Chương 6

Mở ra chỉ có bốn chữ.

Cố Tự Bắc bất động.

Không có cảm giác ngạc nhiên hay vui mừng, chỉ có cặp mày cau chặt lại.

Anh gọi lại cho cô, gọi đến ba cuộc, cuối cùng mới có người nhận, giọng nói có chút yếu ớt: “Alo”

Anh hỏi: “Em đang ở đâu?”

Cô nói: “Tôi gửi vị trí cho anh”

Họ không xóa wechat của nhau nhưng không thường xuyên liên lạc vì vậy Úc Tinh Ngữ thường quên giữa họ còn có wechat.

Vị trí là ở một thành thị nhỏ ở phía bắc thành phố C, cô đến đó bằng cách nào?

Anh nói: “Em đợi tôi vài tiếng nữa, tôi lập tức đến ngay”.

“Ừm”

Rồi cúp máy.

Hiện tại ở đây đã là ba, bốn giờ sáng, Cố Tự Bắc không gọi trợ lý mà nhắn tin bảo họ xử lý công việc ở đây rồi lập tức đi luôn.

Khi anh đến đó trời đã tối, vì căn hộ mà Úc Tinh Ngữ thuê hơi xa, Cố Tự Bắc cần phải đi đường vòng. Nửa đường có người gọi điện cho anh, anh bực mình tùy tiện nói có việc, không có thời gian rồi cúp máy.

Đến khu chung cư, anh gọi điện cho cô, gọi mấy cuộc cô mới bắt máy, cô cho anh số nhà, vừa đúng lúc có người đang muốn lên lầu, anh liền đi theo vào.

Tòa nhà này không có thang máy, chỉ có bảy tầng, cô ở tầng thứ sáu. Hành lang nhìn có vẻ đã cũ, còn có mùi hôi, không hiểu sao người thích sạch sẽ như cô lại sống ở đây.

Chắc không phải tiền đều tiêu hết rồi đi.

Sau khi Úc Tinh Ngữ nghe điện thoại, cô lại nằm xuống, một lúc sau cô mới nhớ là mình phải đi mở cửa cho Cố Ngữ Bắc, cô vừa ngồi dậy liền nghe thấy tiếng chuông cửa. Cô đưa tay tìm chỗ bật đèn, phòng sáng lên, cô liếc nhìn đôi giày dưới sàn, trực tiếp đi chân trần ra mở cửa.

Người đàn ông đang đứng trước cửa mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen, sống mũi cao, đôi mắt phượng đen láy, các đường nét trên mặt trông cực kỳ tuấn tú, người cũng rất cao, khi bóng anh chiếu xuống, thân hình gầy gò của cô lập tức bị anh bao lấy.

Khi Cố Tự Bắc nhìn thấy cô, anh cảm thấy tất cả máu của mình đều dồn hết lên não.

Anh sống đến từng này tuổi chưa từng thấy ai mang thai mà lại gầy như cô.

Khi chưa ly hôn cô cũng gầy, nhưng ít nhất vẫn còn có da có thịt, còn bây giờ, người khác chỉ cần đưa tay chạm vào, mắt liếc qua đều có thể thấy cô gầy như da bọc xương.

Cô là đang bỏ nhà đi bụi? Nên mới khiến bản thân trở nên nhếch nhác như vậy.

Thấy anh không cử động mà cứ nhìn chằm chằm vào mình, ngón chân Úc Tinh Ngữ hơi co lại, sau đó xoay người bước vào nhà.

“Vào trong đi.”

Lúc này cả người cô đột nhiên bị anh nhấc lên cao, Úc Tinh Ngữ nắm lấy bắp tay vạm vỡ của anh, có thể cảm nhận được cánh tay anh run lên.

Anh đang tức giận.

“Úc Tinh Ngữ, em có thể mang dép vào rồi ra ngoài không?”

Căn hộ này không to lắm, chủ yếu là tông màu trắng, tuy nhỏ nhưng nội thất đầy đủ, chỉ là sạch sẽ đến khó tin.

Cố Tự Bắc đặt cô lên sofa rồi đi vào phòng lấy giày giúp cô.

Giường trong phòng vẫn được phủ một lớp vải màu trắng, phía trước có dấu vết bị ép xuống. Đôi giày của cô ở cạnh giường, một đôi giày cao gót màu trắng, bên cạnh còn có một chiếc vali chưa mở để ở dưới đất.

Rõ ràng là hôm nay cô ấy mới nhận phòng.

Mà bây giờ đã hơn mười giờ rồi.

Anh cầm giày đi ra ngoài rồi đặt dưới chân cô rồi hỏi: “Em ăn gì chưa?”

Úc Tinh Ngữ thấy sắc mặt anh không tốt, không muốn nói chuyện với anh. Nhưng cô tự gọi cho anh trước, không lên tiếng thì không tốt lắm.

“Chưa….”

“Không phải là cả ngày này em không ăn cơm chứ?” Anh lấy điện thoại, gọi đồ ăn ngoài cho cô. Ở đây trống rỗng, đều không có gì để ăn hay nấu được.

Úc Tinh Ngữ không nói gì, hai chân khép lại, giẫm lên giày cao gót, mái tóc xõa trên vai, nhìn thần sắc cô có chút yếu ớt.

Cô đã ăn sáng rồi nhưng ăn rất ít.