Chương 14: Trốn đi

Hồi tưởng lại hai ngày trước điên cuồng, nàng có chút ngượng ngùng, có chút hối hận. Trong lòng thầm mắng mình không lý trí đồng thời ý nghĩ trốn đi lại càng kiên định hơn -- loại mở đầu này sẽ kết thúc thế nào đây, huống hồ Tề Cửu trẻ tuổi nóng tính, vạn nhất mình lại tới kỳ vũ lộ thì hai người rất có khả năng sẽ lại ngã vào lòng nhau. May mà lần trước nàng lý trí không để Tề Cửu thành kết trong cơ thể mình, bằng không... Hậu quả khó mà lường được.

Trải qua hai ngày kỳ vũ lộ, rõ ràng Tề Cửu đối với nàng cũng tốt hơn. Tuy rằng mấy ngày nay tối nào Tề Cửu cũng tỏ ý muốn làm mấy lần, nhưng sau khi nàng từ chối, Tề Cửu cũng không làm khó nàng, chỉ chớp mắt đáng thương nói, "Phương tỷ tỷ thích thế nào thì cứ thế ấy. Có điều... Ta có thể ôm Phương tỷ tỷ ngủ được không?" Mỗi lần như vậy, Úc Đình Phương lúc nào cũng nhắm mắt lại ngầm đồng ý, nàng luôn cảm thấy không cách nào lại đối mặt Tề Cửu.

Nàng đã sửa soạn xong tất cả mọi thứ, chỉ chờ thời cơ thích hợp trốn đi.

Sau một loạt "bùm bùm" tiếng pháo vang lên, năm cũ cứ thế trôi qua.

Vào tối mùng năm tháng Giêng. Tề Cửu đi qua nhà Thẩm quả phụ ngồi chơi, hai người bỗng nhiên ngẫu hứng tán gẫu rất nhiều chuyện xưa của Tề liệp hộ, hai người đều rầu rĩ uống chút rượu. Úc Đình Phương biết Tề Cửu luôn là người không chịu nổi tửu lực, mới uống chút rượu mà nàng đã có thể ngủ thẳng đến buổi chiều ngày hôm sau.

Nàng đã quyết, đây chính là thời cơ tốt nhất.

Nàng đỡ Tề Cửu lảo đảo lên giường, lại không ngờ rằng Tề Cửu lại kéo nàng ngã lên theo, mùi rượu liền phả vào mặt nàng.

"Phương... Phương tỷ tỷ... Ta... Ta rất thích tỷ..." Tề Cửu sắc mặt đỏ gay, nhìn chằm chằm nàng cười khúc khích.

Úc Đình Phương không nói, chỉ xoa xoa mặt cho nàng, thu xếp cho nàng đi ngủ.

Nàng ngồi chờ đến tận bình minh, chuẩn bị trời vừa sáng sẽ đi ngay, đêm đó nàng không hề chợp mắt.

Tề Cửu, là Úc Đình Phương ta có lỗi với ngươi. Nếu như đời này vô duyên gặp lại, những gì nợ ngươi, ta xin hứa đời sau sẽ trả.

Tề Cửu ngủ thẳng một mạch đến khi trời ngả về tây.

Nàng mở mắt ra, phát hiện bên người không có một ai. Kêu hai tiếng Úc Đình Phương cũng không người ứng đáp. Nàng đứng dậy chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, nâng đầu óc choáng váng lúc này mới xuống giường.

Úc Đình Phương hiển nhiên không có ở nhà, Tề Cửu chỉ cảm thấy là lạ, sang nhà Thẩm quả phụ thử tìm xem. Kỳ lạ thay nhà Thẩm quả phụ cũng không một bóng người. Tề Cửu bắt đầu hoảng hốt, vội vã chạy ra.

Dưới tàng cây hòe đầu thôn truyền đến tiếng nói cười líu ra líu ríu, Tề Cửu hơi liếc mắt nhìn, nhận ra Thẩm quả phụ đang ngồi dưới tàng cây cùng các phụ nhân khác đan áo len. Lúc này nàng mới lấy lại bình tĩnh. Bước nhanh tới.



"Dì Thẩm ơi, dì có nhìn thấy Phương tỷ tỷ đâu không?" Tề Cửu xoa xoa hai mắt nhập nhèm. Nghe vậy, các phụ nhân bên cạnh đều đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm Tề Cửu, có một phụ nhân eo éo nhỏ giọng nhại lại câu "Phương tỷ tỷ", tất cả mọi người đều cười rộ lên.

"Dì không nhìn thấy nó ra ngoài, nó không có ở nhà sao?" Thẩm quả phụ cũng chỉ cười trừ, dùng sức đánh nhẹ phụ nhân cười tối mắt tối mũi bên cạnh.

"Không có ạ, cháu vừa mới dậy tức thì."

Thẩm quả phụ hơi hơi sửng sốt, nhỏ giọng thầm thì. "Lạ thật, Đình Phương không thường sang nhà người khác chơi, có thể đi đâu được chứ..."

Bỗng nhiên, có một phụ nhân đột nhiên ngẩng đầu, "Sáng sớm nay thằng oắt nhà tôi có nói, trời còn tối đen như mực đã thấy tiểu tức phụ của Tiểu Cửu trên người đeo túi xách đi về hướng cửa thôn. Lúc nó nói tôi còn không tin, bây giờ ngẫm lại, chắc tám chín phần mười chính là nàng ta rồi."

Lông mày Thẩm quả phụ nhảy dựng, đột nhiên tim thắt lại. Thấy Tề Cửu vẫn như rơi vào trong sương mù, dì lôi kéo Tề Cửu đi về nhà.

"Tiểu Cửu, dì hỏi cháu, Đình Phương gần đây có động tĩnh gì khác thường không?"

"Chuyện đó... Không ạ, gần đây nàng đối với cháu rất tốt." Tề Cửu gãi gãi đầu, không biết nguyên cớ.

"Gần đây sao? Gần đây mới đột nhiên đối tốt với cháu sao?"

"Hình... hình như là vậy."

"Ấy cha! Mau trở vào nhà, xem thử đồ của Úc Đình Phương có còn ở đây không!"

Tề Cửu bỗng nhiên hoảng hốt, hồ đồ như nàng cũng biết lời này của Thẩm quả phụ là có ý gì. Nàng theo lời Thẩm quả phụ chạy vào bên trong, mở tủ quần áo ra.

Quả nhiên, bên trong trừ mấy bộ quần áo của mình ra, đều rỗng tuếch.

Tề Cửu quay về tủ quần áo ngẩn ra.

Thẩm quả phụ bước nhanh tới phía sau Tề Cửu, vội vàng hỏi. "Sao rồi, vẫn còn chứ?"



"Không... Không có..." Tề Cửu đầu óc trống rỗng, nàng vẫn chưa kịp phản ứng, còn không biết là chuyện ra sao.

"Ây cha! Quả nhiên để nó chạy trốn mất rồi!"

Tim Tề Cửu tựa hồ như bị khoét mất miếng thịt, nàng ngẫm nghĩ về chữ "Trốn" này.

Là do mình đối với Úc Đình Phương không đủ tốt sao?

Mỗi ngày ở trước mặt nàng không dám thở mạnh, e sợ mạo phạm nàng, thất lễ nàng. Mỗi thời khắc mình đều chiều chuộng yêu thương, chỉ muốn ôm nàng vào lòng vỗ về che chở, nhưng hiện tại Úc Đình Phương đã dùng hành động quay lưng để nói với nàng, nàng có làm gì cũng vô ích.

Hô hấp nàng có chút gấp gáp, hoảng hồn co quắp ngồi dưới đất.

Thẩm quả phụ cũng hoảng loạn không biết làm thế nào cho phải. Kỳ thực đáy lòng dì hầu như đã có thể xác nhận, Úc Đình Phương đã bỏ trốn, chỉ có điều dì xót thương cho Tề Cửu, bèn an ủi nàng, "Tiểu Cửu, biết đâu nó ra ngoài mà quên nói với cháu đó thôi..." Lời này vừa nói ra, đến chính dì cũng không tin được.

"Quên đi, dì ơi. Vô ích thôi."

Úc Đình Phương xưa nay không hề yêu thích mình. Xưa nay đã vậy, và sẽ mãi như thế sao? .

||||| Truyện đề cử: Nghi Gia Nghi Thất |||||

===

So với bản gốc thì Sâu có cắt chương chia lại và đặt lại tên cho tiện edit.

Vì truyện này có những chương dài tới 3-4000 chữ nhìn vào thật sự rất ngán.

Các bạn cứ yên tâm theo dõi, vì Sâu đã chia hợp lý để truyện không bị ngắt quãng một cách kỳ cục.

Thân!