Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sau Khi Gả Thay Tôi Cười Muốn Chết

Chương 37: Dùng biến thái trị biến thái

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hôm sau, Ninh Tuy thức dậy trong lòng Quý Úc Trình, vừa dậy đã nghe thấy giọng 008.

Giọng 008 khàn khàn, rất tiều tụy, giống như cả đêm không ngủ: “Chào buổi sáng Tuy.”

Ninh Tuy hoảng sợ, cả đêm đều lượn lờ ở đây đấy à?

Đúng là hệ thống không cần ngủ, nhưng cần phải ngủ đông, hơn nữa bình thường cũng làm việc nghỉ ngơi và tiến hành ngủ đông theo ký chủ, ví dụ như lúc này 001 đang yên tĩnh cuộn tròn ở sâu trong cơ thể cậu.

Nhưng hệ thống này lại thức như chẳng phân biệt ngày đêm.

Ninh Tuy càng nghĩ càng cảm thấy nó đáng thương, suýt chút nữa đã buột miệng thốt ra hay là sống nhờ trong người tôi đi, nhưng cuối cùng vì quan tâm đến tâm trạng của Thống nhà mình nên không nói ra.

“Chào buổi sáng.” Cậu dém chăn kỹ cho cậu cả Quý bên cạnh, rồi ngồi dậy.

008 bỗng nhiên nhắc tới Quý Úc Trình, nói: “Chồng, chồng cậu đẹp trai thật đấy.”

Ninh Tuy nhìn gương mặt người đang nằm lẳng lặng ở kia, than thở: “Đúng vậy.”

Đáng tiếc gương mặt điển trai như vậy lại là người đẹp lạnh lùng, Ninh Tuy tưởng tượng đến lúc anh mở mắt ra, dùng thái độ như đối với Quý Vân, Quý Dật hôm đó đối xử với mình, lòng thắt lại.

Quý Úc Trình là người tốt, có thể ở trước mặt người khác sẽ không làm gì cậu, nhưng chắc chắn sau lưng sẽ khinh thường cậu ngay.

Có lẽ chuyện đầu tiên sau khi anh tỉnh lại là ném giấy thỏa thuận ly hôn trước mặt cậu, lạnh lùng thốt ra một chữ ‘ký’.

008 lại lắp bắp hỏi: “Cậu không, không muốn anh ta tỉnh lại sao?”

“Muốn, mà lại không muốn.” Ninh Tuy đứng dậy mặc quần áo, thuận miệng nói: “Nếu tỉnh lại chắc sẽ... muốn ly hôn với tôi.”

Tiểu hệ thống giống như đang tò mò chuyện nhà của cậu, hỏi: “Cậu không, không muốn ly hôn à?”

Ninh Tuy nhìn Quý Úc Trình nằm bên cạnh, tâm sự nặng nề: “Ừ.”

008 không hỏi lại, chắc đã bay đi chỗ khác rồi.

Ninh Tuy xuống giường, đắp lại chăn cho Quý Úc Trình, suy nghĩ một lúc lại lấy gối nằm của mình đặt lại cạnh giường, vuốt phẳng drap, xóa dấu vết mình từng nằm bên cạnh anh.

Như vậy, nếu ban ngày cậu cả nhà họ Quý tỉnh lại, cũng không đến mức lập tức phát hiện có người từng cùng chung chăn gối với mình.

Sau khi Ninh Tuy vào phòng tắm rửa mặt, người thực vật trên giường ngây ngẩn một lúc, rồi khuôn mặt điển trai bỗng nhiên đỏ như nhỏ máu.

Anh dùng ngón tay có thể cử động vuốt ve nơi cậu vợ nhỏ từng nằm, như muốn giữ lại hơi ấm còn sót lại ấy.

Cuối cùng tâm trạng lo được lo mất cả đêm cũng được trấn an.

“Tôi đã nói mà, quả nhiên là như thế.” Quý Úc Trình nặng nề nói.

Như vậy đã có thể giải thích việc hai hôm nay cậu vợ nhỏ bất ngờ trở nên xa cách với mình.

Cậu thấy thái độ của anh với những người nhà họ Quý hôm đó nên bị dọa rồi, lo lắng mình bất ngờ tỉnh lại cũng sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt ghét bỏ như vậy.

Cái gì mà chỉ thích người thực vật... Rõ ràng là chỉ thích một người thực vật là anh đấy được không!

009: “...”

Chỉ cần khi anh tỉnh lại cho cậu đủ cảm giác an toàn, cậu vợ nhỏ sẽ không luôn nghĩ cách biến anh trở lại làm người thực vật lần nữa.

Quý Úc Trình kiêu ngạo cảm thấy mạng mình vẫn còn cứu được.

Ngoài ra, anh phát hiện dường như Ninh Tuy có niềm đam mê đặc biệt với cơ thể và mặt của mình.

Trong những lần có thể mở hình chiếu, anh phát hiện cậu vợ nhỏ luôn ngẩn người nhìn mặt mình, giống như thưởng thức tác phẩm nghệ thuật nào đó vậy, đối với thân thể cũng có một loại gần như thèm khát.

Tuy rằng bản thân Quý Úc Trình hy vọng cậu vợ nhỏ thích tâm hồn của mình hơn, không hy vọng lấy sắc thờ người, nhưng dù sao thân thể và mặt cũng coi như một bộ phận trên người anh, có thể được cậu vợ nhỏ thích thì cũng đáng để vui vẻ.

Cho nên, cậu vợ nhỏ thở dài là vì mình sắp tỉnh, hoàn toàn là đang lo lắng sau khi mình tỉnh lại sẽ không cho em ấy sờ soạng nữa đúng không.

Người thực vật thâm trầm phân tích một phen, trong lòng ngại ngùng quyết định...

Dù hơi khó giải thích vì sao cậu vợ nhỏ lại có sở thích và đam mê kỳ lạ như vậy, nhưng chắc chắn sau khi tỉnh lại không thể để vợ làm ra hành vi cực đoan biến anh trở lại thành người thực vật vì khát khao tấm thân này được.

Nhất định phải chủ động tiếp xúc da thịt để thỏa mãn ham muốn của cậu.

009: “...”

Người bình thường đối mặt với biếи ŧɦái hoàn toàn không có suy nghĩ dùng biến thái trị biến thái thế này đâu, ok!

...

Hai hôm nay Ninh Tuy ngủ không ngon, tối hôm qua ôm Quý Úc Trình mới ngủ được một giấc ngon lành, ngủ rất lâu khoảng chừng mười tiếng đồng hồ.

Quý Úc Trình và 009 nhìn pin trên góc trên bên phải, đã 65%.

009 nói: “Bây giờ pin tăng nhanh hơn trước kia, ký chủ, nếu cố gắng hơn một chút thì vài ngày nữa có thể tỉnh lại rồi.”

Thứ làm Quý Úc Trình vui là, đúng lúc mấy ngày nay Ninh Tuy đang trong tuần nghỉ trước kỳ thi cuối kỳ, sẽ ở nhà ôn tập.

Nhưng điều làm anh buồn bực là qua một đêm cậu vợ nhỏ vẫn không thay đổi suy nghĩ, vẫn quyết định không tiếp xúc thân mật với anh nhiều nữa.

Ăn cơm sáng xong, Ninh Tuy cầm cặp và sách giáo trình đến phòng sách.

Ngày xưa, dù cậu ôn bài cũng sẽ ở trong phòng ngủ của Quý Úc Trình, hoặc là trực tiếp ngồi bên cạnh anh.

Vậy mà bây giờ lại thu hồi tất cả đãi ngộ rồi.

Ban ngày không tiếp xúc được, buổi tối cậu vợ nhỏ lại rất có thể sẽ ngủ trên chiếc giường khác, cứ tiếp tục như vậy thì pin đầy là chuyện quá xa vời.

“...”

Người thực vật nằm ở trên giường, bắt đầu cân nhắc phải làm sao mới có thể cứu vãn cục diện này.

Đúng vào lúc này, anh nghe thấy quản gia đẩy máy hút bụi đi ngang cửa.

Quý Úc Trình nảy ra ý, bắt đầu làm cửa sổ trong phòng ngủ kêu lạch cạch.

Quản gia vốn đã rất chú ý tới động tĩnh trong phòng ngủ, nghe thấy cửa sổ như bị gió đập thì nhanh chóng dừng tay, mở cửa đi vào.

Kiểm tra cửa sổ thấy đã đóng chặt cẩn thận không hề sứt mẻ.

Quản gia hơi buồn bực.

Có lẽ ông nghe lầm rồi chăng.

Lúc quay đầu lại, nhìn thấy Quý Úc Trình tái nhợt nằm yên trên giường, xe lăn đặt ở một bên.

Có điều, mợ cả đến phòng sách học bài mà sao không dẫn cậu cả theo nhỉ?

Trước kia mợ cả đi đâu cũng sẽ dẫn cậu cả theo, như hận không thể buộc cậu ấy trên lưng quần cơ mà.

Không thể để tình cảm vợ chồng của hai người phai nhạt được, vậy vậy thì ai tắm cho cậu cả đây?

Quản gia nghĩ như vậy, nhanh chóng đỡ Quý Úc Trình trên giường lên, gọi hộ lý đến đỡ anh lên xe lăn, đẩy qua cho Ninh Tuy.

Trong phòng sách, Ninh Tuy đang ngồi khoanh chân trên thảm giải bài tập thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa.

“Vào đi.” Ninh Tuy nói.

Quản gia đẩy xe lăn của Quý Úc Trình vào, dùng giọng điệu giống như muốn nói trí nhớ của cậu kém quá rồi, thở dài thườn thượt: “Mợ quên đưa cậu cả đến rồi này.”

Ninh Tuy: “...”

Quản gia và hộ lý hợp sức đỡ Quý Úc Trình từ trên xe lăn xuống, đặt ở bên cạnh Ninh Tuy, để đầu Quý Úc Trình dựa vào vai cậu, Ninh Tuy muốn từ chối cũng chẳng có cơ hội.

Thấy Ninh Tuy viết bài bằng tay phải, quản gia còn chu đáo cho Quý Úc Trình ngồi bên trái cậu, rồi khoác chăn cho cả hai.

Quản gia và hộ lý nhanh chóng rời khỏi, trong phòng sách chỉ còn lại Ninh Tuy và người thực vật trong lòng tràn ngập hạnh phúc.

Ninh Tuy: “...”

Nói chứ ôn tập một mình đúng là hơi chán thật, trong vòng tay có một anh đẹp trai, thỉnh thoảng nhìn một cái cũng tốt, nếu đúng lúc này Quý Úc Trình tỉnh lại, mình sẽ đổ hết cho quản gia, nói là quản gia đưa anh đến đây.

Ninh Tuy nghĩ vậy xong, cụp mắt, nhìn mặt cậu cả nhà họ Quý.

Mặt đẹp thật đấy.

Ninh Tuy cảm thấy bộ phận đẹp nhất của Quý Úc Trình là mặt và trán, à không, mũi và môi cũng rất hoàn mỹ, trước kia cảm thấy sau khi anh tắm xong vuốt tóc ướt ra phía sau lộ ra mỹ nhân tiêm* là đẹp nhất, bây giờ từ góc độ này nhìn anh dựa vào vai mình, lại bỗng thấy anh xoã tóc xuôi cũng có hương vị khác.

(*: Trong nhân tướng học, mép tóc trán hình mỹ nhân tiêm hay còn gọi là mái tóc mỹ nhân, tức là phần tóc giữa trán dài xuống trán một chút, tạo thành một hình mũi nhọn nho nhỏ. Nhìn từ chính diện, toàn thể mái tóc tạo thành hình chữ M và cân đối hai bên.)

Nếu hất ngược hết phần mái về phía sau sẽ toàn bộ bộc lộ khí thế, làm người ta không dám đến gần, còn dáng vẻ này thì hơi thu lại vài phần sắc bén và kiêu ngạo.

Đương nhiên, dù là loại nào thì gương mặt này của cậu cả Quý đều tỏa ra hơi thở lạnh lùng.

Có lẽ do làm người cầm quyền cao quý của nhà họ Quý lâu rồi, cho nên dù hôn mê giữa mày vẫn có vài phần khí thế làm người ta sợ hãi.

001 nhìn một hồi, bỗng nhiên nhắc nhở: “Này Tuy, đã hai qua tiếng rồi đấy.”

Ninh Tuy: “...”

Không được! Phải ôn tập ngay thôi! Sắc đẹp hại người quá!

Trong suốt quá trình đó, tuy rằng Quý Úc Trình không mở mắt vẫn có thể cảm nhận được cậu vợ nhỏ vẫn luôn nhìn mặt mình bằng ánh mắt nóng rực.

Lòng anh vừa ngại ngùng vừa nóng bỏng.

Lúc trước anh cảm thấy khuôn mặt này của mình thật sự không tiện, bàn chuyện làm ăn với người ta, đối phương sẽ nhìn mặt anh thêm mấy cái, nhưng lúc này anh thật sự biết ơn nhà họ Quý đã cho mình gương mặt này, ít nhất có thể thu hút cậu vợ nhỏ nhìn không rời mắt, không nhìn người khác nữa.

Để người thực vật dựa vào vai thật sự ép tới bả vai đau, Ninh Tuy dứt khoát đỡ anh xuống, để anh dựa vào lòng mình.

Buổi chiều trong phòng sách trôi qua yêm đềm.

Ngoài cửa sổ trời đổ tuyết lất phất, trong nhà mở máy sưởi, Ninh Tuy ngồi khoanh chân, tay phải gác trên bàn trà làm đề trắc nghiệm, tay trái đặt trên mặt người trong lòng, thỉnh thoảng sờ vành tai anh, thoáng cái đã đến tối.

...

Tuần ôn tập dài thê lê.

Mấy ngày kế tiếp đều như thế, Ninh Tuy đến phòng sách không dẫn Quý Úc Trình theo thì quản gia sẽ nhanh chóng đưa anh qua.

Ninh Tuy thấy có vẻ Quý Úc Trình không có dấu hiệu tỉnh lại ngay, thế là hai ngày sau dứt khoát tự giác mang cậu cả nhà họ Quý theo bên cạnh.

Để chú quản gia đỡ phải lòng nóng như lửa đốt, vẻ mặt như sợ tình cảm của bọn họ tan vỡ vậy.

Nhưng điều kỳ lạ là, cậu cảm thấy sau khi người thực vật tỉnh lại rồi hôn mê tiếp, cơ thể anh lại mềm nhũn ra, như không có xương vậy.

Trước khi đi WC, cậu cho anh dựa vào sofa. Chờ tới khi cậu đi về xong còn chưa kịp ôm lại vào lòng thì anh đã tự động ngã lên người cậu.

Bởi vì cảm thấy thật thần kỳ, cho nên Ninh Tuy còn cố ý thử, cậu đỡ Quý Úc Trình dậy, để anh tự ngồi, sau đó quan sát.

Nếu là ngày xưa thì cậu cả nhà họ Quý có thể ngồi vững.

Bởi vì anh ngồi duỗi chân dưới đất, đầu rũ xuống, nếu không động vào nửa người trên thì có thể hình thành kết cấu ổn định.

Nhưng bây giờ thì không...

Bây giờ Ninh Tuy ngồi ở bên cạnh Quý Úc Trình là anh sẽ ngã vào lòng cậu.

Nếu không phải Quý Úc Trình thở đều đều, gương mặt điển trai không chút biểu cảm, quả thật Ninh Tuy rất nghi ngờ anh đã có ý thức.

Nhưng ngay sau đó lại cảm thấy mình suy nghĩ nhiều rồi, dù có ý thức thì anh cũng sẽ không chủ động ngả vào lòng người mà đối với anh chỉ là gả đến để xung hỉ.

Hơn nữa, bây giờ anh càng thêm khó di chuyển hơn lúc trước, có hai lần Ninh Tuy làm bài tập xong, định đưa Quý Úc Trình lên xe lăn, đẩy về phòng, cơ thể Quý Úc Trình lại không hề có dấu hiệu mềm xuống.

Lần đầu Ninh Tuy miễn cưỡng đỡ được.

Nhưng lần sau cậu trực tiếp bị thân hình cao lớn của người kia đè ôm nhau ngã lăn xuống thảm.

Bởi vì sợ cậu cả nhà họ Quý bị va đập, Ninh Tuy theo bản năng dùng tay ôm lấy đầu anh, có lẽ do dùng sức quá lớn mà môi của Quý Úc Trình bị ấn lên cổ cậu.

Bên trong biệt thự rất ấm áp, Ninh Tuy chỉ mặc áo hoodie rộng thùng thình, chỗ cổ không mảnh vải che chắn.

Cánh môi của Quý Úc Trình giống như lơ đãng hôn lên yết hầu cậu rồi.

Ninh Tuy chỉ cảm thấy Quý Úc Trình rất nặng, trên người anh tỏa ra cảm giác nguy hiểm của giống đực hung hăng đập vào mặt, gần như bao trùm cả l*иg ngực, ép tới mức cậu gần như không thở nổi.

Nhưng môi anh lại rất mềm, đàn hồi trơn bóng như thạch trái cây, đôi môi nóng rực cùng chóp mũi lạnh lẽo đều tì ở chỗ yết hầu cậu, nụ hôn vừa như xâm phạm vừa như âu yếm, quả thật làm toàn thân Ninh Tuy run rẩy.

Hơn nữa không biết làm sao, tay của người thực vật cũng rơi xuống chỗ eo mà trong quá trình ngã xuống đã bị xốc áo lên, xảy ra đυ.ng chạm rất nhỏ.

Tay Quý Úc Trình trượt xuống eo cậu, như một hồi âu yếm ngắn ngủi, mơn trớn đường cong eo.

Gân cốt Ninh Tuy mềm nhũn, cổ nóng rần.

Sao lại thế này, sao gần đây lại có cảm giác mặt đỏ tim đập kỳ lạ với người thực vật đang hôn mê như vậy.

Cậu vội vàng đỡ người phía trên lên, bò dậy.

Ninh Tuy liên tục nói ‘xin lỗi’, mặt đỏ rần nhanh chóng đỡ cậu cả Quý về xe lăn.

Cậu không cố ý ấn đầu Quý Úc Trình vào ngực mình đâu, chỉ đang bảo vệ gáy anh theo bản năng thôi.

Nhưng nếu Quý Úc Trình tỉnh lại ngay lúc này thì sẽ hết đường giải thích mất.

Nhìn qua cứ như cậu đang mê muội, si cuồng ép một người thực vật hôn mình vậy.

Ninh Tuy đưa Quý Úc Trình về phòng nằm, rồi chạy phăng vào phòng tắm tắm nước lạnh để khiến mình bình tĩnh lại.

Lần trước nửa đêm đang ngủ lấy tay người thực vật đặt lên tay mình, vờ như anh đang sờ mình thì thôi đi, bây giờ còn nảy sinh xúc động với một người thực vật... Chẳng lẽ cậu là biếи ŧɦái!

Ở đầu bên này, Quý Úc Trình mắc cỡ nằm trên giường, nhấm nháp dư vị của cậu vợ nhỏ.

Qua đêm nay là pin có thể lên đến 98% rồi.

...

Tuy nhiên, ngay lúc chỉ thiếu một chút nữa thôi là có thể tỉnh lại thì kỳ thi cuối kỳ của Ninh Tuy cũng đã bắt đầu.

Trong lúc đang thi đương nhiên cậu không thể về nhà, cơ hội gặp mặt với người thực vật cũng giảm sút trầm trọng.

Trong lòng Quý Úc Trình khó tránh khỏi hơi mất mát.

009 càng sốt ruột hơn, nó cứ cảm thấy nếu ký chủ mở mắt ra bên cạnh cậu vợ nhỏ thì sẽ rất nguy hiểm, nói không chừng sẽ trực tiếp phát sinh chuyện cậu ấy liều lĩnh làm anh trở về làm người thực vật!

Tốt nhất là ký chủ nên tỉnh lại nhân lúc cậu vợ nhỏ không có mặt, đồng thời khôi phục năng lực hành động!

Có thể hành động thì mới có thể tự bảo vệ mình.

“Ký chủ, anh thử tiếp xúc với quần áo mà cậu âta mặc xem?” Đến rạng sáng 009 còn đang trăn trở nghĩ cách, nói: “Nếu tiếp xúc da thịt có tác dụng, vậy có lẽ mùi trên quần áo mà cậu ta mặc cũng sẽ có tác dụng nhất định.”

2% cuối cùng, nhất định hôm nay phải đầy!

Quý Úc Trình suy nghĩ.

Anh cũng không hy vọng mình tỉnh lại bên cạnh cậu vợ nhỏ, chủ yếu là mới vừa tỉnh lại thân thể sẽ rất yếu, ảnh hưởng đến hình tượng của anh trong lòng vợ.

...

Ninh Tuy lo lắng về kỳ thi, đặt đồng hồ báo thức từ rất sớm, 7 giờ là dậy ngay.

Nhưng lập tức phát hiện không thể ngồi dậy được, hình như áo ngủ bị thứ gì đó đè lại rồi.

Bên cạnh là cậu cả Quý đang ngủ say, vẻ mặt lạnh lùng, có lẽ nửa đêm mình ngủ không yên, nên vạt áo mới chạy đến dưới người anh.

Ninh Tuy cúi đầu, định hé cánh tay và người Quý Úc Trình lên để rút áo của mình ra.

Nhưng không biết vì sao hôm nay Quý Úc Trình nặng vô cùng, rút mãi một hồi mà vẫn không ra.

Ninh Tuy nhìn giờ, vốn dĩ đã không chuẩn bị nhiều thời gian trước giờ thi, nếu còn dây dưa nữa chắc sẽ đến muộn mất.

Cậu nhanh chóng cởi áo ngủ ra, thay quần áo rồi vội vàng rửa mặt, xách cặp chạy xuống lầu.

Đợi Ninh Tuy đi rồi, cậu cả nhà họ Quý ở trên giường mới khẽ nhúc nhích ngón tay.

Anh lấy chiếc áo ngủ rơi bên cạnh, đỏ mặt ôm vào lòng, ngủ đến vô cùng ngon giấc.

Quả nhiên như lời 009 nói, mùi hương còn sót lại trên người cậu vợ nhỏ cũng có tác dụng.

Tuy rằng chậm hơn tiếp xúc trực tiếp nhiều, nhưng sau mấy tiếng cũng có thể lên 1%.

009 căng thẳng nhìn chằm chằm pin ở góc trên bên phải, kích động nói: “Nhanh lên! Ký chủ, sắp đầy rồi!”

Nằm suốt hai năm lẻ ba tháng, cuối cùng người thực vật cũng sắp tỉnh rồi.



Lời tác giả:

Trạng thái người thực vật kết thúc rồi, hu, hu không nỡ (Chẳng lẽ mị cũng là biếи ŧɦái!)
« Chương TrướcChương Tiếp »