Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sau Khi Bị Hưu

Chương 1

Chương Tiếp »
Mùa đông chốn kinh thành lạnh buốt thấu xương, lọt vào tầm mắt chỉ có một khung cảnh xơ xác tiêu điều. Lâm Dao chỉ mặc mỗi một bộ y phục bằng gấm màu trắng ngồi ở ghế Thái sư, biểu cảm trên gương mặt dần dần nghiêm trọng.

Vị di nương mới vào mang nét đẹp tươi xanh mơn mởn hệt như một nụ hoa hãy còn e ấp, xinh đẹp yêu kiều cầm một ly trà trong tay. Thế nhưng sống lưng nàng ta lại thẳng tắp, lộ ra vẻ ngạo mạn, còn có cả mười mấy nha hoàn ma ma đứng sau, so sánh với Lâm Dao lẻ loi thì càng trông có vẻ giống như nữ chủ nhân của nơi này.

Tiền Thục Tú cầm ly trà đã lâu lắm rồi mà chẳng nghe thấy Lâm Dao ừ hử gì thì cực kỳ bất mãn, đương lúc tình thế căng như dây đàn thì Lâm Dao đột nhiên mở miệng: “Ngươi xuất thân từ hào môn, vậy mà lại chịu tủi nhục đi làm lẽ, ngươi không thấy ấm ức à?”

Tiền Thục Tú nhớ về vóc dáng khôi ngô tuấn tú của Vương Chính Trạch thì chỉ biết lòng mình đầy khấp khởi, thốt ngay: “Ta đây không oán giận, cũng không hối hận.”

Không oán giận cũng không hối hận… Lâm Dao cũng đã từng không oán than và hối hận hệt như thế. Từ khi Vương Chính Trạch chỉ là một tên tú tài bé mọn chốn nông thôn, nàng đã nỗ lực hết sức nâng đỡ hắn ta, đến tận khi hắn ta trở thành Hộ bộ Thượng thư, vào được nội các. Vì là triều thần trẻ tuổi nhất nội các nên hẳn nhiên tôn quý vô ngần, tương lai xán lạn. Mấy trăm năm mới xuất hiện một nhân vật như thế, không biết đã trở thành tình lang trong mộng của biết bao nhiêu cô nương lầu son gác tía chốn kinh kỳ.

Thế nhưng thời khắc này đây, lòng bỗng bỗng trào lên nỗi chán ghét.

“Không cần cung kính với ta.”

Tiền Thục Tú sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Lâm Dao, trông thấy vẻ mặt thờ ơ của nàng thì nảy sinh chút lòng tị nạnh. Ai nấy đều hay chuyện Vương Chính Trạch đại nhân tuấn tú bảnh bao, học cao hiểu rộng, đức độ tốt đẹp, là anh tài hiếm thấy trong chốn nhân gian, thế mà lại có một nương tử đến từ nông thôn chẳng lấy làm hơn người gì, lại còn vào cửa mười năm chẳng sinh nổi một mụn con. Nếu không phải “giàu sang chớ bỏ vợ hiền”, thì hẳn đã định bỏ vợ từ lâu. Mà nàng ta còn chẳng hề làm ra vẻ hiền dịu, làm khó làm dễ vợ lẽ vào cửa hầu hạ phu quân mình, vì phu quân khai chi tán diệp*? Đúng là đáng giận. “Thưa phu nhân, thứ cho ta nói thẳng, dung mạo của phu nhân đây đã sớm chẳng còn thuở bung nở rạng ngời, giờ chỉ còn là một đóa hoa cúc úa tàn mà thôi, có cái gì để dựa vào làm kiêu chứ?”

(*: Đâm chồi nảy lộc, ý chỉ việc con đàn cháu đống, nối dõi tông tường)

Đóa cúc úa tàn?

Lâm Dao bất chợt hoảng hốt, vì nàng nhớ lại rằng mình cũng đã từng có một nhan sắc xinh đẹp xiết bao, được người người mến mộ thế nào, nhưng qua mười năm bôn ba, vì cố thêu thùa tất tả lo cho phu quân ăn học mà đôi mắt đã bị mờ đυ.c từ lâu, dù còn có thể nhìn thấy đồ vật, nhưng ngày thường cũng chẳng dám mở to mắt nhìn lâu, lộ ra vẻ mặt bơ phờ, chẳng còn bóng dáng rực rỡ bao trùm như ngày nào.

Thậm chí đến cả làn da vốn trắng nõn nà, chỉ vì luôn lo toan về chuyện tiền bạc mà phải ăn chung thức ăn với bà vυ". Có lẽ ngày đó mặt trời tỏa rực nóng hổi, hoặc cũng có khi phải đuổi kịp tiến độ thêu thùa đến mức mệt lả, nàng bất cẩn đạp hụt chân, đến khi thấm ướt máu mới hay mình đã sảy thai, đã vậy, đây còn là cái thai đầu tiên sau ba năm nàng vào cửa. Nàng vừa luống cuống vừa tự trách, thêm cả lúc ấy không có ngân lượng nên tháng đầu tiên sau sảy thai cũng không có hồi phục tốt, từ đó trên gương mặt xuất hiện mấy vết tàn nhang, dù uống thuốc cỡ nào cũng không biến mất được.



Lâm Dao xoay người, đi ra ngoài, vừa tới hành lang đã chạm mặt với phu quân Vương Chính Trạch dù đã đến tuổi trung niên nhưng vẫn đạo mạo trác tuyệt của mình đang sải bước vùn vụt qua đây.

Đứng chung một nơi với người bước đi phăm phăm như thế khiến Lâm Dao nhận ra, rằng mình trông nào giống nương tử của hắn ta, mà giống mẫu thân của hắn mới phải, chẳng trách sao thị thϊếp kia phách lối bỡn cợt nàng.

Vương Chính Trạch chau mày, nói: “Đã thấy di nương mới vào cửa chưa, sao không ở đó nhận kính trà, mà chạy ra đây làm gì?”

Lòng Lâm Dao bỗng nhiên cảm thấy mệt lả, nàng đáp: “Phu quân biết rõ kia mà, bên nhà báo tin cha ta lâm bệnh.”

Vương Chính Trạch tức khắc cứng họng, nhưng rồi vẫn nói tiếp: “Nhạc phụ khó chịu, thân làm con tất nhiên sẽ lo âu, nhưng một năm qua thì có nửa năm ông ấy đã nằm liệt trên giường, nàng cũng đâu thể bận tâm mãi như vậy? Nàng phải nhớ rõ nàng là người của Vương gia ta, chớ có mãi trông ngóng về nhà ngoại.”

“Cha ta vì sao lại sinh bệnh?”

Lâm Dao là độc nữ trong nhà, lúc xuất giá nàng gần như mang đi hơn cả nửa tài sản trong nhà, có như vậy mới có thể nâng đỡ được tên bần cùng Vương Chính Trạch này lên đến địa vị như ngày hôm nay.

Cha Lâm Dao khi ấy bị đối thủ của Vương Chính Trạch nhốt vào ngục giam bằng một tội danh không hề có chứng cứ, nếu mà khi ấy Vương Chính Trạch chỉ cần hạ mình một chút là cha đã có thể được thả ra rồi. Tiếc rằng lần ấy, Vương Chính Trạch lại dùng dáng vẻ chính trực liêm khiết mà nói: “Có những thứ quân tử phải làm, có những thứ lại không được phép làm. Nếu hôm nay ta cùng với đám đồng lưu đó làm càn làm quấy, thì sau này ai còn tin ta nữa?”

Lâm Dao tin rằng, đến ngày cha được thả ra ngoài, vì ở trong ngục chịu cơn hành hạ mà sau khi về nhà liền lâm bệnh, rồi sau đó để lại bệnh căn, một năm qua thì mất đến nửa năm nằm liệt trên giường.

Mãi đến năm ngoái, Lâm Dao mới biết Vương Chính Trạch và tên đối thủ hại cha nàng vốn là bạn thân, hai người hỗ trợ lẫn nhau nên đường làm quan ngày càng xuôi buồm thuận gió. Hóa ra chẳng phải là không chịu cúi đầu, mà chỉ vì lợi ích không đủ lớn, đối với Vương Chính Trạch, cha của nàng chẳng đáng để hắn phải hạ mình mà thôi.

Sắc mặt Vương Chính Trạch ngay lập tức trở nên khó coi, hắn nói: “Ta đã nói với nàng từ lâu rồi kia mà. Khi ấy tình huống oái oăm, nàng cứ nhắc đi nhắc lại chuyện cũ để làm gì?” Nói đến đây thì hắn lại trông thấy Tiền Thục Tú đang đứng sau lưng Lâm Dao, nhìn nét ngài của nàng chau lại, dáng vẻ tủi thân ấm ức vô cùng, lòng hắn cực kỳ bực bội, nói tiếp: “Ngày trước nhạc phụ còn bảo nàng hiền thục trung trinh, đoan trang đức hạnh, ta thấy cũng chỉ là mấy lời thậm xưng mà thôi. Ta chỉ nạp một thị thϊếp thôi mà đã ở đây ghen tuông hống hách. Nàng ỷ vào việc “giàu sang chớ bỏ vợ hiền” mà nghĩ là ta thực sự không dám bỏ nàng hay sao?”
Chương Tiếp »