Chương 49: Chân tướng

Tuy rằng hằng ngày đều là người khác nhìn sắc mặt y làm việc, nhưng Ân Vinh Lan vẫn không thể thiếu khả năng trông mặt đoán ý cơ bản.

"Chẳng lẽ... Cậu không biết sổ bị rơi mất?"

Trần Trản cau mày đứng dậy, tay mò mẫm trong áo bông ướt đẫm, lấy ra bút ghi âm, bật lên thử.

Một lát sau, lông mày giãn ra, cười nói: "Vậy mà không hỏng." Nói rồi nghiêng người khen ngợi: "Dòng mới nhất quả nhiên không tầm thường, đúng là công nghệ vượt bậc."

Ân Vinh Lan cảm thấy thứ thật sự úng nước hẳn là đầu y, nếu không tại sao ngày trước lại mua một cây bút ghi âm bền như vậy?

"Chuyện sổ tay không cần phải lo." Trần Trản dùng máy sấy tóc sấy khô nước đọng ngoài vỏ.

Ân Vinh Lan bật cười: "Tôi nghĩ rằng nó rất quan trọng với cậu."

"Tư liệu sống có thể tích luỹ dần, anh không sao là tốt rồi."

Cậu bày ra khuôn mặt ấm áp ý cười hiếm thấy, làm trái tim Ân Vinh Lan không khỏi hơi lệch nhịp.

【 Hệ thống: Không biết khả năng phân tích của tôi có vấn đề hay không, lời này có phải có thể hiểu là chỉ cần người ta không có chuyện gì thì tự nhiên sẽ có tư liệu sống? 】

Không quan tâm sự nghi hoặc của hệ thống, Trần Trản lấy một hộp sắt từ tủ lạnh, mở ra cho Ân Vinh Lan xem.

Một hộp đầy sổ tay chất chồng nhìn mà giật mình.

Ân Vinh Lan hơi hơi chần chờ: "Đây là..."

"Có thể coi đây là đồng bào trong một vương quốc." Trần Trản ẩn dụ rất ấm áp: "Nó mất đi một con dân, nhưng thành trì thì vẫn còn đó."

Nghe vậy vẻ mặt Ân Vinh Lan có chút mất tự nhiên.

Không để tâm đến biến hoá của y, Trần Trản tiếp tục nhẹ nhàng an ủi: "Vậy nên không cần phải nặng lòng."

Ân Vinh Lan cười cười, không lên tiếng nữa.

Hai người đàn ông cùng im lặng lại làm bầu không khí trở nên vô cùng lúng túng.

Trần Trản cúi đầu xem lại nhật ký một lần, trừ cách đặt dấu câu ra thì không có sai sót nhiều.

"Rất dí dỏm." Cậu đánh giá.

Nói xong bỗng bất ngờ nghiêng người về trước một chút, nhíu nhíu mày nói: "Anh cảm thấy tôi thương anh đến nhường nào?"

Câu đùa đơn thuần bởi vì hơi thở ấm áp phả đến bên tai, trở nên mập mờ ái muội.

Vành tai Ân Vinh Lan có chút ửng đỏ, hơi thất thố mà đẩy người ra.

Trần Trản không ngờ y sẽ có phản ứng mạnh như vậy, một số người rất bài xích hành động tiếp xúc thân mật giữa hai người cùng giới, nhưng trong mắt Ân Vinh Lan lại không có cảm xúc chán ghét, bắt đầu từ vành tai, rồi đến nửa bên gò má, cũng dần dần đỏ lên.

Người này phải ngây thơ đến mức nào?

Ngẩn ra một lúc, Trần Trản không nhịn được cười: "Trước nay chưa từng tiếp xúc gần gũi với người khác sao?"

Ân Vinh Lan lắc đầu.

Trần Trản độc thân đến giờ còn có thể thông cảm được, dù sao trước khi xuyên qua chỉ mới đang trong thời gian chuẩn bị lên đại học, tuổi thiếu niên thì tuân thủ chỉ dạy của nhà trường.

"Người muốn tiếp cận anh không ít," Trần Trản không hiểu lắm mà nhìn y: "Hẳn là cũng phải có một hai người mình có cảm xúc."

Ân Vinh Lan: "Tôi chưa từng nghĩ đến việc lập gia đình."

"Tại sao?"

Ân Vinh Lan: "Không thiết tha chuyện này."

Tình huống này có nguyên nhân hơn phân nửa liên quan đến gia đình, Trần Trản không xoáy sâu thêm.

"Cậu thì sao?" Ân Vinh Lan khi hỏi có chút không dễ chịu.

Trần Trản hơi lạnh mặt: "Tôi nhớ anh có xem Weibo."

"..."

Suýt chút đã quên, người trước mặt bị toàn dân cưỡng chế độc thân.

.

Tiểu Triệu ngoại trừ là trợ lý trong công việc, gần như đã sắp trở thành trợ lý sinh hoạt, đem theo âu phục bỏ ở công ty của sếp, chờ y thay xong, còn phải lái xe vận chuyển người về.

Mãi đến khi lên xe, Ân Vinh Lan cũng không nói thêm câu nào, Tiểu Triệu không khỏi có hơi thấp thỏm.

Xe đến công ty, Ân Vinh Lan bỗng nhiên nói: "Khi người khác áp sát, tim có đập nhanh hơn có là bình thường không?"

Tiểu Triệu không chút suy nghĩ nói: "Đương nhiên bình thường." Nói rồi giải thích: "Giữa người với người rất dễ sinh ra phản ứng hoá học, chẳng hạn như thế này..."

Tự mình làm mẫu, bước nhanh hai bước nhảy tới trước mặt Ân Vinh Lan, lại gần như lập tức bị vẻ mặt lạnh lẽo đẩy ra.

"Cậu đang làm gì?"

Tiểu Triệu đau đớn nói: "Rút lại câu nói vừa rồi, lời này không thích hợp với ngài."

Trong khoảnh khắc vừa rồi, nét chán ghét bật lên đôi giữa lông mày của sếp gần như không giấu được.

Ân Vinh Lan hơi nhấp môi, đang định tiếp tục mở miệng.

Tiểu Triệu ôm trái tim thuỷ tinh, như đời này đã không còn gì luyến tiếc nói: "Đối với ngài mà nói, chỉ có một khả năng... Đúng vậy, đó chính là yêu!"

Bốn mắt nhìn nhau không nói gì, dưới ánh mắt chết người, Tiểu Triệu cúi đầu: "Tôi sai rồi."

Lúc vô tình thoáng thấy người bán hoa ven đường, giật mình nhớ ra hai tuần nữa là lễ tình nhân.

Tuy hằng năm những bài viết tự giễu của FA thu được nhiều like nhất, nhưng thực tế, những đôi yêu nhau cùng tận hưởng lễ tình nhân cũng không ít.

Phương Đông có Tết Nguyên Tiêu, Tết Thượng Tị, lễ Thất Tịch, phương Tây có lễ tình nhân... Mỗi năm đều có vài ngày lễ nhắc nhở người ta nên yêu đi.

Xem như được nhờ phúc, mọi người đều đang tập trung vào ngày lễ sắp tới, Trần Trản nổi lênh đênh mãi rốt cuộc cũng dần chìm xuống.

Trong lúc chờ mì chín, phát hiện trên Weibo có vài câu hỏi, nội dung đều về lý do vì sao lúc trước lại thích Khương Dĩnh.

Tham khảo ký ức của nguyên chủ, Trần Trản chậm rãi nhập tâm, chuẩn bị lên truyện lần hai xem như phúc lợi Nguyên Tiêu --

Cầu mà không được.

Nỗi khổ này từ mấy ngàn năm trước đã có người nói lên.

Nghe nói nữ thần muốn tuyển trợ lý sinh hoạt, tôi giả thành nữ, mưu đồ lẫn vào.

Chỉ cần váy đủ phồng, em sẽ không thể phát hiện tôi là đàn ông.

Nhưng mà vào lúc phỏng vấn, bị yêu cầu phải tháo khăn lụa trên cổ ngay tại đó.

Tôi suýt quên em là một diễn viên, hoá trang bình thường có thể đối phó tên công tử nhà giàu kia, nhưng đối với em thì chỉ là một thủ thuật che mắt đơn giản.

Thân phận bại lộ, các cô gái xung quanh đều dùng ánh mắt thấy biếи ŧɦái nhìn tôi, chỉ có em, sắc mặt vẫn như thường.

"Vì sao?" Em ngồi trên ghế, vì đang mặc váy, hai chân bắt chéo để chắn đi tầm mắt.

Váy đỏ kết hợp với đôi môi rực lửa, từng cử chỉ bình thường em làm cũng có vẻ đặc biệt tao nhã.

Ánh mắt tôi toát ra vẻ si mê: "Đương nhiên là vì thích em, muốn đến gần..."

Em ngẩng đầu cắt ngang lời kế tiếp: "Là hỏi anh vì sao thích tôi?"

Tôi biết câu này có nghĩa là gì, bây giờ nữ thần có tới hàng ngàn, hàng vạn fan, nhưng khi tôi mới bắt đầu manh nha tình cảm, đối phương chẳng qua chỉ là một nghệ sĩ nhỏ bé không tên không tuổi.

Em nhìn tôi, ánh mắt tựa như có thể xuyên thấu qua thân thể tôi.

"Chính là vì ánh mắt này." Tôi cười khổ nói: "Cao cao tại thượng, như thể vạn vật trên thế gian đều không thể đi vào mắt em."

Em ngẩn ra, có vẻ không ngờ là đáp án như thế.

"Lần gặp gỡ đầu tiên tại sân bay, em cũng dùng ánh mắt như thế mà lướt qua anh."

Chạm mặt thoáng qua, khoảng cách giữa hai người gần đến vậy, nhưng lại không liếc nhìn tôi lấy một lần.

...

Chương mới kết thúc, Trần Trản nhanh chóng đăng lên.

Thời gian này cậu đều đi đường vòng tránh hot search, viết truyện cũng phải chú ý rất nhiều, cố gắng tránh khỏi tình tiết quá khoa trương.

Bình luận nhất thời cũng ôn hoà rất nhiều:

"Đúng thật cao quý lạnh lùng, cảm giác này người khác mô phỏng không được."

"Từng xem tin ngoài lề lúc trước, thời điểm ảnh hậu mới ra mắt, gặp các vị lão thành cũng không nhút nhát chút nào."

"Không hổ là nữ thần!"

Có dân mạng đào ra một đoạn video phỏng vấn của Lâm Trì Ngang những năm trước, anh rất ít trả lời phỏng vấn, vậy nên video mấy mươi giây ngắn ngủi càng thêm quý giá.

Trong khung hình Lâm Trì Ngang phẳng phiu âu phục giày da, cũng được hỏi một câu tương tự.

"Là tôi bắt đầu theo đuổi trước." Lâm Trì Ngang bày tỏ khá thẳng thắng: "Ngày trước, dù cho có gặp nhau ở nơi công cộng, em ấy cũng ngoảnh mặt làm ngơ với tôi."

Với việc gần như đã đạt đến ngưỡng "đẹp là có quyền", Khương Dĩnh trước nay chưa từng bị cho là bình hoa, cô luôn mang đến cảm giác kiêu ngạo lạnh nhạt. Thế nên khi diễn đạt chính xác diễn biến tình cảm phong phú trong phim, khán giả đều giật mình ngạc nhiên với sự tương phản này.

Lúc đó là một quãng thời gian đặc biệt, Khương Dĩnh đã giành được giải nữ phụ xuất sắc nhất đầu tiên trong đời, nhưng khi công bố tình cảm với Lâm Trì Ngang, vẫn bị giễu là trèo cao.

Khi lướt đến một bình luận trong đó, Trần Trản không nhịn cười được.

[ Corgi: Bất kể là kiểu ưu tú như Lâm Trì Ngang, hay kiểu u ám như Trần Trản, đều mê đắm người lạnh nhạt với họ. Điều này nói lên cái gì? Bản chất của nhân loại chính là M! ]

"Tiểu Trần."

Âm thanh truyền vào từ ngoài hành lang làm Trần Trản ngẩn người, khép lại máy tính ra cửa.

Ông lão nháy mắt với cậu: "Qua uống mấy ly với ông."

Ngay trước khi Trần Trản trách cứ, lập tức nói: "Độ rượu thấp không đáng là bao."

Một khi uống rượu, lời nói dễ dàng nhiều lên.

Ông lão thở than cằn nhằn mấy chuyện vặt vãnh thường nhật, Trần Trản yên tĩnh bên cạnh sắm vai người nghe. Không biết qua bao lâu, ông đột nhiên hỏi: "Qua năm mới, có kế hoạch gì không?"

Trần Trản định ra một mục tiêu bé nhỏ: "Kiên trì không lên hot search một tháng."

Vì có phóng viên đến nhà phỏng vấn trước đó vài ngày, ông bây giờ cũng biết hot search là cái gì, không hiểu lắm hỏi: "Ông nghe người khác nói, có người còn phải bỏ tiền để lên, con không giống người ta à?"

Trần Trản đã có nửa ly rượu vào bụng, lắc đầu nói: "Bây giờ không giống ngày xưa."

Thời gian dần trôi khi hai ông cháu chuyện trò, ông lão bỗng nhiên nói: "Lần trước Ân Vinh Lan đến, ông có nhờ thằng ấy giúp ông mở Weibo, mà thoắt cái đã quên cách dùng thế nào."

"Rất đơn giản." Trần Trản kiên nhẫn lấy điện thoại ra làm mẫu cho ông: "Như thế này, trước tiên bấm mở ra, sau đó..."

Nói được nửa câu đột nhiên dừng lại, híp híp mắt xác định không nhìn lầm, tên của chính mình lại xuất hiện lần nữa trên bảng vàng.

Dù xoa ấn mấy lần cũng không dịu được hai hàng chân mày đang nhíu lại, vẻ mặt Trần Trản bất lực không còn gì để nói, không hiểu được chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi này, lại xảy ra chuyện quái quỷ gì?

Chuyện còn phải kể từ Khương Dĩnh.

Sau khi phim công chiếu vé đắt như tôm tươi, ekip quản lý muốn giữ vững độ nổi tiếng, Khương Dĩnh cũng bị kéo vào guồng.

Công việc mấy ngày liên tiếp giống nhau như đúc, đều chụp ảnh quảng cáo cho đủ các thương hiệu khác nhau.

Thật ra cô thích được nghiên cứu kịch bản hơn, cảm thấy có chút nhàm chán, nhất thời nổi hứng đọc truyện mới của Trần Trản gϊếŧ thời gian.

Nhìn thấy bình luận dưới chương mới nhất, thấy vừa buồn cười vừa hoang đường, từ trước đến nay, cô chưa từng cố ý lạnh nhạt với ai.

Chỉ hơi trầm ngâm, rồi đăng lên Weibo mấy chữ: [ Không phải do tính cách, do cận thị thôi. ]

Lúc đó bị đau mắt đỏ không thể đeo kính sát tròng, gọng kính bình thường thì lại phong ấn sắc đẹp của bản thân, nghĩ độ cận không quá cao, nên cô quyết không đeo kính.

Ban đầu fan còn không hiểu vì sao đột nhiên đăng một câu kỳ quái, đến khi thấy chương mới của Trần Trản, nháy mắt sôi trào:

【 Star: Phá án! 】

【 Kaki: Chỉ cần tôi cận đủ độ, tôi sẽ không nhìn thấy các người! Đào lại clip trước đây của ảnh hậu, đúng là có một thời gian ánh mắt hơi mơ hồ. 】

【 Pica Thạch Anh: Vậy có khi nào lúc trước Khương Dĩnh ngó lơ Trần Trản, chỉ là do cận thị nên không chú ý tới? 】

【 Vua Chó Cỏ: Lúc Lâm Trì Ngang phỏng vấn cũng nhắc tới, nữ thần không chào hỏi anh ta ở nơi công cộng, có phải cũng là do cùng một nguyên nhân? ! 】

【 Thạch Tùng: @ Trần Trản; @ Lâm Trì Ngang; Đắm đuối mấy năm nay cho lắm, cuối cùng sai hết! 】

---

Lời tác giả:

Trần Trản: Xin hãy buông tha tôi.

Hot search: Yêu anh lắm đó, anh trai của em!