Chương 24: Thu lưới (1)

Đại phu tuổi

không

nhỏ, nếp nhăn

trên

mặt

không

ít, từ mép giường đứng dậy nhìn Tô

đình Ninh: “Mạch tượng của Lão phu nhân vẫn ổn

định,

không

phải lâm trọng bệnh, có vẻ như bị cảm nắng,

không

có vấn đề gì lớn.”



đình Ninh nghe vậy, sắc mặt vốn lạnh lùng tức khắc lại lạnh hơn ba phần: “không

có vấn đề gì lớn, sao lại hôn mê bất tỉnh?”

“Điều này ….” Đại phu còn chưa nói xong, ngoài cửa liền truyền đến tiếng Hòe Nhi la lên: “Lý đại phu, người đã tới, mời người mau vào phòng.”

Một câu Lý đại phu tới, khiến sắc mặt ba mẫu tử Liễu thị tức khắc trầm trọng, ngươi nhìn ta, ta nhìn người, trong lòng mười phần khẩn trương.

Phong Luân Viễn vì muốn Tô Ngọc Dung thuận theo tự nhiên bị ‘bệnh chết’ đã tốn

không

ít tâm tư, chẳng những mua chuộc nương tử phòng bếp xếp người của mình vào, lại mua chuộc gã sai vặt ngoài tiền viện, gian lận trong khi mời đại phu. Chẳng qua

không

nghĩ tới, nha đầu bên cạnh Tô Ngọc Dung lại đắc lực như vậy, vừa thấy người tới

không

phải Lý đại phu, ngay lập tức lặng lẽ mời Lý đại phu tới.

Phong Luân Viễn nhìn sắc mặt khẽ biến của nương và đại ca, trong lòng hận sắt

không

thành thép mắng hai câu ‘nhát như chuột’. Dược này vốn

không

dễ phát hiện, Nhậm thái y tới cũng

không

thể điều tra ra, bọn họ sợ gì vậy? Nghĩ thế liền ngấm ngầm trừng mắt nhìn bọn họ: Trấn

định! Đừng để lộ dấu vết. Người Tô gia rất khó đối phó.

Bên hông Phong Viễn Hoài tê rần, hồi phục tinh thần, thu lại sự hoảng loạn trong lòng. Liễu thị cũng

cố gắng trấn tĩnh, tận lực

không

nhìn người Tô gia.

Hòe Nhi dẫn Lý đại phu vào phòng, Tô

đình Ninh nghi hoặc liếc mắt nhìn Tĩnh Vân, Tĩnh Vân vội giải thích: “Có lẽ do tối nay quá gấp gáp, gã sai vặt ở tiền viện cũng mơ hồ nên đã thỉnh vị đại phu này tới. Nhưng mấy năm nay, mỗi khi thân mình Lão phu nhân khó chịu đều mời Lý đại phu tới xem bệnh. Lý đại phu hiểu rõ tình trạng thân thể của Lão phu nhân, nên nô tỳ liền lén làm chủ, lại thỉnh Lý đại phu tới xem bệnh.”



định Ninh nghe vậy

không

chút nghi ngờ, đứng một bên nhìn Lý đại phu xem bênh.

Lý đại phu xem mạch xong đứng lên, nhìn thoáng qua Tĩnh Vân, Tĩnh Vân khẽ gật đầu, hắn lúc này mới hiểu rõ, lắc đầu ai thán nói: “May mắn người đến xem bệnh là ta, nếu đổi thành người khác, Lão phu nhân sợ là

không

ổn rồi.”

Lý đại phu vừa dứt lời, sắc mặt người Tô gia ngưng trọng, ba mẫu tử Phong Viễn Hoài vô cùng khiếp sợ, lòng tràn đầy hoảng loạn.



đình Ninh tiến lên, lạnh giọng hỏi: “Xin hỏi Lý đại phu, rốt cuộc tiểu





ta mắc bệnh gì, tại sao lại hôn mê bất tỉnh?”

Lý đại phu nghe vậy lắc đầu bật cười, nhìn hắn nói: “Lần này kỳ thực Lão phu nhân

không

mắc bệnh.”

Nghe lời này, sắc mặt mẫu tử Liễu thị trắng bệch, thậm chí chân Liễu thị mềm nhũn suýt ngã, nếu

không

phải Phong Luân Viễn dìu nàng, giờ này hẳn nàng ta đã té ngã!

“Có ý gì?”

Lý đại phu cười cười: “Có thể xem là trúng độc.”

“Cái gì? Độc?” Nhi tử Tô

đình Ninh, Tô Văn Dương vừa nghe vậy, lập tức

đi

lên dò hỏi: “Là độc gì? Tại sao lại nói có thể xem là trúng độc?”

Lý đại phu xua xua tay: “Nói là xem như trúng độc, nghĩa là

không

khác độc nhiều lắm, chẳng qua loại độc này độc tính chậm, sẽ

không

lập tức khiến người chết. Mà trải qua nhiều ngày tích lũy, độc tính lớn đến một mức nhất

định, sẽ từ từ khiến người trúng độc dần suy sụp. Người trúng độc sẽ giống như bị cảm nắng, sau khi trúng độc cả người vô lực,

không

buồn ăn uống, ngực khó chịu, nặng hơn sẽ hôn mê bất tỉnh,

không

thể ăn uống, sau khi hôn mê một ngày thì sẽ từ từ tử vong.”

Người Tô gia vừa nghe Lý đại phu nói, ánh mắt ngay lập tức chuyển đến mấy người Phong Viễn Hoài.

Huynh đệ Phong Viễn Hoài, giờ phút này vô cùng hoảng hốt, nhưng là nam nhân, bọn hắn hiểu rõ, bây giờ đã

không

còn đường lui. Nếu

không

muốn bị Tô Văn Dương phát hiện, chỉ có thể cương quyết

không

nhận, dùng khuôn mặt trấn

định giả vờ ưu thương.

Nhưng Liễu thị, ả là nữ nhân, tuổi cũng lớn, căn bản

không

giữ được tâm sự, tuy sắc mặt

không

biến hóa nhưng hô hấp rối loạn, tay cũng run lên.

Hết thảy

không

thể gạt được Tô Văn Dương. Chỉ thấy ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo của hắn nhìn bộ dáng Liễu thị, trong lòng sáng tỏ, quay đầu hỏi Lý đại phu: “Khẳng

định là độc?”

Lý đại phu gật đầu: “Người dùng loại độc này chắc chắn biết loại độc này đến từ Tây Bắc, ở sâu trong núi, chẳng qua sư phụ tại hạ chính là người Tây Bắc nên tại hạ mới có cơ duyên biết được, bởi vậy mới dám kết luận, Lão phu nhân chính xác bị trúng độc.”

Trúng độc!

“A a!” Phong Vu Tu khiếp sợ trừng mắt, nhìn người nằm

trên

giường đối diện: Tô Ngọc Dung vậy mà bị trúng độc. Là ai hạ? Vì sao lại hạ độc?