Chương 36

Nhiều năm sau đó, Giản Tinh Lai nhớ lại, vẫn có thể nhớ rõ những đoá hoa như mây mù ngày ấy.

Dáng vẻ Diệp Tịch Vụ cầm hoa, tựa như nâng niu trong tim hắn.

Vì vậy trong lòng Giản Tinh Lai phác hoạ, mây mù có núi, biển hoa có đường, đường núi lại dường như chẳng có điểm cuối. Hắn như lạc trong gió ấm, nắm chặt một đôi tay ngập tràn hương hoa.

Giản Tinh Lai nhớ đến chiếc lọ bị hắn làm vỡ nhiều năm trước cùng những bông hoa Tịch Vụ mà cuối cùng Diệp Tịch Vụ không nhặt lên, rốt cuộc hôm nay lại về tay hắn một lần nữa.

“Anh làm một lọ nữa cho cậu.” Diệp Tịch Vụ vẫn nửa quỳ như trước, trong mắt anh ngập tràn ánh sáng ấm áp, vươn tay nhẹ nhàng chỉnh lại hoa trong lòng Giản Tinh Lai, “Cậu có thể bỏ chúng vào một lần nữa.”

Giản Tinh Lai thật sự không biết nên nói gì. Hắn nhìn chằm chằm Diệp Tịch Vụ hồi lâu mới chậm rãi hỏi: “Anh trồng bao nhiêu?”

“Trồng nhiều lắm.” Diệp Tịch Vụ rướn người lên, cọ mũi vào trán Giản Tinh Lai, “Cậu muốn bao nhiêu cũng có, cả đời cũng đủ.”

Người khác nói những lời như “cả đời” có vẻ dễ dàng. Trước đây Giản Tinh Lai nghe được chỉ thấy buồn cười nhưng đổi người nói thành Diệp Tịch Vụ hắn lại không cười nổi.

Khi Diệp Tịch Vụ nhìn hắn, giữa đôi lông mày như cất giấu muôn vàn tình ý, chất chứa biết bao yêu thương. Dáng người đàn ông anh tuấn như vậy, ngay cả yêu dấu trong ánh mắt cũng trìu mến hơn vài phần.

Giản Tinh Lai vươn tay che khuất đôi mắt Diệp Tịch Vụ. Lông mi đối phương như cánh bướm, nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn tay hắn.

“Anh chỉ nói ngon nói ngọt thôi.” Giản Tinh Lai lẩm bẩm. Hắn cúi đầu hôn lên môi Diệp Tịch Vụ, dường như thật sự cảm nhận được vị ngọt.

Diệp Tịch Vụ bị hắn hôn không nói nên lời, chỉ có thể mơ mơ màng màng dang tay ôm lấy bờ vai Giản Tinh Lai.

Bởi vì nhà kính trồng hoa ấm áp, Diệp Tịch Vụ chỉ mặc một chiếc áo thun. Vạt áo bị Giản Tinh Lai kéo lên, cơ bụng màu lúa mạch lộ ra trong không khí.

Hai người không biết đã hôn bao lâu, Diệp Tịch Vụ sớm đã cứng. Anh liếʍ môi, chủ động ngồi lên hông Giản Tinh Lai, sau đó thẳng người dậy lột áo phông.

Giản Tinh Lai nhìn đầṳ ѵú đứng thẳng của anh, kìm lòng chẳng đặng mà đưa tay ra vuốt ve. Diệp Tịch Vụ mặc hắn hành động. Sau khi ánh mắt chạm nhau thì chậm rãi khom người xuống.

Anh dùng răng kéo khoá quần Giản Tinh Lai.

Phần dưới của đàn ông bị qυầи ɭóŧ bao chặt. Giản Tinh Lai đã rơi vào trạng thái nửa cứng từ lâu. Diệp Tịch Vụ tiếp tục dùng miệng từ từ kéo qυầи ɭóŧ của đối phương xuống. Hô hấp Giản Tinh Lai dần mạnh lên. Hắn hơi sốt ruột nhẹ nhàng nắm tóc Diệp Tịch Vụ, thẳng tới khi nơi đó bị khoang miệng ấm áp của đối phương bao quanh.

Kể từ khi hai người bước vào mối quan hệ thân mật mập mờ đã từng giải quyết vấn đề sinh lý buổi đêm cho nhau không ít lầ. Bbình thường Giản Tinh Lai không phải một người nặng dục nhưng hễ bị Diệp Tịch Vụ trêu chọc thì lại không nhịn được mấy lần, kĩ thuật tay của Diệp Tịch Vụ coi như điêu luyện nhưng chưa từng dùng miệng. Cho nên dù kĩ thuật miệng của anh có thể nói là ngây ngô nhưng Giản Tinh Lai lại không cầm cự được bao lâu.

Diệp Tịch Vụ nuốt tϊиɧ ɖϊ©h͙, bị Giản Tinh Lai ôm dậy hôn. Qυầи ɭóŧ của anh không biết bị Giản Tinh Lai lột xuống từ khi nào, nửa người dưới dán chặt với Giản Tinh Lai.

“Cậu muốn làm không?” Diệp Tịch Vụ vừa hôn vừa mơ hồ hỏi. Giản Tinh Lai không trả lời. Hắn nắm hai cánh mông Diệp Tịch Vụ, ngón tay thử thăm dò nơi cửa vào của người đàn ông. Diệp Tịch Vụ không nghĩ hắn trực tiếp như vậy, toàn thân hơi cứng đờ.

“Hoá ra cậu hiểu rõ nhỉ…” Diệp Tịch Vụ thầm thì.

Giản Tinh Lai nhìn thoáng qua anh: “Em có Baidu.”

Diệp Tịch Vụ bật cười, từ từ bình tĩnh lại.

“Anh không muốn?” Ngoài miệng Giản Tinh Lai hỏi vậy nhưng động tác bôi trơn chưa hề có ý dừng lại. Diệp Tịch Vụ cúi đầu hôn hắn, không nhẫn được ý cười.

“Anh lớn hơn cậu.” Anh một lời hai ý bảo, “Cậu phải nhường anh chứ.”

Giản Tinh Lai đỡ eo anh, chầm chậm cắm vào.

“Không.” Hắn hôn một cái lên khoé mắt đỏ ửng của Diệp Tịch Vụ, nhẹ giọng bảo, “Em phải yêu thương anh thật tốt.”

Hai người đàn ông trưởng thành dù đã có tuổi nhưng lần đầu tiên làʍ t̠ìиɦ vẫn không tránh khỏi cảm giác căng thẳng. Diệp Tịch Vụ quanh năm hoạt động thể lực nên dù tố chất thân thể và thể lực vẫn còn tốt nhưng lần đầu nhún với anh mà nói vẫn hơi vất vả một chút.

Diệp Tịch Vụ bất động một hồi, trên người toát một lớp mồ hôi mỏng, mồ hôi theo cổ anh chảy xuống ngực. Giản Tinh Lai như bị ma xui quỷ khiến ngẩng đầu từng chỗ từng chỗ liếʍ hết mồ hôi.



Hắn đã từng ra một lần nên lần thứ hai không dễ dàng ra như vậy nữa. Thấy Diệp Tịch Vụ vận động mệt bèn nắm eo anh tự mình động.

Chẳng biết Diệp Tịch Vụ bị chạm vào nơi nào mà chẳng thể kiềm chế được tiếng nức nở của mình. Giọng anh bình thường không trong trẻo như thanh niên, hơi khàn khàn, lúc này không kiềm chế được kêu thành tiếng nên xấu hổ che miệng.

Giản Tinh Lai rút dươиɠ ѵậŧ của mình ra, thay đổi tư thế sau lưng. Hắn để Diệp Tịch Vụ quỳ xuống, đâm vào từ phía sau, kéo tay che miệng của Diệp Tịch Vụ, ngực Giản Tinh Lai dán chặt vào tấm lưng mướt mồ hôi của Diệp Tịch Vụ. Chỉ thấy sau lưng là một mảnh ấm nóng, dán chặt nơi trái tim mình.

Diệp Tịch Vụ bị đâm choáng váng đầu óc, thần hồn điên đảo, không còn sức để tâm đến thanh âm của mình nữa. Ngay cả mình bị đâm bắn lúc nào cũng chẳng rõ nhưng Giản Tinh Lai vẫn còn cứng.

Giản Tinh Lai nắm cằm anh hôn một hồi mới nhặt chăn trên giường quý phi bọc Diệp Tịch Vụ lại.

Hôm sau, Chương Vị Niên không thấy Diệp Tịch Vụ ở khách sạn thì hơi bất ngờ. Giản Tinh Lai đã đến từ lâu. Trên bàn làm việc bày một lọ thuỷ tinh, bên trong đựng một loại hoa mà Chương Vị Niên không biết tên.

“Ông chủ Diệp đâu rồi?” Chương Vị Niên hỏi một câu.

Giản Tinh Lai liếc y, chỉ bảo “Tối qua anh ấy mệt.”

Chẳng rõ có phải ảo giác của Chương Vị Niên không mà y cứ có cảm giác trọng điểm câu nói của sếp nhà y nằm ở “tối qua” và “mệt”.

“Thức đêm sao?” Chương Vị Niên quyết định tận chức tận trách hỏi han ân cần, “Ông chủ Diệp 35 rồi nhỉ? Thức đêm quả thật là không tốt lắm.”

Giản Tinh Lai sâu xa “ừ” một tiếng, hắn nở nụ cười: “Tôi thấy thỉnh thoảng một lần vẫn được.”

Chương Vị Niên: “…” Chương Vị Niên bị cười đến nổi da gà đầy tay, chuyển chủ đề hỏi, “Kia là hoa gì vậy?”

Giản Tinh Lai nhìn theo hướng nhìn của y. Vẻ mặt hắn dường như dịu dàng hơn, bình tĩnh trả lời: “Tịch Vụ.”

Chương Vị Niên: “??” Sếp nhà y bị sao vậy? Nhìn vật nhớ người đến phát điên rồi sao?!

“Hoa Tịch Vụ.” Giản Tinh Lai tỏ vẻ “Cậu bị ngu à”. Dừng một chút, có vẻ hắn nhất thời tâm huyết dâng trào, đột nhiên chủ động đặt vấn đề bảo, “Cậu biết ngôn ngữ hoa là gì không?”

Chương Vị Niên thầm nghĩ ai mà biết được… Tôi có phải ông chủ Diệp đâu!

Giản Tinh Lai hừ một tiếng. Vẻ mặt hắn vừa dương dương tự đắc lại cũng vừa ngọt ngào hạnh phúc.

“Cậu muốn biết à?” Giản Tinh Lai cố tình bảo, “Tôi không nói cho cậu.”

Chương Vị Niên: “…”

Lúc Diệp Tịch Vụ tỉnh lại đã là buổi trưa. Dù sao có tuổi rồi, đêm khuya lăn qua lăn lại như thế quả thật cái eo không chịu nổi.

Có mấy cuộc gọi nhỡ trên điện thoại, đều là Giản Tinh Lai. Anh gọi lại, đối phương nghe máy rất nhanh.

“Dậy rồi à?” Giọng Giản Tinh Lai trong trẻo lạnh lùng, rõ ràng cùng một buổi tối nhưng người này lại như không bị ảnh hưởng chút nào. Diệp Tịch Vụ không khỏi cảm khái tin đồn bên ngoài quả thật rất vô căn cứ, tinh thần người ta rõ ràng dũng mãnh như hổ thế kia cơ mà.

“Cậu ăn chưa?” Diệp Tịch Vụ vò mái đầu rối như tổ quạ của mình, tùy tiện buộc lại rồi sang phòng bên cạnh đánh răng rửa mặt.

Giản Tinh Lai nghe động tĩnh bên kia, vô thức mỉm cười: “Em ăn rồi, chừng nào anh qua đây?”

Diệp Tịch Vụ đánh răng, lúng búng bảo: “Qua ngay đây.”

Giản Tinh Lai: “Để em bảo Chương Vị Niên qua đón anh.”

Diệp Tịch Vụ đồng ý một tiếng “Được.”

Đoạn, nghe thấy Giản Tinh Lai tiếp lời: “Sáng anh không có ở đây.”



Diệp Tịch Vụ: “?”

Giản Tinh Lai: “Em đặt hoa Tịch Vụ lên bàn làm việc.”

Diệp Tịch Vụ “A” một tiếng, anh bật cười: “Cậu mang đến khách sạn à?”

“Ừ.” Giản Tinh Lai bình thản bảo, “Anh không đến nên đành phải để hoa theo em vậy.”

Diệp Tịch Vụ: “…”

Có lẽ Giản Tinh Lai không ý thức được lực sát thương từ những lời tâm tình của mình. Diệp Tịch Vụ không biết hắn giác ngộ từ lúc nào nhưng ngẫm lại thì từ hồi đại học Giản Tinh Lai đã có những khi vô thức dẻo miệng vô cùng.

Tuy Chương Vị Niên lái xe của ông chủ nhà mình đi đón “bà chủ” nhưng trong lòng không căng thẳng mấy. Đến khi nhìn thấy Diệp Tịch Vụ, y cứ có cảm giác có gì đó không đúng lắm.

“Anh đổi nước hoa hả?” Chương Vị Niên không nhịn được, hỏi.

Diệp Tịch Vụ ngửi ngửi chính mình: “Không, anh vừa hút một điếu thuốc thôi.”

Chương Vị Niên từng thấy Diệp Tịch Vụ hút thuốc. Tính ra thư ký Chương đi theo Giản Tinh Lai đã gặp qua vô số kiểu đàn ông hút thuốc. Già có, trẻ có, xấu có, mà đẹp cũng có, không thể không nói trai đẹp dù hút thuốc cũng vẫn đẹp trai. Dáng vẻ Diệp Tịch Vụ kẹp điếu thuốc trên những ngón tay mảnh khảnh của mình chụp kiểu gì cũng ra được một tấm mẫu nam trên bìa tạp chí tiêu chuẩn.

Bình thường, thỉnh thoảng Giản Tinh Lai sẽ dùng nước hoa, còn Diệp Tịch Vụ quanh năm làm bạn với hoa cỏ nên chẳng bao giờ dùng. Từ lúc anh lên xe Chương Vị Niên đã ngửi thấy một mùi quen thuộc trên người đối phương, nhìn sang mấy lần rồi mới đột nhiên không chắc chắn lắm hỏi: “Có phải quần áo trên người anh… mặc nhầm rồi không?”

Diệp Tịch Vụ chớp mắt. Anh cúi đầu nhìn lại, lập tức choáng váng đầu óc.

Chương Vị Niên: “…”

Diệp Tịch Vụ: “…”

Nếu giờ mà giải thích mua cùng loại thì có vẻ hơi giấu đầu lòi đuôi, huống gì da mặt Diệp Tịch Vụ chưa dày đến mức ấy. Cuối cùng đành lúng túng ấp a ấp úng giải thích: “Ừm… Ra ngoài vội quá… Nên…”

Chương Vị Niên lặng lẽ nhìn anh, giáng một đòn chí mạng: “Hai người ngủ chung một phòng à?”

Diệp Tịch Vụ: “…”

Hai người trầm mặc ngồi trên xe.

Chương Vị Niên mặt không đổi sắc nhìn thẳng phía trước, chợt bảo: “Sếp bảo tối qua anh mệt.”

“…” Vấn đề này, Diệp Tịch Vụ không thể không tự vả mặt sưng thành cái bánh bao, kiên cường bảo, “Cũng không mệt lắm.”

Chương Vị Niên mặt không đổi sắc gật đầu, nghiêm túc bảo: “Vậy xem là sếp bọn em còn chưa đủ lợi hại.”

Diệp Tịch Vụ: “… … …”

Khoảng thời gian Giản Tinh Lai chờ Diệp Tịch Vụ này hơi giống cô dâu chờ chú rể trong đêm tân hôn. Chương Vị Niên không có ở đây, em gái trợ lý đành phải biểu hiện vô cùng tích cực, giúp thu dọn hết văn phòng một lượt, em gái nhìn trộm hồi lâu, thấy Giản Tinh Lai soi tấm gương toàn thân ở cửa phòng thay đồ mấy lần, mới ngập ngừng đưa ra ý kiến: “Sếp có muốn đổi sang một bộ màu sáng hơn một chút không?”

Nhìn chung Giản Tinh Lai hợp với vest ba mảnh tối màu hơn. Dù sao xét đến nghề nghiệp của hắn, ở tuổi 33 đã ngồi vào vị trí này, chưa nói đến mặt mũi lúc nào cũng nghiêm nghị, không ít người trong nghề coi thường năng lực của hắn chỉ bởi gương mặt hắn.

“Mặc tây trang sáng hơn một chút sẽ khiến sếp trông trẻ đẹp hơn!” Em gái trợ lý vô cùng chân thành đề nghị, “Sếp không thể lãng phí gương mặt này được!”

Hình như Giản Tinh Lai thật sự nghiêm túc suy nghĩ một chốc. Sau đó hắn xoay người bước vào phòng thay đồ một lúc lâu, cuối cùng mặc một bộ tây trang trắng tinh ra ngoài.

Em gái trợ lý: “…”

Giản Tinh Lai vừa cài khuy măng sét vừa hỏi: “Sao rồi?”

Em gái trợ lý đau đầu bảo: “Thật ra không cần sáng thế này… Sếp thế này thì cài thêm bông hoa trên ngực là có thể đến thẳng lễ đường rồi.”