Quyển 6 - Chương 101: Tranh Đoạt

Edit: Yan

——

Một lần này Kỳ Dạ đi, nhân gian thấm thoắt đã qua hai ngàn năm.

Trà Trà chưa bao giờ rời xa Kỳ Dạ quá lâu như vậy. Lúc cậu sinh ra đã ở bên Kỳ Dạ, thời gian tách khỏi nhau từ hỗn độn đến nay tổng cộng cũng không vượt quá trăm năm.

Hai ngàn năm trong sinh mệnh lâu dài của thần minh chẳng qua chỉ là một cái búng tay, thế nhưng không có Kỳ Dạ làm bạn bỗng nhiên trải qua vô cùng gian nan.

Tuyết Thần cảm thấy tịch mịch.

Trước đây cậu rất thích giả thành phàm nhân lôi kéo Kỳ Dạ hạ phàm du ngoạn, thấy có cái gì mới lạ đều phải nhìn một cái. Mà nay triều đại thay đổi, thế sự biến thiên, nơi chốn rực rỡ hẳn lên nhưng cậu vẫn luôn cảm thấy thiếu cái gì đó.

Kỳ Dạ không ở đây, thiên địa nhân gian đều mất sắc.

Cậu đang đợi Kỳ Dạ trở về.

Trà Trà chờ mãi chờ mãi cũng không nhận được tin tức liền dứt khoát trở lại Tà Thần Điện, lên giường nhắm mắt ngủ một giấc.

Giấc ngủ của thần minh rất dài, cậu muốn mơ một giấc mộng có ca ca để thoả nỗi tương tư.

Ngủ dậy, hẳn là ca ca đã trở lại.

_

Vạn Thần bí cảnh.

Kỳ Dạ một kiếm chém chết một con hung thú, lau đi máu tươi trên trán, khí thế toả ra còn khiến người ta sợ hãi hơn cả những hung thú kia, ngay cả ác thú cùng hung cực ác cũng không dám tới gần.

Trong Vạn Thần bí cảnh, không có bất kể sinh vật nào bằng lòng đối diện với vị Tà Thần điên cuồng này.

Y mới là người săn thú, những hung thú phụ trách săn gϊếŧ thần minh này ngược lại trở thành con mồi.

Sự thật chứng minh, tôn vị Vạn Thần Chi Chủ này tuyệt không phải là thứ có thể dễ dàng đoạt được. Phàm nhân cướp đoạt một ngôi vị hoàng đế còn tạo ra núi thây biển máu huống chi là tranh đoạt giữa thần minh.

Khi Kỳ Dạ bị truyền tống đến Vạn Thần giới, y phát hiện ngoại trừ y ở đây còn có 99 vị thần minh đến từ vô số thế giới, trên người mỗi người đều tản ra hơi thở cường đại.

Thế giới vô biên vô cùng vô tận, thần minh đâu chỉ ngàn vạn. Pháp tắc lại từ trong vô số thần minh đó lựa chọn ra vị có thực lực mạnh nhất, gần với ranh giới chủ thần nhất, sau đó dẫn bọn họ lên Vạn Thần giới, mở ra một hồi tranh đoạt chém gϊếŧ kịch liệt cuối cùng chọn ra một vị Vạn Thần Chi Chủ.

Cạnh tranh cực kỳ tàn khốc. Một trăm vị thần minh sau khi tiến vào bí cảnh sẽ được truyền tống đến một nơi bất kỳ để rèn luyện. Bí cảnh có rất nhiều hung thú, trận pháp, cơ quan…… Có thể nói là sát khí cực mạnh. Hung thú ở nơi này tuyệt đối không nhỏ yếu như hung thú thượng cổ nơi thế giới mà Kỳ Dạ sống. Mỗi con đều có thực lực gần với cảnh giới chủ thần, có thể tạo ra nguy hiểm đến tính mạng của các thần minh. Ngay cả thực vật cũng giấu giếm huyền cơ, mê chướng trận pháp vô kể, chỉ hơi vô ý là có thể chết không có chỗ chôn…

Vạn Thần bí cảnh, cũng là nơi thần minh thân vẫn mệnh tàn.

Ngoại trừ nguy hiểm đến từ bí cảnh, bọn họ còn phải thời khắc đề phòng hãm hại từ đối thủ cạnh tranh.

Pháp tắc quy định, thời gian bí cảnh mở ra là một vạn năm. Nếu như trong một vạn năm có vị nào từ trong hoàn cảnh nguy hiểm phá cảnh giới chủ thần. Bí cảnh sẽ lập tức đóng lại, những vị còn lại toàn bộ phá hủy thần cách.

Mà nếu một vạn năm qua đi cũng không vị nào có thể đột phá, vậy toàn bộ bọn họ đều phải chết, Vạn Thần giới sẽ đợi lớp thần minh mới trưởng thành, cho đến khi ra đời Vạn Thần Chi Chủ mới thôi.

Cái quy tắc này quả là cổ vũ cho đám thần minh tàn sát lẫn nhau. Ai cũng không biết mình có thể là kẻ đột phá đầu tiên hay không, nếu để kẻ khác đột phá trước vậy bản thân chỉ còn đường chết. Vì vậy để tăng khả năng sống cho mình đương nhiên là muốn giảm tỷ lệ thần minh có thể đột phá —— cũng chính là, gϊếŧ thần.

Bớt một đối thủ cạnh tranh, tự mình lại nhiều thêm một đường sống. Dù sao đến cuối cùng kẻ có thể sống sót chỉ có một, thậm chí là toàn quân bị diệt. Hơn nữa, cắn nuốt thần cách cùng thuộc tính có thể khiến bản thân nhanh chóng mạnh lên, cũng có thể xem là một đường tắt.

Chỉ có máu tươi cùng với cảnh rèn luyện như đập nồi dìm thuyền mới có thể chọn ra một vị thích hợp nhất, ưu tú nhất làm Vạn Thần Chi Chủ.

Bằng không, có tư cách gì lãnh đạo chư thần?

Hiện tại, thời gian trong bí cảnh đã qua ba ngàn năm, trăm vị thần minh ngã xuống chỉ còn 39 vị.

—— trong đó có mười ba vị có thần cách hắc ám, tà ác tương quan, toàn bộ bị Kỳ Dạ tìm được gϊếŧ chết rồi cắn nuốt thần cách.

Có thể đi vào Vạn Thần giới tham dự cạnh tranh vị trí Chủ Thần thì không có kẻ yếu, nhưng mà kẻ mạnh còn có kẻ mạnh hơn. Đặc biệt là Tà Thần Kỳ Dạ, kia quả thực là kẻ điên.

Không biết là vội vã thành thần hay là vội vã trở về, đấu pháp của Kỳ Dạ chú ý tốc chiến tốc thắng. Lúc y còn ở thế giới chỉ một lòng bảo vệ Trà Trà, có thể nói là bình thản dịu dàng cho nên nhóm thần minh đó đã quên, Kỳ Dạ là một vị Tà Thần.

Là trọc khí một tay che trời, tội ác khủng bố thời Hỗn Độn.

Bị Pháp tắc báo cho rằng tính mạng Trà Trà gặp nguy hiểm, Kỳ Dạ vốn đã phiền lòng loạn ý, lại bị ném vào Vạn Thần bí cảnh, biết được chuyện nếu không là kẻ đầu tiên thành chủ thần sẽ phải bỏ mạng nơi đây, không bao giờ có thể trở về gặp Trà Trà nữa. Mà nếu như Y không thành Chủ Thần Trà Trà cũng không còn đường sống.

Chủ thần, y nhất định phải đạt được.

Kỳ Dạ không rõ lắm tốc độ chảy của thời gian ở bí cảnh có tỉ lệ như thế nào với thế giới Trà Trà đang sống, Kỳ Dạ chỉ muốn nhanh chóng cho xong việc, trở về đoàn tụ với trà trà sớm một chút. Nhỡ đâu y nghỉ ngơi ở đây vạn năm để Trà Trà đợi mình ở thế giới kia trăm vạn năm… Kỳ Dạ nghĩ thôi đã thấy đau lòng.

Ôm quyết tâm mãnh liệt khiến thuộc tính tà ác trong người Kỳ Dạ khai hỏa toàn bộ trong bí cảnh, một ngàn năm đầu tiên đã nhanh chóng tìm được thần minh cùng thuộc tính, săn gϊếŧ một đám rồi cắn nuốt thần cách làm thực lực tăng vài lần.

Những thần minh mang thuộc tính hắc ám đó có vị nào là không tà ác, không cường đại, khó đối phó? Nhưng Kỳ Dạ còn có thể tà ác hơn.

Hung thú tàn nhẫn? Sau khi phát hiện thịt hung thú ẩn chứa thần lực, ăn vào có thể tăng cường sức lực giảm mệt mỏi, Kỳ Dạ liền thay đổi thân phận, trở thành kẻ săn gϊếŧ hung thú, một khi nhìn thấy sẽ gϊếŧ thịt nướng ăn. Lúc này đã phát triển đến độ hung thú mới nhìn thấy y đã kinh hồn táng đảm bỏ chạy trối chết.

Mới chỉ qua ba ngàn năm, danh hào của Kỳ Dạ đã vang dội khắp bí cảnh. Thần minh ở đó đều biết có một kẻ điên thích máu cuồng chiến đấu, Tà Thần Kỳ Dạ.

Dù cho có thể sống đến bây giờ thần minh nào cũng không phải đèn cạn dầu, nhưng họ cũng đều không muốn đối mặt với điên thần này.

Nếu nói, chí âm chí tà là Tà Thần Kỳ Dạ, như vậy chí dương chí cương chính là Thần Mặt Trời Yến Chiêu.

Yến Chiêu và Kỳ Dạ là hai kẻ đối lập, điểm giống nhau là đều rất cường đại khủng bố, là kẻ khiến chư thần không muốn đối mặt, độ điên cũng sàn sàn như Kỳ Dạ.

Kỳ Dạ có mục tiêu rõ ràng, ưu tiên tìm gϊếŧ thần cùng thuộc tính để hấp thu lực lượng của đối phương làm bản thân lớn mạnh, sẽ không lãng phí thời gian với thần khác. Kẻ còn lại Yến chiêu lại là phần tử cuồng chiến đấu, là kẻ có theo đuổi mãnh liệt với sức mạnh, phàm là thần minh bị hắn nhìn thấy đều sẽ bị hắn khiêu chiến.

Kết quả khiêu chiến thường là đối phương ngã xuống.

Yến Chiêu ở thế giới ban đầu của hắn cũng là tồn tại vô địch, suốt đời chỉ cầu một lần bại trận, thật vất vả mới có một nơi cao thủ nhiều như mây là Vạn Thần bí cảnh để khảo nghiệm, với hắn mà nói tựa như thân lâm thiên đường. Hắn rất vui lòng quyết chiến sinh tử cùng cường giả, người thắng sống kẻ bại chết vốn là thiên kinh địa nghĩa. Cho dù là ngày nào đó chính hắn không địch lại mà chết, cũng sẽ vui vẻ vì mình đã gặp được đối thủ, một vị thần có thể đánh bại hắn.

Nhiệt tình của hắn đối với chiến đấu đã tới cảnh giới vô tình.

39 vị thần minh ngã xuống, có mười lăm vị là mệnh tang bởi tay Yến Chiêu, mười ba vị bị Kỳ Dạ gϊếŧ chết, dư lại mười một vị mới là chết do bí cảnh nguy hiểm hoặc bị thần minh khác gϊếŧ chết.

Thần minh bị hắn gϊếŧ chết còn nhiều hơn Kỳ Dạ, bởi vì hắn không chọn, thấy một thần gϊếŧ một thần.

Càng khủng bố hơn chính là, đây vốn là Thần Mặt Trời, thần tính của hắn là quang minh chính nghĩa.

Thần minh chết trên tay hắn đều không hiểu vị Thần Mặt Trời này có chỗ nào gần với mấy từ quang minh chính nghĩa, độ hung tàn còn có thể so với Tà Thần!

Đối với việc này Yến Chiêu tỏ vẻ —— chiến đấu đến chết chẳng lẽ không phải là một việc quang vinh?

Có lẽ là vương bất kiến vương, mặc dù Kỳ Dạ và Yến Chiêu đều đã nghe đại danh của nhau như sấm nổ bên tai nhưng vẫn không chạm mặt nhau trong bí cảnh.

Vương giả giao phong, tự nhiên là muốn giữ đến cuối cùng.

Năm thứ bảy ngàn trong bí cảnh, trăm vị thần minh nay chỉ còn chín vị.

Bảy vị còn lại đã đang ở tình cảnh cầu nguyện cho mình ngàn vạn lần đừng gặp phải hai vị kia, nếu không chắc chắn phải chết.

Lời cầu nguyện của bọn họ bỗng nhiên có tác dụng, hai vị cực hạn của ánh sáng và bóng tối rốt cuộc cũng chạm mặt.

……

Ánh mắt đầu tiên Kỳ Dạ nhìn thấy Yến Chiêu liền biết hắn chính là thần mặt trời đại danh đỉnh đỉnh kia.

Mỗi lần có một vị thần minh tử vong, pháp tắc sẽ có thông báo còn nói cả nguyên nhân chết, nói trắng ra là, đây chính là đấu trường sinh tử của thần minh.

Kỳ Dạ không chỉ một lần cảm thấy đây là nơi để y và Yến Chiêu thi gϊếŧ thần, số lần tên của y và đối phương xuất hiện trên thông báo của Pháp tắc có hơi nhiều. Đương nhiên, thân phận không phải là tuyển thủ tử vong mà là nhân tố trí mạng.

Không biết có phải Pháp tắc cũng có tâm để trận chiến xuất sắc này tới cuối hay không, hai người bọn họ đến tận năm thứ bảy ngàn bước chân vào bí cảnh mới

thành công gặp gỡ.

Kỳ Dạ vừa thấy Yến Chiêu liền nheo mắt lại: “Yến Chiêu?”

Dùng câu nghi vấn nhưng ngữ khí lại là khẳng định

Yến Chiêu trần thuật nói: “Kỳ Dạ.”

Kỳ Dạ cười nhạo: “Trông ngươi cũng thật chói mắt, sẽ không phải là dựa vào một thân kim quang lóe mù mắt bọn họ mới nhân cơ hội gϊếŧ nhiều thần như vậy chứ hả?”

Yến Chiêu là Thần Mặt Trời, dung mạo tuấn mỹ loá mắt còn chưa tính, ấy thế mà hắn còn sáng lên.

Là thật sự, toàn bộ thân thể phát ra một vòng sáng vàng kim.

Thực ra đây là tướng mạo bình thường được pháp tắc ban cho. Ví như quanh thân Thủy thần luôn có một làn nước mỏng vây quanh, toàn thân Hỏa Thần hừng hực thiêu đốt ngọn lửa, tướng mạo của Kỳ Dạ do pháp tắc ban cho cũng được bao phủ bởi một màn sương đen nhàn nhạt.

Nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc Kỳ Dạ lấy nó ra trào phúng.

Dù sao thần trước mắt này cùng là đối thủ mạnh nhất của y, là một trong những kẻ thù ngăn cản y và Trà Trà gặp nhau.

Thái độ của Kỳ Dạ với hắn không có khả năng tốt được.

Yến Chiêu bình tĩnh nói: “Chỉ mong thực lực của ngươi sẽ lợi hại hơn mồm mép ngươi một chút.”

Không cần nhiều lời, chiến đấu chạm vào là nổ ngay.

Cuộc chiến giữa hai thần minh mạnh nhất vô vàn thế giới có thể nói là vô cùng bùng nổ. Nếu không phải nơi này là Vạn Thần bí cảnh, thần lực cuồn cuộn lan ra như vậy đã sớm có thể hủy diệt vô số thế giới.

Bảy vị thần minh còn lại nhìn từng luồng thần lực va chạm mà tâm như tro tàn. Bọn họ có dự cảm, Chủ Thần nhất định sẽ ra đời từ một trong hai vị kia.

Mà bất luận cuối cùng là ai trở thành Vạn Thần Chi Chủ, kẻ thất bại là bọn họ đều phải chết.

……

Một trận chiến này giằng co trăm năm, toàn bộ hung thú trong vạn thần bí cảnh chạy toán loạn không còn lấy một ngọn cỏ.

Cường giả có thể trong va chạm với cường giả hấp thu được rất nhiều. Trước đây họ chưa bao giờ chân chính gặp được một đối thủ có thực lực ngang nhau, trận đánh này mang đến cho bọn họ lĩnh ngộ xưa nay chưa từng có.

Yến Chiêu cảm giác đã hoàn toàn đột phá tầng tường ngăn cuối cùng, sờ đến ngạch cửa của tầng cảnh giới cao nhất.

Thần cách vàng kim tượng trưng cho thần mặt trời dần phai màu, hóa thành thần cách trong suốt tượng trưng cho Chủ Thần.

Hắn đột phá cảnh giới Chủ Thần.

“Ta thắng.” Yến Chiêu mở miệng.

Khóe môi Kỳ Dạ thoáng nhếch:“Ngươi cho rằng chỉ có ngươi là Chủ Thần?”

Thần cách màu đen tượng trưng cho Tà Thần cũng đồng dạng chuyển hóa thành trong suốt.

Ngay cả Pháp tắc cũng sợ ngây người.

…… Trận thí luyện bí cảnh này lại ra đời đồng thời hai vị Chủ Thần.

Vậy phải làm sao đây? vị trí Vạn Thần Chi Chủ chỉ có một.

Vào lúc nhận thấy Chủ Thần ra đời, Vạn Thần bí cảnh tự động đóng cửa, trận chiến đấu cuối cùng này vẫn chưa phân thắng bại.

Có hai vị thần minh cùng tồn tại cuối cùng.

Pháp tắc rối rắm một lúc mới quyết định để họ nghỉ ngơi mấy ngày, chọn ngày tái chiến, thắng đảm nhiệm Vạn Thần Chi Chủ.

Chỉ là lúc này không cần ngươi chết ta sống.

Trận này Yến Chiêu đánh đến độ thống khoái, vì vậy nổi lên chút thưởng thức với Kỳ Dạ:” Chờ trận quyết đấu cuối cùng với ngươi.”

Kỳ Dạ chỉ hỏi pháp tắc: “Ta có thể trở về không?”

Trà Trà còn ở nhà chờ y.

Pháp tắc tỏ vẻ: Có thể, coi là bỏ quyền.

Kỳ Dạ không chút do dự: “Ta bỏ quyền.” Dù sao y đã là Chủ Thần, y cũng chả hiếm lạ cái gọi là Vạn Thần Chi Chủ, nào có quan trọng bằng Trà Trà.

Yến Chiêu không vui nói: “Kỳ Dạ, ngươi muốn lâm trận bỏ chạy?”

Kỳ Dạ liếc hắn: “Ngươi biết cái gì, nhà ta có thần chờ.”

“Một trận này của ta và ngươi, còn chưa phân thắng bại ——”

Pháp tắc cũng tỏ vẻ, bí cảnh 7000 năm, thế giới ban đầu của Kỳ Dạ chỉ qua hai ngàn năm, ở lại mấy ngày đối với thế giới kia chẳng qua là mấy canh giờ, không cần sốt ruột trở về.

Lúc này Kỳ Dạ mới miễn cưỡng ở lại.

Nhưng mà không bao lâu, Kỳ Dạ biến sắc, lại đứng lên: “Ta phải trở về.”

Yến Chiêu: “Lại làm sao vậy?”

Kỳ Dạ không trả lời hắn, lắc mình một cái biến mất vô tung vô ảnh.

Y và Trà Trà từng ký khế ước cộng sinh, được pháp tắc thế giới thừa nhận. Sau khi trở thành Chủ Thần y không còn bị pháp tắc của thế giới nhỏ kia hạn chế nữa vì vậy không còn cộng sinh cộng tử với Trà Trà, nhưng có thể cảm ứng được thần hồn Trà Trà.

Trà Trà đã xảy ra chuyện.