Chương 6: Làm Cá

Nghe ý tứ của gia gia, trên đầu Diệp Hiểu Mạn liền phát ra một đường hắc tuyến "Gia gia, cái này không nhất định có thể thành. Bởi vì phương pháp này là lần đầu tiền dùng nên mới có thể câu nhiều cá như thế, nếu ngày nào chúng ta cũng ngồi đây câu, cá cũng có khả năng thông minh hơn không cắn câu".

Học phí ở đây đúng là không rẻ, nếu dựa vào câu cá kiếm tiền, vậy có thể sẽ đói chết, việc này chỉ có thể tính là thu hoạch phụ. Muốn kiếm tiền cần thiết tìm con đường khác.

Diệp Trung Căn trau mày nghĩ nghĩ "Vậy bây giờ chúng ta bắt nhiều một chút, mai mang lên trấn bán, cũng có thể đổi một chút lương thực về".

Cái này có thể so với cái gì cũng đều hơn.

Diệp Hiểu Mạn khó xử nhìn gia gia.

"Sao vậy? Cái này cũng không được?" là chỗ nào có vấn đề, khó có được con đường kiếm tiền, họ lại không thể dùng.

"Gia gia, chúng ta bắt cá lên nhưng không có nước để nuôi, mang về nhà chúng nó chắc chắn chết rồi, để đến mai sẽ thối, sợ là không bán được". Vài con này ăn không hết, còn có thể ướp muối mai ăn tiếp, nhưng nếu thêm vài con sợ là nhà cũng không có nhiều muối như vậy.

Ánh mắt của cả nhà đang phát sáng lập tức tối dần.

"Gia gia đất nhà chúng ta không phải còn chưa làm xong sao, ngày mai chúng ta cùng nhau đến tiếp, mang thùng nước như vậy có thể bắt nhiều một chút mang về rồi".

"Đúng đúng đúng, cháu xem gia gia cháu cái này cũng không nghĩ ra. Mai chúng ta làm thêm mấy cái này, ta và cháu cùng nhau bắt". Diệp Trung Căn vỗ đùi vì đề nghị của Diệp Hiểu Mạn mà khen ngợi.

Thế là một trận phongba đã trôi qua, một nhà nhân buổi tối lợi dụng nhánh cây che đậy cá mang về.

Trương Giai Giai giúp hai đứa trẻ đi tắm, Lý Minh Hà nhìn đám cá mà ngẩn người. Nàng chưa từng ăn cá nên không biết nên xử lý đám cá này thế nào. Diệp Hiểu Mạn tắm xong trước đi ra thì thấy một màn này.

"Bà nội, người sao thế?" Diệp Hiểu Mạn không hiểu hỏi.

"Tiểu Mạn, này..." Lý Minh Hạ ngại ་་ ngùng nhìn đứa cháu nhỏ hơn mình mấy đời, không biết phải mở lời thế nào "Cá này bà nội không biết nấu".



"Bà nội nếu không để cháu làm cho". Đối với người độc lập từ nhỏ như nàng những kĩ năng cuộc sống này sao làm khó được nàng, nàng còn lo lắng bà nội chưa làm bao giờ, nấu sẽ không ngon, lãng phí hương vị hoang dã khó có được này, phải biết rằng những con cá tự nhiên này so với những con mua được ở chợ phải tươi ngon hơn.

Nói xong, nàng lấy dao xử lý vẩy cá. Lý Minh Hạ lo lắng nhìn bàn tay nhỏ nhắn cầm con dao có chút to "Tiểu Mạn, nếu không cháu nói bà nội làm cho".

Diệp Hiểu Mạn nghĩ nghĩ cũng tốt, dù sao một người chưa từng ăn mà lại biểu hiện quá thành thạo có vẻ rất dọa người.

"Bà nội, người hãy cạo hết vẩy ở phía trên con cá, sau có rạch một vết ở bụng cá lấy hết ở trong ra, chỗ đầu cá này bỏ mang cá đi rồi rửa sạch là có thể nấu rồi". Diệp Hiểu Mạn vừa nói vừa chỉ chỗ cần xử lý.

Quả nhiên là người hay làm việc nhà, Lý Minh Hà làm rất nhanh. Rất nhanh bốn con cá đã xử lý xong.

Diệp Hiểu Mạn đã xem xét đến việc người nhà mình chưa từng ăn cá hơn nữa cá lại nhỏ cho nên quyết định ăn hai con trước, hai con còn lại ướp muối cho bữa sau.

Cá này nấu thế nào đây? Cá kho tàu?

cá chua ngọt? cá xì dầu? cá hấp? Trong đầu Diệp Hiểu Mạn hiện lên từng cách làm cá của kiếp trước, nghĩ thôi đã muốn rớt nước miếng rồi. Lý tưởng của con người rất phong phú, hiện thực lại rất ít, nói cũng không sai một chút nào. Phương pháp có nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng, nơi lạc hậu đến chim cũng không ỉa này, củi gạo đầu muối cũng là khó có được rồi, đừng nói gia vị chua ngọt gì đó, đó là thứ mà 99% người nông dân ở đây chưa nghe thấy bao giờ. Đường là thứ quý giá người có tiền trên trấn mới có, dấm hình như thời đại này chưa có. Nghĩ đến gia vị, Diệp Hiểu Mạn bị đánh trở về hiện thực, vẫn là thành thật nấu không thôi.

Chuẩn bị bắt tay nấu, lại nhìn đồ trong nhà bếp, gừng đâu? Hành đâu? Đây là những thứ gia vị khử mùi bình thường nhất đều không có, đúng là làm khó nàng!

Ôm một tia hi vọng, Diệp Hiểu Mạn đáng thương nhìn Lý Minh Hà "Bà nội, trong nhà có dưa chua không?"

Đây là món ăn nhỏ bình thường nhất của nhà nông, cái này chắc có đi. Nếu không có, bảo nàng một người đến từ thế kỷ 21 làm sao làm đồ ăn khi không có gia vị, đó không phải là nấu không sao.

"Dưa chua? Có chứ, cháu cần không, bà bây giờ đi rửa hai bó mang ra". Lý Minh Hà quay người qua hũ dưa lấy ra 2 bó cải dưa chưa, để Diệp Hiểu Mạn phải ngẩn người. Được thôi, nàng thừa nhận mình không nên dùng kiến thức của kiếp trước để nhìn thế giới này, thứ nên có không có, không nên có thì thời đại này lại xuất hiện, nàng phục rồi được chưa?

Dưa rau cải là thứ hợp nhất để làm cá dưa chua rồi, nghĩ đến mùi vị đó, thêm một bát cơm, Diệp Hiểu Mạn bị rau dại dày vò một thời gian dài liền muốn rơi nước miếng. Nhanh chóng bảo Lý Minh Hà nâng cá lên, đem dưa cắt tốt, theo các bước cho gia vị, đầu này Lý Minh Hà – một người lớn lên trong nhà bếp cũng không đơn giản, từng bước theo Diệp Hiểu Mạn nói, một lúc sau, hương vị đã dâng lên, để Diệp Hiểu Thành vừa tắm xong cũng phải tròn mắt nhìn chằm chằm nồi.