Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Quân Lâm Thiên Hạ, Hoàng Hậu Này Trẫm Định Rồi

Chương 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: Umi

Hoàn hảo chỗ nàng đang ở là biệt uyển, tân khách cùng hạ nhân lui tới cũng

không nhiều, Lâm Lộc rất nhanh tìm được cửa sau, mở cửa, rón rén đi ra.

Bên ngoài là một cái cái hẻm nhỏ, nàng nhớ tới chính mình đang mặc hỉ phục, mặc như thế này căn bản không dám đi trên đường cái, cũng chỉ có thể

hướng tới địa phương thưa thớt người ở mà đi.

Đợi cho tới thời

điểm, trăng treo cao trên bầu trời, Lâm Lộc đã muốn mệt đầu đầy mồ hôi,

đặt mông ngồi dưới đất thở hổn hển. “ Hô... Đây rốt cuộc là cái địa

phương quỷ quái gì?”

Nàng giương mắt thấy, bốn phía đều là cây,

ánh trăng chiếu rọi rừng cây u ám. “Cái gì nữa đây? Ban ngày mới cùng

một xấu quỷ bái đường, buổi tối chẳng lẽ còn phải cùng động phòng hoang

dã này?”

Lâm Lộc yên lặng rùng mình một cái, đều do chính mình

trước kia xem nhiều phim kịnh dị, những thời điểm như này đều tưởng

tượng một người quỷ sẽ xuất hiện, sau đó dùng mỹ mạo mê hoặc, sau đó hút dương khí của nàng. Khụ khụ, nàng cũng không phải là cũng không phải là người bình thường, tuyệt đối sẽ không bị sắc đẹp hấp dẫn.

Ngồi

trong chốc lát, Lâm Lộc vỗ vỗ mông đứng lên. Trong cuộc phiêu lưu của Lỗ Binh, nàng nhớ là nếu muốn sống ở nơi hoang dã, phải có kỹ năng dã

ngoại cơ bản. Nàng Thượng Nhất Thế cha mẹ mất sớm, chính mình một người

vừa học vừa làm, hiện tại chính mình xuyên qua, cũng không có gì vướng

bận. Đến thời đại này là mệnh khổ của Lâm Lộc, đệ đệ còn bị người khống

chế, không biết mình đào hôn có hại đệ đệ không. Nghĩ đến đây, Lâm Lộc

không khỏi nắm chặt bàn tay, sáng mai trở về, nhất định phải cứu đệ đệ.

” Cạch” Nhánh cây bị người làm gãy. Lâm Lộc theo bản năng cúi đầu nhìn

xuống chân của mình, xác nhận không phải lầ mình gây nên. Chẳng lẽ...

Chẳng lẽ thật sự có quỷ? Lâm Lộc cười gượng hai tiếng, nàng còn không có gặp qua quỷ a, cũng không biết thời đại này có quỷ tồn tại hay không?

Hiện tại Lâm Lộc hoàn toàn bị lòng hiếu kỳ chi phối, theo hướng âm thanh lúc nãy.

Đẩy ra một mảng lùm cây, trước mắt của nàng một mảng

màu tím của hoa sen chiếm cứ. Nàng chưa từng thấy qua nhiều hoa sen như

vậy, ở dưới ánh trăng màu bạc linh khí bức người, một mảnh cánh hoa rực

rỡ, lộng lẫy. Lâm Lộc chạy về phía bụi hoa, muốn gần để thấy rõ hơn,

nhưng không ngờ bị vật gì làm vướng chân, ngã xuống.

Cảm giác

đau cũng không có xuất hiện như dự kiến, chỉ mơ hồ nghe được một trận hô hấp dồn dập, hơn nữa giống như có gì đó mềm mềm dưới thân nàng. Nàng

ngẩng đầu, tầm mắt hướng về phía trước, phát hiện thứ bị mình đè lên tựa hồ là một người, nàng đang ở trong ngực người này, vừa lúc có thể nhìn

được chiếc cằm, cái mũi cao thẳng mê người, cùng yết hầu của người này.

Yết hầu?.... yết hầu?

Lâm Lộc đột nhiên giật bắn người, đứng lên, nàng lớn như vậy còn chưa từng

có bạn trai qua, tại sao có thể gặp được một người nam nhân ở nơi rừng

núi như thế này? Có mùi nguy hiểm!!!

Không đúng nam nhân này

không phải là quỷ đi! Thiên a! nếu nam nhân này không phải là quỷ thì

càng nguy hiểm. Nàng còn không có sống đủ, Nàng vừa mới xuyên qua a.

Bất quá, loại nam quỷ như hắn hẳn là giá trị rất cao, bằng không như thế nào có thể mê hoặc lòng người.
« Chương TrướcChương Tiếp »