Quyển 1 - Chương 23: Có người thương yêu thật tốt

Hứa Tình Thâm ngồi ở đó không nhúc nhích, Tưởng Viễn Chu đi tới phía trước cửa sổ, chặn tầm nhìn ra bên ngoài của cô.

Hứa Tình Thâm thấy bụng của mình đang phản kháng.

“Tôi đói bụng, anh Tưởng sẽ quan tâm sao?”

“Đương nhiên, ăn no rồi mới làm việc được.”

Thực ra Hứa Tình Thâm vẫn còn sợ hãi, cô đeo dép đứng dậy thì thấy hai chân vẫn còn run rẩy.

Hai người đi xuống lầu, Tưởng Viễn Chu vừa ngồi xuống thì Lão Bạch vừa nhận điện thoại xong, vội vã nói: “Tưởng tiên sinh.”

“Làm sao vậy?”

“Phương Thành không đưa cô Vạn về nhà, mà là tới khách sạn Quốc tế.”

Ngón tay Tưởng Viễn Chu đặt trên đũa khẽ cử động, thấy anh không tỏ thái độ gì, Lão Bạch trở nên lo lắng.

“Tưởng tiên sinh, có muốn tôi gọi điện thoại nói người trong khách sạn ngăn lại hay không?”

“Ngăn cản?” Tưởng Viễn Chu cười lạnh. “Vạn Dục Ninh không phải một cô bé bảy – tám tuổi, cô ta biết mình đang làm gì.”

“Thế nhưng…”

Hứa Tình Thâm đưa đũa gắp thức ăn, thấy Lão Bạch ấp a ấp úng, nói chen vào: “Nói như vậy, trước đó Vạn Dục Ninh và Phương Thành hoàn toàn thuần khiết?”

“Thế nào, em lại bắt đầu động dục?”

Hứa Tình Thâm cắn chiếc đũa, cơn giận của Tưởng Viễn Chu còn sót lại chưa tan, anh vốn không quan tâm, thấy Lão Bạch còn đứng đó, lại cau mày nói: “Chỉ có chuyện như vậy mà cũng tới hỏi tôi? Những chuyện tiếp theo thì giải quyết thế nào đây?”

Sắc mặt Lão Bạch hơi buông lỏng. “Tưởng tiên sinh yên tâm, đã sắp xếp xong xuôi.”

Hứa Tình Thâm đang ăn cơm, ngẩng đầu thấy sắc mặt Tưởng Viễn Chu cũng không tốt lắm. Cô ngước nhìn mấy lần, cúi đầu, sau đó lại ngước nhìn một chút.

Tưởng Viễn Chu bắt gặp ánh mắt của cô.

“Có phải em muốn nói gì hay không?”

“Tưởng tiên sinh lo lắng cho Vạn Dục Ninh như thế, sao không cưới cô ta luôn đi?”

“Tính cách cô ấy rất ngang ngược, có đôi khi tôi nói cái gì, cô ấy phải làm ngược lại cho bằng được. Lúc đầu nói tới chuyện kết hôn, một thời gian tôi không đồng ý. Cô ấy quay ngoắt lại, đến với Phương Thành. Nếu lúc nào tôi cũng chiều theo, chẳng phải là muốn lên trời luôn hay sao?”

Hứa Tình Thâm đưa tay cầm lấy ly nước bên cạnh.

“Anh cũng không có khả năng lúc nào cũng theo dõi cô ta và Phương Thành được.”

“Chuyện Phương Thành muốn làm, tôi có thể ngăn cản. Nhưng Vạn Dục Ninh bỗng nhiên phá hỏng tất cả, mà cô ấy lại không lường trước được hậu quả. Phương Thành có gì chứ?”

Hứa Tình Thâm khẽ cau mày nhăn mũi. “Anh đang kỳ thị người nghèo.”

“Đúng vậy, đây là hiện thực.”

Hứa Tình Thâm ăn vài miếng, để đũa xuống. “Tôi no rồi.”

Ăn xong cơm tối, Hứa Tình Thâm đi thẳng lên phòng dành cho khách, ngược lại Tưởng Viễn Chu không tới tìm cô, đêm nay rất yên bình.



Mấy ngày kế tiếp, bên phía Vạn Dục Ninh tuyệt đối không có động tĩnh gì.

Hứa Tình Thâm ăn xong cơm trưa trở lại phòng khám, đã thấy Hứa Vượng đứng chờ ở cửa.

Cô thấp giọng, gọi một tiếng: “Ba.”

Hứa Vượng ngẩng đầu, khuôn mặt tiều tụy.

“Tình Thâm, ăn cơm rồi sao?”

“Con ăn rồi.”

Hứa Vượng theo Hứa Tình Thâm đi vào trong.

“Con không về nhà, quần áo cũng không về lấy, ba không yên lòng.”

“Bà ngoại xuất viện rồi sao?”

“Xuất viện rồi.”

“…”

“Mẹ con phải lấy sổ tiết kiệm ra.”

“Như vậy không được sao?” Hứa Tình Thâm dựa vào bàn nhìn về phía người cha của mình.

Hứa Vượng thở dài: “Tình Thâm, bà ngoại con ở một mình, mẹ con lo lắng…”

“Nói đi, muốn con ở bên ngoài trong bao lâu?”

Hứa Vượng đưa vật cầm trong tay đặt trên bàn.

“Đây là ba mua lúc ở trên đường tới, quýt ngọt đấy, con nếm thử đi.”

Hứa Tình Thâm cầm lấy, ánh mắt yên lặng nhìn.

Hứa Vượng thấy hổ thẹn. “Tình Thâm, nếu trong bệnh viện có chàng trai nào tốt thì con cứ thử nói chuyện xem. Khi nào kết hôn thì tốt rồi, sẽ có người thương con.”

Giờ tan việc, Hứa Tình Thâm cầm túi quýt ngọt quay về Cửu Long Thương.

Tưởng Viễn Chu từ trên lầu đi xuống, Hứa Tình Thâm đặt túi quýt ngọt lên bàn ăn.

“Ăn quýt không?”

Người đàn ông liếc nhìn. “Túi ny lon màu đỏ, vừa nhìn là biết mua ở ven đường?”

“Không ăn thì thôi.”

Tưởng Viễn Chu đi tới bên cạnh Hứa Tình Thâm.

“Trên người sạch sẽ chứ?”

Quả quýt nhỏ suýt chút nữa thì mắc luôn trong họng Hứa Tình Thâm, Tưởng Viễn Chu vỗ mạnh vào sau gáy cô.

“Có thể thị tẩm.”

Khó khăn lắm Hứa Tình Thâm mới nuốt được quả quýt xuống.

“Chu kỳ của tôi tương đối dài.”

“Bao nhiêu?”

“Lâu hơn so với người bình thường.”

Khóe môi Tưởng Viễn Chu khẽ giật giật.

“Ở trong chu kỳ cũng không sao, tôi có thể.”

Quả quýt trong tay Hứa Tình Thâm rơi xuống bàn, cô há hốc miệng.

“Tưởng tiên sinh, anh đừng làm người ta sợ, tôi không theo kịp khẩu vị nặng của anh đâu.”

Người đàn ông dùng ngón tay trỏ miết một cái ở cằm của cô, cười cười: “Ngày đó ở bể bơi rốt cuộc là ai nhỉ? Là em sao?”

“Ai vậy? Tôi không biết.” Hứa Tình Thâm giả bộ như không biết.

“Để tôi miêu tả cho em nghe…” Tưởng Viễn Chu chống một tay lên mép bàn. “Ngực to, eo nhỏ, mông cong, mặc một bộ áo tắm bó sát, cô ấy còn nói với tôi…”

Tưởng Viễn Chu ghé sát làn môi mỏng đến bên cạnh tai Hứa Tình Thâm, tiếng nói khàn khàn: “Cô ấy nói cô ấy thích “ăn” đàn ông.”

Tưởng Viễn Chu nắm chặt tay phải Hứa Tình Thâm, để ngón trỏ của cô đặt lên thắt lưng quần của mình.

“Ăn từng chút một, từng chút một, cho đến khi không còn lấy một chút sơ hở…”

Hứa Tình Thâm nhắm mắt lại, thở sâu.

“Anh muốn tôi đẩy anh ra, “ăn” luôn tại đây?”

“Đến đi.”

Cô ra sức rút tay của mình về, giọng nói của Tưởng Viễn Chu có vẻ như không chờ nổi nữa.

“Đến đi….”

Hứa Tình Thâm bị âm thanh này giày vò đến phát điên, bên tai cô bắt đầu nóng lên, một tay cô xoa vai Tưởng Viễn Chu, đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn xuống, Tưởng Viễn Chu khẽ phối hợp, bỗng thấy cô ngẩng đầu lên.

“Lão Bạch.”

Tưởng Viễn Chu chau mày, nhăn lại thành hình Xuyên, quay người nhìn lại, quả nhiên là Lão Bạch đã vào đây.

Nói vậy, người kia là đang muốn tìm chết à?

Tưởng Viễn Chu dựa vào bàn ăn, Hứa Tình Thâm tỏ ra không quen lắm, cô sửa lại đầu tóc, nhìn lại nút áo, Tưởng Viễn Chu nín cười, ngón trỏ khẽ vuốt hàng lông mày.

“Tưởng tiên sinh, ngày hôm nay cô Vạn đúng là điên thật rồi.”

Hứa Tình Thâm nghe được mấy từ này, nhịp tim đập nhanh hơn.

“Từ trưa tới giờ cô ấy đều ở cửa hàng cao cấp, quẹt thẻ thanh toán hai mươi mấy túi xách, còn có quần áo, giầy, đồ trang sức cùng kiểu dáng đều lấy hai thứ. Xế chiều tới 4S mới nhất mua một chiếc xe mui trần kiểu dáng tối tân…”

Tưởng Viễn Chu bật cười: “Vẫn còn làm loạn được.”

“Tưởng tiên sinh, hẳn là ngài nhận được tin nhắn khi quẹt thẻ.”

Hứa Tình Thâm nghe vậy khẽ nhíu mày, hóa ra ngay cả tiền trong thẻ ATM của Vạn Dục Ninh cũng là tiền của ngài Tưởng đây?

“Nhận được. Để tùy đi.” Tưởng Viễn Chu hờ hững nói. “Vẫn còn có sức đi ra ngoài tiêu tiền, có thể thấy tinh thần không sa sút lắm.”

Ánh nhìn của Hứa Tình Thâm đảo qua túi ny lon đựng quýt ngọt trên bàn kia, có người yêu thương, thật tốt biết bao?

Có thể ngang ngược, làm mọi chuyện hoang đường.

Tưởng Viễn Chu và Lão Bạch đang nói chuyện thì điện thoại của người đàn ông có âm báo biểu hiện tin nhắn đến.

Tưởng Viễn Chu lấy ra xem.

“Hiệu thuốc Tuệ Dân? Mua thuốc gì mà cần tới một vạn?”