngươi hỏi trước rõ ràng không được à? Ngươi xem một chút.” Diệp Trung Căn chỉ vào đại xà trên cây, lại chỉ chỉ cung tiễn trên người nam tử, liếc mắt liền nhìn ra được đại xà là do nam tử bắn chết, sự tình liền không giống như bọn họ nghĩ.

“ Hạo Thiên a, thực xin lỗi a, bá phụ ngươi là quá xúc động.” Diệp Trung Căn hướng về phía nam tử mà cười cười: “ Có thể hay không đưa Mạn Mạn nhường cho nương nàng đỡ?”

Đường Hạo Thiên nghe xong liền gật gật đầu, đem người trên tay nhường cho Trương Giai Giai, mà Lý Minh Hà ôm lấy tiểu bánh bao đang khóc đến tê tâm liệt phế mà dỗ dỗ.

“ Diệp bá phụ, có chuyện gì chờ lát nữa liền nói sau, trước có phải hay không nên đem nàng về thỉnh đại phu nhìn xem.” Trên tay đột nhiên mất đi độ ấm Đường Hạo Thiên không được tự nhiên mà nhìn nhìn tay của chính mình, tỏ ý không sao cả mà xoa xoa tay nói.

Hiện tại không phải trước đem sự tình làm rõ mà đem người đang ngất xỉu chiếu cố thật tốt.