Chương 49: Chương 49

Trương thị vừa đứng dậy thì có hai người từ bên ngoài đi vào, chính là Mục Đại Trụ và con trai lớn Mục Gia Vượng.

"Xem ta mang theo thứ tốt gì cho các ngươi." Mục Đại Trụ cẩn thận móc ra một gói giấy dầu từ trong ngực, mở ra, đặt lên bàn.

Mục Gia Phong ló đầu nhìn, lớn tiếng nói: "Là thịt kho tàu!"

"Là thịt kho tàu, cha vẫn luôn cất giữ trong ngực, vẫn còn nóng. Nhanh ăn đi! Hửm? Mùi gì thế?, thơm quá?" Mục Đại Trụ lúc này mới chú ý tới mùi thơm trong phòng.

"Là con thỏ mà Tiểu Bảo bắt được!" Mục Giai Giai giành nói trước.

Mục Tinh: "..."

Lời này khiến hắn đỏ mặt, hắn giải thích: "Là tự con thỏ đâm chết đâm vào gốc cây chết."

Nhưng Mục Đại Trụ không nghe thấy lời giải thích của hắn, lớn tiếng khen ngợi: "Oa, Tiểu Bảo kia thật lợi hại, nhỏ như vậy đã có thể bắt được thỏ rồi."

Mục Tinh: "..."

Ta cảm thấy, chỉ với cái nghề nuôi con này của các ngươi, nếu như nội tâm của ta không phải là một người chuyển thế, đoán chừng sẽ biến cái người này thành một hỗn thế ma vương.

Buổi tối, Mục Tinh được Trương thị ôm đi rửa sạch mặt mũi, đặt ở trên giường, trên bụng đắp thêm một cái chăn nhỏ.

Ba gian phòng của Mục gia, phu thê Mục Đại Trụ ngủ chung một phòng, Mục Giai Giai theo Mục đại nương ngủ một phòng, ba huynh đệ ngủ chung phòng.

Trước đó Mục Tinh một mực đi theo phu thê hai người ngủ, đợi đến tròn ba tuổi, cực kỳ kiên quyết yêu cầu cùng các ca ca ngủ, thậm chí không sợ còn dám nói mình đã là nam tử hán.

Trương thị vừa lo lắng vừa buồn cười, thấy Mục Tinh thực sự kiên trì, lại nửa đêm vụиɠ ŧяộʍ nhìn qua mấy lần, không có chuyện gì mới theo ý hắn.

Thời cổ đại không có hoạt động ban đêm gì, đèn đuốc cũng phải dùng tiết kiệm, trên cơ bản trời tối mọi người lên giường ngủ.

Mục Tinh mở to đôi mắt đen láy nằm ở trên giường suy nghĩ.

Ba năm trước hắn còn nhỏ, lại luôn sinh bệnh, người nhà nhìn hắn như nhìn báu vật, hắn ngay cả cửa cũng chưa từng ra ngoài.

Nhưng từ khi tròn ba tuổi, Mục Tinh liền có thể cảm giác được, thân thể của mình tốt hơn trước kia nhiều.

Cảm giác bất lực nặng nề này đã tiêu biến rất nhiều, kiếp trước sau khi trở lại thôn Tiểu Khê, cảm giác năm giác quan mạnh lên cũng chầm chậm trở lại.

Lúc này hắn thậm chí có thể nghe được tiếng Mục Giai Giai kêu nóng trong phòng bên cạnh, Mục đại nương vừa dỗ dành nàng vừa quạt.

Mục Tinh nghe một hồi, cơn buồn ngủ liền xông tới.

Hắn mơ màng nghĩ: Bây giờ sức khỏe của mình đã tốt hơn nhiều rồi, ngày mai có thể theo mẹ lên núi xem có thứ gì tốt không. Nghe nói nhiều năm trước, trong thôn có người đào được một cây sâm lâu năm, trực tiếp mua nhà ở trên trấn rồi chuyển đi.

...

Ngày hôm sau, Mục Tinh bị Trương thị đánh thức, xoa mắt mặc quần áo cho mình, trong tay lại bị nhét một chiếc khăn ấm áp.

Thời tiết này, những người khác trong nhà đều múc nước lạnh từ trong chum nước lên mặt mình. Chỉ có Mục Tinh, Trương thị sẽ nấu một chút nước nóng vào lúc làm điểm tâm, dùng để rửa mặt cho hắn.

Mục Tinh rửa mặt xong, theo thói quen liền ăn cơm.

Hắn theo lệ thường là một bát cháo hoa dễ tiêu hóa, những người khác đều là một cái bánh bao, đồ ăn kèm là dưa muối do Trương thị tự làm.

Mục Tinh nghe Mục Đại Trụ cùng Trương thị nói chuyện phiếm, không ngoài thu hoạch không tốt, thu thuế lại cao, cuộc sống của các nông hộ cũng không dễ chịu.

Hắn húp xong nửa bát cháo, mới hỏi: "Cha mẹ hôm nay muốn lên núi sao?"

Mục Đại Trụ nói: "Đi."

Bình thường Trương thị ở ngoài núi đào rau dại, quả dại, nhặt củi, lại cắt chút cỏ cho mấy con gà mái đáng giá nhất trong nhà ăn.

Mục Đại Trụ cùng mấy tráng niên trong thôn đi vào trong núi sâu xem có thể may mắn săn được chút đồ tốt hay không, có thể bán chút tiền mua đồ đạc cho gia đình.

Mục Gia Vượng bọn họ không có việc gì cũng sẽ đi theo Trương thị ra ngoài, ít nhiều cũng có thể giúp đỡ một chút.

Mục Tinh nói: "Ta cũng muốn đi cùng a nương."

Trong lòng hắn hiểu rõ, nơi Mục Đại Trụ bọn họ đi quá nguy hiểm, nhưng nơi Trương thị đi thì không thành vấn đề.

Quả nhiên Trương thị mở miệng cự tuyệt: "Tiểu Bảo còn nhỏ, chờ lớn hơn một chút lại đi theo a nương."

Mục Tinh trong lòng biết phương thức bình thường vô dụng.

Hắn thầm phỉ nhổ bản thân một phen, vứt bỏ sự xấu hổ trong lòng, ngẩng đầu lên, đôi mắt to đã ngấn nước, dáng vẻ vô cùng ủy khuất: "Nhưng tam ca nói, khi huynh ấy còn nhỏ như ta, đã sớm cởi truồng chạy khắp núi rồi."

Mục Gia Phong:???

Hắn nghi hoặc nhìn tiểu đệ, trong lòng đang nhớ lại, ta đã nói như vậy sao?

Không đợi nghĩ rõ ràng, ánh mắt sắc bén của mẹ ruột đã quét tới, Mục Gia Phong chỉ cảm thấy trên người mát lạnh.

Xong đời!

Trương thị hung hăng trừng mắt nhìn con trai thứ, lại nhìn về phía Mục Tinh ngữ khí ôn nhu hơn rất nhiều: "Tiểu Bảo cũng đừng học Tam ca ngươi, hắn từ nhỏ đã muốn ăn đòn."

Mục Gia Phong: "..."