Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sau Khi Xuyên Thành Mèo Ta Nuôi Nấng Tiểu Hoàng Tử

Chương 5: Mèo con thông minh hơn ngươi

« Chương TrướcChương Tiếp »
Vân Lạc Đình rúc vào trong lòng ngực hắn, móng vuốt chỉ vào Tuỳ Bình đang nằm trên mặt đất: "Meo meo!"

Bắt hắn, uy hϊếp lão cha của hắn!

"Ừm?" Bùi Huyền Trì không chú ý tới người nằm trên mặt đất là ai, ngay cả khi hắn đá văng người nọ ra đằng sau cũng không thèm nhìn xem kẻ đó là kẻ nào.

Từ xa, Thái giám thở hổn hển chạy tới: "Điện, điện hạ tại sao lại đi vội vàng như vậy, cũng không nghe nô tài nói xong, hả......"

"Điện hạ, ngài có chuyện gì cần hạ lệnh, nô tài sẽ cho người đi làm, nhưng nhi tử của quốc sư lại hiếm khi đi ra ngoài một mình, bây giờ ngài ấy vào cung, chắc chắn nhi tử của ngài ấy cũng sẽ không rời ngài dù chỉ là nửa bước, chứ đừng nói đến việc mời ở lại uống trà."

"Nô tài chỉ là một tên thái giám nho nhỏ, điện hạ không nên làm nô tài khó xử."

Thái giám cho rằng trước kia mình làm việc không tốt nên đã chọc giận Bùi Huyền Trì, hiện tại hắn cũng không dám đắc tội Bùi Huyền Trì, đuổi theo đến đây cũng chỉ mong Bùi Huyền Trì bớt tức giận, đừng làm khó dễ một tên thái giám.

Vân Lạc Đình chớp chớp mắt, nhi tử của quốc sư......?

"Meo?"

Chẳng phải hắn ở đó sao?

Bùi Huyền Trì giơ tay lên, Tùy Bình bị hắn đánh cho hôn mê nghiêng người, nằm ngửa ra đất.

Gương mặt hắn bị dính bùn đất nhưng vẫn có thể nhìn ra bộ dáng.

"Ôi, tại sao lại có người nằm ở đây?" Thái giám một đường chạy đến đây đã cực kỳ mệt mỏi, trong lòng vốn đã căng thẳng, khi thấy có người nằm ở kia giống như đã chết, sợ tới mức sắc mặt đều thay đổi.

Sau khi thấy rõ ràng người đó là ai, sắc mặt của hắn ngày càng trắng bệch, đùi của hắn căng thẳng run lên, giống như không đứng nổi: "Đây, đây là..."

Bùi Huyền Trì cũng không nghĩ tới người này vậy mà là Tùy Bình.

Vốn nghĩ rằng là tên thị vệ nào đó không có mắt mũi, lại không nghĩ rằng...

Nhìn lại mèo nhỏ đang ngậm túi trữ vật nhét vào trong lòng ngực hắn, trên mặt Tùy Bình có ấn ký, đồ vật bên trong túi trữ vật vẫn còn một ít hơi thở của linh khế.

Thái giám bị dọa ngốc, "Điện hạ, đây, đây là có chuyện gì?"

Nói là mời người đến uống trà, hiện tại người đã tới, nhưng lại biến thành bộ dạng như này, chỉ sợ là sẽ kết thù với quốc sư.

Bùi Huyền Trì vốn muốn dùng Tùy Bình để khống chế hành động của quốc sư, nói là mời người tới uống trà nhưng thực chất, sau khi người đã đến thì hắn cũng sẽ không để người trở về nữa.

Bây giờ mọi chuyện đã loạn thành như vậy, cũng không sao hết.

Tóm lại, hắn muốn xé rách mặt.

Tùy Bình là đứa con duy nhất của quốc sư, chưa nói đến việc quốc sư có bao nhiêu coi trọng người này. Riêng việc tính toán vận mệnh, xem trước thiên cơ hắn đã phải gánh chịu nhân quả. Vì thế tất cả quốc sư đều không thể sống qua mười tám tuổi, người này vì mạng sống, liền dùng nhi tử của mình kí kết khế ước sinh mệnh, để nhi tử của hắn thay hắn gánh chịu nhân quả.

Khế ước sinh mệnh tương đương với việc người này chết, người kia cũng sẽ chết ngay tại chỗ.

Kiếp trước khi quốc sư cùng Tùy Bình phi thăng, khế ước sinh mệnh liền tự động giải trừ.

Mà hiện tại, khế ước sinh mệnh kia hẳn vẫn còn tồn tại.

Có thứ này ở trong tay, cũng tương đương với việc bóp lấy mạng sống của quốc sư.

Tùy Bình mỗi ngày cùng quốc sư một tấc cũng không rời, lần này bị mèo nhỏ tách ra, nói cho cùng cũng là do khinh địch, không cho rằng một con mèo có thể làm ra chuyện gì.

Kết quả ngược lại...

Bùi Huyền Trì ném một tấm bùa ẩn nấp lên người Tùy Bình, lòng bàn tay khẽ vuốt ve mèo nhỏ ở trong l*иg ngực, lạnh nhạt nói: "Trói người này lại, bẻ gẫy một tay của hắn, tìm một địa phương kín đáo giấu hắn đi."

Tên thái giám sững lại, sau một hồi há miệng thở dốc, hắn ấp úng ngậm miệng lại. Một câu dư thừa cũng không dám hỏi.

Vô duyên vô cớ hỏi nhiều sẽ bị vị điện hạ này coi thường.

Vẻ mặt thái giám vô cùng không muốn kéo Tùy Bình đi.

Bùi Huyền Trì ôm mèo nhỏ trở về trong tẩm điện, vì cảm giác được bùa chú có động tĩnh bất thường, hắn liền tìm một cái lý do tùy tiện để rời đi đại điện để tìm mèo nhỏ.

Tuy trong lòng hắn biết sợi dây đỏ kia sẽ bảo vệ mèo nhỏ chu toàn, nhưng vẫn khó tránh khỏi sẽ lo lắng.

Bùi Huyền Trì đổ đầy ly nước ấm cầm ở trong tay đút cho mèo nhỏ: "Chạy có lâu không? Có đói bụng không?"

Vân Lạc Đình từ trong tay hắn uống liên tục mấy ngụm nước liền kêu lên: "Meo meo ~"

Chạy không lâu, phần lớn vẫn là Tùy Bình chạy nhiều, cậu ở trên mép tường đi lại, Tùy Bình ở trên mặt đất vòng mấy vòng, có vài địa điểm không đến được còn phải đi đường vòng. Nếu không phải cậu cố ý chờ hắn,Tùy Bình đã sớm mất dấu cậu từ lâu.

Bùi Huyền Trì dùng khăn lụa dính ít nước lau đệm thịt ở bên dướt vuốt của mèo nhỏ. Mặc dù không dẫm lên bùn đất, nhưng chạy lâu như vậy khó tránh khỏi sẽ dẫm vào tro bụi.

"Lần sau ngươi còn gặp phải loại chuyện này thì không cần để ý tới, trước cứ chạy đi, chờ ta trở lại. Hoặc là, ngươi trực tiếp chạy đi tìm ta."

"Meo meo, meo meo." Mèo nhỏ đáp rất nhanh, vừa kêu vừa ngoan ngoãn gật đầu.

Bùi Huyền Trì bị biểu tình đáp cho có lệ của cậu chọc cho tức cười.

Vân Lạc Đình lại không cảm thấy có cái gì nguy hiểm, cậu rất có chừng mực.

Uống xong ly nước, móng vuốt đã được lau khô lại để lên một chỗ khác.

Sau khi thu dọn tốt, Bùi Huyền Trì cũng không để mèo nhỏ xuống đất, vẫn luôn ôm trên tay.

Mèo nhỏ cũng thật ngoan, bị sờ sờ móng vuốt hay chạm vào cái đuôi cũng không nghịch ngợm, khi nhìn hắn đôi mắt mèo tròn xoe, cực kỳ ngoan.

Sau buổi trưa, Bùi Huyền Trì cũng không cần đi đến đại điện, chỉ cần chờ quốc sư tự mình tìm tới cửa là được.

- --

Trong đại điện.

Hoàng đế đứng ở trước cửa khoanh tay, vị quan Đại Lý Tự tay cầm tấu chương đứng ở bên cạnh bệ hạ.

Thái giám liên tục nhìn ra bên ngoài, như là đang chờ đợi ai đó đến.

Không bao lâu, thân ảnh của quốc sư xuất hiện ở trước mắt.

"Tham kiến bệ hạ."

"Quốc sư miễn lễ." Hoàng đế không rảnh lo nhiều, hắn chờ quốc sư nói cho hắn biết việc có liên quan đến linh nhãn.

Quốc sư đang muốn dựa theo tính toán lúc trước của mình mà mở miệng nói. Nhưng đột nhiên đáy lòng chợt hoảng hốt.

Một chân hắn như giẫm vào vực sâu chìm ở trong vũng bùn, duỗi tay không thấy được năm ngón tay, trái tim trong ngực còn đập kinh hoàng hơn, trong giây lát trái tim giống như ngừng đậm một nhịp, cổ họng thắt lại, ngay cả một âm thanh khàn khàn cũng không phát ra được.

Trong lòng hoàng đế sốt ruột, lại không dám thúc giục, có ý ám chỉ mà nói: "Quốc sư là có chuyện muốn nói?"

Quốc sư gật gật đầu, cưỡng chế sự hoảng loạn dưới đáy lòng, khi mở miệng lại đột nhiên cảm thấy cánh tay trái đau nhức!

"Ư aaa——!" Quốc sư nhịn không được kêu ra tiếng thảm thiết, bắt lấy cánh tay trái của hắn, nhưng cánh tay trái vẫn đang an ổn ở trên người hắn, chỉ có đau đớn kịch liệt truyền tới đại não.

Hoàng đế: "Quốc sư! Người mau tới, truyền ngự y!"

"Bệ hạ không cần phiền toái." Quốc sư ăn đau sắc mặt hắn trắng bệch, trên trán toàn là mồ hôi lạnh:"Đây là bệnh cũ của vi thần".

Hắn cắn chặt răng, nuốt cơn đau đớn xuống, hô hấp gian nan, hổn hển nói: "Thỉnh bệ hạ khai ân, phái thị vệ đi tìm nhi tử của ta."

"Trên người Tùy Bình có thuốc của vi thần, dẫn Tùy Bình đến liền có thể giúp thần giảm bớt đau đớn."

Hoàng đế vội vàng nói: "Mau phái người đi tìm!"

Quốc sư vốn muốn tự mình đi tìm, nhưng từ trên cánh tay lại truyền tới đau đớn làm hắn gần như muốn hôn mê, chỉ đưa ra một cái ngọc bội: "Cầm theo vật này là có thể biết được Ngô nhi đang ở đâu."

"Người tới, đưa quốc sư vào trong điện nghỉ ngơi."

"Đa tạ bệ hạ." Quốc sư sắc mặt trắng bệch, sau khi được thái giám đỡ mới miễn cưỡng đi vào.

- --

Thị vệ tới điện Nam Lăng tìm người.

Bùi Huyền Trì đứng ở bên cửa sổ, bất động thanh sắc giơ tay lên che đi lỗ tai của mèo con ở trong lòng ngực.

Vân Lạc Đình hướng bên ngoài tò mò mà nhìn xung quanh, "Meo?"

Bọn họ tới để tìm Tuỳ Bình.

Bùi Huyền Trì thấy mèo nhỏ có vẻ rất tò mò, liền chỉ vào đồ vật trong tay thị vệ nói: "Trên khối ngọc bội kia có khắc dấu ấn, dùng nó thì chỉ cần trong vài canh giờ liền có thể tìm ra Tuỳ Bình, giống như là đuổi theo từng bước chân của Tùy Bình để tìm người."

Vân Lạc Đình cái biết cái không gật đầu, trên người Tuỳ Bình có bùa chú, hẳn là không tìm thấy người.

Hơn nữa, phương hướng bọn họ tìm Tùy Bình cách xa điện Nam Lăng, bọn họ dựa theo bước chân đi vòng quanh từng đại sảnh một lúc lâu. Nếu chỉ trông cậy vào cái ngọc bội kia mà muốn tìm được người, chính là không có khả năng.

Thị vệ không tìm được người liền quay người rời đi.

Sau khi chờ thị vệ đi xa, Bùi Huyền Trì lấy ra khế ước sinh mệnh đặt trên mặt bàn, đầu ngón tay dùng nước trà làm ước một góc.

Sau khi chuẩn bị tốt liền tuỳ tay ném sang bên cạnh, cũng không thèm nhìn lại.

Bùi Huyền Trì mở cái giỏ ở trong tay ra, Ngự Thiện Phòng mới vừa phái người đưa cơm trưa qua đây, đồ ăn ở bên trong vẫn còn nóng.

Bày ba món ăn ra ngoài, phần lớn đều là đồ thanh đạm như gà hấp, cá hấp, mùi vị quá nặng không tốt với mèo, trước khi thái giám đến Ngự Thiện Phòng lấy đồ ăn, Bùi Huyền Trì đã cố ý dặn dò đổi sang đồ ăn thanh đạm.

Vân Lạc Đình cũng không đói lắm vì không có thói quen ăn cơm đúng giờ, nên sau khi ăn hai miếng thịt gà thì không muốn ăn nữa.

Bùi Huyền Trì thấy thế buông đôi đũa, "Không hợp khẩu vị của ngươi sao?"

Vân Lạc Đình lắc lắc đầu, từ trên bàn nhảy xuống dưới, nhảy đến trên đùi hắn cuộn tròn "Meo."

Ăn no.

Mèo nhỏ vốn ăn ít, thời điểm lưu lạc bữa đói bữa no, hiện tại thức ăn không thiếu ăn nhưng cũng không ăn được nhiều.

Bùi Huyền Trì vòng một tay qua người cậu để tránh mèo nhỏ không bị ngã xuống, dùng tay còn lại sờ bụng cậu, cảm thấy cậu đã ăn no liền không tiếp tục đút nữa.

Cơm trưa còn chưa có ăn xong, quốc sư đột nhiên đẩy cửa mà bước vào, hắn rảo bước tiến lên, nheo đôi mắt lại nhìn kỹ khế ước sinh mệnh ở trên bàn, trong khoảng thời gian rất ngắn sắc mặt hắn đại biến.

Nhưng đồ vật ở trong tay người khác, hắn không dám coi thường mà manh động, thật cẩn thận mà ngẩng đầu, lại thấy Bùi Huyền Trì không chút để ý đến hắn, thản nhiên chải lông cho con mèo trong lòng ngực.

Quốc sư nhăn mày lại: "Cửu điện hạ?"

Bùi Huyền Trì đặt lược chải lông xuống để sang một bên, cũng không cho quốc sư một tí mặt mũi, liếc mắt nhìn hắn lạnh nhạt nói: "Đường đường là quốc sư, mà ngay cả nửa điểm nghi lễ ngươi cũng không biết sao?"

Quốc sư nắm tay nắm chặt, từ khi hắn lên làm quốc sư, chưa nói đến việc hắn hô mưa gọi gió. Nhưng vì được bệ hạ coi trọng, ngay cả thừa tướng trên triều cũng không dám dùng loại lời lẽ như này để nói với hắn.

Nhưng khế ước sinh mệnh ở trong tay Bùi Huyền Trì, thứ đồ vật kia người không hiểu sẽ chỉ coi nó như là một tờ giấy vô dụng, nhưng Bùi Huyền Trì không chỉ mang khế ước sinh mệnh lấy ra, còn dùng nước nhỏ trên khế ước sinh mệnh, nhằm dẫn hắn tới nơi này.

Từ đó có thể thấy được, Bùi Huyền Trì cũng không phải người tầm thường.

Bắt đầu từ lúc đó, quốc sư không bệnh nhưng phòng, càng thêm cẩn thận, đồng thời lại có chút ảo não. Vị hoàng tử này không có bất kỳ kẻ nào hướng dẫn chỉ dạy, bị ném tại nơi thiên điện hoang vắng này, chỉ bằng một đôi linh nhãn đã có thành tựu như vậy, có thể thấy được linh nhãn quả thật là bảo vật.

Lời đồn đãi là có thật.

Nếu hắn sớm biết được sự tồn tại của linh nhãn thì tốt rồi.

Quốc sư ở trong lòng thở dài, xụ mặt, hắn cứng nhắc khom mình cúi đầu hành lễ: "Hạ thần thỉnh an Cửu điện hạ."

"Miễn lễ."

"Đa tạ điện hạ."

Vân Lạc Đình nghe tiếng tạ này của quốc sư giống như nghiến răng nghiến lợi. Tu vi của quốc sư cũng được coi là cao, mặc dù không thể lọt vào được ánh mắt của tiên môn ở bên kia, nhưng trong cung đại đa số là người bình thường nên cũng coi như là người xuất sắc.

Hắn đã quen với việc tự cao tự đại giờ phải cúi thấp đầu nên trông có vẻ khá khó khăn.

Bùi Huyền Trì nghe hắn vấn an, lại không nói thêm câu gì, chỉ lo trêu đùa mèo nhỏ ở trong lòng ngực.

Thi thoảng sờ sờ lỗ tai, bóp bóp chân mèo.

Hắn không nói lời nào, Vân Lạc Đình cũng mặc kệ quốc sư, nằm xuống cho Bùi Huyền Trì xoa bụng.

Một người một mèo chơi đùa vui vẻ, quốc sư bị bỏ qua một bên.

Sắc mặt quốc sư xanh mét, nhưng nghĩ đến khế ước sinh mệnh đang ở trong tay Bùi Huyền Trì, liền có cảm giác cổ họng bị như bị bóp chặt "Điện hạ......"

Bùi Huyền Trì đánh gãy lời hắn, nói, "Bệ hạ hỏi ngươi về chuyện linh nhãn?"

Quốc sư sửng sốt, trong nháy mắt đã rõ ràng chuyện gì xảy ra, hắn đoan chính đáp: "Đúng vậy."

Bùi Huyền Trì lại hỏi: "Chuyện linh nhãn, ngươi tính toán nói gì với hắn?"

Quốc sư đảo mắt, giả bộ nghe không hiểu ý tứ sâu xa trong lời nói của Bùi Huyền Trì, giả bộ mê mang, giống như không biết vì cái gì Bùi Huyền Trì sẽ hỏi như vậy, nhưng vẫn điềm nhiên nói: "Đương nhiên là nói đúng sự thật cho bệ hạ, linh nhãn vẫn chưa trưởng thành."

Vân Lạc Đình nghe vậy mở to hai mắt, "Meo ~?"

Mới không phải!

Hắn gạt người!

Tên chó quốc sư này lúc trước rõ ràng không phải nói như vậy!

Kiếp trước Bùi Huyền Trì đã biết bản chất đê hèn của ông ta, ông ta cất giấu bản tính ti tiện dưới vẻ ngoài của quốc sư, đương nhiên sẽ không tin lời ông ta nói.

Bùi Huyền Trì nhàn nhạt nói: "Như vậy thì......"

"Meo meo!" Vân Lạc Đình đứng lên bịt lại miệng của hắn, không cho hắn tiếp tục nói.

Tiểu hoàng tử tâm tính không thâm sâu, đừng bị tên già này lừa!

Đồng thời quay đầu hướng quốc sư nhe răng, "——MEOOOO!" Đồng thời vươn móng vuốt nóng lòng muốn cho hắn một phát.

Nếu hắn ta còn dám nói thêm một câu lừa gạt Bùi Huyền Trì nào nữa, cậu sẽ xông lên thay mặt cho Bùi Huyền Trì mà xử hắn!
« Chương TrướcChương Tiếp »